Nếu không hợp gu ai thì vui lòng rời đi. Nghiêm cấm đục thuyền.Truyện sẽ không đi theo mạch truyện gốc! OOC!! Truyện gốc từ Asagiri. Nội dung truyện tôi sẽ thay đổi và chỉ viết về những đoạn cần thiết. Tránh những đoạn đánh đấm nhất có thể vì tôi ngu tả cảnh đấy.…
Tên khác: Hắc Sắc (Màu đen)Tác giả: Uchiha. NiniCp: Mitsuya Takashi × Fushiguro TsumikiThể loại: Bg, 1x1, đồng nhân TR, JJK, trùng sinh, xuyên không.Tóm tắt: Đây là chuyện tình giữa chàng trai damdang và thiếu nữ bị mù ....!!! Cảnh cáo ooc***Toàn bộ nhân vật đều thuộc về nguyên tác, nhưng tình tiết truyện là của toi.***Truyện chỉ đăng tại wattpat bởi tác giả, vui lòng không reup. Cảm ơn…
Đã rất nhiều lần em mơ về một thời tuổi trẻ, mơ về những kí ức của đôi ta, mơ về con phố đông người chật chội, anh nắm tay em cùng nhau bước qua những dãy phố quen thuộc đó. Chỉ tiếc là bây giờ chỉ còn mình em độc bước đi trong màn đêm đen... Em nhớ anh! Dẫu cho có phải nhận sự phỉ báng của người đời, dù cho dòng máu trong người anh chảy cạn, anh vẫn muốn bất chấp yêu em dù chỉ một lần. Một câu chuyển khắc cốt ghi tâm, với những tình tiết nhẹ nhàng khắc họa nên tính cách hai nhân vật. Liệu rằng họ có đến được với nhau sau bao sóng gió đã xảy ra? Cùng Dâm Dâm Cô Nương đón chờ hồi kết nhé! <3…
tôi tính cho đây là 1phần của thế giới cứu vớt, nhưng chợt nhận ra nó không phù hợp lắm với định hướng ban đầu của tôi, nên tôi tách nó ra, mọi người đọc vui nhé, ừm, r18 đó...hay r16 ta....mọi người coi đây là quà tạ lễ của tôi nhé…
Từ mối tình đơn phương ở một phía của Ngọc Hân, cuối cùng cũng được Duy Hoàng đáp lại bằng cả tấm chân tình. Cô hiền hoà, hoạt bát, dung mạo xinh xắn rất được lòng người. Còn anh tính tình nhã nhặn, thư sinh lễ phép, vẻ ngoài dịu dàng sánh đôi với nhan sắc như tượng tạc, học thức phải gọi là cao ngút trời. Cứ tưởng hình tượng hoàn hảo đó sẽ đi với anh đến hết cuộc đời...nhưng rốt cuộc, ẩn sâu bên trong đó là những điều mà anh luôn cố che giấu đi....Hôm nay anh ấy hẹn tôi đến công viên, nơi mà lần đầu chúng tôi kết bạn với nhau. Chúng tôi ngồi trên băng ghế đá, cũng đã là gần chiều tối, bầu trời không còn mang trên mình sắc xanh dương nữa, thay vào đó là đang nhuộm dần thành màu cam đỏ. Anh nắm tay tôi, khẽ mân mê từng ngón tay. Tôi nhìn anh, lòng không khỏi ngập tràn hạnh phúc. Tôi khẽ nghiêng người, cố nhìn nét mặt của anh khi cất giọng trêu chọc."Duy Hoàng, anh thích tay em đến vậy sao?""...Thích""Vậy còn tóc của em?""Cũng thích""Mắt của em?""Rất thích""...""Vậy anh thích nhất điều gì ở em?""Tên em, Ngọc Hân"Tôi ngẩn người, chớp chớp mắt nhìn anh. Rồi bỗng nhiên anh ngẩng lên, nhìn tôi một cái rồi lại nhìn ra khung cảnh nơi bầu trời đang dần ngả sắc chiều tà. Làn gió nhẹ thổi qua mang theo hương thơm nhè nhẹ của hoa lá. Anh siết chặt lấy tay tôi rồi khẽ cất giọng."Anh thích hoàng hôn...Nếu tên của anh được đứng cạnh tên của em thì sẽ rất đẹp".Mắt tôi mở to, lại chớp chớp vài cái như đang cố tiếp nhận thông tin, rồi cuối cùng cũng hiểu được ý của anh. Tôi bật cười, anh quay sang nhìn tôi r…