Văn án: Shoto và Ochako đã từng yêu nhau xong rồi chia tay. Trong một trận chiến, Shoto bị chấn thương đầu và cậu có một số hiểu nhầm, trí nhớ của của cậu dừng lại ở lúc họ vẫn còn yêu nhau và Shoto còn ảo tưởng mình đang mang bầu và bắt Ochako chịu trách nhiệm.Nhân vật và thế giới truyện thuộc về Horikoshi Kohei. Ảnh nguồn Pinterest…
Những mẩu truyện ti ti về BakuOcha ♡Tình hình là tôi up khá nhiều về hai đứa nên sẽ tách ra bên này, có thể bao gồm fic và art, mong được đóng góp phần nào cho shipdom 🧡💖…
---> "Cậu ta là một quả bom sống. Tôi chỉ là một cô gái bình thường. Nhưng định mệnh lại bắt chúng tôi va vào nhau."Bakugou Katsuki - cái tên mà chỉ cần nghe thôi đã thấy áp lực.Cậu ta nóng nảy, khó gần, lúc nào cũng gào lên với thế giới như thể nó mắc nợ mình.Một người như thế, tôi từng nghĩ, chắc chắn sẽ không bao giờ có điểm gì đáng yêu.Tôi là Uraraka Ochako - một cô gái đơn giản, đến U.A. với ước mơ trở thành anh hùng để giúp đỡ gia đình. Tôi luôn nghĩ mình sẽ đi một con đường yên ổn, kết bạn, học tập, rồi tốt nghiệp.Nhưng rồi... tôi va vào cậu ta. Không phải theo nghĩa đen, mà theo cách kỳ lạ nhất mà số phận có thể sắp đặt.Ban đầu là tranh cãi. Sau đó là những trận huấn luyện căng thẳng. Rồi đến những khoảnh khắc... mà tôi không thể ngừng nghĩ về ánh mắt đó, ánh mắt của một người mang trong mình nỗi cô đơn mà không ai thấy.Dần dần, tôi nhận ra rằng, sau lớp vỏ ngoài khắc nghiệt kia là một trái tim biết quan tâm, dù cách thể hiện có phần... bốc cháy.---Tôi bắt đầu thích cậu ấy.Không phải vì cậu ấy là một anh hùng mạnh mẽ.Mà vì trong cậu ấy, tôi thấy chính mình - cũng đầy khuyết điểm, nhưng không ngừng cố gắng.Đây là câu chuyện của tôi và Bakugou Katsuki.Về những lần cãi nhau đến muốn nổ tung.Về những khoảnh khắc tưởng chừng như trái tim không chịu nổi nhịp đập.Và về tình yêu... sinh ra từ hỗn loạn, như chính con người cậu ta vậy.…
Uraraka Ochako [麗日 お茶子] với Urara [麗] là kết hợp của [Uravity] (Urabity) và [Gravity] (Gurabity bỏ "G"); [日] là "bi" lấy từ hai chữ trên theo cách đọc của Nhật, còn được đọc là "ka". Uraraka [麗日] còn mang ý nghĩa là "beautiful". Còn Ocha [お茶] là "tea", ko [子] lấy từ kodomo [子供] nghĩa là "child". Fan còn gọi thân mật biệt danh của Ochaco là "bé Trà đáng yêu" trong Tiếng Anh là "The beautiful Tea child".------Khuôn mặt đáng yêu và tính cách lạc quan vô độ ấy, hẳn là Uraraka được thừa hưởng từ cha mẹ.Hay như cái tên thôi, ta cũng nắm bắt ngay được tính cách của cô gái 15 tuổi này. Nhẹ nhàng, êm dịu như nhánh trà trong cốc nước nghi ngút khói. Xinh đẹp, đáng yêu tựa như một đứa trẻ lên năm.Nhưng thế không có nghĩa là nhánh trà ấy yếu mềm, không có nghĩa là đứa trẻ ấy mãi mãi không bao giờ chịu trưởng thành.Ngay từ giây phút quyết tâm ấy hiện lên tâm trí Uraraka, từ giây phút cô ấy vững vàng ghi "Cao trung U.A, khoa Anh hùng" vào tờ giấy khảo sát nguyện vọng, Uraraka Ochako đã trưởng thành.Trưởng thành như một nhánh trà xinh đẹp tan ra trong cốc nước nghi ngút khói. Như một đứa trẻ lên năm nín khóc khi bị xô ngã bởi đám bạn bông đùa.-------Note- Giống với "Elizabeth và Lizzy", câu chuyện này không nhắc đên bất cứ couple nào. Được lấy ý tưởng từ một doujinshi tôi đọc trên "Uraraka Ochako - Hội thích uống trà" nên fic bám sát cả Anime lẫn Manga.Enjoy~Syl…
"Chị Trà, em đi đây."Trà ngẩng lên, thấy Tư đã mặc sẵn bộ đồ bạc màu, đôi giày cao su cũ kỹ lấm đất. "Nhớ cẩn thận nhé, đừng đùa nghịch linh tinh."Tư nháy mắt, cười trêu: "Yên tâm! Có khi xong việc sớm, em lại hái thêm hoa về cho chị đấy."Nói rồi, Tư quay lưng bước đi, chẳng để Trà kịp nói thêm lời nào. Nhưng vừa bước qua khỏi bậc cửa, cô lại dừng lại, hơi quay đầu, giọng thoáng chút ngập ngừng mà vẫn giữ vẻ đùa cợt:"À mà này, nếu em không về... chị đừng quên bó chè rừng hôm nay nhé!"Trà khẽ giật mình, định nói gì đó, nhưng Tư đã chạy xa, tiếng bước chân lẫn vào âm thanh ồn ào của cả nhóm. Cô nhìn theo bóng dáng ấy, trong lòng bỗng dấy lên một cảm giác khó tả.Chị không biết rằng, câu nói bâng quơ của Tư lại là lời nhắn nhủ cuối cùng cô bé để lại.…
Xin chào những con dân cùng niềm yêu quí dành cho Uraraka Ochako và Bakugou Katsuki.Nơi đây là ổ xìn Kacchako của tui với những mẫu truyện or hình do tui sưu tầm ( and trans ).Chúc các bạn tìm thấy được niềm vui trong những mẫu truyện nho nhỏ. Love u…
Hành trình biến một con mắm dửng dưng với mọi thứ thành một đứa đầy nhiệt huyết của trường Cao Trung Yuuei...Lưu ý: • Tôi là một đứa NGU VĂN, thế nên mong góp ý tích cực. Tôi còn chưa chắc nên viết như nào cho các bạn hiểu..• Chiếc truyện này cho những Potterhead như tôi nhưng thích xem My Hero Academia và muốn thay đổi cốt truyện của nó..Lịch ra truyện...Khi nào có hứng thì ra thôy :))Tại tôi sắp thi ồi__________Cấm Re-up dưới mọi hình thứcĐọc truyện vui vẻ…
[30 Days Challenge OTP] Author: Dị Sắc / Nercoll NightmarePairing: Kacchako /Bakugo Katsuki x Uraraka OchakoDisclaimer: Họ không thuộc về tôi. Họ thuộc về tác giả Kohei Horikoshi. Tôi chỉ sở hữu những câu chuyện.Cảnh báo đầy yêu thương: Không yêu xin đừng nói lời cay đắng. Đừng bắn súng vào mặt hồ đang yên ả. =)) Tớ sẽ đấm cậu bằng tình yêu thương của tớ dành cho tụi nhỏ đấy. ❤ Tôn trọng nhân vật, tôn trọng tác giả, tôn trọng OTP của người khác. Luôn mở rộng vòng tay ôm toàn bộ các bạn dethuong và đồng bọn. (/▽\*)。o○♡Tớ viết không được hay cho lắm. Có gì hãy góp ý cho tớ nhé. ('。• ω •。') ♡…
Những mẩu truyện tranh tuy ngắn ngủi mà chất đầy sự đáng yêu của Ochako và các nhân vật trong BnHA.Lưu ý: - Mình không phải là tác giả của bộ truyện này, mình chỉ dịch chúng. - Nếu bạn có ý kiến đóng góp thì hãy để lại một lời nhắn ở phần bình luận nhé.Nguồn: Sưu tầmTrans: Hồng Đào Khả Ái…
Trong một thế giới không siêu năng lực, chỉ có trái tim biết rung động...Bakugou Katsuki, một cảnh sát 25 tuổi, nghiêm túc và nóng nảy, không giỏi biểu đạt cảm xúc nhưng lại mang trong mình một trái tim ấm áp hơn cả ly cà phê đen anh vẫn uống mỗi ngày.Uraraka Ochako, một cô gái 20 tuổi từ vùng quê lên thành phố lập nghiệp, mở một tiệm cà phê nhỏ mang tên Mochi. Không có nhân viên, không có thời gian nghỉ ngơi chỉ có nụ cười dịu dàng và những ly cà phê được pha bằng cả sự chân thành.Một lần tình cờ, một lần cứu mạng, mở ra những cuộc gặp gỡ định mệnh.Khi một cảnh sát cứng đầu gặp một cô chủ quán cà phê dịu dàng, liệu họ sẽ để con tim lên tiếng?Liệu ly cà phê anh uống mỗi trưa... có phải là thứ khiến anh nhớ, hay là vì cô chủ nhỏ phía sau quầy? "Tôi không nghiện cà phê... tôi nghiện em."…
Tổng hợp những oneshort (hoặc shortstory hay đoản văn cực ngắn =)))) do tôi viết và dịch của IzuOcha (thi thoảng cũng có nhưng couple khác mà tôi thích). Đa phần đều không có tên (do tôi rất dở khoản đấy). Mong các cậu ủng hộ một trong những OTPs của tôi thuộc series Boku no Hero Academia.P.s: Nói thực mục đích ban đầu là để thoả mãn bản thân, song giờ lại muốn viết để tìm đồng râm. Buồn lắm quẹ (┳Д┳), thuyền này bên Nhật là chiến hạm ngang hàng với BakuDeku, mà về Việt Nam sao lại thành bè lá chúi vậy (┳Д┳)!! Enjoy~Syl…
Mê cặp này quá mà k có hàng nên tự viết thui😓Ở đây CHỈ SHIP Kacchako! Nói không với đục thuyền! Hãy đọc truyện một cách văn minh nha mọi người⚠️Warning: OOC⚠️…
Furisaki Koharu không quan trọng lý do bắt đầu, nhưng cô cần mục tiêu để luôn phấn đấu. Là gì cũng được, một hay nhiều cũng được. Chỉ cần nó khiến cô cảm thấy những gì mình bỏ ra là xứng đáng, chỉ cần nó khiến cô an tâm và hài lòng, chỉ cần nó luôn âm thầm thúc đẩy cô tiến về phía trước.Furisaki sẽ nắm chặt lấy nó mà tiếp tục vững bước. Chẳng sợ chông gai, chẳng sợ vấp ngã, chẳng sợ đớn đau, chẳng sợ một ngày nào đó chính cô là người nhụt chí.Bởi vì cô biết, lựa chọn là ở cô, và chỉ cần cô còn mục tiêu, thì những nỗ lực, cố gắng của cô không bao giờ là vô nghĩa.Furisaki không có động lực mạnh mẽ để cố gắng trở thành anh hùng như những người khác, nhưng cô có sự tự tin và kiên định. Thế nên cô sẽ nhặt nhạnh từng hạt vàng be bé, từng điều nhỏ có ý nghĩa với cô.Rồi, tất cả những điều nhỏ ấy, cô sẽ gom góp, đan cài tất cả lại bằng một sợi dây liên kết mạnh mẽ, bền chặt, và biến chúng thành động lực không ngừng tiến bước của bản thân.Cô không rõ vì sao mình muốn làm anh hùng, nhưng một khi đã bước chân lên con đường mình đã chọn, cô sẽ tự tìm cho mình lý do, tự hóa nó thành động lực, để tiếp tục dấn bước trên hành trình sắp tới.(Trích chương 41 "Lễ trao giải và sự công nhận")Credit bookcover: https://mobile.twitter.com/hosimorii/status/1151410092132032514…
Chiến tranh đi qua, để lại những vết sẹo hằn sâu trong ký ức. Tôi gặp Trà giữa những ngày bom đạn, yêu chị giữa những lần sinh tử cận kề, rồi mất chị trong một cơn mưa lạnh lẽo.Chị là ánh trăng dịu dàng nhưng không trọn vẹn, đẹp đẽ nhưng ngắn ngủi - mãi mãi dừng lại nơi chiến trường năm ấy.Câu chuyện về một mối tình lặng lẽ giữa thời loạn, về những điều chưa kịp nói và những ước mơ không bao giờ thành.…
Huyền "Tôi yêu em như tôi yêu đất nước/ Vất vả đau thương tươi thắm vô ngần."Chi "Hửm? Bà nói gì"Huyền "Tui nói là tui thương em"!Lưu ý từ tác giả!"Lỡ duyên" là một câu chuyện phi lịch sử cho tác giả tưởng tượng ra, tập trung xoay quanh chuyện tình cảm của PháoChi nhưng vẫn có một số cột móc lịch sử quan trọng của nước ta trong thời kì chống thực dân Pháp. Trong quá trình viết, tác giả có lồng ghép một số từ ngữ địa phương của vùng Tây Nam Bộ, mong rằng sẽ không gây khó chịu cho các đọc giả. Mong bạn đọc lưu ý và enjoy câu chuyện này.…