Chào các bạn! Truyen4U chính thức đã quay trở lại rồi đây!^^. Mong các bạn tiếp tục ủng hộ truy cập tên miền Truyen4U.Com này nhé! Mãi yêu... ♥

chưa nói được nhiều câu với daniel em đã bỏ về. nó nhiều công việc, em thì chưa được ăn trưa nữa.

giờ thì jungkook đang ngồi ăn trưa với john, max và tommy. em ngấu nghiến suất cơm của mình như đã bị bỏ đói mấy tháng liền, cách ăn thô bỉ đến mức khiến mấy gã bạn của em phải cằn nhằn.

- ew? thật đấy hả max?

vừa ngẩng đầu lên khỏi khay cơm, chiếc ốp điện thoại hình mặt đứa bé - cái linh vật chết tiệt của tuyển bóng rổ - trên tay max khiến em suýt giật mình mà ngã ngửa ra đằng sau. nhìn sao cũng không thể có thiện cảm nổi với 'sinh vật' quái gở này.

- dễ thương mà? sáng nay ở cửa hàng lưu niệm có quay trúng thưởng, tôi với daniel thắng được cái ốp này.

- trông tởm vãi cức! tao cho mày 2 lựa chọn, một là thay ốp hai là tao đập con mẹ nó máy của mày đi luôn?

jungkook nhăn mặt.

- uhm, jungkook?

taehyung đang ngồi ăn ở bàn nào đó thì gã đứng lên, đi lại bàn của em.

- à dạ tiền bối, tôi đây?

em không hài lòng lia mắt lườm cái lũ trước mặt đang bàn tán rất lộ liễu những lời bậy bạ về em và tiền bối kim.

- của cậu.

gã đặt lên bàn một chiếc đồng hồ.

- tôi cảm ơn, làm phiền tiền bối qua đưa rồi.

gã gật đầu một cái cho có lệ, rồi định xoay người bỏ về bàn của mình. nhưng không hiểu chúa đã nghĩ gì mà lại một lần nữa đem xui xẻo đến bên jungkook. lúc gã quay lại, vừa khi một bạn học nào đó đang cầm khay thức ăn tiến đến. hai người đụng nhau cái 'rầm', thành ra toàn bộ chỗ cơm trên khay bạn học bị hất lên cao rồi 'hạ cánh' ở người em. toàn thân của em là mùi cà ri nồng nặc cùng với chất lỏng màu nâu sẫm - milo - dính trên áo đồng phục trắng.

- ôi bạn học, tôi xin lỗi, xin lỗi, thành thật xin lỗi.

bạn học kia hốt hoảng, lôi từ trong túi áo ra vài tờ giấy lau lau phủi phủi một thân đầy thức ăn của em.

jungkook hít một hơi thật sâu, cố gắng nở một nụ cươi thân thiện nhất. vì bên trong em đã sắp lên đến đỉnh điểm của sự tức giận rồi.

- ừ, không có gì đâu. bạn mau đi lấy khay thức ăn khác đi, tôi tự lo liệu được.

bạn học đó đi khỏi, trên miệng vẫn lẩm bẩm hai chữ 'xin lỗi'

- cũng do tôi... ừm... cầm lấy đi.

taehyung cảm thấy hơi có lỗi, liền dúi vào tay em một tập giấy ướt và chìa khoá phòng gã.

- dù gì kí túc xá của tôi cũng ở cạnh đây, chỗ cậu thì xa phòng ăn, nếu thấy khó chịu thì cứ mở vào phòng tôi lấy một bộ quần áo thay tạm đi. giờ giải lao qua phòng A dãy 24 đưa tôi chìa khoá nhé.

bỏ lại một câu, gã trở về bàn ăn của mình chưa kịp để em ú ớ tiếng nào.

- mẹ kiếp, xui như chó.

jungkook mặt nhăn còn hơn cả khỉ ăn ớt, lôi mấy tờ giấy ướt ra lau tạm cho quần áo, đầu tóc của mình.

- haha, nghiệp đấy jungkook à!

- im mồm đi lũ chó!



màn đêm u tối đã bao trùm lấy washington dc. bầu trời tối nay ở thủ đô mỹ không sao không trăng, chắc chúng đã bị các dải mây đen kịt kia che khuất rồi. một buổi tối u ám còn hơn cả sáng nay.

đang say sưa làm bài tập, em bị sao lãng bởi tiếng gõ cửa phòng.

- ai?

- john đây, tôi vào nhé.

chưa nhận được lời cho phép nào, john đã tự đẩy cửa bước vào.

cánh cửa bỗng nhiên mở ra rất khó khăn, còn kèm với vài âm thanh cọt kẹt khiến em rùng mình. gì thế này? cái cửa chết tiệt kia bình thường đóng mở làm gì có tiếng. ngày mai em phải bảo daniel mua cái cửa mới thay vào mới được.

- giờ mà cậu còn làm bài cho được? bọn tôi có tổ chức một bữa tiệc mừng sinh nhật cậu đó. đi thôi.

- aigo, sinh nhật thôi mà, cần gì tiệc với chả tùng. mà các cậu làm tôi cảm động đó, sinh nhật của tôi quan trọng vậy à?

- chúng tôi thích tiệc tùng nên mượn ngày sinh nhật của cậu để tổ chức thôi.

john xua tay.

- mẹ nó, mất cả hứng.

- thôi đùa đấy, thay đồ đi rồi qua phòng sinh hoạt nhé.

dù gì jungkook cũng đang quá nản chí với đống bài tập này rồi, em đứng lên lựa một bộ đồ đẹp rồi tranh thủ tắm táp cho sạch sẽ.



- đèn với chả đóm!

em đi trên con đường dẫn tới phòng sinh hoạt, trong miệng thầm chửi rủa mấy cây đèn ngu ngốc đang không hoạt động. con đường u tối tưởng chừng như đang dẫn đến miệng quỷ, nếu không vì chút ánh sáng yếu ớt từ phòng sinh hoạt phía xa xa kia thì jungkook đã không thể xác định phương hướng nữa rồi.

tiếp tục đi thêm vài bước, em đã gặp một nhóm học sinh. sẽ chẳng có gì, nhưng thứ làm em rùng mình chính là một gã nào đó đang đeo chiếc mặt nạ hình em bé, cái linh vật gì đó ấy. trên người hắn ta toát ra cái mùi thật tởm lợm, nghe như mùi rác thải trộn lẫn với thuốc khử trùng vậy. toàn thân hắn là một màu đen kịt, như thể đang diện bộ đồ của thần chết.

chân em bước nhanh hơn để thoát khỏi đống mùi hôi thối mà gã áo đen mang lại.

nhưng hình như, gã ấy vừa dừng chân, quay lại nhìn em ? gì chứ, thật quái dị.

" happy birthday to you, happy birthday to you... "

chỉ còn cách phòng sinh hoạt có vài bước chân, em bị tiếng nhạc làm chú ý. tiếng nhạc kì lạ đó phát ra từ trong căn hầm phía tay phải jungkook. em nghĩ rằng đó chỉ là trò đùa của đám bạn, ngoài chúng nó ra còn ai thèm để ý đến ngày sinh nhật của em, nên không do dự, em rẽ vào phía căn hầm u tối.

" happy birthday to you... "

em dừng lại ở cửa hầm. tiếng nhạc vẫn không ngừng lặp lại, nó phát ra từ một món đồ chơi hình bánh sinh nhật được đặt ở ngay giữa căn hầm.

- bất ngờ vậy là đủ rồi, chúng mày còn không mau ra đây?

miệng nói vậy, nhưng trong lòng em vẫn dâng lên một nỗi bất an. và cả nỗi lo sợ vô hình.

- này?

jungkook chậm rãi bước về phía món đồ chơi đang phát nhạc kia, em chỉ muốn đụng vào nó cho thoả nỗi tò mò.

nhưng rồi ở đầu hầm bên kia, gã áo đen với chiếc mặt nạ hình em bé bất thình lình xuất hiện khiến em bị doạ sợ.

- cậu là ai? bỏ chiếc mặt nạ ra đi, cậu làm tôi sợ đấy.

em nghiêng đầu dò hỏi. nhưng gã ta vẫn không nói một lời, đứng im ở cửa hầm quan sát mọi hành động của em. nụ cười kinh tởm kia, giờ em thấy thực sự quá rùng rợn.

rồi bỗng chiếc bánh sinh nhật đổi thành một bài nhạc kì lạ, một bài nhạc khiến jungkook đông cứng, hoảng sợ đến nỗi cả cơ thể đều run bần bật:

" happy death day to you, happy death day to you... "

- mẹ nó, chuyện quái quỷ gì vậy?

jungkook cố nén nỗi sợ hãi dùng chân đá mạnh món đồ chơi khiến nó nằm lăn lóc trên sàn, tiếng nhạc cũng tắt ngúm đi. em quay đầu bỏ chạy. gã áo đen cũng bỏ đi khỏi cửa hầm.

em cố sử dụng hết sức lực của mình để chạy khỏi chiếc mặt nạ hình em bé kia mà hễ nhìn thấy là jungkook sẽ bất an vô cùng.

- fuck you! biến khỏi tầm mắt của tao đi!

tưởng như em đã thoát khỏi thứ chuyện kì quái kia rồi, nhưng không, gã đeo mặt nạ đó lại một lần nữa xuất hiện ngay trước mặt em, cùng với sự hung tợn và một con dao.

hắn đang muốn lấy mạng em.

jungkook hoảng loạn chạy trốn, nhưng gã tâm thần kia vẫn không ngừng đuổi theo sau. em khóc, em không nghĩ mọi chuyện lại trở nên tồi tệ như vậy, ở ngay sinh nhật của mình.

nhưng gã ta khoẻ quá, sức lực của em đều bị rút cạn cả rồi còn hắn thì như là chỉ vừa mới dạo quanh công viên một vòng, không tốn một giọt mồ hôi nào.

em dần tuyệt vọng khi xung quanh chỉ là một màu tối đen như mực, kêu gào đến khản cả cổ mà vẫn không có lấy một bóng người. vì như là jungkook đang chạy trốn trong thế giới của hắn vậy. tất cả đều trong dự tính của hắn rồi.

bước chạy của em dần chậm lại, rồi em vấp vào một hòn đá ngã sổng soài ra nền si măng. và em biết, lúc đó mọi chuyện đã kết thúc thật rồi.

mặc kệ vết thương ở đầu gối đang không ngừng rỉ máu tươi, em vẫn cố lết thân xác đầy nặng nề của mình thoát khỏi lưỡi dao sắc lẹm trên tay kẻ kia trong vô vọng.

hắn bước đến, nụ cười tưởng như là hết sức ngây thơ nhưng vào giờ phút này, với con dao trên tay em lại thấy nó thật bệnh hoạn và kinh tởm.

- tha-tha cho tôi...

hắn giương con dao lên, như thần chết đang giương chiếc lưỡi liềm hình khuyết của mình.

- happy birthday!

tất cả là một màu tối đen, con dao của hắn ta găm thẳng vào cần cổ của em.

em cảm nhận được cái đau tê tái lan khắp vùng cổ, cùng với chất nhầy nhụa màu đỏ đang chảy ra rất nhiều, khó thở quá. nhưng, chỉ trong một thoáng thôi!?

Bạn đang đọc truyện trên: Truyen4U.Com