Chào các bạn! Truyen4U chính thức đã quay trở lại rồi đây!^^. Mong các bạn tiếp tục ủng hộ truy cập tên miền Truyen4U.Com này nhé! Mãi yêu... ♥

Đau

Diệp Sương được đẩy ra khỏi phòng phẫu thuật khi trời đã tối.

Ánh đèn hành lang trắng nhợt.

Không khí vẫn còn mùi thuốc sát trùng nhàn nhạt.

Thẩm Lãm lập tức đứng dậy.

Đi theo xe đẩy.

Bước chân rất nhanh.

Diệp Sương nằm trên giường bệnh.

Sắc mặt trắng bệch.

Môi không còn chút huyết sắc nào.

Mái tóc bị mồ hôi làm ướt dính bên má.

Hai mắt nhắm chặt.

Vẫn chưa tỉnh lại.

Đây là lần đầu tiên Thẩm Lãm nhìn thấy cô yếu ớt như vậy.

Ngày trước.

Dù bị người khác chỉ trỏ.

Dù ly hôn.

Dù mang thai một mình.

Dù bị đâm giữa đường.

Cô vẫn luôn cố gắng đứng thẳng.

Giống như chẳng có gì có thể đánh gục được mình.

Nhưng lúc này.

Cô chỉ lặng lẽ nằm đó.

Mỏng manh đến đáng sợ.

Sau khi vào phòng bệnh.

Dì Mai bế hai đứa nhỏ ngồi bên cạnh.

Thẩm Lãm đi lấy nước nóng.

Vắt khăn.

Cẩn thận lau mặt cho cô.

Lau tay.

Lau cổ.

Lau từng đầu ngón tay.

Động tác rất vụng về.

Nhưng vô cùng kiên nhẫn.

Đắp lại chăn xong.

Anh mới đứng dậy.

Đi pha sữa.

Hai đứa bé đều rất ngoan.

Ăn xong lại ngủ.

Ngủ xong lại ăn.

Không quấy khóc nhiều.

Y tá nhìn cảnh ấy.

Cũng không nhịn được nói:

"Đồng chí."

"Anh chăm con giỏi đấy."

Thẩm Lãm nhìn hai bình sữa trong tay.

Trầm mặc vài giây.

"Tôi mới học."

Y tá bật cười.

"Vậy học rất nhanh."

Nửa đêm.

Trong phòng bệnh vô cùng yên tĩnh.

Diệp Sương khẽ động.

Hàng mi run run.

Rồi từ từ mở mắt.

Cảm giác đầu tiên.

Là đau.

Đau tới mức toàn thân đều như bị xé ra.

Cô khẽ rên một tiếng.

"Ư..."

Âm thanh rất nhỏ.

Nhưng Thẩm Lãm vẫn nghe thấy.

Anh lập tức đặt cuốn sổ trong tay xuống.

Đứng dậy đi tới.

"Em tỉnh rồi?"

Diệp Sương nhíu mày.

Theo bản năng đưa tay muốn chạm bụng.

Kết quả vừa động.

Cơn đau lại kéo tới.

"Bụng..."

"Của tôi..."

"Đau quá..."

Giọng cô khàn khàn.

Yếu ớt đến mức gần như không nghe thấy.

Thẩm Lãm kéo lại chăn.

Giọng thấp xuống vài phần.

"Em sinh mổ."

"Thuốc tê chắc hết tác dụng rồi."

"Tôi gọi bác sĩ."

Rất nhanh.

Bác sĩ và y tá tới kiểm tra.

"Cơn đau là bình thường."

"Vết mổ rất tốt."

"Không có vấn đề gì."

"Chịu khó nghỉ ngơi."

Diệp Sương mệt tới mức không muốn mở mắt.

Chỉ khẽ gật đầu.

Bác sĩ đi rồi.

Phòng bệnh lại yên tĩnh.

Cô vốn muốn nhìn con.

Muốn biết hai đứa bé giống ai.

Có khỏe mạnh không.

Nhưng mí mắt nặng như chì.

Toàn thân không còn chút sức lực nào.

Chưa kịp mở miệng hỏi.

Đã ngủ thiếp đi.

Thẩm Lãm ngồi bên giường.

Nhìn cô một lúc.

Rồi quay đầu nhìn hai chiếc nôi bên cạnh.

Một trai.

Một gái.

Hai đứa bé đang ngủ say.

Cái miệng nhỏ thỉnh thoảng còn mím mím.

Đúng lúc đó.

Cậu bé trai lại bắt đầu ọ ẹ.

Thẩm Lãm lập tức đứng dậy.

Bế lên.

Kiểm tra tã.

Pha sữa.

Cho ăn.

Động tác từ vụng về lúc ban đầu.

Đã thành thạo hơn rất nhiều.

Dì Mai nhìn mà kinh ngạc.

"Tiểu Thẩm."

"Cậu học nhanh thật."

Thẩm Lãm cúi đầu nhìn đứa bé.

Khẽ nói:

"Không học không được."

Sau khi cho hai đứa bé ăn xong.

Anh lại nhẹ nhàng đặt vào nôi.

Kéo chăn.

Kiểm tra nhiệt độ nước.

Làm xong hết mọi việc.

Mới ngồi trở lại chiếc ghế bên cạnh.

Ánh đèn trong phòng đã tắt bớt.

Chỉ còn một ngọn đèn nhỏ đầu giường.

Diệp Sương ngủ rất sâu.

Hai đứa bé cũng ngủ rất ngoan.

Cả căn phòng.

Chỉ còn tiếng hít thở đều đều.

Thẩm Lãm ngồi trên ghế.

Lưng dựa vào tường.

Đôi mắt đầy vẻ mệt mỏi.

Suốt một ngày một đêm.

Anh gần như không nghỉ ngơi.

Nhưng nhìn người phụ nữ trên giường.

Nhìn hai đứa bé bên cạnh.

Trong lòng lại xuất hiện một cảm giác kỳ lạ.

Giống như cuối cùng.

Có thứ gì đó đã thật sự thuộc về mình.

Anh ngẩng đầu.

Nhìn ra màn đêm ngoài cửa sổ.

Rồi lại nhìn về phía chiếc giường bệnh.

Một lúc sau.

Mới chậm rãi nhắm mắt.

Chiếc ghế cứng đến khó chịu.

Nhưng đêm đó.

Là đêm ngủ ngon nhất của Thẩm Lãm trong suốt gần một năm qua.

Bạn đang đọc truyện trên: Truyen4U.Com