Tác giả : Mặc KháchTên khác: Một lần quay đầu cánh hoa rơi.Bách hợp, H văn, girllove, girlxgirl, 1x1, trọng sinh báo thù, cung đấu, chậm nhiệt, HE, abo văn, tự viết.Vắn tắt: Đây là một tiểu thụ kiếp trước bị hãm hại, lừa gạt, gây ra nhiều lỗi lầm với tiểu công. Kiếp này trọng sinh lại quyết tâm báo thù, trả nợ lại cho "tiểu bạch thỏ công" nhưng cuối cùng lại bị tiểu công "ăn" sạch sẽ =))Lời nói nho nhỏ: LÀM NGƯỜI SẼ KHÔNG AI MANG ĐỒ NGƯỜI KHÁC ĐI KHI CHƯA XIN PHÉP :)) MUỐN REUP TRUYỆN VUI LÒNG HỎI QUA TÁC GIẢ :)))…
Tác giả: Cận NiênEdit: Dương QuỳnhCẤM SAO CHÉP TRUYỆN MÌNH EDIT DƯỚI MỌI HÌNH THỨC KHI CHƯA ĐƯỢC MÌNH ĐỒNG Ý!Truyện đã đăng đến chương 365 trong "Khế ước hào môn_phần 2" trên wattpad nha các bạn!"Tần Mộc Ngữ, trên thế giới này ngoại trừ Cẩn Lan, ai cũng không xứng có con với tôi"Đêm khuya, chỉ bộ quần áo trên người, cô bỏ trốn.Trốn chạy là gì? Là tôi yêu anh, yêu anh vô cùng... nhưng, vì sao lại tàn nhẫn với tôi như vậy?"Anh đừng động đến đứa bé... Nó là con của anh... Xin anh đừng động đến nó" Mộc Ngữ trong bóng đêm van xin, tuyệt vọng gào khóc...Thượng Quan Hạo cười yếu ớt, giữ chặt hai vai cô, đầu gối dùng lực đá vào cái bụng đã hơi nhô lên của cô.Một tiếng kêu thê lương thảm thiết vang vọng bầu trời đêm...Môi hắn chậm rãi tiến gần tai cô thủ thỉ: "Có phải của tôi hay không, cho đến bây giờ cũng không quan trọng, chỉ cần liên quan đến cô, tất cả phải tìm đến cái chết..."***Nhớ 1 năm trước, lúc 18 tuổi, bước vào Tần gia, nhận được sủng ái từ trên trời rơi xuống.Hắn mang theo vầng sáng nhàn nhạt đi tới, dáng người cao ngất, vẻ mặt đạm mạc.Cô rơi vào tay giặc, chỉ vì một cái liếc mắt.4 năm sau, cô như được sống lại, bỏ chạy đến một nơi xa xôi, cố gắng quên đi tình yêu ngày xưa đầy máu và nước mắt... Hắn xuất hiện ở đầu đường Manchester, liếc mắt sắc bén, ánh mắt chậm rãi dừng lại nhìn đứa bé đang được cô ôm ở trong lòng."Mẹ, chú kia đang nhìn mẹ kìa" Cậu bé túm túm ngón tay của mẹ mình.Mộc Ngữ lòng tràn đầy tuyệt vọng, cười yếu ớt, nắm bàn tay nhỏ của con "Đó không…
Giới thiệu: Hệ thống công lược biến thái nhất trong lịch sử - Trò chơi dưỡng thành người yêu của Boss phản diện. Đối tượng công lược: #Boss âm hiểm biến thái #Boss ngạo kiều ngây thơ#Boss lạnh lùng tự bế #Boss quỷ súc phúc hắc ... An Tình bỗng nhiên bị đá vào trò chơi cảm thấy lệ rơi đầy mặt: "Đối tượng công lược quá biến thái!"Tác giả : Châu ChuEditor: VMiu08, dieudieutieucuuNguồn convert: Wikidịch…
Tác giả: TeagmiKịch bản: Amore==========Takemichi vốn đã hoàn thành xong nhiệm vụ giải cứu mọi người cùng niềm thương tiếc bất đắc dĩ nhiều người hi sinh. Ông trời lại cho một cơ hội sửa sai...Là một đàn ông hơn 26 tuổi cùng niềm vui sắp lấy vợ lại hụt hẫn quay lại thế giới 12 năm trước. Trong cơn nhớ lại tuổi trẻ, cậu lầm lỡ luồn lách luật khỏi thế giới ban đầu, thành công giải cứu cùng tìm hiểu rõ hơn thế giới quan từng người.Bất quá mọi chuyện nó sai lại càng sai...…
- Tên: Vị tứ sư đệ thường thường chả có gì lạ / 平平无奇四师弟 / Bình bình vô kỳ tứ sư đệ- Tác giả: 抗病毒口服液 (dịch uống kháng viruss) / W Tòng Tinh- Dự kiến : 65 chương (hoàn)- Thể loại: Đam mỹ, cốt truyện, NP, chủ thụ, ngôi thứ nhất, cổ đại, vạn nhân mê(Lưu ý: Thể loại cốt truyện tức nó chỉ là não động của tác giả, hành văn sẽ không chỉn chu bằng truyện bình thường, người đọc chỉ nên thưởng thức ý tưởng của truyện)- Giới thiệu nội dung:Ba sư huynh của ta đều là nhân trung long phượng, chỉ có mình ta đứng thứ tư, là một diễn viên quần chúng hàng thật giá thật.* Dự cảnh: Là NP, lại ngôi thứ nhất, thụ tên Tuần Chi* Vô não bánh ngọt…
Tôi là Mai Hương. Tôi có một người anh, một người anh hoàn hảo, hoàn hảo tới mức tôi nghĩ rằng sự có mặt trên đời này của mình là thừa thãi. Tôi có tên riêng, nhưng lúc não cũng bị người ta gọi là "em gái của Vũ Minh" tôi ghét bị kêu tên như vậy. Anh trai đáng kính của tôi lại toàn gọi tôi là Nấm, vì tôi lùn một mẩu, và lão thì lại cao. Mà kể cũng lạ, tôi lùn, mẹ tôi lùn, bố cũng lùn, mà chả hiểu sao, lão lại cao, lại còn đẹp trai trắng trẻo, cứ như tôi sinh ra là phiên bản lỗi, còn lão là phiên bản hoàn hảo vậy. Rồi đến một ngày tôi nghe lén bố mẹ nói chuyện, tôi mới biết, thì ra lão chẳng phải anh ruột của tôi. Từ đó, tôi càng ghét lão hơn. Tôi sẽ kể cho các bạn nghe những câu chuyện dở khóc dở cười cả anh em chúng tôi!…