Chào các bạn! Truyen4U chính thức đã quay trở lại rồi đây!^^. Mong các bạn tiếp tục ủng hộ truy cập tên miền Truyen4U.Com này nhé! Mãi yêu... ♥

Chương 8: Bị Phạt

Buổi chiều.

Thư viện trường.

Lâm Nhược Hy và Hàn Tuyết Ân lại ngồi đối diện nhau.

Không khí vẫn căng như dây đàn.

---

"Tôi nói rồi."

Tuyết Ân chỉ vào màn hình.

"Phần này cần sửa."

"Không cần."

Nhược Hy đáp ngay.

"Cần."

"Không."

"Cần."

"Không."

"..."

"..."

---

Ngồi cách đó không xa.

Cô thủ thư bắt đầu đau đầu.

---

Mười phút sau.

Hai người vẫn đang tranh luận.

Không ai chịu ai.

Cuối cùng.

"Các em!"

Cô thủ thư đập bàn.

Cả thư viện lập tức yên lặng.

---

"Từ đầu tuần đến giờ ngày nào cũng cãi."

"Nơi đây là thư viện."

"Không phải chiến trường."

---

Nhược Hy:

"..."

Tuyết Ân:

"..."

---

Chiều hôm đó.

Hai người bị gọi lên văn phòng giáo viên chủ nhiệm.

---

Cô giáo nhìn hai học sinh giỏi nhất lớp.

Đau đầu.

"Nghe nói hai em ngày nào cũng cãi nhau?"

"Không có."

Nhược Hy nói.

"Không có."

Tuyết Ân nói.

---

Cô giáo:

"..."

---

"Vậy thư viện báo lên trường làm gì?"

"..."

"..."

---

Cuối cùng.

Cô giáo thở dài.

"Ngày mai sau giờ học."

"Hai em ở lại lớp."

"Hoàn thành phần dự án còn thiếu rồi mới được về."

---

Nhược Hy:

"..."

Tuyết Ân:

"..."

---

Tối hôm đó.

Bạch Yên nghe tin xong cười muốn ngất.

"Cậu bị phạt?"

"Ừ."

"Vì cãi nhau?"

"Ừ."

"Cậu với Hàn Tuyết Ân đúng là trẻ con."

---

Ở phía bên kia.

Nguyễn Anh Thư cũng đang cười.

"Hai người là học sinh giỏi đầu tiên tớ biết bị phạt vì cãi nhau."

---

Hôm sau.

Sau giờ học.

Lớp học trống không.

Chỉ còn hai người.

---

Nhược Hy ngồi bên trái.

Tuyết Ân ngồi bên phải.

Ở giữa là một khoảng cách cực lớn.

---

Năm phút.

Mười phút.

Mười lăm phút.

Không ai nói câu nào.

---

Cuối cùng.

Nhược Hy chịu hết nổi.

"Cậu không định làm việc à?"

"Có."

"Vậy sao không nói?"

"Cậu cũng không nói."

"..."

---

Lại nữa.

Lại là kiểu trả lời khiến người ta tức chết.

---

Hai tiếng sau.

Dự án cuối cùng cũng hoàn thành được một phần.

Lần đầu tiên.

Hai người không cãi nhau quá nhiều.

Không phải vì hiểu nhau hơn.

Mà vì...

Cả hai đều mệt.

---

Trời bên ngoài dần tối.

Một cơn mưa lớn bất ngờ đổ xuống.

---

Nhược Hy nhìn ra cửa sổ.

"Phiền thật."

"Cậu không mang ô?"

Tuyết Ân hỏi.

"Không."

---

Tuyết Ân nhìn chiếc ô đặt cạnh bàn.

Lại nhìn Nhược Hy.

Sau vài giây.

Cô đẩy chiếc ô sang.

---

"Cầm đi."

---

Nhược Hy ngẩn người.

"Còn cậu?"

"Tôi chạy về được."

---

"Không cần."

Nhược Hy đẩy lại.

"Tôi không thích nợ người khác."

---

"Ồ."

Tuyết Ân gật đầu.

"Cũng đúng."

---

Không hiểu sao.

Câu trả lời đó lại khiến Nhược Hy muốn đánh người.

---

Cuối cùng.

Hai người đứng dưới mái hiên.

Chờ mưa tạnh.

---

Không ai nói gì.

Nhưng cũng không cãi nhau.

---

Một lúc sau.

Nhược Hy khẽ liếc sang.

Tuyết Ân đang đọc sách.

Trong lúc chờ mưa.

Người này vẫn đọc sách được.

---

"Đồ mọt sách."

Nhược Hy lẩm bẩm.

---

"Tôi nghe thấy."

Tuyết Ân đáp.

---

"..."

---

Lần đầu tiên.

Nhược Hy bật cười.

Rất nhẹ.

Rất nhanh.

---

Nhưng cả hai đều không nhận ra.

Khoảng cách giữa họ.

Đã không còn xa như trước nữa.

Bạn đang đọc truyện trên: Truyen4U.Com

Tags: #1x1#bhtt