Tên gốc: Mỗi ngày một cái thất nghiệp tiểu kỹ xảoĐộ dài: 110 chương + 7 ngoại truyệnThể loại: Hiện đại đô thị, xuyên sách, ngọt ngào, đời sống công sở, thương trường, chủ thụ, HENhân vật chính: Tổng giám đốc tài giỏi yêu vợ Chử Duật (công) x Thực tập sinh ghét đi làm thương chồng Trì Tích Đình (thụ)Tóm tắt: Ngày nào cũng phải bán mình cho tư bản thực sự quá mệt mỏi, lương thì thấp công việc thì bấp bênh, lắm lúc chỉ muốn đốt công ty luôn cho rồi. Thế nhưng cuộc sống không chỉ có một con đường duy nhất mà luôn mở ra cho ta những cánh đồng bao la rộng lớn, để ta thỏa sức vùng vẫy với những ước mơ và khát khao của chính mình.…
Tên gốc: Nghịch tập (tạm dịch: phản công) Tác giả: Sài Kê Đản Thể loại: Hiện đại, cường cường, phản công, điểu ti thụ (điểu ti: ám chỉ những người đàn ông có xuất thân thấp kém vừa nghèo vừa lùn vừa xấu, đây là cách tự xưng hô mang tính giễu cợt của bộ phận thanh niên trẻ TQ), cao phú soái ca công, hài hước, Kinh vị (hương vị Bắc Kinh, ý nói văn phong đậm chất Bắc Kinh)…
LƯU Ý: Không được dùng những từ ngữ thô tục quá khích để chửi nhân vật trong truyện nhé, các bạn nên viết tắt hoặc để dấu (*). Hãy là người có văn hóa khi đọc truyện bởi một lần chửi nhân vật là ta đã mắng cả tác giả. Truyện này đọc vô cùng cẩu huyết, chỉ phù hợp với những bạn tinh thần thép, sẵn sàng chịu đựng mọi tình huống truyện bao gồm chuỗi các sự kiện gây ức chế từ tập đầu tới tập cuối. Đề nghị cân nhắc kĩ trước khi xemAuthor: Cáp Khiếm Huynh (哈欠兄)Tên gốc: Ác ma đích lao lung (恶魔的牢笼)Thể loại: Hiện đại, trọng sinh, tàn bạo thị huyết bá đạo thâm tình công X ôn nhu mỹ hảo tri tính thụ, ngược thân ngược tâm, HENguồn: Tieba Nguồn: jian 1112.wordpress.comĐộ dài: 6 quyển. Quyển 1: 67 chươngQuyển 2: 53 chươngQuyển 3: 80 chươngQuyển 4: 41 chươngQuyển 5: 19 chươngQuyển 6: 67 chương7 Phiên ngoại (Phiên ngoại 7 có 22 phần)Tranlator: QTEditor: Kwon JianDo đã đến giới hạn 200 chương nên mình đăng nốt ở phần mới nhé!😂😂…
Đam mỹ, đế vương chiếm dục công x thái y cường thụ, ngược tâm, ngược thân, sinh tử văn, có H, 1x1, HEMột người vì muốn chiếm giữ một người đến điên cuồng mà việc gì cũng có thể làm.Người kia lại chỉ muốn có một cuộc sống yên ổn như chính cái tên của mình thế nhưng không thể nào thực hiện được.Kẻ ngược và người bị ngược, ai đáng thương hơn ?Dày vò về thể xác cùng sự thống khổ của tinh thần, suy cho cùng cái nào mới thực đáng sợ?Lưu ý: mình không đồng ý chuyển ver truyện !…
Thể loại: 1 nam × 1 nữ, nữ sạch, sủng, sắc, ngôn tình hiện đại. Nhân vật chính: Hắc Bạch Lam × Lâm Mạn Ninh. Nội dung: Sau khi 'ăn' sạch sẽ Hắc Bạch Lam trong một dêm, Lâm Mạn Ninh liền chuồn đi không để lại một dấu vết nào. Hắc Bạch Lam anh đối với việc này có chút tức giận, quyết đi tìm bằng được cô, bắt cô chịu trách nhiệm. Cuộc đời Lâm Mạn Ninh sinh ra như để trị tính trăng hoa của anh, Hắc Bạch Lam anh không sợ trời không sợ đất, chỉ sợ mỗi việc Lâm Mạn Ninh bỏ rơi mình. Chú ý: Truyện này chỉ có sủng, không có tình tiết ngược cẩu huyết (nhưng cũng chưa chắc).…
Tác Giả: Túy Hậu Ngư Ca.Số Chương: 66 chương + 4 phiên ngoại.Nguồn: tangthuvien.Converted: Củ Lạc.Trạng Thái: Đã Hoàn Thành.Editor: Tiểu Hi.Trạng Thái: Đã Hoàn Thành.Beta: Đang Tiến HànhThể Loại: Đô thị tình duyên, Hài hước, Lãng Mạn, Ngọt Ngào, Cảm Động, 1vs1, HE. Ngày Đăng: 2-2-2019 (Truyện lần đầu tiên Hi edit bằng GG và chưa được beta lại nên còn rất convert, mong mọi người thông cảm cho. Hi sẽ beta lại sớm nhất khi có thể)_______________Văn Án Hướng về vui vẻ: Ôn Đinh giải thích tên của Thẩm Hoài Cảnh thế này: Ngồi mãi trong lòng mà vẫn không loạn, ngày tốt phong cảnh đẹp. Từ trước đến nay, Thẩm Hoài Cảnh trầm mặc ít nói, lạnh lùng như băng, cho đến khi bên cạnh có thêm một cô gái yêu thích mỹ sắc. Lần đầu tiên: Ôn Đinh: "Thẩm tiên sinh, có ai nói rằng đôi mắt của anh rất hút hồn hay không? Mặt Thẩm Hoài Cảnh không có biểu tình. Lần thứ hai: Ôn Đinh: "Thẩm tiên sinh, lẽ nào không có ai nói với anh, thật ra anh lớn lên trông rất đẹp trai sao?" Ánh mắt của Thẩm Hoài Cảnh sâu thẳm, thần sắc không rõ. ....... Lần thứ N+1: Ôn Đinh: "Thẩm tiên sinh, thật sự không có ai nói rằng, sự nhún nhường của anh làm cho người ta gục ngã sao?" Thẩm Hoài Cảnh ngước mắt nhìn cô, trong tròng mắt đen hình như có ngọn lửa cháy lan ra đồng cỏ. Thẩm Hoài Cảnh: "Lẽ nào không ai nói với em rằng, lời nói do chính mình nói ra thì phải gánh chịu hậu quả sao? Ôn Đinh: ... Bây giờ đã biết rồi. Cái gì ngồi mãi trong lòng mà vẫn không loạn, ngồi mãi sao có thể không loạn?…