;
bụp.
chiếc cặp sách hạ đất an toàn qua phía tường rào, cậu học sinh mái tóc màu nâu hạt dẻ phủ mái ngó nghiêng xung quanh khu vực sau khuôn viên trường học, không do dự nhảy bật cao lên thành tường sẵn sàng nhảy xuống qua phía bên kia. Trong lòng nôn nao như mở cờ trong bụng vì nhóc con đây sắp cúp học thành công.
và đúng như việc những gì nó nghĩ, mọi việc chỉ dừng lại ở mức sắp, thành tường rào trông cao vót so với mặt đất khi nó ngồi trên này nhìn xuống, firstone không dám nhảy.
nó sợ độ cao.
nó loay hoay cố xoay người tìm lối trèo xuống, chân nhỏ lủng lẳng trên không quơ quơ tìm điểm chạm vào thanh ngang trên tường rào. Giương mắt gắng sức tập trung nhất có thể vào việc mình đang làm, firstone wannakorn không thể nào để bản thân bị ngã được.
" này, làm gì vậy? "
bước chân làm xào xạc lá khô mùa thu, giọng nói âm lượng vừa phải nhưng với con chuột nhắt wannakorn đang muốn trốn khỏi hang ra đường lớn thì chẳng khác nào cái chuông đeo cổ của mèo béo.
trong cái rủi có cái rủi hơn, một khắc tích tắc tựa oneshot một cảnh phim, firstone giật bắn người quay đầu mất thế, nó ngã sõng soài từ rào chắn xuống dưới đất.
chiếc quần hàng hiệu yêu thích nó mua tại cửa hàng coi như đi tong, bụi bẩn bám vàng cả vạt áo sơ mi trắng phía sau. Nó tức tối đến cả quên cơn đau, đứng phắt dậy nhìn rõ mặt đối tượng gây ra chiến tích trên người nó
" mày là ai? "
" mày? "
tle matimun.
trưởng ban kỉ luật của trường nó, lần này coi như đi tong, khi người ấy bước tới nó chỉ còn một cách xác định lên phòng ban ngồi viết bản kiểm điểm đến tối.
trận game với anh em, tiệm net với tô mì đập trứng, kèo tăng ba với trận karaoke cùng đám bạn buổi tối.
timeline trong đầu nó cứ thế mà sụp đổ từ lúc gặp anh ta, tle.
" anh tle.."
" mày lại định trốn học đấy à ? "
" hong có.. em em chỉ mua đồ ăn vặt " nó chỉ tay vào quầy xe đồ ăn vặt đằng trước con hẻm hướng ra đường lớn.
" lý do giỏi nhỉ? "
chưa kịp để nó ú ớ tiếp câu, hội trưởng đại diện khối cuối cấp đã rào trước bắt cái chật lưỡi khó chịu
" bao nhiêu lần rồi? tao cũng biết mệt chứ, mấy thằng như mày.. tao đâu thể nào đi kề cập quài như thế "
".."
" vậy thì lơ đi được rồi, túm cổ tui lại chi " mặt nhăn nhó như khỉ ăn phải ớt, nó quay ngoắt tránh ánh mắt đối phương, lí nhí vài lời trong cuống họng.
" nói cái gì? hôm nay học xong, tiếp tục ở lại chép nội quy của trường, tăng gấp đôi hôm qua, 20 trang."
" đừng có trốn "
" MATIMUN!!! "
" anh ỷ anh biết tui thích anh rồi anh bắt nạt phải không? anh biết tui không làm gì được anh nên không vừa ý gì là anh phạt tui vậy hả"
" này, nói cho biết, chuyện đó không liên quan "
" tại sao không? firstone này thích anh, tỏ tình thì anh hong chịu mà giờ tui trốn học anh bắt tui chép phạt, thầy cô còn không bắt tui làm vậy "
" đúng là lạm quyền mà!!! "
" lạm quyền? được, tao lạm quyền, nghĩ sao tuỳ mày, mày khỏi chép phạt nữa, tao ghi tên vào sổ đúng trách nhiệm, cuối tuần chủ nhiệm lớp mày tự có cách xử lý "
nhìn nét mặt căng như dây đàn của người trước mặt, wannakorn biết mình bị hớ lời với người trong lòng rồi, nó biết tle ghét nhất là cái mác lạm quyền mà đám học sinh gán cho ban cán sự của đoàn trường, không khí từ đó đến nay vì chuyện này trong trường có biết bao vụ ẩu đả giữa ban chức hội học sinh và đám bất hảo.
thế mà giờ nó lại sai lầm.
" không.. "
" tao sai lầm khi nghĩ mày khác tụi nó nữa chứ.. hừ, phí tâm quá rồi "
" muốn làm gì làm, tao không cản nữa, tao không cần mày thích tao, nói những lời đó tao không cần "tle matimun vội quay rời đi, khuôn mặt tức giận hiện rõ nhưng sâu trong thâm tâm vẫn dò xét thái độ của đối phương và đúng như hiếu đoán.
" không mà.. hức "
lần nữa, tuyệt chiêu độc nhất vô nhị của nó.
" lại khóc nữa à? lần nào cũng lấy này ra làm bia đỡ mỗi lần phạm lỗi, tao không mắc lừa, không nương với mày nữa đâu "
" tui đã nói là không mà..tui lỡ lời "
" rồi sao? bao lần rồi "
" firstone xin lỗi, anh tle đừng giận tui, tui không muốn bị tle lơ đâu "
" vậy phải làm sao? "
" thì biết rồi, dô lớp học "
" thiếu "
" biết rồi mà, chiều lên phòng ban chép phạt "
nhìn nét mặt chẳng có chút tự nguyện nói ra câu đó của wannakorn, tức giận cứ thế nguôi ngoai dần thay vào đó anh cảm thấy buồn, buồn cười trước thái độ của nó.
tle matimun trước đến nay, không thể nào giận nó quá 10 phút đâu.
đó là sự thật.
" ừ, học xong thì lên đó, tao chờ "
hai mắt nó nghe câu đó bắt đầu sáng rực, khoé miệng cười tươi, đôi má bánh bao phồng phao đặc trưng như được nhào nặn giãn ra, tle matimun biết chắc nó đang nghĩ ra câu nghĩa gì đó đối với nó thật siêu ngầu để tán tỉnh anh.
" người tui thích đáng yêu quá ta, biết chờ tui luôn, có phải là bắt đầu thích firstone này rồi không? "
" có thầy Keng nữa "
" trời ơi, thôi " nụ cười tắt ngấm, nó hốt hoảng ra vẻ chối từ
" vậy firstone không lên được không? tui sẽ chép phạt ở lớp "
" tuỳ, làm gì làm trước 8 giờ tối nay phải đem lên phòng ban nộp chép phạt, không thì đừng nhìn mặt tao "
" sao anh cứ cọc cằn mãi thế, không có tí động lòng với tui à "
" không "
ê
chẳng để nó trả lời, tle matimun vội bước quay lại phía cổng trường. Lòng bức bối, firstone tự hỏi liệu nó đang thích có phải anh hàng xóm dịu dàng, tốt bụng thuở nhỏ ở xóm quê ngày xưa của nó nữa không. Một năm rồi, kể từ khi nó lên trên thành phố này, chẳng có chút tiến triển nào mà thái độ của anh đối với nó tệ còn hơn khi trước.
nó đinh ninh trong đầu ráng nhịn một hôm vì để không gặp giám thị Harit Buayoi, nó sẽ không lên phòng ban ngồi chép phạt.
nhưng chiều hôm đó vẫn là thằng nhóc lớp 10 ngồi ở bàn đối diện bàn trưởng ban kỉ luật cặm cụi chép phạt nội dung nhà trường.
nó không thoát khỏi cám dỗ đó, hai khoảnh khắc nó đem lòng cho tle matimun xào nấu.
tle làm việc, tle làm nhạc.
không thể nào rời mắt.
người nó đã từng chê là cứng nhắc, ông già khó tính.
thế mà giờ nó như con cừu non trong tay ông già.
nói gì cũng làm, kêu gì cũng nghe.
nhóc pẻo wannakorn thích, muốn thì bằng giá nào cũng phải có được, đó là châm ngôn của nó.
📕📗📘📙
• tất cả chỉ là trí tưởng tượng
• không áp đặt vào đời thực
Bạn đang đọc truyện trên: Truyen4U.Com