Àn nhông mấy đứa~Đây là Phòng Sinh hoạt của cái Tiệm Đá Quý nàyChuyên để thông báo, tuyển mem, tổ chức sự kiện (chắc vụ này con Chuối nó sẽ ôm cho -_-), etcVơn, mấy đứa vô đây thì làm ơn đi nhẹ nói khẽ, riêng cái tiếng bọn trong Tiệm cãi nhau chế tác Đá Quý cho mấy đứa xài là đủ mệt người rồiCái mô tả trước con Chuối nó thấy fail lòi nên xóa hết đi viết lại.Cập nhật: 27/07/2017#Chuối…
Tên truyện: Chiếc Hộp Gỗ Trong Góc Sân Ký Ức.Tác giả: Mực XanhThể loại: Học đường, tình cảm, đơn phương, hài hước.Dự kiến số chương: 42.Giới thiệu truyện:Một buổi sáng thứ Ba, Quốc Chí - cậu sinh viên mới chuyển ngành, lặng lẽ bước vào giảng đường rộng thênh thang. Cậu đến muộn, chỗ ngồi gần như kín hết. Ở cuối lớp, cạnh cửa sổ, còn một ghế trống.Cậu ngồi xuống, không ngờ người bên cạnh lại nghiêng đầu, cười khẽ hỏi:"Cậu có phải Quốc Chí, lớp 12A6 không?"Một gương mặt lạ mà quen, một câu hỏi bất ngờ, và một ánh nhìn khiến cậu... bối rối cả tiết học.Hóa ra, có những rung động đến ngay từ lần đầu được gọi tên.Một tình yêu sét đánh. Một chiều. Và kéo dài đến tận cuối thời thanh xuân.Trời ơi, ngồi cạnh nhau một tiết mà crush người ta mấy năm - ai cho phép vậy hả tim ơi!? Lưu ý: Nhân vật, địa danh và sự kiện trong truyện hoàn toàn là hư cấu, không đại diện cho bất kỳ cá nhân hay tổ chức nào. Vui lòng không re-up, đạo nhái hay chuyển ver.…
Năm 2302, khoa học kỹ thuật và xã hội phát triển vượt bậc, theo đó, tựa game VR MMO RPG đầu tiên ra đời với cái tên "Lục địa của Thần", bất ngờ thay, nhà sản xuất kiêm phát hành tựa game này lại là Việt Nam. Tựa game hứa hẹn một thế giới hoàn toàn mới, với độ chân thực cao nhất. Hàng tỉ người ở khắp nơi trên thế giới đổ bộ vào các lục địa của trò chơi... Một chàng trai sống ở nhà trẻ mồ côi từ bé, một tiểu thư thiên tài cao sang quyền quý, trên dòng đời tấp nập mà xô bồ, không biết vô tình hay thiên ý, họ gặp nhau trên con đường tìm kiếm một chút tự do bé nhỏ ở Lục Địa Chư Thần... Số phận của bọn họ sẽ đi về đâu? Mời các bạn cùng đón xem Lục Địa Của Thần của tác giả Viêm Hoàng Băng Hậu!…
Tôi muốn kể về đoạn tình "hữu duyên vô phận" của một chàng thiếu niên cao trung.Đương nhiên không thể nào từ lúc sinh ra, cậu đã thích con trai. Từ một chàng trai thẳng, thích nữ giới, xảy ra một vài chuyện, cuối cùng lại lạc bước vào thế giới nam×nam.Cậu luôn xem đó là một giấc mộng, mà khi cậu bừng tỉnh, mọi thứ đã quá khác xa rồi.Dường như tất thảy mọi thứ đang muốn quay trở về khoảng thời gian rất lâu trước đó, vẹn nguyên như chưa từng xảy ra chuyện gì...Tôi đã phải ngồi xuống, nhắm mắt và suy nghĩ lại tất cả mọi chuyện đã xảy ra, câu chuyện mà chính bản thân tôi đã trải qua...…
"Tình yêu là cái thá gì chứ, há chẳng phải là trò cười cho thiên hạ sao? Chả ai muốn lấy thân mình đi bù đắp cho cái gọi là 'tình yêu' của anh cả, tôi bán nghệ chứ không bán thân!"___________________ig: chachaci_12 Những chi tiết trong fic đều là do mình nghĩ ra, không có thật ngoài đời nên mong đừng ai xúc phạm danh dự của Tiêu Chiến với Nhất Bác.Nếu có vấn đề gì thì cmt hoặc ib riêng để mình biết ạ!Do Not Reup❕…
Chạy được một đoạn thì Triết Hân gặp Dật Vỹ đang đứng nhìn ra cửa sổ một cách xa xăm. Thấy cô, Dật Vỹ toan bỏ đi thì cô níu tay anh lại-"Anh Dật Vỹ anh phải đi thật sao?"Cô nói-"Đúng"-"Em không muốn xa anh."-"Không thể".-"Em yêu anh."-"Không thể." Nói xong cậu bỏ đi.Triết Hân bật khóc rồi hét to lên sau bóng lưng cậu -"Nhất định là có thể ".…
- đây là một cuộc collab giữa mình và @hltt_duckie - tất cả đều là lứa mới, không có những con người cũ- các cầu thủ không phải của bọn mình nhưng câu chuyện về họ thì do bọn mình quyết định- chất xám của bọn mình, vui lòng không reup. chân thành cảm ơn#24022020…
Author: Tịnh Vân, Sil Jeon, Lạc Hy, Duẫn Thiên."Trong tập đoản văn này sẽ gồm: Đam mỹ, Bách hợp, Ngôn tình và Fanfiction. Mong là mọi người sẽ yêu thích và đón nhận nó (▰˘◡˘▰) ~~"Xin vui lòng không tự ý mang đi hoặc chỉnh sửa khi chưa có sự đồng ý. Xin chân thành cảm ơn! Thân.- Vọng Nguyệt Lầu -…
Đơn giản đây là những note mà do mình suy nghĩ hay chính là những quan niệm cuộc sống của mình mà thôi.Sống thì cần thực tế một chút, đừng quá say mê ngôn tình quá, để rồi khi vấp ngã chỉ có bạn là đau khổ mà thôi.Sống với đúng chính mình, sống sao cho mình vui là được, cứ mặc kệ họ cười chê đi, bởi vì họ đâu được sống như mình, họ cứ nấp sau cái bóng của sự giả tạo mà thôi.…