Chap2
Sáng hôm sau, một ngày mới lại đến với những tia nắng vàng rực rỡ trải dài trên sân trường Đại học Chulalongkorn. Thế nhưng, trong phòng học của khoa Kỹ Thuật, có một tâm hồn đang hoàn toàn tách biệt với sự tươi mới ấy. Phuwin ngồi gục đầu xuống bàn, đôi mắt nhắm nghiền. Sự mệt mỏi từ ca làm thêm đêm qua và cả dư chấn từ cuộc đụng độ kỳ lạ dưới cơn mưa vẫn chưa tan biến, khiến cậu thật sự không có chút hứng thú nào với tiết học hôm nay.
Nói đi cũng phải nói lại, đây đã là khoảng thời gian cuối cùng của đời sinh viên. Cậu sắp tốt nghiệp, đa phần thời gian này chỉ dành để hoàn tất vài thủ tục hành chính cuối cùng hoặc là cơ hội vàng để sinh viên tìm kiếm việc làm. Với một học bá như Phuwin, tương lai vốn dĩ là một con đường trải đầy hoa hồng, nhưng cậu lại cảm thấy có chút mơ hồ về những gì sắp tới.
Đúng lúc đó, Thầy Tha bước vào giảng đường với vẻ mặt vô cùng trịnh trọng. Thầy gõ nhẹ lên bục giảng, giọng nói vang lên đầy phấn chấn:
"Xin vinh hạnh thông báo với các bạn một tin cực kỳ quan trọng."
Cả khán phòng bỗng chốc im bặt. Sự tò mò lan tỏa khắp không gian, buộc Phuwin cũng phải uể oải ngẩng đầu dậy để lắng nghe.
"Khoa của chúng ta đã được chọn để đến tham quan và thực hành tại cơ sở kỹ thuật của các bậc sĩ quan quân đội quốc gia."
Thầy Tha tiếp lời, ánh mắt rạng rỡ.
"Đây là một niềm vinh hạnh rất lớn. Nếu ai may mắn thể hiện tốt, có thể sẽ được tiếp nhận vào làm việc trực tiếp tại bộ phận kỹ thuật của quân đội luôn đấy!"
Cả khoa xôn xao hẳn lên. Làm việc cho quân đội đồng nghĩa với việc có một địa vị vững chắc và quyền lực mà bất cứ ai cũng khao khát. Giữa lúc đám đông đang bàn tán sôi nổi, một người bạn ngồi phía sau vỗ nhẹ vào vai Phuwin:
"Hê, học bá! Cậu có đi không?"
Phuwin hơi sững người. Cậu lục lọi trong trí nhớ nhưng thật sự không thể nhớ nổi tên người bạn này. Thói quen của cậu thường là đến lớp rồi về ngay, hoặc đi làm thêm, hoặc giam mình trong phòng trọ.
Tính cách hướng nội và sự độc lập thái quá khiến cậu có rất ít bạn bè.
"Tôi cũng không biết nữa..." Cậu trả lời lơ đãng.
"Đây là cơ hội cả đời đấy học bá ơi! Đừng bỏ lỡ!"
Người bạn kia hào hứng thuyết phục.
"Mà... cậu tên gì ấy nhỉ?" Phuwin hơi ngại ngùng hỏi.
"Tôi tên Pum. Cậu không cần giới thiệu đâu, ai mà chẳng biết cậu là Phuwin Tang."
Chuyện người khác biết tên cậu vốn chẳng lạ gì tại ngôi trường này. Phuwin không chỉ nổi tiếng với thành tích học tập vượt bậc, học vượt cấp mà còn vì lối sống có phần bí ẩn. Cậu ít khi xuất hiện trong các cuộc vui, nhưng mỗi khi xuất hiện lại thu hút mọi ánh nhìn bởi nhan sắc thanh tú và trí thông minh xuất chúng.
"Thế nào, đi với tôi nhé?" Pum ngồi xuống cạnh cậu, nhiệt tình mời mọc.
Phuwin im lặng suy nghĩ. Đúng lúc này, chị chủ quán làm thêm vừa thông báo cho cậu nghỉ vài ngày vì bận việc gia đình. Nếu không đi làm, cậu cũng chẳng có việc gì để làm. Nhìn người bạn tên Pum này cũng không có vẻ là kẻ xấu, có lẽ đây là lúc nên mở lòng một chút.
"Được, vậy mình đi."
"Ok! Thầy nói là sáng mai đấy, về chuẩn bị đi nhé Phuwin!"
Sáng hôm sau, chiếc xe chở đoàn sinh viên dừng lại trước một cơ quan quân sự rộng lớn. Nơi đây toát lên sự uy nghiêm đến nghẹt thở với những bức tường cao vút và lính canh gác nghiêm ngặt ở mọi ngả đường. Đây chính là cứ điểm của những người lính và sĩ quan tinh nhuệ nhất, một môi trường chỉ dành cho sự kỷ luật và sức mạnh.
Phuwin đi giữa đoàn người nhưng tâm trí lại đặt ở nơi khác. Cậu không mặn mà lắm với sự cứng nhắc của quân ngũ. Trong khi mọi người hào hứng tham quan các trang thiết bị hiện đại, Phuwin chỉ đứng một góc, lơ đãng nhìn trời đất.
"Này cậu học trò kia, vào thử cái này đi!"
Một sĩ quan kỹ thuật lên tiếng khi thấy Phuwin đứng tách biệt.
Cậu bước tới, lướt tay trên hệ thống máy tính phức tạp. Những dòng mã lệnh và số liệu mà người khác phải mất hàng giờ để xử lý, đối với Phuwin chỉ là chuyện nhỏ. Cậu giải quyết tất cả chỉ trong vài phút với thao tác cực kỳ điêu luyện. Những người lính xung quanh không khỏi kinh ngạc.
Trong mắt họ, cậu trai nhỏ nhắn này chính là một thiên tài cần phải được chiêu mộ bằng mọi giá.
Cảm thấy không khí phòng kỹ thuật quá ngột ngạt, đến giờ nghỉ trưa, Phuwin lẻn ra ngoài. Cậu không có ý định ăn cơm quân ngũ nên đi dạo xung quanh, rồi dừng lại ở một khu vực vắng vẻ gần tán cây lớn để rửa tay. Cậu đâu có ngờ rằng, chính cái sự "muốn yên tĩnh" này lại dẫn cậu vào một cái bẫy đã giăng sẵn.
Phuwin đang đứng dưới gốc cây, ánh mắt nhìn xa xăm lên bầu trời xanh. Vẻ đẹp trong trẻo, mảnh mai của cậu giữa không gian quân đội đầy gai góc trông chẳng khác nào một bức tranh nghệ thuật. Nhưng ngay lúc đó, cậu bỗng cảm thấy sống lưng lạnh toát, như có một đôi mắt thú dữ đang nhìn chằm chằm vào mình từ phía sau.
Cách đó không xa, trên một ban công cao, Pond Naravit đang đứng lặng lẽ. Hắn mặc bộ quân phục chỉnh tề, ngón tay kẹp một điếu thuốc, làn khói xám bạc bay lơ lửng trong gió. Ánh mắt hắn sắc lẹm, tà mị, đang dán chặt vào bóng dáng nhỏ bé dưới gốc cây kia.
"Đô đốc, hôm nay có một số sinh viên ngành Kỹ thuật đến tham quan..." Một thuộc hạ tiến lại báo cáo.
"Ừm."
Âm giọng của hắn trầm thấp, uy lực đến mức khiến người nghe phải run rẩy. Hắn không quan tâm đến báo cáo, tâm trí hắn đang đặt cả vào "con mèo nhỏ" đang đứng dưới kia. Pond Naravit đã từng tự nhủ, nếu để hắn gặp lại cậu lần nữa, hắn sẽ không cho cậu bất kỳ đường lui nào. Thứ vẻ đẹp kiêu sa, ngoan cường này, nhất định phải được nhốt vào lồng để hắn từ từ nuôi dạy.
"Đô đốc, ngài đang nhìn gì vậy?"
Hắn không đáp, chỉ khẽ nheo mắt, phà ra một làn khói dài. Một lúc sau, hắn khẽ ngoắc tay. Ngay lập tức, vài tên vệ sĩ áo đen lực lưỡng tiến về phía Phuwin.
Phuwin cảm nhận được nguy hiểm đang đến gần. Trái tim cậu đập liên hồi như trống trận. Cậu toan bước nhanh để rời khỏi đó, nhưng làm sao một sinh viên nhỏ nhắn có thể thoát khỏi những quân nhân được đào tạo khắt khe? Chỉ sau vài bước chạy, cậu đã bị hai gã đàn ông tóm gọn. Một lực đạo cực mạnh đánh vào sau gáy cậu. Ánh mắt Phuwin tối sầm lại, cả cơ thể đổ sụp xuống.
Đây là lãnh địa của hắn. Một khi Đại Đô đốc đã muốn bắt người, không một ai dám ho he nửa lời. Sự tàn độc và uy quyền của cái danh Naravit Lertrakosum là tuyệt đối.
Khi Phuwin tỉnh lại, điều đầu tiên cậu cảm nhận được là mùi khói thuốc nồng đậm và một áp lực nặng nề bao trùm không gian.
"Đây là đâu?..." Giọng nói trong trẻo của cậu vang lên, nhuốm màu lo sợ.
Cậu nheo mắt nhìn quanh. Căn phòng được trang trí theo phong cách Tây Âu cổ điển với nội thất gỗ sang trọng và rèm vải dày nặng. Cảm giác này thật khác lạ. Cậu là một chàng trai, nhưng không khí ở đây tràn ngập mùi vị của một "người đàn ông" thực thụ một loại hoocmon nam tính đầy áp chế và mạnh mẽ.
Theo bản năng, Phuwin bật dậy khỏi chiếc giường gỗ lớn. Cậu thở phào nhẹ nhõm vì đây có vẻ là một căn hộ cao cấp chứ không phải ngục tối. Thế nhưng, sự nhẹ nhõm ấy biến mất ngay lập tức khi cậu vén bức rèm che giường và thấy bóng người đang ngồi trên chiếc ghế gỗ cạnh cửa sổ.
Đó chính là hắn! Người đàn ông trong đêm mưa ấy!
Hắn ngồi đó, góc nghiêng hoàn hảo như một bức tượng tạc. Ánh sáng từ cửa sổ hắt vào làm nổi bật sống mũi cao thẳng và đôi môi bạc tình. Phải thừa nhận, tên này sở hữu một vẻ đẹp đầy mê hoặc, một vẻ đẹp nguy hiểm mà ông trời đã quá ưu ái ban tặng. Nhưng Phuwin không có tâm trạng để thưởng thức cái đẹp ấy.
"Này! Anh bắt tôi làm gì?" Phuwin nhăn mặt, giọng gắt gỏng.
Hắn không hề nhúc nhích, chỉ khẽ lướt đôi mắt sắc bén như dao cạo qua phía cậu, rồi thong thả phà ra một làn khói thuốc. Sự im lặng của hắn khiến Phuwin càng thêm điên tiết.
"Tôi bảo anh thả tôi ra! Có nghe thấy không?"
Vẫn là sự im lặng đáng sợ. Hắn không lãng tai, hắn chỉ đơn giản là đang thưởng thức sự giận dữ của con mồi trong lòng bàn tay. Phuwin cảm thấy một nỗi bất an dâng cao. Tên nguy hiểm này rốt cuộc muốn làm gì cậu? Hắn bắt cậu về đây, rồi lại ngó lơ như thể cậu là một món đồ chơi vừa mới tậu về chưa buồn mở hộp.
Phuwin không hề biết rằng, trong thế giới của Naravit, sự im lặng chính là điềm báo của một cơn bão kinh hoàng sắp sửa ập đến. Cậu đã lọt vào hang cọp, và con cọp này không hề có ý định để "mèo hoang" rời đi một cách dễ dàng.
Bạn đang đọc truyện trên: Truyen4U.Com