[hunhan] Chuyện ngoại tình
Mình đã đọc và thấy rất hay nên chuyển thành hunhan cho mọi người đọc và để thoải mãn tâm hồn shipper HHs của mk.…
Mình đã đọc và thấy rất hay nên chuyển thành hunhan cho mọi người đọc và để thoải mãn tâm hồn shipper HHs của mk.…
Giác Tỉnh giáo đồ tôn Tăng Khả Ny X Gia Hội phú thương trưởng nữ Dụ Ngôn. Ngốc manh ấm áp si tình zkn X phúc hắc ngạo kiều dụ yy•Nhiệm vụ đầu tiên sau khi xuất sư đã khó như vậy, sau này làm sao ta thành chưởng môn đây huhuhu.Đi đường bị tập kích, tới được nhà thì bị nữ nhân kia vật qua vai, tu luyện lâu như vậy còn để bảng hiệu sư môn Giác Tỉnh giáo rơi xuống Tăng Khả Ny này làm sao dám về nhìn mặt sư phụ! Nữ nhân xấu xa mau đứng lại, ta còn chưa kịp ăn vạ ngươi!!!…
Thuở phong kiến phương Bắc xa xưa, có hai người phụ nữ nên duyên bạn đời.…
giám đốc bùi giận người yêu là xách xe về quê méc mẹ…
Tôi là Quỳnh, năm nay là 14 tuổi. Tôi còn hai đứa em nữa, một đứa tên Thy 9 tuổi, một đứa tên Hậu 6 tuổi. Ba đứa nhỏ bọn tôi là con của mẹ Phương và mẹ Hương.Nhưng hiện tại, hai mẹ của bọn tôi đã ly hôn được 5 năm rồi...Tôi ở với mẹ Phương, còn hai đứa kia thì ở với mẹ Hương. Nhưng thật lòng mà nói, tôi chỉ hy vọng nhà mình lại bên cạnh nhau như xưa thôi…
Vẫn là con mã ăn tiền nhất của cái cúp le nàyy. Mã này không cần giới thiệu gì nhiều hết.…
"Không có gì khiến trái tim con người ta đau đớn hơn tình cảm."Cô hy vọng xa vời, mong mỏi sẽ có một người vượt qua muôn nẻo đường đến để yêu cô, gõ cửa tòa thành tĩnh mịch trong cô: "Tôi có thể bước vào không?". Khi đó, cô sẽ mở cửa cho anh: "Vậy sau này anh không được bước ra đâu nhé!".Anh nói: "Được."Thế là họ bên nhau mãi mãi.Đây vốn là đạo lý vô cùng đơn giản, nhưng khi ấy cô không hiểu rõ được lòng mình, nhẫn tâm xua đuổi anh, còn im hơi lặng tiếng cõng theo tòa thành của mình chạy trốn suốt mười năm. Có điều, sau này cô chợt phát hiện, tòa thành trong lòng từ đó cũng không mở cửa thêm lần nào nữa.Cửa ải kia phải dùng mười năm đánh đổi, chỉ chờ người ban đầu lặn lội vượt đường xa, không màng sương gió đuổi theo bước vào.Vừa up full lại bị xoá truyện huhuhuhu.....…
onnn topp lại goiby : thanhhngann_goitolamiu❤️🔥db : 23.7.24tbn…
ý tưởng đến từ "màu hồng chủ nhật".…
❗️Bản này do fan làm có nhiều chỗ sai sót ❗️Đăng cho vui thoi không mong đợi gì…
Truyện này mình lấy ý tưởng từ concert day2 của EXO ở seoul nha. Mong là mọi người sẽ thích .…
Giữa những khoảng trống của ký ức bị khoét rỗng, Phuwin mải miết đi tìm hình hài của một lời xin lỗi chưa kịp thốt ra sau cơn mưa năm ấy. Năm năm sống trong thực tại vay mượn từ ảo ảnh, cậu nhận ra linh hồn mình đã vĩnh viễn kẹt lại dưới gầm xe đổ nát cùng nụ cười của Pond. Khi nỗi đau trở thành nơi trú ngụ duy nhất, cái chết không còn là sự kết thúc, mà là bước chân cuối cùng để kẻ ở lại được thực sự tìm về với bến đỗ của đời mình.…
"Alexander" có một chiếc "Váy Hoa Nhí" dịu dàng lương thiện. Mặt hàng lành tính độc nhất.…
Được ở bên em... có chắc là may mắn?…
Tên cũ: Nắng Muộn Nơi Rừng Đước: Khúc bi ai Đất Mũi.Miệt rạch Cái Tàu năm ấy râm ran về phận đời của một người con trai nết na, vì trả nợ cho cha mà phải chịu kiếp thân tầm gửi trong phủ Hội đồng Lê. Đêm định mệnh nơi sàn gỗ lạnh lẽo đã đẩy em vào kiếp "vợ lẽ" - một danh phận hờ mang theo nỗi nhục nhã và những trận đòn ghen tàn khốc của Cậu Hai Nhã Phong.Giữa rừng đước bao la, có kẻ âm thầm bảo vệ em trong vô vọng, lại có kẻ nhân danh sự chiếm hữu mà giày vò em đến hơi thở cuối cùng. Đêm giông bão đất Mũi ấy, máu đã nhuộm đỏ sình lầy, liệu sự tỉnh ngộ muộn màng có đủ cứu vãn một trái tim đã vỡ vụn?…
"Che dấu cảm xúc lâu thế mày không mệt sao?"…
khiêu vũ trong tranh và lời ca cho em.…