Chào các bạn! Truyen4U chính thức đã quay trở lại rồi đây!^^. Mong các bạn tiếp tục ủng hộ truy cập tên miền Truyen4U.Com này nhé! Mãi yêu... ♥

Chương 5: Phần Thưởng



Sau ngày hôm đó, Thẩm Du bắt đầu có thói quen chờ Tần Phong.

Tan học chờ.

Giờ nghỉ chờ.

Ngay cả lúc ngồi trong lớp cũng vô thức nhìn ra cửa sau.

Cậu chưa từng chủ động thân thiết với ai như vậy.

Nhưng cảm giác được Tần Phong nhìn tới—

khiến cậu nghiện.

"Thiếu gia lại nhìn điện thoại."

Bạn cùng bàn chống cằm cười.

"Đang đợi ai nhắn tin à?"

Thẩm Du lập tức tắt màn hình.

"... Không có."

Nhưng đúng lúc đó—

điện thoại rung lên.

[Tầng thượng.]

Chỉ hai chữ.

Không đầu không cuối.

Nhưng tim Thẩm Du lại lập tức đập mạnh.

Cậu gần như đứng dậy ngay.

"Ê? Mày đi đâu vậy?"

"... Có việc."

Cửa tầng thượng vừa mở ra—

mùi thuốc lá quen thuộc đã phủ xuống.

Tần Phong đang đứng cạnh lan can.

Gió lớn thổi tung mái tóc đen hơi rối.

Hắn quay đầu nhìn cậu.

"Sao lên nhanh vậy?"

"... Cậu gọi tôi."

Tần Phong bật cười khẽ.

"Bảo tới là tới ngay à?"

Thẩm Du không trả lời.

Bởi vì đúng thật là vậy.

Chỉ cần Tần Phong gọi—

cậu sẽ tới.

Tần Phong nhìn cậu vài giây rồi ngoắc tay.

"Qua đây."

Thẩm Du bước tới trước mặt hắn.

Khoảng cách rất gần.

Gần tới mức hô hấp cũng bắt đầu rối loạn.

Tần Phong cúi đầu nhìn cậu.

"Biết hôm nay tao gọi mày lên làm gì không?"

"... Không biết."

"Kiểm tra."

Tim Thẩm Du khẽ run.

"Kiểm tra gì?"

Tần Phong không trả lời ngay.

Hắn chỉ chậm rãi đưa tay tháo cà vạt của mình ra.

Rồi đặt vào tay Thẩm Du.

"Cầm."

Ngón tay Thẩm Du siết chặt lớp vải đen.

Tim đập càng lúc càng nhanh.

"Quỳ xuống."

Giọng Tần Phong rất bình thản.

Giống như chuyện này đã trở thành đương nhiên.

Mà Thẩm Du—

cũng thật sự không do dự nữa.

Đầu gối chạm nền xi măng lạnh băng.

Tần Phong cúi đầu nhìn cậu.

Ánh mắt sâu tới mức khiến người khác run sợ.

"Ngẩng đầu."

Thẩm Du nghe lời ngẩng lên.

Tư thế rất ngoan.

Lưng thẳng.

Hai tay đặt trên đùi.

Thậm chí ánh mắt cũng chỉ nhìn mình hắn.

Tần Phong bỗng cảm thấy cổ họng hơi khô.

Hắn chưa từng gặp ai như Thẩm Du.

Quá sạch.

Quá ngoan.

Cũng quá dễ kéo xuống vực.

"Mày biết không."

Giọng hắn rất thấp.

"Nhiều lúc tao thấy mày giống chó thật."

Hô hấp Thẩm Du lập tức loạn đi.

Không thấy bị xúc phạm.

Ngược lại—

ngón tay còn vô thức siết chặt hơn.

Tần Phong nhìn phản ứng đó, ánh mắt tối xuống.

"Bình thường nghe người khác nói vậy sẽ tức giận."

"... Nhưng tôi không ghét."

"Ừ."

Tần Phong cúi người xuống trước mặt cậu.

Khoảng cách gần tới mức nguy hiểm.

"Tao biết."

Hắn dùng cà vạt quấn nhẹ quanh cổ Thẩm Du.

Không siết chặt.

Chỉ đủ để tạo cảm giác bị giữ lại.

Nhưng chỉ như vậy thôi cũng đủ khiến tai Thẩm Du đỏ bừng.

"Run cái gì?"

"... Không biết."

Giọng cậu rất khẽ.

Tần Phong nhìn cậu vài giây.

Rồi đột nhiên kéo nhẹ cà vạt.

"Qua đây."

Thẩm Du gần như mất thăng bằng bị kéo tới.

Hai tay chống xuống đất theo phản xạ.

Khoảng cách giữa hai người lập tức cực gần.

Hô hấp nóng bỏng quấn lấy nhau.

Tần Phong nhìn cậu từ trên cao.

Rồi thấp giọng hỏi:

"Thẩm Du."

"... Ừm?"

"Có phải tao bảo gì mày cũng làm không?"

Không khí yên tĩnh vài giây.

Rồi Thẩm Du rất khẽ gật đầu.

"... Nếu là cậu."

Ánh mắt Tần Phong lập tức tối hẳn.

Nguy hiểm tới đáng sợ.

Một lúc lâu sau—

hắn mới thấp giọng:

"Ngoan."

Khoảnh khắc nghe thấy từ đó—

toàn thân Thẩm Du gần như tê dại.

Tần Phong nhìn phản ứng của cậu.

Cuối cùng cũng hiểu.

Thứ Thẩm Du nghiện không phải quỳ.

Không phải phục tùng.

Mà là—

được khen thưởng sau khi nghe lời.

Bạn đang đọc truyện trên: Truyen4U.Com

Tags: #domsub