Đa số H, SM và hài Đau thương thì ít hường phấn thì nhiều ạ ❤️Đọc xuống phía dưới sẽ hay hơn, khúc đầu viết hơi nhảm 😂______________________________Làm ơn hãy là 1 người đọc có văn hoá📍Đừng mang con tôi đi sang 1 nơi khác📍Không sao chép, copy dưới mọi hình thức. 📍 Không chuyển ver📍 Không mượn ý tưởng🙂 Thích thì hoan nghênh còn không thì lượn dùm…
Thể loại: Xuyên qua - Tương lai - Cường cường - Điềm văn - 1×1 - HEVăn án: Sinh ra vào hai mươi năm sau ngày tận thế, năm bốn mươi lăm tuổi từ dân chạy nạn đường phố trở thành cao thủ bậc nhất Hoa Họa.Trong trận chiến cuối cùng giữa nhân loại cùng tang thi, cùng tang thi vương đồng quy vu tận, bóng tối bao trùm nhân loại gần bảy mươi năm chấm dứt, nghênh đón một tương lai mới.Lúc một lần nữa mở to mắt, thời gian đã qua ba ngàn năm.Lúc còn chưa rõ tình cảnh của chính mình thì bi kịch bị đóng gói mang tặng cho người ta.Cảnh một: Trên chiến trường. Một bóng đen chợt lóe, đi kèm là hàn quang sắc bén, một thể biến dị cao ba mét nháy mắt bị chẻ đôi."Em tới làm gì?" Boss xụ mặt.Bạn Quang nào đó bình tĩnh thu đao vào vỏ."Trong nhà không có gì chơi, ra ngoài dạo, đi ngang qua a."Cảnh hai: Nhìn mặt Boss, bạn Quang nào đó trầm mặc hồi lâu rồi vươn tay chọt chọt cái mặt than của mình, nghiêm túc nói: "Tôi xấu hổ a."Boss: "... ..."Cảnh ba: "Làm thiếu tướng phu nhân, hẳn có chút tinh thông nhạc khí đi?" Bạch Liên Hoa. (trong sáng ngây thơ như thánh nữ)"Không biết." Bạn Quang nào đó."Kia trà đạo?" Bạch Liên Hoa cười."Không biết." Bạn Quang nào đó."Vậy cậu biết cái gì hả?" Bạch Liên Hoa đắc ý.Bạn Quang nào đó cúi đầu suy tư.Một lát sau, hàn quang chợt lóe, một thanh trường đao dừng trước mũi Bạch Liên Hoa hai cm."Chém người có tính không?"Tiếng nói vừa dứt, 'lạch cạch!' một tiếng, cái bàn bị chẻ làm đôi.Nội dung: cường cường, xuyên tới tương lai, bản tình ca ngọt ngào.…
Tên Hán Việt: Cáp Lợi Ba Đặc Đích Thủ HộTác giả: An Tiểu BồnEditor: Yuki Ngân HàThể loại: Đồng nhân, đam mỹ, hiện đại, HE, tình cảm, ma pháp, trọng sinh, Harry PotterVăn án:Đây là một truyện HP đồng nhân trọng sinhMột đời trước, hắn là một xà vương viện trưởng, lại vì bảo vệ một tiểu sư tử mà vứt bỏ cả mạng sống; cậu là một con sư tử mệnh danh là Chúa Cứu Thế, hằng ngày đều bị nọc độc của xà vương nhưng cậu lại yêu xà vương, sau khi người yêu chết cậu cũng không còn lý do nào sống. Trọng sinh về lúc 11 tuổi, xà vương cùng tiểu sư tử lại một lần nữa gặp nhau, cậu thề, cậu sẽ dùng mọi thứ bảo vệ xà vương.Không hắc sư viện, không hắc lão Dumbledore, tẩy trắng xà viện.Cp: Snarry...Đây là lần tiên edit truyện nên có gì sai sót hoặc không hay mong các bạn thông cảm và góp ý cho mình.Edit cũng chỉ vì Snarry là chân ái!!!Mong các bạn góp ý cho mình nếu mình edit có gì sai. Đây là lần đầu tiên mình edit truyện dài như vậy. Cảm ơn rất nhiều...…
Đây là thể loại đam mỹ (boy x boy) bạn nào dị ứng thể loại này thì nên đừng đọc, mình sẽ ko chịu trách nhiệm .....thân.....Thể loại: Trùng sinh, hiện đại, hắc bang, niên hạ, cường cườngVăn ánTrong một sự cố máy bay có vẻ là ngoài ý muốn, Tô Bạch Tô Gia bị đoạt quyền bất ngờ trùng sinh vào thân thể một đứa cháu trai họ hàng xa yếu đuối về cả thể chất lẫn tinh thần. Ai quy định sau khi trùng sinh phải sống những ngày tháng bình đạm vô vị? "Ngọc diện diêm la" một thời từng câu thông hắc bạch lưỡng đạo thề phải từng bước đoạt lại quyền thế vốn thuộc về mình. Tô Gia ta không thị uy các ngươi liền xem ta là bánh trôi nước mặc người nhào nặn sao!https://lachucung.wordpress.com/binh-tu-phong/dam-mỹ/trung-sinh-chi-to-gia/…
"Anh hùng"? "Anh hùng"..... Là cái gì?Hy sinh rồi sẽ nhận lại được gì?Cho dù có cố gắng đến đâu, những thứ đã định sẵn vẫn như cũ, không lay động. Cậu không muốn hy sinh vào những thứ vô bổ của thế giới bất lương này nữa!!!Cái gì mà anh em, rồi gia đình trong bang chứ?Bọn họ đi quá xa rồi.....Con đường mà cậu từng ngày nặng xây tay đến rỉ máu, họ lại không nhìn. Lại đi dấn thân vào con đường đầy gai không biết đường là gì.......... Bỏ cuộc thôi.......Ánh mắt hào quang gì chứ? Tinh thần không từ bỏ là cái gì?Thôi đủ rồi.... Từ nay cậu sẽ dừng lại. Cậu sẽ bỏ rơi họ, không có liên hệ gì nữa....Họ đi đường của họ.... Cậu đi đường của cậu....Nước sông không phạm nước giếng, cá không ngoi lên bờ. Thân ai nấy lo, cậu không muốn chịu hết tất cả nữa. Thật lạc lõng!!!Chỉ là.... TẠI SAO?!?!?Ánh mắt cầu xin sự cứu rỗi của họ khiến cậu lại lung lay ý chí.... Họ muốn cậu cứu họ sao? Đùa đấy à?...... Đừng dừng lại....."Mọi người, đừng bỏ cuộc. Bỏ cuộc chính là sự cô đơn..... HÃY NHÌN TAO! TAO SẼ CỨU BỌN MÀY DÙ CÓ CHẾT THÊM LẦN NỮA!!!!"…