Hạ Cố Niên là câu chuyện về những năm tháng 17 tuổi, nơi ánh nắng rơi qua khung cửa sổ lớp học và một ánh mắt có thể khiến tim ai đó rung động.Đó là hành trình của Châu Anh - cô gái lặng lẽ đem lòng ngưỡng mộ Trí Viễn, chàng trai đứng ở vị trí cao nhất nhưng dường như cách cô cả một khoảng trời.Một mối tình bắt đầu từ sự ngưỡng mộ, lớn dần theo những buổi học chiều đầy nắng.…
Không phải ai cũng có một tuổi thơ rực rỡ.Có những đứa trẻ lớn lên giữa tiếng cãi vã, giữa những cái nhìn lạnh nhạt, giữa những điều mà chúng chưa bao giờ hiểu hết nhưng vẫn phải gánh chịu.Chúng tôi quen với việc im lặng trước khi biết cách cười.Quen với việc chịu đựng trước khi biết cách phản kháng.Và quen với bóng tối trước cả khi biết ánh sáng trông như thế nào.Năm mười bảy tuổi, mọi thứ không còn là những vết xước nhỏ nữa.Những tổn thương cũ bắt đầu lên tiếng.Những bí mật từng bị giấu kín bắt đầu rạn nứt.Chúng tôi không sinh ra đã xấu.Chỉ là khi lớn lên trong những khoảng trời không có nắng, người ta sẽ học cách tự bảo vệ mình - bằng những cách không còn vô tội nữa.Và thế là, năm 17 tuổi ấy, chúng tôi không còn là những đứa trẻ.Chỉ còn là những linh hồn cố tìm một lối thoát giữa những gì đã từng xảy ra.…
"Anh có nhớ không , năm 17 ấy ?" là câu chuyện học đường đầy cảm xúc giữa hai con người mang những vết thương riêng . Tống Dĩnh Như - cô gái mới chuyển trường , sống khép kín , và Lục Nhượng Thành - lớp trưởng lạnh lùng , mang trong mình giấc mơ trở thành bác sĩ . giữa những ngày mưa rơi lặng lẽ , ánh mắt họ vô tình chạm nhau , để rồi cảm xúc chớm nở , nhẹ nhàng mà day dứt như mùa xuân lỡ hẹn . một mối tình đầu dịu dàng , vừa đau đáu .…
Đó là quyển nhật ký có mật mã mình được tặng từ hồi sinh nhật, đó là quyển nhật ký khi còn 18 tuổi đó giống như một người bạn lắng nghe hết những câu chuyện tuổi ẩm ương của mình. Có một ngày, khi đã rất lâu về sau mình tìm được nó lúc đang dọn nhà, khẽ mở nó ra và đọc những dòng chữ nắn nót, những câu chuyện ngô nghê ngày ấy, cả một thời ký ức như ùa về trong mình. Mình nhớ ngày mưa rào năm ấy, năm đứa bọn mình đạp xe dàn hàng ngang cười hồn nhiên như những ngày tháng đẹp nhất của tuổi thanh xuân.…
Thanh xuân chúng ta ai cũng đã từng theo đuổi một "ai đó", "ai đó" có thể ở rất gần cũng có thể là rất xa, gần mà lạ xa mà quen, với bạn theo đuổi một người là thế nào ? Còn với tôi theo đuổi một người là thế này..…
Tuổi trẻ là như vậy! Thanh xuân càng tươi đẹp, thời học sinh càng quậy phá, những năm tháng tuổi 17 yêu thầm một người, những hiểu lầm nhỏ bé ngu ngơ. Tất cả như chưa từng trọn vẹn, cũng như thanh xuân có bao giờ hoàn hảo.…
Giới thiệu sơ về nhân vật:+Lâm Đông Dương: là một chàng trai 17tuổi là một hot boy của trường Lê Quý Đôn đẹp trai nhất trường và được rất nhiều bạn gái để ý tới, học giỏi, tốt bụng ga lăng, nhà giàu....+ Tiểu Vy: là một cô gái 16t cô ấy cũng rất xinh đẹp nhưng học cũng ko đc giỏi nói chung học cũng bình thường tính cách hơi nóng nảy nhà cũng ko đc giàu lắm...Hai nhân vật chính trong câu Truyện…
Có một loại chấp niệm mang tên thanh xuân. Có một loại điên cuồng mang tên tuổi trẻ.Có một loại nuối tiếc mang tên hồi ức.Trong chính chúng ta luôn có 1 đoạn thanh xuân mà mỗi khi nhắc đến ta luôn bất giác mỉm cười. Đấy là đoạn kí ức không thể nào quên được, là những trang giấy trắng với vài vết mực ngây ngô. Người ta thường nói với nhau rằng chúng ta của những năm tháng ấy có thể không tuyệt vời nhất. Nhưng chúng ta của khi ấy là chúng ta ngây ngô nhất, đơn thuần nhất. Tình cảm lúc ấy chúng ta dành cho nhau cũng là chân thành nhất. Thật may mắn rằng trong những năm tháng chênh vênh của tuổi trẻ ấy, giữa những cơn mưa đầu mùa tưới đẫm thanh xuân ấy đã cho tôi gặp được cậu - chàng trai đã cùng tôi đi qua những tháng ngày tươi đẹp. Dòng đời biến thiên vô thường, vạn sự tùy duyên. Chúng ta gặp nhau đã là cái duyên. Cảm ơn vì tất cả, cảm ơn vì cậu đã xuất hiện, cảm ơn vì cậu đã mang đến cho tôi những cảm xúc chính tôi chưa từng trải qua mà người ta hay gọi đó là "rung động đầu đời".…
Lâm An - cậu học sinh trầm lặng, lạnh lùng và luôn đạt điểm tuyệt đối trong mọi kỳ thi. Đằng sau vẻ ngoài hoàn hảo ấy là áp lực đè nặng từ một gia đình đặt kỳ vọng lên vai cậu quá sớm.Hạ Minh - một mảnh nắng rực rỡ giữa sân trường, không giỏi học hành nhưng luôn sống bằng cả trái tim. Cậu ấy không nổi bật, không giỏi giang, nhưng nụ cười lại khiến người ta thấy ấm áp lạ thường.Hai người bước vào cuộc đời nhau vào năm 17 tuổi - một va chạm nhỏ trong hành lang, một ánh mắt bất ngờ khiến tim lỡ nhịp.Từ "bạn cùng bàn" đầy khó chịu, đến từng chút quan tâm âm thầm.Từ hiểu lầm, tổn thương, đến chia ly không lời...Và rồi, khi gặp lại, họ học cách yêu nhau lần nữa - trưởng thành hơn, dũng cảm hơn.Một câu chuyện tình học trò ngọt ngào, có chút ngược, nhưng sau cùng là một đám cưới rực rỡ giữa hai chàng trai từng đứng cạnh nhau dưới hàng anh đào năm ấy.…