Chào các bạn! Truyen4U chính thức đã quay trở lại rồi đây!^^. Mong các bạn tiếp tục ủng hộ truy cập tên miền Truyen4U.Com này nhé! Mãi yêu... ♥

Chương 8: Phạt


Từ ngày có sợi dây da đó, Thẩm Du bắt đầu xuất hiện bên cạnh Tần Phong thường xuyên hơn.

Tan học theo hắn tới quán bar.

Ngồi ở góc nhìn hắn hút thuốc, đánh bài, nói chuyện với đám người hỗn tạp.

Giống như hoàn toàn bước vào một thế giới khác.

Một thế giới rất bẩn.

Rất nguy hiểm.

Nhưng lại khiến cậu nghiện tới đáng sợ.

"Phong, đây là ai vậy?"

Một gã đàn ông ngồi trong quán bar cười cợt nhìn Thẩm Du.

"Đệt, đẹp dữ."

"Thiếu gia nhà ai à?"

Tần Phong dựa lưng vào sofa.

Tay còn cầm ly rượu.

Ánh đèn đỏ tối trong quán làm gương mặt hắn càng lạnh hơn.

"Đừng nhìn."

Giọng hắn rất nhạt.

Nhưng cả bàn lập tức im miệng.

Thẩm Du ngồi cạnh hắn.

Rất ngoan.

Hai tay đặt trên đầu gối.

Thậm chí ánh mắt cũng chỉ nhìn Tần Phong.

Mấy người kia càng nhìn càng thấy kỳ lạ.

"Phong..."

Có người bật cười nhỏ.

"Mày nuôi thật à?"

Tần Phong không trả lời.

Chỉ đưa tay kéo nhẹ sợi dây da trên cổ tay Thẩm Du.

"Qua đây."

Thẩm Du lập tức nghiêng người sát hơn.

Rất tự nhiên.

Giống như đã tập thành thói quen.

Ánh mắt Tần Phong cuối cùng cũng dịu xuống một chút.

Hắn thích cảm giác này.

Rất thích.

Đêm đó trời mưa rất lớn.

Tần Phong đưa Thẩm Du về căn hộ cũ.

Vừa mở cửa—

điện thoại Thẩm Du đã rung lên.

Là bạn cùng lớp.

Cậu còn chưa kịp nhìn rõ nội dung, điện thoại đã bị Tần Phong rút khỏi tay.

"..."

Thẩm Du ngẩng đầu nhìn hắn.

Tần Phong tựa vào cửa.

Ánh mắt lạnh nhạt đọc tin nhắn trên màn hình.

[Mai cậu có đi sinh nhật không?]

[Khang nói muốn ngồi cạnh cậu đó.]

Không khí lập tức yên tĩnh.

Tim Thẩm Du bỗng đập nhanh.

Không phải vì bị phát hiện.

Mà là vì ánh mắt Tần Phong lúc này.

Rất lạnh.

"... Tôi chưa trả lời."

"Ừ."

Giọng hắn bình tĩnh tới đáng sợ.

"Nhưng mày muốn đi?"

Thẩm Du vô thức siết ngón tay.

"... Nếu cậu không thích thì tôi sẽ không đi."

Tần Phong nhìn cậu vài giây.

Rồi bật cười khẽ.

"Thiếu gia."

"Có phải giờ tao nói gì mày cũng nghe không?"

"... Ừm."

Cậu trả lời rất nhỏ.

Nhưng không hề do dự.

Ánh mắt Tần Phong tối xuống.

Hắn bước tới gần hơn.

"Mày có biết như vậy rất nguy hiểm không?"

"... Với người khác thì có."

"Còn với tao?"

Thẩm Du nhìn hắn.

Rất lâu sau mới khẽ đáp:

"... Tôi muốn bị cậu quản."

Câu nói đó vừa dứt—

Tần Phong đột nhiên kéo mạnh sợi dây da.

"!"

Thẩm Du mất thăng bằng ngã quỳ xuống nền nhà.

Đầu gối va mạnh tới đau nhói.

Hô hấp cậu lập tức rối loạn.

Tần Phong đứng trước mặt cậu.

Từ trên cao nhìn xuống.

Áp lực cực mạnh.

"Biết mình sai ở đâu không?"

Giọng hắn rất thấp.

"... Không xin phép."

"Còn gì nữa?"

Thẩm Du cúi đầu.

"... Để người khác thích mình."

"Thông minh."

Tần Phong ngồi xuống sofa.

Hai chân hơi mở ra.

Sợi dây da vẫn nằm trong tay hắn.

"Bò qua đây."

Ầm.

Toàn thân Thẩm Du gần như tê dại.

Hô hấp nóng ran.

Nhưng cuối cùng—

cậu vẫn chậm rãi bò tới trước mặt hắn.

Tần Phong nhìn cảnh đó.

Ánh mắt sâu đến đáng sợ.

Hắn vốn chỉ muốn chơi đùa một chút thôi.

Nhưng càng nhìn Thẩm Du nghe lời như vậy—

một loại chiếm hữu méo mó càng lúc càng lớn.

"Ngẩng đầu."

Thẩm Du ngoan ngoãn ngẩng lên.

Khoé mắt đã đỏ.

Không phải vì khóc.

Mà vì hưng phấn tới mức không chịu nổi.

Tần Phong nhìn cậu vài giây.

Rồi đột nhiên hỏi:

"Thích bị phạt vậy à?"

Tai Thẩm Du đỏ bừng.

Rất lâu sau—

mới khẽ "ừm" một tiếng.

Không khí lập tức im lặng.

Tần Phong nhìn cậu.

Rồi chậm rãi đưa tay vuốt nhẹ tóc cậu.

Động tác rất chậm.

Rất dịu.

Khác hẳn vẻ hung tính thường ngày.

"Ngoan."

Chỉ một chữ thôi—

cũng đủ khiến Thẩm Du hoàn toàn nghiện cảm giác được thuộc về hắn.

Bạn đang đọc truyện trên: Truyen4U.Com

Tags: #domsub