Chào các bạn! Truyen4U chính thức đã quay trở lại rồi đây!^^. Mong các bạn tiếp tục ủng hộ truy cập tên miền Truyen4U.Com này nhé! Mãi yêu... ♥

⁰⁸Lối nhỏ

- Chào, dậy muộn quá đấy người yêu.

Nagumo ấy, hắn được cái say các loại bốn bánh, phương tiện công cộng kín mít nhưng chưa một buổi sáng chiều nào tính từ cái đêm giao thừa nó phải tự chen chúc nơi công cộng một mình.

- Không cần thiết sáng nào cũng phải đưa em đi đâu.

Chẳng rõ công tác nghiệp vụ của Nagumo ra sao nhưng sắp xếp đưa đón nó sáng - trưa - chiều - tối cũng là cả một vấn đề. Chỉ trừ hôm nào có việc bất khả kháng mới không qua, bảo tự về nhưng đến nhà phải báo cáo ngay. Còn hắn trả lời lúc nào thì không biết, có khi sáng hôm sau, muộn nhất là thế.

- Cần chứ.

Nay lên tàu quá hên, đông không kém gì mọi hôm nhưng có chỗ đặt đít. Nó đang dồn trí lực đọc tài liệu cho chuyên đề sắp tới nên Nagumo thấy bản thân giống bị bỏ rơi. Mấy hôm rồi chứ có ít đâu.

Nagumo quàng tay ra sau kéo người nó ngã về phía mình, thấy không phản kháng bèn lấn tới bóp chặt má ép nó dồn ánh mắt về phía hắn.

Hắn cúi sát đủ để cảm nhận trái tim đang nảy như dây đàn cùng thân nhiệt nóng bừng của nó. Tưởng nó bạo lắm chứ cả hai đã hôn nhau được miếng nào đâu, tự dưng hắn nghiễm nhiên làm chủ thế khiến nó đứng hình.

Đến cái hôn má thôi nó làm xong mà đi loạng choạng, Nagumo cũng ngại ngùng nhưng là đàn ông nên hắn bộc lộ bằng cách khác. Chung quy chúng nó trong sáng 100%.

Có mỗi cha Shin tự diễn biến tự chuyển hóa bằng đầu óc đen tối, chưa gì đã nghĩ đến sự hắc hóa của mối quan hệ nam nữ.

- Thôi ngay, anh thấy bao nhiêu người không?

Nó tóm cái mỏ hắn lại phòng ngừa bị bất ngờ đè ra như lần trước, cả hai sẽ nhận đủ mọi ánh mắt kì thị mất.

- Không, không thấy gì. Thấy mỗi em xinh vãi.

Ai dạy người yêu nó đây? Hơi ghê nhưng lại phê phê khó đỡ. Dễ thương, Nagumo quá đáng yêu, dễ thương rụng rời.

Tranh thủ lúc tàu vãn người, nó bưng mặt hắn hôn lấy hôn để. Lỡ vào khóe môi khiến đôi mắt hắn mở to, Nagumo chớp thời cơ lè lưỡi kiểu mèo con chạm cánh môi nó.

Nó tạm dừng, che mặt lại rúc vào bên trong áo hắn. Nagumo tỏ vẻ vô tội, trùm cái áo bọc nó lại vỗ về.

- Môi ngon nhỉ? Lần đầu anh biết vị đấy.

Hắn thì thầm vo ve trên đầu khiến nó phát sốt đến nơi. Tên lưu manh chết tiệt, nó rúc vào hang tay của hắn dụi dụi. Thơm, toàn mùi kẹo nho.

- Anh dừng lại ngay chưa?

Nó vùng dậy sau khi Nagumo vác nó trên xuống tàu. Để ý thì nó đi học xa phết, hơn tiếng đồng hồ.

Hắn nhìn nó trìu mến rồi ân cần kẹp giúp nó cái mái lên cho dễ nhìn đường. Bảo đi cắt tóc mãi không chịu, nhìn đầu như cái giẻ lau. Anh chê nhưng em vẫn xinh vãi ra, hắn sẽ bồi thêm câu đấy sau khi trêu nó đã cái miệng.

Giờ còn cuốc bộ tiếp đến trường, tìm được đúng cái giảng đường chắc thêm nửa tiếng. Nhưng học hành mà, hắn và nó cố gắng.

Đi với nhau để gắn kết tình cảm cũng đúng nhưng việc quan trọng là nó đã hay đau lưng mà còn mang vác đồ nặng nên Nagumo theo đồng thời làm người vận chuyển.

Mấy hôm về thấy kêu oai oái xong mặt mũi nhăn nhó, vẹo vọ, ngũ quan mỗi chỗ một nơi nên hắn xót.

- Đưa em xách bớt cho.

Nó đưa hai tay ra với thiện ý nhưng nhận lại là cái bao đựng salonpas.

- Có đau thì dán vào cho bớt rồi tối về anh xem. Đau quá nhất định phải đi khám đấy, cấm bướng.

Nó nhìn Nagumo rưng rưng, chưa thằng người yêu cũ nào bằng hắn.

- Anh ơi, em yêu anh nhiều lắm.

- Ừ, anh biết.

Hắn đi vòng ra ngoài phía bên trái nhường nó đi vào trong, đi học hôm nào cũng trong tình trạng bất tỉnh nên bất an hộ. Mắt nhắm mắt mở người lúc nào cũng như đi mây về gió.

Người làm nghệ thuật thường có phong cách đấy?

- Học vui vẻ, chiều anh đón.

- Anh đi cẩn thận ạ!

Nó vẫy tạm biệt tới tận khi hắn khuất bóng, nói vậy chứ quay đi quay lại đã mất tăm.

Phong cách sát thủ như ma đuổi thế này ư?


[...]


Nó vẫn làm ca tối ở tạp hóa nhà Saka những ngày trong tuần, nói là làm nhưng buôn chuyện rách trời. Ngay cả Sakamoto cũng tò mò nghe lỏm xem thằng bạn yêu đương thế nào?

Sakamoto không biết chúng nó sẽ đi được tới đâu, nhưng dám khẳng định tình cảm của Nagumo là thật.

- Cuối tuần Nagumo rủ em qua nhà, em tưởng những người như anh ấy thường không có nơi ở cố định?

Nói đến chuyện ăn ở thì đương nhiên có, chỉ là nói hay không. Nếu tới mức đưa nó thăm nhà chỉ trong vòng hơn tháng quen nhau thì hắn tin lắm, cực tin.

- Đây, mày cầm đi. Cái này nữa, cất vào túi!

Shin với Lu sảng hay sao? Cứ cho rằng Nagumo rủ nó đến nhà với ý nghĩa khác ngoài tham quan chỗ ở, nó cũng chẳng làm gì được. Hắn là sát thủ, vặn cái chắc nó lặc lìa. Bình xịt hơi cay vô dụng trong mọi trường hợp.

- Khổ lắm cơ! Mà anh ấy làm gì em...thì cũng có lạ đến thế đâu.

Nó tỉnh bơ dù có chút ngập ngừng. Trước đây yêu đương mục đích mọi thằng đến với nó đều là fuck & go, chưa gặp thằng nào tử tế đến tận bây giờ. Và may mắn chưa? Nó chưa trúng mánh lên giường của thằng nào nhé, dám phiền nó nhăn mặt là anh Shin cho lên mâm ngay.

Nếu Nagumo là fuckboy, hắn thao túng tâm lý phải khen đỉnh. Nhưng nó thấy hắn chân thành, đã không nói thì thôi mà đã chia sẻ thì chắc chắn là thật.

- Làm gì là làm gì hả người yêu?

Hắn bất ngờ xuất hiện từ phía sau ôm ghì lấy nó. Hay thật, đại hội nói xấu à?

- Anh đến rồi!

Nó nhoẻn miệng cười ôm đáp lại hắn, yêu vào như vong nhập. Tạm biệt mọi người xong, hai đứa rảo bước đều đều trên đường cũ. Nhưng giờ nó rảnh hơn, vai với lưng đỡ đau hơn, lòng cũng bớt nặng và trên hết là cảm thấy siêu an toàn.

Có vệ sĩ gần như 24/7, nhiều lúc buổi đêm nó cảm giác Nagumo đứng ngoài nhìn vào. Nghe creepy nhưng là thật, nó chưa nói cho hắn nhiều lúc thấy mà suýt ngất đâu. Hơi yếu bóng vía.

- Nagumo hay phải đi làm đêm lắm hỏ?

Nó cất tiếng hỏi trong lúc đang gặm nhấm cái KitKat hắn vừa mua cho.

- Không, anh kịp ngủ trước khi đến nhà em.

Thế vẫn vất vả vãi chứ sao? Nhiều sáng nó cảm tưởng Nagumo vừa trở về từ nhiệm vụ đã đứng ngay dưới đợi nó.

- Từ mai anh nghỉ đi, tối đón em là được. Đi cả ngày mất sức quá.

Hắn thở ra một hơi, bao nhiêu mệt mỏi giờ mới được in hết lên mặt. Một sự mỏi mệt thỏa đáng, hắn chưa từng chưng ra bộ mặt gì khác ngoài cái nụ cười thương hiệu đánh ngất nó ngay lần đầu đâu.

- Không, anh không muốn em chờ thêm nữa.

Nagumo quay ra bưng mặt nó lên xoa hai má đều đều, miệng hắn cong nhẹ nhàng, đôi mắt trao nhau đầy mùi mẫn, nó sẽ là người duy nhất khiến tên máu lạnh này trở nên yếu đuối và mạnh mẽ một cách đồng thời.

- Vậy nếu anh về muộn quá, thì lên nhà em ngủ.

Nó đề nghị một cách gượng gạo. Nhỡ hắn nghĩ nó rủ lên để làm chuyện bậy bạ thì sao? Mới quen được hai tháng nó đã lộ bản chất ư? Không để hắn nghĩ nó là loại dễ dãi được.

- Được không?

Nagumo khựng lại, đưa một tay lên xoa cằm, đôi mắt to nhìn qua hướng khác, mặt hắn lại đỏ rồi.

- N-nếu anh không chê...

Nhà nó đang thuê bằng cái lỗ mũi, nhưng chắc Nagumo không chê đâu. Chắp hai tay đằng sau, nó bẽn lẽn nhìn hắn, thực sự quá ngại ngùng.

- Ok, để mai anh ráng về khuya nhé.

Hắn cười nghịch ngợm, khóe miệng lên cao, tươi cực. Nó khúc khích khi sải tay lớn vòng qua vai để khiến nó sát hắn hơn, người yêu hiếm khi đặt tay lên eo nó. Không phải nó không có mà mỗi lần chạm là dâm dê đê tiện từ trong tiềm thức. Mặt ngây thơ vô tội dữ lắm, sờ soạng xong như không, quên hết.

Về tới nhà, hắn đứng dưới ngóng nó lên tầng bật được điện mới thôi. Chẳng muốn về tẹo nào.

- Nagumo, anh muốn lên ăn mì không?

Nó gọi từ ban công xuống, vừa tranh thủ dẹp qua cái nhà. Nagumo giơ ngón trỏ rồi cun cút chạy lên, hắn không làm gì bậy bạ đâu, hắn thề trên danh dự.




Bạn đang đọc truyện trên: Truyen4U.Com