Title: Em muốn lái chị, em muốn lái chịGenre: đồng nhân, harem, alloc, phi logic, hư cấu,....Start: 300722Done: ??????.Nhà Sano có cô chị hơn Shinichirou 1 tuổiCô ả có mấy cái đuôi nhỏCứ tưởng oai hùng thế nào nhưng cũng chỉ là đám trẻ ranhBày đặt đánh nhau rồi chém hết"Chị chiều mấy đứa quá nên sinh hư rồi đúng không? Chị treo mấy cưng lên như lúc làm tiết mấy con gà giờ"...*Nhân vật (trừ OC) thuộc bản quyền của Wakui Ken nhưng ở đây, vận mệnh của tất cả do Cỏ định*Nhân vật sẽ bị OOC*Có những chi tiết vô lí mà tới Cỏ cũng không biết lý giải làm sao cho mọi người hiểu* Truyện chỉ đăng duy nhất tại W.A.T.T.P.A.D…
Chẳng phải ma, chẳng phải người Em là kẻ lang thang giữa vạn giới Rồi dừng chân chốn trường học Và em trở thành bí ẩn số 0 ."Nhóc con, ngươi muốn ước điều gì?""Chị... chị muốn hoá giải lời nguyền do vảy người cá""Không thể hóa giải hoàn toàn nhưng ta có thể giảm bớt lời nguyền giúp ngươi, được chứ chân củ cải?""Được".Title: Bí ẩn số 0: Ma nữ nơi gốc câyGenre: đồng nhân, harem,....Start: 020522Finish: ??????.Cảnh báo: OOC, OOC nặngTrong thế giới này, vẫn mệnh của các nhân vật thuộc về CỏTruyện chỉ đăng tải trên wattpad, mong người tôn trọng bản quyền của ta…
⚠✋chuyển ver đã có sự cho phép của tác giả, lowercase, tất cả chỉ là sản phẩm của trí tưởng tượng, có nhiều tình huống gây khó chịu, vui lòng cân nhắc trước khi đọc⚠✋.…
Có những người, ngay từ lần đầu xuất hiện đã có thể mặc nhiên trở thành một phần rất quan trọng trong cuộc sống của một người khác.Với Seo Jinhyeok thì Choi Wooje chính là người đó.Ngay khoảnh khắc em ngồi xuống cạnh Seo Jinhyeok, hai mắt tròn xoe cười rộ lên, hí hửng đưa cho người lạ không quen biết như anh một viên kẹo - sự ngọt ngào đầu tiên mà anh nhận được của mùa hạ, thì cõi lòng Seo Jinhyeok đã khẽ run lên những cảm xúc xuyến xao lạ thường.Nó dường như thôi thúc anh....... bước đến gần em hơn.Rồi cả hai quen biết thân thiết, gần gũi hơn. Có lúc Seo Jinhyeok thầm nghĩ chỉ cần mình đủ kiên nhẫn, đủ dịu dàng thì sẽ có một ngày Choi Wooje quay đầu lại nhìn anh. Không cần nhiều....chỉ cần một lần thôi. Dần anh quen với việc đứng phía sau em, đợi em tan học, đợi em ăn xong, đợi em nhớ ra là vẫn còn có một người ở đó...đợi mình. Những điều nhỏ nhặt đó, cứ thế lặp đi lặp lại mỗi ngày, trở thành một thói quen khó bỏ.Cho đến ngày hôm đóAnh đứng ngoài cửa lớp, tay còn cầm điện thoại, định gọi Wooje đi ăn như mọi khi. Cánh cửa chưa khép hẳn, tiếng nói bên trong vang ra rõ ràng, không cần cố cũng nghe thấy."Ê, mày với anh Jinhyeok thân dữ vậy, bộ quen nhau hả?"Âm thanh của một người nào đó tò mò hỏi.Rồi giọng Choi Wooje vang lên, rất nhanh, rất tự nhiên, không cần suy nghĩ"Điên à? Tao thẳng đấy, anh em thân thiết thôi. Mà nói chứ con trai yêu nhau nghe ghê bỏ mẹ, tao không có kiểu đó đâu"Từng chữ nhẹ tênh nhưng đấm thẳng vào màn nhĩ anh, nhói đau đến run rẩy.…
Tìm một chàng trai đáng yêu, đáng yêuRất đáng yêu, đáng yêu, dễ nuông chiều, nuông chiềuKhông cần nói quá nhiều, mà vẫn biết điều, biết điềuChắc cốp thì phải đánh bắt thật xa, biết đâu lại vớ được tình yêu?Sinh ra cho đến bây giờ, chưa một mối tình duyên nợThầy bu thì trông chờ, mong cậu quý tử lấy vợGấp lắm rồi (Lắm rồi, lắm rồi, lắm rồi)Có anh là đời em như là văn, như là thơ... Tên thì tình chuyện thì xàm chó…