thể thiên x ivan | thiên văn | thienivan | đài thiên văn vẫn còn sáng.
tựa lên bờ vai anh rồi bật khóc.…
tựa lên bờ vai anh rồi bật khóc.…
một cọng tóc mai / 1 cọng tóc mai / 8998 / 9889: Tóc Tiên x MaiQuinn…
"là hiền mai, là người yêu của chị tiên đây này, chị có nhớ không?""mai..là ai?"…
Paris, đợi…
chị tiên em mai.…
đơn phương thẳng tính x gái sự nghiệp.…
Ko hiểu sao nhma thích otp này quá,nên em xin phép lên 1 con fic ạ,lần đầu viết oneshot nên có gì sai sót mong mn bỏ qua🥹💗…
Mê 8998 quá nên tự viết.Dở xin đừng chê ạ=))…
mình gặp nhau khi em còn quá bémà tuổi chị thì lại đã quá giàtrái tim này đã trăm lần sứt mẻcòn tim em giống như trẻ lên ba…
Author: ciennaTranslator: Rosalie ChoiSummary: Xa nhau quá lâu sẽ gây nên cảm giác mất mát.Bản dịch chưa được sự đồng ý của tác giả, vui lòng không re-up.…
"em thích chị từ ngày nắng đến ngày mưathích chị từ lúc trẻ đến khi già nuathích cả mái tóc đã không còn xanh nữacó chị là đủ, mọi thứ đều dư thừa." -Morri…
tổng biên tập tiết thiên sơn một ngày nọ lại thức dậy trên giường của thất gia đỗ lạc thành- kiêm chức em người yêu cũ của mình.…
Một câu chuyện cute~Author: 乔木林-JLTranslator: Rosalie ChoiBản dịch đã được sự đồng ý từ tác giả, vui lòng không re-up.…
Chuyện kể về chuyện tình giữa người với người cá, họ yêu nhau từ cái nhìn gặp mặt đầu tiên. Nhưng họ không thể đến bên nhau được bời vì sự khác biệt giữa họ là một khoảng trống rất lớn không kết hợp với nhau được.Anh vốn dĩ là người cá dưới biển chưa từng biết tình cảm yêu thương là như thế nào, có lần tình cờ anh ngoi lên bờ chơi và tình cờ gặp được một cô gái đang dạo biển trên bờ, anh mang tiếng hát du dương của mình để dẫn dắt cô tới bên anh.Chỉ có duyên nhưng không có phận, hai người khác biệt về thân phận không thể tới bên nhau được, bởi gia đình ngăn cấm không cho phép con gái họ sống chung với một quái vật như anh.[ Vẫn HE nhé ! ]…
Author: liluwritesTranslator: Rosalie ChoiSummary:Mắt Tế Nhụy hơi híp lại khi mỉm cười với hắn. "Em là bùa may mắn của anh.""Phải," hắn hít thở, đột ngột ngừng lại vì cổ họng đau rát. "Em vẫn luôn là bùa may mắn của tôi. Em đã mang hạnh phúc lại cho tôi."Chầm chậm chầm chậm, bàn tay Thương Tế Nhụy lần theo ánh sáng phản lại trên áo khoác da của Trình Phượng Đài, đặt lên gò má hắn. "Nếu vậy sao trông anh lại buồn thế?"Bản dịch chưa được sự đồng ý của tác giả, vui lòng không re-up.…
Author: liluwritesTranslator: Rosalie ChoiSummary:Trong suốt cuộc đời của mình, Thương Tế Nhụy đã biểu diễn vô số kịch bản khác nhau. Y đã đeo hàng ngàn khuôn mặt, trở thành vật chứa cho nhiều linh hồn khác nhau nên thường quên mất đâu thực sự là bản thân mình và đâu là nhân vật trên sân khấu. Y đã sống, yêu và chết qua từng vở kịch của mình, và điều y học được từ tất cả những thứ đó, chính là: Tình yêu đi đôi với bi kịch.Đó là lý do tại sao khi Trình Phượng Đài lùi lại, y đã tiến đến hôn hắn thêm một lần nữa.Bản dịch chưa được sự đồng ý của tác giả, vui lòng không re-up.…
dạo gần đây, bằng một cách thần kì nào đó mà các nhân viên làm việc tại tòa soạn bắc bình lại thường xuyên nghe được những lời càm ràm về một số vấn đề phát sinh tại văn phòng của giám đốc. là sinh vật nào trên đời này lại có thể làm khó nhằn tiết thiên sơn, một trong những người đứng đầu trong giới truyền thông và báo chí của cả cái đất bắc bình rộng lớn này chứ?…
"chỉ có người điên mới đi viếng mối tình không tên""ừm em điên, vì năm đó, đã để mặc nhiên cuộc đời cướp đi tiên"thích gì viết đó, thường là truyện ngắn, đọc khi đêm vắng hoặc ngày đầy nắng.…
Author: liluwritesTranslator: Rosalie ChoiSummary:Trình Phượng Đài trầm giọng: "Hôm nay em đã làm đúng. Em biết điều đó mà, phải không?"Thương Tế Nhụy trùng vai, vẫn dán mắt vào luồng nắng mờ ảo. "Em đã nói dối cô ấy.""Đúng, em đã làm vậy. Và với lời nói dối đó, em sẽ khiến bọn họ có một cuộc sống hạnh phúc vô cùng." Phượng Đài nhẹ nhàng đặt tay lên đầu gối y, một hành động gần như là vô thức, và Tế Nhụy có thể cảm nhận được hơi ấm từ lòng bàn tay ấy qua lớp trường sam. "Em biết đấy, ông chủ Thương, tôi nghĩ em tốt hơn rất nhiều so với những gì em tự đánh giá về bản thân mình."Bản dịch chưa được sự đồng ý của tác giả, vui lòng không re-up.…