Chơi lưỡi
"Tên gian tặc cuồng dâm to gan! Lại dám làm chuyện đồi bại thế này giữa đêm khuya!
Sáng sớm hôm sau, Ngao Bính lờ đờ tỉnh lại, trong lòng chấn động, hoảng hốt muốn bật dậy, nhưng toàn thân lại ê ẩm đau nhức, chỉ nhúc nhích nhẹ thôi mà thắt lưng cũng rã rời, chẳng còn chút sức lực.
Y nghiến răng, gắng gượng chống tay ngồi dậy, nửa bên áo ngủ trượt xuống, để lộ bờ vai trắng như tuyết cùng cần cổ nõn nà.
Ngao Bính ngây người cúi đầu nhìn, chỉ thấy bên xương quai xanh lấm tấm vết đỏ như cánh mai, càng xuống dưới sắc đỏ càng sẫm, đến tận ngực thì đã loang lổ bầm tím, hai bầu vú hồng non mềm bị bú mút đến sưng đỏ căng cứng, nhìn mà vừa đáng thương vừa nhục nhã.
'Được lắm, tên dâm tặc mặt người dạ thú Lý Na Tra!'
Ngao Bính càng nghĩ càng thấy xấu hổ tức giận, mặt mũi đỏ bừng như phát sốt. Y run rẩy kéo áo chỉnh tề lại, giẫm lên mây, xông thẳng ra ngoài.
Ngày thường, vì chuyện mấy ngàn năm trước, trong lòng y vẫn luôn mắc nghẹn, tuy ngoài miệng hung hăng nhưng bản thân cũng biết mình được làm Tinh Quân chẳng qua nhờ may mắn cải tà quy chính, thực chất căn cơ chẳng ra gì.
Vì thế, mỗi lần gặp Na Tra, y đều giống như kẻ trộm gặp quan, chuột gặp mèo, tự nhiên cúi thấp người hơn một bậc. Vài lần chạm mặt trước đây, mắt còn chưa kịp nhìn thẳng, eo đã mềm nhũn trước rồi.
Nhưng giờ thì khác! Rốt cuộc cũng nắm được nhược điểm của cái tên sát thần kia rồi!
Ngao Bính cưỡi mây lao thẳng về hướng Cung Vân Lâu, trong lòng xoay đủ mọi mưu tính, càng nghĩ càng hả hê, nghĩ tới việc lần này có thể đứng trên cao đạo đức mà áp chế Na Tra, y đắc ý ưỡn thẳng cổ, ngay cả cái cảm giác tê dại ê ẩm nơi giữa hai chân cũng chẳng buồn để tâm nữa.
'Hừ, ta đã nói rồi, cái tên suốt ngày lạnh mặt kia nhất định là kiểu quân tử giả dối ngoài lạnh trong dâm! Giờ thì lộ mặt thật rồi nhé!'
'Để xem lần này ngươi còn cãi kiểu gì!'
Mây lành bay vùn vụt, cuối cùng cũng đáp xuống trước cửa Cung Vân Lâu. Ngao Bính đang định quát lớn bắt Na Tra lăn ra đây, vừa ngẩng đầu nhìn đã thấy cửa son đỏ chót vẫn đóng chặt, chẳng có ai ra vào.
Thì ra y giật mình tỉnh dậy quá sớm, trời vẫn còn tờ mờ sáng, cung nữ trong cung còn chưa ai dậy.
Nhưng Ngao Bính nào để tâm mấy thứ ấy, trong lòng càng nghĩ càng hăng, đang định nhân lúc khí thế hừng hực mà kéo người ra đối chất, liền vén tay áo, sải bước lên trước, giơ tay đập cửa rầm rầm.
'Có ai không? Mau mở cửa cho ta!'
Rầm rầm rầm! Tiếng đập cửa liên hồi vang vọng, vừa to vừa dồn dập, đến mức bàn tay Ngao Bính đập đến phát tê, nhưng chờ mãi vẫn chẳng thấy ai ra mở cửa."
Y càng đập cửa lại càng bực bội, lỡ tay dùng sức quá mạnh, lòng bàn tay bị đập đến đau nhức, "xì" một tiếng, đau đến mức phải vẫy tay mấy cái liền.
Ngao Bính vẫn chưa hết giận, cơn tức bốc lên tận đầu, dứt khoát giơ chân đạp mạnh vào cửa. Nào ngờ cánh cửa son kia vừa nặng vừa chắc, trên đó còn gắn đầy những chiếc đinh to tướng, y lại xui xẻo đá trúng ngay một cái đinh, đau đến mức đuôi rồng cũng dựng ngược cả lên.
"Ái da!"
Y kêu đau một tiếng, lảo đảo ngã ngửa ra đất, ôm lấy cổ chân mà mặt mày nhăn nhó, đôi mắt tím ngập nước chỉ trong chớp mắt. Chân vừa khẽ động một chút, y liền thấy đau buốt như lửa thiêu, cổ chân đã sưng phù cả lên.
... Sao cái cảnh này quen thế không biết.
Ngao Bính bỗng nhớ tới trước đây, cũng là y đá trúng tượng thần trong miếu hoang, mới dẫn đến đủ loại tai họa về sau... Sao y lại khổ thế này chứ. Đã bị người ta cưỡng hiếp đến mức đó, bị ăn sạch sẽ không sót chút nào, giờ muốn tới tìm tên dâm tặc kia đòi công lý, kết quả lại tự làm mình bị thương.
Càng nghĩ càng tủi thân, y rúc luôn dưới đất, ôm lấy cổ chân đau nhức, sống mũi cay xè, không nhịn được mà rưng rức bật khóc.
"Hu hu... đồ đáng ghét... hu hu... đáng ghét chết đi... Lý Na Tra, ngươi cái tên... hu hu... đồ dâm tặc đáng ghét..."
Tiếng đập cửa của y vang rền cả một góc, thế nhưng tiếng khóc lại rất khẽ, vì thấy mất mặt nên y không dám khóc to, chỉ thút thít mấy tiếng, vừa nói vừa nghẹn ngào, nghe mềm oặt, thảm thương chẳng khác nào kẻ bị bắt nạt đến cùng cực.
Đúng lúc ấy, cánh cửa son im ắng bỗng mở ra, một bóng người lặng lẽ bước ra ngoài. Vừa thấy tiểu long ngồi bệt dưới đất, khóc đến đỏ bừng cả sống mũi, người kia thoáng khựng lại, rồi nhẹ nhàng đi đến bên cạnh.
"Làm sao thế?"
Thanh âm lạnh nhạt vang lên, lại ẩn chứa đôi phần quan tâm. Ngao Bính nước mắt lưng tròng ngẩng đầu lên, liền trông thấy Na Tra đang nửa quỳ dưới đất, khoảng cách rất gần, cúi đầu chăm chú nhìn y.
Đôi mắt đen láy kia, bỗng dưng chẳng còn lạnh lẽo như xưa.
Có lẽ là vì ban đêm từng được chàng ôm ấp dịu dàng, cũng có lẽ là vì dáng vẻ của Na Tra lúc này là lần đầu tiên y thấy được, Ngao Bính vừa khóc đến choáng váng, nay được chàng an ủi, chẳng những không ngừng nước mắt, ngược lại còn dâng lên một bụng ấm ức dữ dội hơn. Y nhào thẳng vào lòng Na Tra, òa một tiếng khóc càng dữ dội.
"Đều tại chàng... đều tại chàng... hu hu hu..."
Thân hình y nhỏ nhắn, rúc vào trong ngực Na Tra, vừa khéo có thể ôm trọn vào lòng. Na Tra bị cơ thể mềm mại ấy đột ngột va vào, thoáng chốc cũng luống cuống, cánh tay cứng đờ giữa không trung.
Tiểu long này chẳng biết từ đâu bị uất ức, nước mắt tuôn mãi không dừng, nhưng đây lại là lần đầu tiên y không sợ chàng, còn chủ động nhào tới. Na Tra trong lòng khẽ mềm, bàn tay thả xuống, chậm rãi chậm rãi vuốt ve mái tóc dài xanh thẫm kia.
"Đừng khóc nữa, ai bắt nạt em vậy?"
Vị Đại Thiên Tôn lạnh lùng vô tình ấy, nay lại lần đầu dịu giọng dỗ dành người khác, e rằng đủ để khiến nửa cái thiên đình rớt cằm. Nhưng Ngao Bính lại chẳng hề nhận ra, y được bàn tay ấm áp ấy xoa đầu vuốt ve, trong lòng dần dịu xuống, vừa nghe câu ấy, liền thẹn quá hóa giận, dùng trán húc mạnh vào ngực Na Tra một cái.
'Chàng còn hỏi! Chàng không biết ai bắt nạt em sao!'
Bị dỗ như vậy, Ngao Bính cũng dần ngừng khóc, rốt cuộc cũng lấy lại chút tỉnh táo, thế nhưng việc đầu tiên y chú ý... lại là, sao cơ bụng của Na Tra lại cứng như thế!
Y dán sát vào ngực chàng, mặt vừa vặn cọ lên mấy khối cơ bụng săn chắc, nóng hừng hực, hiển nhiên là kết quả sau bao năm rèn luyện chinh chiến, vừa rắn chắc vừa mạnh mẽ.
Ngao Bính trong phút chốc quên béng mất tủi hờn, trong lòng thèm thuồng đến chảy nước miếng, tiếc nuối nghĩ bụng: Nếu mấy khối cơ bụng này mọc trên người khác thì tốt biết mấy, có khi còn sờ được một cái... chỉ tiếc lại mọc trên tên sát thần này...
Thì ra khi còn là rồng nhỏ, y đã rất ngưỡng mộ những võ tướng loài người cường tráng. Lần đầu hóa hình, y cũng bắt chước bộ dạng hung thần ác sát, hóa ra tóc đỏ rực, răng nanh nhọn hoắt, còn thích khoe khoang khắp nơi, đắc ý vô cùng.
Đến khi được ghi tên vào Phong Thần Bảng, phụ thân Ngao Quảng thương con, giấu nhẹm hết khổ nạn của Long Cung, còn hao tốn vô số châu báu linh bảo, thu xếp khắp nơi cho y, nhờ vậy y vẫn giữ được tính cách vừa kiêu căng vừa ngây thơ.
Nhưng thiên đình toàn là thần tiên pháp lực cao cường, mà đối đầu với y lại là kẻ đứng đầu trong số đó. Ngao Bính cũng đủ thông minh, y biết mình chỉ là một tinh quân nhỏ thân phận thấp kém, bất cứ thần tiên nào không ưa, đều có thể lấy mạng y dễ như chơi.
Sau khi chết, lần thứ hai hóa hình, y bèn ngoan ngoãn thu lại mái tóc đỏ rực, đổi thành tóc xanh thẫm, răng nanh cũng biến mất, đôi mắt hóa thành tím nhạt ướt át vô tội, chỉ mong cẩn thận sống yên ổn qua ngày.
Tận sâu trong xương tủy, Ngao Bính vẫn luôn thầm ngưỡng mộ những vị thần tiên cường tráng, cơ bắp rắn chắc, hành xử ngang ngược chẳng kiêng dè ai. Nào giống như y, hai lần hóa hình đều là dáng vẻ mảnh mai yếu mềm, da thịt non mịn, chỉ cần khẽ chạm một cái là đỏ ngay.
Nghĩ tới đây, y càng lúc càng dán sát mặt vào hơn, cố ý đem nước mắt ướt đẫm mà cọ hết lên lồng ngực Na Tra, mặt y áp sát vào mấy khối cơ bụng cứng rắn kia, da mặt rõ ràng cảm nhận được sự rắn chắc của từng thớ cơ, mũi còn ngửi thấy hương sen thanh mát dịu nhẹ.
Mùi này... cũng thơm thật...
Đôi mắt tím nhạt của Ngao Bính thoáng chốc mờ mịt, ký ức mơ hồ đêm qua bỗng chốc dâng trào, mọi cảm giác đều bị phóng đại đến cực độ. Khi bàn tay phía sau đầu y lại dịu dàng vuốt ve xuống thấp, thân thể y lập tức run rẩy, bật ra một tiếng rên khẽ.
"Đừng..."
Âm điệu vừa mềm vừa ngọt vừa buông ra, ngay cả chính y cũng sững người. Ngao Bính bỗng dưng ngẩng phắt đầu lên, phát hiện toàn thân chẳng khác gì bị rút sạch gân cốt, càng lúc càng mềm nhũn, cơ thể chẳng biết lúc nào đã trượt thấp dần, suýt nữa thì dán thẳng xuống phần eo bụng dưới của Na Tra.
Ta... ta đang làm cái gì vậy!
Ngao Bính hoảng hốt, hai má nóng bừng, hệt như bị nướng chín. Y bật dậy như lò xo, không dám ngẩng mặt nhìn sắc mặt Na Tra, cúi đầu lắp bắp tuôn ra một tràng.
"Không... không sao đâu, tiểu tiên chỉ là sáng sớm đi ngang qua đây, không cẩn thận đá trúng cửa nhà Trung Đàn Nguyên Soái, đau quá nên ngồi dưới đất nghỉ một lát thôi, giờ ổn rồi! Nguyên Soái buổi sáng tốt lành, tiểu tiên không làm phiền nữa, xin cáo từ!"
Na Tra còn chưa kịp mở miệng, đã thấy Ngao Bính cúi gập người, trông y hệt như bị quỷ rượt, vội vã xoay người, cuống quýt cưỡi mây bay đi mất.
...Con rồng nhỏ này rốt cuộc là sao vậy?
Không nhắc đến chuyện Na Tra đứng tại chỗ nghĩ mãi chẳng thông, bên kia Ngao Bính về đến chỗ ở, nhớ lại sáng sớm nay tự dưng lao đi một chuyến, chẳng những không đòi được nợ, mà còn tự chuốc lấy một chân đau, cuối cùng còn chật vật bỏ chạy, tức đến mức gõ đầu mình mấy cái.
Ngươi đúng là ngu ngốc mà! Cái tên Lý Na Tra đó có thể là người tốt sao, ngươi còn thật sự chui vào lòng hắn, quên luôn chuyện hắn đêm qua đã làm gì ngươi rồi à!
Ngao Bính vừa giận vừa hận, lại xoay chuyển ý nghĩ, tự an ủi rằng mình cũng coi như đã đến dằn mặt hắn một trận, nếu tên kia còn chút liêm sỉ, về sau chắc cũng biết điều mà không dám tới nữa. Thế thì... coi như cũng có chút tác dụng rồi.
Khổ nỗi tiểu long này bị bắt nạt đến choáng váng, quên khuấy mất chuyện ngay từ đầu y đã phát hiện, vóc dáng và gương mặt người đêm qua rõ ràng trẻ trung hơn Na Tra hiện tại, vẫn còn ngây thơ tự dỗ mình, mong tối nay có thể ngủ yên.
Thế nhưng, rất nhanh thôi, y sẽ nếm mùi đắng cay.
Đêm khuya yên tĩnh, Ngao Bính nằm trên giường, chỉ khép hờ đôi mắt, ba phần mơ màng, bảy phần tỉnh táo.
...Tên kia, chắc chắn sẽ không tới nữa đâu nhỉ...
Y cứ thế nghĩ ngợi miên man, chợt nghe ngoài cửa sổ có tiếng gió khẽ lay động, dường như có người vén màn trướng, chậm rãi bước vào.
Natra tỉnh lại từ tượng thần, oán khí ngập trời, việc đầu tiên hắn làm chính là đi tìm Ngao Bính gây sự. Hắn đã dạy dỗ y bấy lâu, rốt cuộc cũng phá thân tiểu long vào đêm qua, thỏa thích tận hưởng một phen.
Đã nếm qua hương vị ngon ngọt kia, tất nhiên chẳng thể nhẫn nhịn nổi nữa. Còn chưa đến nửa đêm, hắn đã vội vã chạy đến, chuẩn bị đêm nay tiếp tục đại khai sát giới.
Vừa mới áp sát mép giường, Natra liền cảm giác được hơi thở của Ngao Bính hôm nay nặng nề hơn thường ngày. Hắn liếc mắt nhìn gương mặt xinh đẹp kia, phát hiện hàng lông mi dài và cong của y đang khẽ run rẩy, rõ ràng chưa ngủ.
Thôi cũng tốt, ngủ say thì dễ chơi đùa, nhưng lúc còn tỉnh, lại càng có dư vị khác.
Gương mặt trẻ trung tuấn mỹ của Natra lộ ra một nụ cười, hắn cố ý vươn tay, chậm rãi vén chăn, từ tốn lột đi lớp đồ lót mỏng manh. Chỉ thấy người trên giường càng run dữ dội hơn, sắc mặt cũng trắng bệch, nhưng vẫn cứng đầu như đà điểu, sống chết không chịu mở mắt.
Ngao Bính trong lòng vẫn ôm một tia hy vọng, y đánh không lại hỗn thiên lăng, chạy cũng không thoát phong hỏa luân, chỉ có thể giả vờ ngủ, âm thầm cầu nguyện người bên cạnh đột nhiên mất hứng, tha cho y.
Thế nhưng, mọi chuyện lại cứ từng bước trượt về phía tệ hơn.
Y vẫn còn nguyên áo trên, chỉ có chiếc quần lót bị cởi ra. Người kia leo lên giường, trực tiếp tách hai chân y ra. Minh châu bên cạnh khẽ phát sáng, giữa không gian yên tĩnh, đối phương lại đang chăm chú quan sát chỗ bí mật nhất của y!
Ngao Bính dù chưa mở mắt, nhưng vẫn cảm nhận rõ ràng ánh mắt kia, chỉ thấy mặt nóng bừng, nhục nhã đến cực điểm. Bướm nhỏ xinh đẹp không kiềm được co rút khẽ một cái. Na Tra chợt nhớ tới cảnh đêm qua khi được cắm cặc sâu nhất trong lồn, lỗ lồn mềm mại kia siết chặt lấy cặc hắn không buông, ánh mắt càng thêm nóng bỏng.
Trong đôi con ngươi đen thẫm kia, thoáng hiện lên một tia sáng đỏ u tối.
Đúng lúc Ngao Bính đang căng thẳng, y bỗng cảm giác có luồng khí nóng phả vào nơi mẫn cảm kia. Toàn thân y run lên, eo nhỏ âm thầm rụt lại, muốn tránh xa cảm giác kỳ quái ấy. Thế nhưng, một bàn tay đã vô tình siết chặt eo y, khiến y chẳng thể trốn tránh.
Có vật gì đó dán lên, nóng hổi lại mềm dẻo, luồn vào khe lồn , mạnh mẽ thọc vào bên trong. Ngao Bính bị dọa cho giật nảy người, bướm non liền bản năng siết chặt lấy vật kia không buông. Nhưng vừa mới co lại, bên trong liền bị càn quét dữ dội, lớp thịt mềm mại bị liếm đến nở rộ, hàm răng sắc nhọn còn nhẹ nhàng cắn lên, ép cho lồn dâm ngoan ngoãn mở ra.
Không đúng... Là... là lưỡi...!
Ngao Bính khẽ rên một tiếng, luồng tê dại ngọt ngào từ xương cụt lan thẳng đến đỉnh đầu. Y vừa thẹn vừa sợ, cắn chặt môi dưới, cố nuốt hết tiếng rên sắp bật ra, lồn dâm căng chặt siết lấy đầu lưỡi kia, cố gắng chống cự sự xâm nhập.
Na Tra siết eo y, mạnh mẽ kéo mông y áp sát vào mặt mình, phần thịt lồn kia vừa chật vừa nóng, chỉ liếm nhẹ đã không ngừng co rút, dòng nước dâm ngọt cứ thế tuôn trào.
Đầu lưỡi kia càng lúc càng thọc sâu hơn, tùy ý đảo loạn bên trong, thi thoảng còn dùng răng kéo cắn mép lồn, khiến mặt Ngao Bính ửng đỏ như say. Y run rẩy, mông cố co lại, cái cảm giác như bị ăn tươi nuốt sống khiến y sợ đến phát run, eo cũng dần dần mềm nhũn.
Đừng... đừng liếm nữa, sẽ hút cạn nước mất...
Y gào thét trong lòng, mặt ngoài vẫn cố gắng giả vờ ngủ say. Nhưng từng đợt khoái cảm thấu xương tràn lên, Ngao Bính cắn chặt môi đến bật máu, suýt nữa không kìm nổi mà bật khóc thành tiếng.
Lỗ lồn chặt chẽ kia bị liếm đến nở bung, bên trong vốn đã mềm nhũn sau lần bị cặc cưỡng hiếp đêm qua, lại thêm đầu lưỡi linh hoạt khuấy đảo, chẳng mấy chốc đã chảy ra từng dòng nước dâm trong suốt.
Na Tra vùi mặt càng sâu, gần như cảm nhận được lồn thịt siết lấy lưỡi hắn, cứ hút mãi không ngừng. Bên tai hắn vang lên tiếng rên rỉ khe khẽ đầy nức nở từ phía trên, trong trẻo ngọt ngào vô cùng.
"Ưm..."
Trong lòng y gào thét loạn cả lên, nhưng ngoài mặt vẫn cắn răng giả vờ ngủ say, giả bộ bình tĩnh. Nhưng từng đợt tê dại như điện giật cứ cuộn tới, khoái cảm xộc thẳng lên óc, khiến y nghiến chặt răng, cắn mạnh môi dưới, suýt nữa đã bật khóc, rên rỉ thành tiếng.
Cái lỗ lồn nhỏ chặt khít kia bị liếm đến nở to, bên trong vốn đã bị địt nát nhừ từ hôm qua, giờ càng thêm mềm rục, ướt nhẹp. Cái lưỡi kia liếm đến đâu là nước lồn dâm đĩ tuôn ào ạt tới đó, như muốn đổ ập cả ra ngoài.
Na Tra vùi đầu vào càng sâu, hít lấy mùi thơm dâm loạn, cái đầu lưỡi không ngừng xoáy vào trong, thịt non mềm mại cứ mút lấy đầu lưỡi hắn, siết chặt, mút chặt, làm hắn càng thêm hứng thú. Hắn nghe rõ mồn một tiếng rên rỉ nức nở phát ra từ trên giường, vừa yếu ớt vừa dâm đãng, lẫn cả tiếng nấc nghẹn, làm người ta nghe mà cứng càng thêm cứng.
"Ưm..."
Như bị câu dẫn, Na Tra càng thêm điên cuồng, đầu lưỡi cứ thế móc ngoáy, đẩy đẩy trong cái lỗ đĩ, nước dâm sền sệt tràn ra ướt nhẹp, âm thanh chóp chép vang vọng trong phòng, cực kỳ dâm mị. Thân thể long tộc vốn dâm đãng, nước dâm tiết ra lại còn có vị ngọt, hắn vừa liếm vừa nuốt, càng nuốt càng nghiện, mê mẩn đến phát điên.
Ngay lúc ấy, hạt le thịt đỏ chót kia cũng dựng ngược, cương cứng run rẩy ngay bên môi hắn. Na Tra xấu xa cắn lấy, nghiền mạnh, cắn răng day day, lập tức chọc cho y rên lên một tiếng run rẩy, cả người co giật.
"Giả vờ gì nữa? Rên to lên cho ta nghe coi."
Răng nanh cắn ngay chỗ nhạy cảm nhất, khoái cảm cùng cảm giác nguy hiểm đan xen, khiến y run lẩy bẩy, cả người bủn rủn. Y cuối cùng cũng không chịu nổi nữa, giơ tay bịt chặt mắt, nấc nghẹn rên rỉ, cố che đi việc mình đã tỉnh từ lâu.
"A... a a... ưm"
Hai cái chân trắng nõn co giật không ngừng, lúc thì dang rộng ra, cong eo nâng mông, chủ động đẩy về phía lưỡi hắn, lúc lại co rúm lại, kẹp chặt lấy đầu hắn, vùi sâu giữa hai chân, làm hắn bị ép sát không lối thoát.
Khuôn mặt trắng nõn đỏ ửng, y nức nở rên rỉ, ngón chân trắng mịn cũng co quắp, nước dâm dính đặc trào ra từ giữa lỗ, chảy dọc xuống hai bên đùi non, loang lổ vết ướt nhầy nhụa trên giường, nhìn vào chỉ thấy vô cùng dâm loạn.
Hai mép lồn bị dâm loạn sưng đỏ, sưng vù đỏ mọng, mềm dính bám chặt lấy môi lưỡi Na Tra, hé mở hết cỡ, bên trong khoang lồn co rút liên tục, khoái cảm tê liệt lan khắp toàn thân, khiến y run lên từng chập.
Nhưng cho dù lưỡi có liếm giỏi đến mấy, vẫn không thể sánh với cây cặc to lớn, cứng rắn kia. Nơi sâu nhất kia vẫn chưa được đụ tới, dục vọng mãnh liệt bị hun đốt đến cực điểm, y bắt đầu vặn vẹo vòng eo, chủ động đong đưa, cuối cùng không nhịn nổi nữa, nghẹn ngào bật ra tiếng cầu xin.
"Ưm... muốn... muốn thêm nữa..."
Natra cố tình cúi sát, giọng khàn khàn nguy hiểm, hỏi:
"Muốn cái gì cơ?"
Natra ngẩng đầu liếc nhìn gương mặt dâm đãng, đỏ bừng vì tình dục của y, cú thúc lưỡi cuối cùng hung hăng đâm sâu tận trong, rút lưỡi ra, lồn dâm ướt át kia còn tham lam siết chặt, "chụt" một tiếng dâm ô vang lên.
Cả người y nóng bừng, vẫn cố gắng vờ ngủ, giả chết không dám mở mắt, chỉ cảm giác trên giường trùng xuống, người kia đè lên, ghé sát vành tai đỏ chót của y, cố tình phả khí nóng rực vào.
"Muốn được địt lồn thì tự nói ra đi, không nói thì ta đi đấy."
Dưới háng, cái lỗ đĩ dâm loạn vẫn co co bóp bóp, chưa được thoả mãn, y bị hắn trêu cho phát điên, gấp đến mức bật khóc, rên rỉ khẩn cầu.
"Đừng đi... em... em muốn... nữa..."
Y bấu chặt ga giường, ngón tay trắng nõn run rẩy siết chặt đến trắng bệch.
Giọng càng lúc càng nhỏ, hàng mi dài run rẩy, hai vành tai đỏ như máu, xấu hổ đến phát điên, cuối cùng nức nở, run rẩy rên rỉ, rút ra dục vọng dơ bẩn nhất từ đáy lòng.
"Muốn chàng vào sâu hơn... đút cặc vào lồn đụ em đi... lồn nhỏ khó chịu quá..."
Vừa dứt câu, cây cặc thô to liền hung bạo cắm phập lút cán vào lồn, y lập tức gào thét, bị cặc bự lấp đầy đến tận cùng, khoái cảm dồn dập khiến y ngửa cổ, nước mắt tuôn như mưa.
"Căng quá... đừng..."
"Không phải muốn sâu hơn hả? Lưỡi liếm không tới, không tống cặc sâu vào thì làm sao lấp đầy nổi cái lỗ đĩ dâm tiện này?"
Na Tra bật cười khẩy, hung tợn nắc cặc mạnh vào, mặc kệ y giãy giụa, đè chặt hai chân dài đang cố đá loạn, điên cuồng dập cặc, xỏ xuyên tận sâu trong lồn.
Đụ trúng điểm mẫn cảm nhất, hắn mới giữ chặt thân thể mềm mại kia, cơ bụng cứng rắn căng chặt, gồng người địt nắc tới tấp.
Cây cặc thô dài ra vào như điên, mỗi cú địt đều chuẩn xác càn quét hết từng nếp thịt mềm bên trong, khoái cảm đột ngột như muốn thổi bay y, khiến y cong eo, rên rỉ run rẩy, cào lấy tay Na Tra, cầu xin tha.
"Chờ... ưm... chậm chút..."
Nhưng hắn càng địt càng sướng, càng ra sức địt nhanh, gậy cặc to dài tàn nhẫn xoáy mở từng nếp thịt dâm bên trong, căng đầy đến mức sắp nổ tung, lỗ lồn tê dại run rẩy, nước lồn sung sướng phun như suối, ướt át nhoe nhoét, mỗi cú nắc hông đều vang tiếng "nhóp nhép" dâm ô.
Mỗi chỗ mẫn cảm đều bị hắn địt tới, y rốt cuộc không nhịn nổi nữa, mở mắt, đôi con ngươi tím nhạt mờ nước, tràn đầy thất thần, nước mắt chảy ròng ròng, miệng run rẩy, cắn môi dưới thở dốc.
Sao lại thế này... đụ sướng quá... không ổn rồi, sẽ tè ra mất...
...nhanh quá... a... a...
Dục vọng trào dâng đến tận đỉnh, y hoàn toàn mất khống chế, tay bấu chặt cánh tay hắn đến rớm máu cũng không hay, đôi chân trắng muốt bị lôi kéo vắt lên vai hắn, run bần bật theo mỗi cú địt.
"Ưm... ưm... a a a—"
Hắn địt ngày càng mạnh, tốc độ cũng điên cuồng hơn, cái lỗ lồn nhỏ xíu ướt át kia co rút thảm hại, bị giã đến rách toạc, bên trong vừa mềm vừa chặt, cứ bị cặc bự địt liên tục đến nát bấy, khoái cảm tê liệt dâng trào, y sướng đến phát điên.
Cuối cùng, trong tiếng "bạch bạch" điên cuồng, y hét dài một tiếng, đôi chân siết chặt, lỗ đĩ run bắn, co rút điên cuồng, bắn ra một dòng nước dâm ngọt lịm.
Ướt sũng đầy bụng Na Tra, sáng bóng loang lổ, dơ bẩn vô cùng.
Sau cơn co giật, y vẫn ngây ngất trong khoái cảm, yếu ớt nhắm mắt, chẳng buồn nghĩ gì, chỉ cố gắng điều chỉnh nhịp tim loạn nhịp, nhưng lại cảm giác rõ ràng cây cặc to bự kia vẫn còn cứng, chưa chịu phóng tinh, thậm chí còn cố tình chọc thêm vài cái vào trong.
Vừa mới ăn no, bản tính trẻ con kiêu ngạo lại trồi lên, y bĩu môi, tức tối đẩy Na Tra ra, đòi hắn rút cặc ra mau.
"Chàng! Chàng còn chưa chịu rút ra! Ban ngày còn dịu dàng, ban đêm lại cứ như chó điên vậy, chẳng chịu nghe lời em gì cả!"
Y rên rỉ trách móc, trong không khí bỗng yên lặng như chết, y chưa kịp phản ứng, ngẩng đầu nhìn, liền thấy Na Tra mặt đen sì, lạnh giọng nhả từng chữ:
" Ngươi vừa nói cái gì? Ban ngày HẮN dịu dàng hơn?"
Bạn đang đọc truyện trên: Truyen4U.Com