Ta là mẫu nghi thiên hạ, sung sướng hơn tiên, giàu có hơn thần.Cớ sao, nữ nhi nhà ngươi to gan, dám tranh sủng hoàng thượng với ta ?________________Tất cả truyện đều là mình viết. Hãy nói một lời trước khi làm gì thay đổi với bộ truyện của mình.…
Cảm ơn sự đóng góp của Daniel - @piscesories | Queens Team vào bìa truyện. Mùa hạ chỉ đến một lần trong năm, là mùa mà tôi luôn hằng yêu quý. Nụ phượng trong tán lá xanh rì rầm trò chuyện với muôn loài hoa khác. "Năm nay nghe nói học sinh thi sớm đó nhe." "Vậy hẻ? Covid có lây qua thực vật như tụi mình không Phượng?" "Hướng Dương trù ẻo kìa mọi người!!!"___ Từ đây trở lên (không kể dòng này) đều là do tôi của thuở ngây dại viết ra. Xin thứ lỗi nếu chương đầu quá ba chấm. Nhật kí của tôi từ giờ sẽ bước sang một trang mới. Nếu bạn quá mệt mỏi sau một ngày làm việc với cấp trên hãm cành cạnh hay với teammate vô cùng "tuyệt vời", hãy vào đây kể cho bõ tức.Đại hội nói xấu quốc tế xin được phép khai màn!…
Căn buồng nhỏ lặng im. Ánh sáng mờ nhạt xuyên qua khe hở của rèm cửa, lướt trên khuôn mặt tiều tụy của cô bé sáu tuổi-Trần An Nhiên. Mẹ cô đã rời đi, để lại cái ôm cuối cùng nhạt nhòa, và giấy khai sinh với tên gọi như một lời cam kết cuộc đời sẽ có hướng.Nhà không còn tiếng cười, chỉ còn hơi ấm men say phủ khắp mọi góc. Cha cô-người ngày xưa từng hứa sẽ che chở-nay chìm đắm trong rượu chè. Có đêm, cô nghe ông thì thào với một người lạ bên cạnh: "...bán con giúp...". Lời ấy như một nhát dao, khắc sâu vào tâm hồn nhỏ bé: cô không phải con gái, mà là gánh nặng.Sau ấy, bóng hình bà Nguyễn Thị Dương hiện lên trong đời cô như định mệnh. Bà - người phụ nữ vùng quê tuổi ngoài sáu mươi, người có đôi tay chai sạn nhưng ánh mắt dịu dàng như mặt trời đầu sớm. Không lời nặng hàm, chỉ một câu nhẹ nhàng: "Con theo bà nhé, bà sẽ lo cho con."Dưới mái ngói đơn sơ, An Nhiên học từng con chữ đầu tiên bằng chiếc bảng đen nhỏ. Hình ảnh bà lưng còng đút từng nét phấn trắng trên bảng-dáng đứng mệt mỏi nhưng ánh mắt đầy hy vọng-là chiếc đèn thắp sáng tâm hồn cô héo úa. Bà kể cho cô nghe về niềm tin-về ngày cánh cửa trường đại học mở rộng, về một thế giới nơi cô không là số phận.Khi cô bước vào lớp 11, bà Dương qua đời-khép lại một chương đời bằng sự ra đi nhẹ nhàng như sớm mai. Sự mất mát ấy biến thành động lực. Không ai bên cạnh, An Nhiên tự hứa: cô sẽ học giỏi, tự lập, và sống sao cho tình thương của bà không uổng phí.Rồi mùa xuân ấy, , cô gặp Trần Vương Thượng. Tình yêu ấm áp, dịu dàng sau bao n…
Tu tiên giới hiện đại, ngươi lừa ta gạt, cá lớn nuốt cá bé, người người đều cảm thấy bất an. Mã Anh Hùng - Một nhân viên trị an trong lúc vô tình cứu được 1 cô gái tu tiên, đánh bậy đánh bạ mà bước lên con đường tu hành...…
xin chào độc giả , mình là Khanhs Mui mong được mọi người ủng hộ và cho ý kiến ạtruyện ra đời sau sự kiện chính ( đang trong quá trình chuyển thể thành phim ) được viết vào nhẵng đầu năm 2020 kết thúc vào năm 2021, truyện không dài lắm nhưng có những chi tiết đặc biệt trong đó lời nhắn gửi đến độc giả : ngoài cuốn truyện này thì mình còn rất nhiều tác phẩm khác và cũng là 1 artic trong giới vẽ nên các bạn có hứng thú với Lizama có thể lên youtube và Fb của mình để nhìn và đánh giá tranh và phim mình cũng làm ở tiktok nữa nên mong các bạn ủng hộ mình🌝…
Truyện kể về nàng nữ phụ Hoàng Tố Phương cùng nam phụ Trần Gia Phong trong"Nam Thần Tác Giả Yêu Tôi".Trích đoạn 1:Nam chính ban tên thì cô biết làm gì?Đội ơn ngài ban tên ạ?Aaaa....phèn vl!-"này,tôi nói cậu nghe,cậu đừng tưởng cậu về đây là cậu có thể sống sung sướng,cậu...vẫn chỉ là một con bé ăn mày!"-tên Hoàng Vũ 6 tuổi kiêu ngạo nhìn cô với vẻ mặt khinh bỉ.-"à...cảm ơn cậu đã nhắc nhở.Giờ thì mau tránh ra để tôi đi học!"-Tố Phương hét lên đầy phẫn nộ,khiến Hoàng Vũ giật mình.Nhìn theo bóng dáng chạy vội vã của Tố Phương,Hoàng Vũ nhếch mép:-"thật là thú vị"Trích đoạn 2:Tố Phương cảm thấy dường như tên Gia Phong này không chọc cô ngày nào thì chắc chắn ăn không ngon ngủ không yên.…
"Xin lỗi em, khi nào ổn anh sẽ nói!"Đây lời nói cuối cùng Daniel dành cho cô gái nhỏ của anh, Sterling. Anh đã im lặng suốt 1 năm 7 tháng, để lại Sterling đắng ruột não lòng. Cô ôm nỗi nhớ, đau đớn trong lòng suốt ngần ấy thời gian mà chẳng thể nguôi ngoai. Chiều tà ngày hôm ấy, chẳng rõ nguyên nhân anh đã đến tìm cô. Anh đột ngột xuất hiện, vô tình bóp trái tim cô vỡ tan, đau đớn vô cùng. Anh trở về là muốn chữa lành vết thương lòng cho cô, hay muốn tiếp tục đục khoét vào vết thương ấy?Tần số của của hai người họ liệu có lần nữa giao động, va vào nhau?Sợi chỉ tình duyên có một lần nữa được thắt chặt lại?Những hứa hẹn viển vông khi xưa rồi sẽ được thực hiện?Anh trở lại có phải là vì còn yêu tôi? ___________________________________________…
Thuộc loại: Tổng giám đốc hào mônTác giả: Đông Mộc HòaTiến độ: Đã hoàn tấtCập Nhật mọi thời gianVăn án:Yến Mộ Tịch, đường đường là đại thiếu Yến gia, lúc sinh ra đã khiến cho người ta ghen ghét đố kị, khí chất bất phàm, nghiền ép trí thông minh của chúng sinh, người đời chỉ có thể ngưỡng mộ, ai có thể nghĩ tới, một ngày nào đó, hắn sẽ quỳ dưới chân một đầu bếp nhỏ, cam nguyện cúi đầu xưng thần."Chúng sinh đều cay đắng, em lại thật ngọt ngào."Đây là lời Yến đại thiếu thường ngày thổ lộ, hào hoa mà si tình, cảm động khiến vô số người rơi lệ, nhưng người được thổ lộ lại trương lên vẻ mặt bất đắc dĩ, "Nói tiếng người đi, anh lại muốn ăn cái gì?"Yến đại thiếu lập tức chỉ chỉ ngón tay "Tôi hôm nay muốn ăn cháo bát bảo vịt, thịt kho tàu hải sâm, thịt bò hầm rượu vang..""Tại sao tất cả đều là đồ ăn mặn? Chay mặn phối hợp mới khỏe mạnh."..Sủng văn không ngược, ngọt đến nổ mũi, tổng tài hào môn ngạo mạn, ác miệng không coi ai ra gì thế mà lại bị một đầu bếp nhỏ tinh quái dạy dỗ thành một chú chó con ngoan ngoãn phục tùng chủ.…
Cốt truyện : Lấy bối cảnh tại Hongkong , khi ma túy và các tệ nạn xã hội diễn ra một cách tinh vi , lực lượng cảnh sát và thế giới ngầm nổ ra một cuộc chiến giữa thật và giả ... GIỚI THIỆU NHÂN VẬT - Lão Lục : Lãnh đạo điều tra ma túy ,15 năm trước do làm nhiệm vụ mà bị lạc mất đứa con trai duy nhất . Sống một mình cô độc . - Hồ Tâm : Kẻ luôn đối kháng với cảnh sát , đứng đầu băng đảng buôn bán ma túy tại Hongkong lúc đó . Không phải kẻ thông minh hơn người , nhưng là kẻ dám làm những việc một người bình thường không thể làm - Dương Chính : Cảnh sát chìm , sống trong thế giới ngầm 15 năm , là cánh tay phải của Hồ Tâm , luôn muốn được quay về làm một người bình thường - Dương Nghĩa : Làm dưới trướng của Lão Lục , bắt đầu làm cảnh sát từ 15 năm trước , được coi là cánh tay phải của lão . Nhân vật phụ - Khải Đằng : làm cùng Lão Lục đã 10 năm , giữ vai trò thực hiện nhiệm vụ bằng các thiết bị điện tử - Phàn Chi : Cảnh sát điều tra - Lão Lý : Là đồng nghiệp cũng như bạn thân của Lão Lục , cùng nhau vào sinh ra tử - Tiểu Lệ : Cảnh sát trẻ , mới vào nhóm điều tra ma túy - A Nhất , A Nhị , A Tam : 3 anh em được Hồ Tâm cưu mang , luôn theo làm tay sai cho hắn . - Quảng : Không ai rõ thân phận của người này ngoài Hồ Tâm , được xem như cánh tay trái của hắn…
Những nhân vật trong này, có thể là những creepypasta nổi tiếng cũng có thể là những truyền thuyết được người dân truyền miệng...Hãy thưởng thức những câu chuyện thú vị này nhé ^^…