Chào các bạn! Truyen4U chính thức đã quay trở lại rồi đây!^^. Mong các bạn tiếp tục ủng hộ truy cập tên miền Truyen4U.Com này nhé! Mãi yêu... ♥

Thẩm Lãm chăm con

Thời gian trôi qua rất nhanh.

Hai đứa nhỏ đầy tháng.

Cuộc sống của Diệp Sương cũng dần đi vào quỹ đạo.

Mỗi ngày.

Sau khi tan ca.

Thẩm Lãm đều ghé qua.

Có hôm mang theo sữa bột.

Có hôm mang theo trứng gà.

Có hôm chỉ đơn giản là tới xem hai đứa nhỏ một lát.

Sau đó ngồi xổm ngoài sân giặt quần áo cho con.

Những bộ quần áo nhỏ bằng bàn tay.

Những chiếc tã vải đủ màu sắc.

Một đoàn trưởng quân đội.

Lại ngồi bên chậu nước giặt đồ cho trẻ con.

Ban đầu Dì Mai còn thấy lạ.

Sau này nhìn quen rồi.

Cũng chẳng buồn ngạc nhiên nữa.

Thẩm Lãm cho hai đứa ăn.

Bế đi bế lại trong sân.

Đợi chúng ngủ.

Rồi mới trở về quân khu.

Ngày nào cũng vậy.

Mà sau một tháng ở cữ.

Diệp Sương cuối cùng cũng không ngồi yên nổi nữa.

Sáng sớm.

Vừa cho hai đứa nhỏ uống sữa xong.

Cô đã giao con cho Dì Mai.

"Dì Mai."

"Hôm nay cháu tới xưởng một chuyến."

Dì Mai bế Thẩm Diệp Tĩnh.

Xua tay.

"Đi đi."

"Có dì đây rồi."

Diệp Sương lập tức chạy tới xưởng.

Vừa vào văn phòng.

Đã đặt một xấp giấy dày lên bàn Hoắc Kình.

"Cái gì đây?"

"Thiết kế mới."

Hoắc Kình mở ra xem.

Chưa xem được mấy tờ.

Đã phải ngồi thẳng người.

Toàn bộ đều là váy nữ.

Từ váy liền thân.

Đến chân váy.

Đến áo khoác nữ.

Một loạt mẫu mã mới tinh.

"Em lại thức đêm vẽ?"

"Không."

Diệp Sương nói dối không chớp mắt.

"Tiện tay vẽ thôi."

Hoắc Kình bật cười.

Tin mới lạ.

Sau đó hai người cùng tới cửa hàng.

Từ xa đã thấy khách đứng đầy cửa.

Người ra người vào liên tục.

Ngay cả Lâm Thanh Nhã cũng đã nghỉ việc ở hợp tác xã cung tiêu.

Chuyên tâm tới đây bán hàng.

Vừa nhìn thấy Diệp Sương.

Lâm Thanh Nhã lập tức nháy mắt.

Sau đó đưa quyển sổ cho cô.

"Kiểm tra đi."

Diệp Sương cầm sổ sách.

Đi thẳng vào phòng trong.

Một lát sau.

Cô kiểm tra xong.

Doanh thu không có vấn đề.

Sổ sách cũng không có vấn đề.

Nhân viên bán hàng được đào tạo rất tốt.

Thái độ phục vụ còn hơn cả mong đợi của cô.

Ra khỏi cửa hàng.

Cô lại chạy về xưởng.

Chọn vải.

Chọn cúc áo.

Chọn ren.

Chọn chỉ may.

Bận tới mức chân không chạm đất.

Đợi lúc xử lý xong hết mọi việc.

Ngẩng đầu lên.

Đồng hồ trong xưởng đã chỉ hơn mười giờ tối.

Diệp Sương giật mình.

"Xong rồi."

"Con tôi."

Nói xong.

Cô vội vàng thu dọn đồ.

Chạy như bay về nhà.

Vừa mở cửa.

Đèn trong phòng vẫn sáng.

Thẩm Lãm đang ngồi bên cạnh nôi.

Một đứa nằm trong lòng anh.

Một đứa đang ngủ trong nôi.

Nghe tiếng mở cửa.

Anh ngẩng đầu lên.

Diệp Sương lập tức áy náy.

"Xin lỗi."

"Xin lỗi."

"Công việc bận quá."

"Tôi biết."

"Anh về đi."

"Có tôi ở đây rồi."

Nói xong.

Cô nhanh chóng đi vào phòng thay quần áo.

Rửa mặt.

Rửa tay.

Sau đó mới đi tới bên nôi.

Nhẹ nhàng bế hai đứa nhỏ lên.

"An An."

"Tĩnh Tĩnh."

"Mẹ về rồi."

Hai đứa bé ngửi thấy mùi quen thuộc.

Lập tức yên tĩnh hơn hẳn.

Diệp Sương vừa vỗ nhẹ.

Vừa khe khẽ hát ru.

Giọng hát rất nhỏ.

Nhưng rất dịu dàng.

Không bao lâu.

Hai đứa nhỏ lại ngủ mất.

Cô quay đầu.

Phát hiện Thẩm Lãm vẫn ngồi nguyên tại chỗ.

"Sao anh còn chưa đi?"

Thẩm Lãm nhìn cô.

"Về quân khu đi."

"Ở đây không tiện."

Anh nói.

Diệp Sương khựng lại.

Một lúc sau.

Mới ngẩng đầu nhìn anh.

"Không được."

"Tại sao?"

"Ở đó tôi không thấy an toàn."

Thẩm Lãm nhíu mày.

"An toàn gì cơ?"

"Vì sao không an toàn?"

Diệp Sương hừ một tiếng.

Quay đầu nhìn sang chỗ khác.

Một lúc lâu sau.

Mới nhỏ giọng nói:

"Ở đó chẳng phải có người muốn cưới anh sao?"

Thẩm Lãm sững lại.

"Cô ta muốn cưới anh."

"Còn tôi mang hai đứa nhỏ về đó."

"Có ai biết cô ta sẽ làm gì?"

"Có ai biết cô ta có tìm cách hại con tôi hay không?"

Giọng cô càng lúc càng nhỏ.

Nhưng càng nói càng bực.

"Tôi đồng ý cho con mang họ anh."

"Là vì sau này bọn nhỏ đi học thuận tiện."

"Chứ không phải vì bản thân tôi."

Nói xong.

Diệp Sương càng nghĩ càng thấy khó chịu.

Cô trực tiếp bế Thẩm Diệp An lên.

Lại ôm luôn Thẩm Diệp Tĩnh.

"Đi ngủ."

Hai đứa nhỏ hoàn toàn không hiểu chuyện gì.

Chỉ ngoan ngoãn nằm trong lòng mẹ.

Diệp Sương ôm con quay về phòng.

Cạch.

Cửa phòng đóng lại.

Bên ngoài.

Thẩm Lãm vẫn ngồi nguyên tại chỗ.

Qua một lúc rất lâu.

Anh mới nhớ ra.

Người cô nói.

Là người năm đó từng được đồn là đối tượng kết hôn của anh.

Mà chuyện đó.

Từ đầu tới cuối.

Anh chưa từng đồng ý.

Cũng chưa từng nghĩ tới.

Trong căn phòng yên tĩnh.

Thẩm Lãm day day mi tâm.

Lần đầu tiên cảm thấy.

Có những hiểu lầm.

Hình như còn khó giải thích hơn cả báo cáo tác chiến.

Bạn đang đọc truyện trên: Truyen4U.Com