Chào các bạn! Truyen4U chính thức đã quay trở lại rồi đây!^^. Mong các bạn tiếp tục ủng hộ truy cập tên miền Truyen4U.Com này nhé! Mãi yêu... ♥

Phần 2.

4.

Kể từ sự kiện trứng ốp vị muối hôm đó, tôi bắt đầu tránh mặt Lưu Hiên Thừa.

Em ở phòng khách, tôi xuống nhà bếp.

Em nhảy ở phòng tập góc bên trái, tôi tự luyện thanh ở góc bên phải.

Em thu âm phía bên này cửa kính, tôi tập viết lyric ở bên kia.

Lịch trình ban ngày còn dễ đối phó, ban đêm trở về ký túc xá không khí giữa hai người chúng tôi lại càng trở nên kỳ lạ.

Lưu Hiên Thừa nửa gần nửa xa không rõ đang suy nghĩ gì, em dường như tận hưởng sự thoả hiệp của tôi, lại dường như thâm trầm giống một quả bom nổ chậm, tùy lúc nhỡ tay chạm vào là có thể nổ tan tác.

Trong giấc ngủ chập chờn giữa đêm, tôi nghe hơi thở em nặng nề ở đầu giường, chẳng biết em ngồi ở đó bao lâu, nhưng tôi quá mệt mỏi để mở mắt ra, cũng lười phải mở mắt.

May mắn thay, Lưu Hiên Thừa chưa từng chủ động chạm vào tôi.

Sợ rằng một suy nghĩ chán ghét nào đó của em sượt qua thôi, nội tâm vốn bình lặng của tôi sẽ lại bị chém thành hai mảnh. Không thể vờ vịt nhắm mắt được nữa.

Lưu Hiên Thừa ngồi như thế được vài đêm, đến ngày thứ tư, tôi để lại cho em một chiếc giường trống cùng lời nhắn sẽ đổi phòng.

Tôi lấy lý do cần luyện tiếng Anh để ngủ lại bên phòng của Quách Thành Vũ.

Lý do này nửa là thật, nửa là nói dối.

Tôi không thể trò chuyện nhiều với Lưu Hiên Thừa.

Quách Thành Vũ có thể xem là thành viên mà tôi thoải mái nhất khi tiếp xúc. Gã ta trông có vẻ không quá quan tâm đến mọi việc nhưng lại khá lương thiện, ở cũng với gã hẳn sẽ đỡ đau đầu.

Phần dối trá kia là bởi vì tôi hi vọng Lưu Hiên Thừa có thêm không gian để thở, có vẻ như càng ở gần tôi, em càng âm trầm bực dọc.

Trong ấn tượng của tôi, Lưu Hiên Thừa rực rỡ rạng ngời hơn nhiều, nếu để ánh sáng chói mắt ấy bị tôi làm lu mờ.

Tôi sẽ thấy mình thật có lỗi.

5.

Quách Thành Vũ ngồi xuống, đổ cái thân hình to lớn tựa vào người tôi như một túi cát nặng.

"Chỗ này sai chính tả rồi!"

"..."

Quách Thành Vũ nhìn vào lời bài hát bằng tiếng anh vừa viết xong trên tay tôi, lẩm nhẩm trong miệng rồi chỉ tay vào một chỗ. Tôi cúi mặt hí hoáy viết vào giấy, cố lờ đi ánh mắt như mũi khoan chĩa ra từ hướng Lưu Hiên Thừa.

Sự khó chịu rất rõ ràng đang tràn ra trong mắt em.

Tôi đã từng thử đối mắt lại và mỉm cười với Lưu Hiên Thừa, một đầu ngón tay xấu xa lén lút chạm vào lưng em thăm dò, nhưng khi mọi suy tư trong lòng em trôi vào tâm trí tôi khi ấy, đã khiến nỗ lực tiếp cận thân thiết của tôi trở thành công cốc.

/Anh đừng có cười cái nụ cười công nghiệp như vậy nữa.../

Tôi đưa tay bất giác sờ lên mặt mình, nụ cười vẫn đeo trên môi, nhưng lớp phòng vệ tôi lập ra trong lòng đã vì Lưu Hiên Thừa mà từ từ sụp đổ.

Nên thôi, tôi không buồn giả vờ làm thân với em nữa.

Nhờ có sự trợ giúp từ Quách Thành Vũ, trang giấy A4 dày đặc chữ cứ như vậy mà mỹ mãn hoàn thành.

Tôi choàng tay khoác qua vai gã lắc lư cám ơn, trong lòng âm thầm suy nghĩ nên sắp xếp mời Quách Thành Vũ cùng đi ăn uống một bữa nào đó.

Cho đến khi một bóng đen đột nhiên chắn ngang nguồn sáng của bóng đèn, tôi ngước lên, bắt gặp ánh mắt sâu hoắm của Lưu Hiên Thừa đang nhìn chằm chằm vào người bên cạnh tôi.

Lúc em đưa tay gỡ Quách Thành Vũ ra khỏi người tôi rồi kéo gã lôi đi, những đụng chạm không thể tránh khỏi khiến tôi thấy tim mình hẫng đi một nhịp.

/Chết tiệt, mình cũng muốn được ôm anh ấy như thế.../

Tôi ngơ ngác như bị ném lên không trung.

Vì lỡ vô tình biết điều mà mình không được phép biết.

6.

Tôi đã tránh mặt một người.

Không thể lại tránh mặt thêm một người nữa.

Nên khi Quách Thành Vũ lấm lét ló đầu ra khỏi phòng khách, tôi tử tế vỗ vỗ chỗ bên cạnh ý bảo gã đến đây ngồi.

"May quá, Cam nhỏ không ở đây à?"

Gã ôm ngực thở hắt ra.

Tôi bật cười.

"Làm sao lại sợ thế?"

"Mày không biết đâu, tên nhóc đó cứ như bị trúng tà ấy, mấy ngày nay toàn gây sự với tao." - Quách Thành Vũ trợn tròn mắt thốt lên.

"Vì Hiên Thừa thích mày mà." – tôi giữ cho giọng mình nhẹ tênh như không.

"Nó thì có ghét ai bao giờ." Quách Thành Vũ thẩy ra không khí một cái bĩu môi xem thường.

Đầu tôi đột nhiên tê rần.

Giờ mà lấy mình ra làm dẫn chứng thì mất mặt quá.

Cũng tủi thân nữa.

"Thích kiểu gì mà bầm dập thế này... tao mệt chết được. Bảo nó kiếm đứa khác ghẹo đi, sao cứ nhất định phải lôi tao ra ghẹo?"

Tôi huých vai gã, miễn cưỡng cười một cài, đùa giỡn thêm vài câu cho nội tâm đỡ trống trãi. Ánh mắt đôi lần lướt qua cánh cửa đóng chặt cuối hành lang.

Vì em ấy thích Quách Thành Vũ.

Tôi không thể nói với Quách Thành Vũ lý do Lưu Hiên Thừa chỉ tìm đến gã mà không chịu tìm người khác.

Càng xui xẻo hơn là gã lại đi dính lấy cái người mà em ghét cay ghét đắng này.

Sao em lại ghét anh như thế?

Tôi vẫn luôn tự hỏi chính mình.

Cũng muốn một lần thẳng thắn chất vấn Lưu Hiên Thừa.

Nhưng ngẫm lại mối quan hệ giữa chúng tôi vốn đã nhạt nhòa, càng vạch rõ thêm ranh giới chỉ càng bất lợi cho đại cục chung của mọi người.

Nên tôi cứ ôm mãi nghi vấn ấy trong lòng mà trằn trọc.

.

Hai giờ sáng tôi vô thức bước vào phòng ngủ cũ của mình.

Lúc tầm mắt quen với bóng tối.

Tôi nhìn thấy giường của Lưu Hiên Thừa trống không.

Còn người đáng lẽ phải nằm đó thì lại đang cuộn mình trên giường của tôi say ngủ.

Em trùm chăn thành một cái kén nhỏ, nửa mặt ló ra khỏi viền chăn, ngủ vô cùng ngoan ngoãn.

Tôi ngồi xuống.

Cảnh tượng vài ngày trước đột nhiên hoán đổi.

Đổi thành tôi ngồi ở đầu giường đầy tâm sự nhìn em.

Tôi gảy gảy mớ tóc mái phủ trước trán Lưu Hiên Thừa, những lọn tóc mềm trượt ra khỏi đầu ngón tay tôi, để lại cảm xúc êm mượt của làn da trơn láng.

Tôi không nghe thấy bất cứ âm thanh nào.

Lưu Hiên Thừa không hề giả vờ ngủ.

Đầu ngón tay tôi hơi run rẩy. Nhưng để chắc rằng em không bị đánh thức, tôi vẫn phải chạm vào chiếc má phúng phính mềm mịn trên gương mặt em.

Lưu Hiên Thừa xinh đẹp quá.

Khí hậu ở Bắc Kinh khiến người dân ở đây có làn da trắng hơn phần lớn dân Châu Á khác, dáng em cao gầy, làn da mềm, lớp lông măng trắng mịn càng khiến làn da trắng hồng của em như đang phát sáng, lại càng nổi bật hơn rất nhiều.

Vào buổi đầu gặp gỡ, em mặc áo sơ mi đỏ sọc, món tóc đen mềm phủ trước trán, đôi môi đỏ hồng hơi câu lên, đứng ở góc phòng sáng bừng như mặt trời.

Chúng tôi sẽ trở thành đồng nghiệp với nhau, với người rực rỡ thế này. Tôi thầm nhủ.

"Xin chào, anh là Triển Hiên..."

Tôi mỉm cười rồi lần lượt bắt tay từng người. Mọi việc diễn ra êm đẹp cho tới khi tôi chạm vào tay em.

Giữa hai đôi bàn tay đang siết chặt, tôi nghe thấy một giọng nói êm như nhung len lỏi vào đầu mình.

/... sao lại gồng cứng như thế, tự nhiên lên nào, đồ dở hơi này, tự nhiên lên.../

Đôi mắt tròn to xinh đẹp ấy còn chưa chịu nhìn lấy tôi một lần.

Cõi lòng tôi đột nhiên chao đảo.

Tôi nhìn vào gương mặt đẹp như tượng tạc đang nằm ngủ ngoan dưới lớp chăn mỏng, ký ức đó dường như không mấy tốt đẹp lắm, còn có chút tủi thân cuộn lên trong lòng.

Tôi cảm thấy hụt hẫng vô cùng, hốc mắt tôi đang cay nóng lắm. Đột nhiên nếu rơi nước mắt thì trông thật khó coi, nhưng cuối cùng, chúng lại ráo hoảnh.

Còn đôi mi đang khép chặt dưới tầm mắt tôi lại đột nhiên rung lên ẩm ướt.

/Đừng... đừng sang phòng Quách Thành Vũ mà.../

Tôi giật mình rút tay lại.

Chân mày Lưu Hiên Thừa khẽ nhíu lại, hơi thở nặng nề, hình như đang gặp ác mộng. Em chỉ hơi cọ người rồi lại chìm sâu vào giấc ngủ.

"Thích Thành Vũ như vậy à? - Sống mũi tôi cay cay - Anh không cướp của em đâu."

"Ngoan."

"Hiên ca sẽ không lấy bất cứ thứ gì của em cả."

Tôi nghiêng đầu chạm một nụ hôn lên lớp chăn đang chắn trước mũi em.

Nghe giọng mình yếu ớt rơi xuống nền đất lạnh.

Rồi vỡ tan ra.

.

Thứ lỗi vì tôi vẫn chưa giới thiệu một cách thật trung thật.

Tôi có một loại siêu năng lực.

Hễ chạm vào 𝒏𝒈𝒖̛𝒐̛̀𝒊 𝒕𝒐̂𝒊 𝒕𝒉𝒊́𝒄𝒉, tôi sẽ đọc được suy nghĩ trong lòng người đó.

Tôi không nghe thấy bất cứ âm thanh nào từ các thành viên còn lại trong ký túc xá ngoại trừ Lưu Hiên Thừa.

Vì tôi chỉ phải lòng một mình em.


(To be continued)

Bạn đang đọc truyện trên: Truyen4U.Com