Hán Việt: Tiền nam hữu đích hôn lễTác giả: Quý Li ChiTình trạng bản gốc: Hoàn thànhTình trạng bản edit: Chính truyện (Hoàn thành), Phiên ngoại (5/8)Editor: Giang HiNguồn: wikidichGiới thiệu:Bạn trai cũ sắp kết hôn.Tôi mang theo con trai đến dự hôn lễ cậu ấy.Đứa nhỏ này là con của cậu ấy, nhưng người đứng cạnh cậu không phải tôi...(Rất mong nhận được ý kiến đóng góp của mn về lỗi chính tả, ngữ pháp, lậm qt (〃゚3゚〃))Note: Vui lòng không cmt chê nhân vật và cốt truyện trong nhà.…
CP: Yoo Junghyuk (Yoo Jonghyuk) x Kim Dokja (Toàn trí độc giả)Sung Hyunjae + Han YooHyun + Song Taewon x Han Yoojin (Cấp S mà tôi dưỡng thành)Choi Han + Alberu x Cale (Kẻ vô lại gia đình bá tước)Bản dịch không chính xác 100%…
Tác giả: Miêu Mao NhoTình trạng: Còn tiếpTình trạng edit: Đang bòEditor: Ư ƯVăn án: Ở tổng tài văn, nữ phụ muốn cướp đàn ông với nữ chínhỞ nữ cường văn, nữ phụ muốn cướp đàn ông với nữ chínhỞ tu tiên văn, nữ phụ vẫn muốn cướp đàn ông với nữ chínhNữ phụ ngây thơ cũng được, mỹ diễm cũng được, dịu dàng cũng được, nhưng nội bộ đều là yêu diễm đồ đê tiện, mà Bạch Tửu luôn trở thành "yêu diễm đồ đê tiện" này.Sau khi Bạch Tửu xuyên vào, phong cách của thế giới là cái dạng này......Nữ chính: "Tiểu tỷ tỷ cầu gả!"Nữ nhị: "Tiểu tỷ tỷ cầu gả!"Nữ tam: "Tiểu tỷ tỷ cầu gả!"......Nữ N: "Tiểu tỷ tỷ cầu gả!"Nam chính phát điên, "Nói nữ chính và nữ phụ điên cuồng vì ta, vì ta hạ thuốc lên giường đâu!?"Ha hả.Bạch Tửu vừa cho nam chính một ánh mắt miệt thị, đảo mắt đã bị một đôi mắt nguy hiểm như dã thú nhìn chằm chằmNam (đã tan vỡ) phụ: "Em yêu tôi, hay là yêu mấy người kia?"Bạch Tửu nhìn còng tay trong tay hắn, mỉm cười: "Thân ái, đương nhiên là yêu anh."…
Tất cả mọi người đều biết Cố Trầm chính là một tên chó săn ham hư vinh, chỉ mong kiếm lợi, thích ton hót xu nịnh ôm đùi lớn khắp nơi. Chỉ vì chút lợi nho nhỏ mà để người ta vẫy tay là đến, phất tay là đi, chẳng có chút cốt cách nào cả, quả thực là khác biệt một trời một vực với cậu em Cố Tú của mình.Cố Trầm thật sự không hiểu nổi, cậu chỉ mong muốn bản thân có cuộc sống tốt hơn thôi mà, tại sao bản thân lại rơi vào cảnh bị mọi người ác ý chế nhạo phỉ báng, cuối cùng suy sụp tới mức tự sát. Đến tận khi chết đi rồi, Cố Trầm mới biết hóa ra bản thân cậu cũng chỉ là vai phụ trong một cuốn truyện vạn người mê. Cố Tú mới là nhân vật chính, còn cậu chẳng qua chỉ là chiếc lá xanh làm nền cho sắc hoa hồng.Khi mở mắt lại lần nữa, Cố Trầm đã trở lại mười năm trước. Cậu và Cố Tú vừa xuống núi, bước chân vào trường đại học. Lần nầy, cậu nhất định sẽ cách xa đám nhân vật chính của cốt truyện.Cậu không được người ta yêu thích như Cố Tú, cậu cam chịu.Cậu không còn nịnh nọt lấy lòng người khác nữa, mà chỉ cắm đầu cắm cổ tôi luyện bản thân thành chiếc đùi thô to nhất.Rất lâu sau đó, tổng giám đốc Cố công thành danh toại tiếp nhận phỏng vấn trên ti vi.Phóng viên: "Động lực lập nghiệp của tổng giám đốc Cố là gì?"Tổng giám đốc Cố: "Không ai thích tôi, cũng không có ai coi trọng tôi nên tôi chỉ đành tự mình cố gắng thôi."Nhóm nhân vật trong truyện: "...Có cái rắm ấy."…
Lưu ý: Bạn nào tinh thần yếu thì không nên đọc bộ này. Vì NGƯỢC nặng nên đọc sẽ tức lắm nhé. Số chương: >300 chương + ngoại truyện.Thể loại : Ngược sủng đan xen, hiện đại, có H, nữ cường, nam máu chó. Tình trạng : vẫn đang sáng tác .Chúc các bạn đọc vui. ..........................Cô phải làm sao để trốn khỏi sự truy lùng của người đàn ông giàu có này?Đêm tối ma mị, hơi thở nóng rực dồn dập, Nam Cung Kình Hiên hung hăn ngăn cản cô gái dưới thân, đôi mắt ánh lên dục niệm, giận giữ quát: "Cô đủ rồi! Dụ Thiên Tuyết, cô còn dám dãy giụa nữa đi! Cô có biết bao nhiêu người liều mạng để leo lên giường tôi không, cô có cơ hội lại còn phản kháng cái gì?""Cút!" Dụ Thiên Tuyết thét lên như muốn điếc tai, nước máy nóng hổi chảy dài khiến tiếng kêu gào thên phần run rẩy: "Anh không phải là người, anh không có nhân tính, tôi đã sai lầm nghi nghĩ anh sẽ cứu Thiên Nhu, tôi điên nên mới để cho mình như một kẻ ti tiện, phó mặc cho anh định đoạt! Anh đủ rồi! Buông tôi ra!"Nam Cung Kình Hiên ngừng thở, sắc mặt xanh mét, chứng tỏ anh đang giận dữ.Một tay đè cổ tay cô, giọng nói của anh khàn khàn như từ địa ngục vọng tới:"Tốt.....Để tôi nhìn xem cô có bao nhiêu kiêu ngạo!"Giữ chặt gáy cô, anh cúi đầu hung hăng ngăn lại đôi môi đỏ tươi của cô.*****5 năm sau, không trốn tránh nữa, cô trở về.....Cho là tất cả đều đã trở thành quá khứ, nghĩ rằng một đoạn kích tình kia đã bị anh quên lãng.…
Warning🚫: Truyện lấy bối cảnh hư cấu, các chi tiết lịch sử và quan hệ nhân vật phục vụ cho cốt truyện, không áp dụng vào đời thực. Cân nhắc trước khi đọc nhaaa🩷🩷…