Chưa đặt tiêu đề 5
Sao cậu ta phiền nhiễu thế?
"Dựa vào đâu mà cậu ta muốn ngồi đâu thì được ngồi chỗ đó?" Vừa nói dứt lời, Lâm Y Khải đột nhiên cảm thấy câu này nghe quen quen.
Hình như hôm qua Phác Tống Tinh cũng nói y như vậy.
"Cậu nói thử xem?" Trang Phóng Cầm nói, "Học sinh đứng nhất khối cả năm học chủ động đề nghị muốn giúp đỡ bạn bè học lực kém, đây không phải là chuyện quá tốt sao?"
"Chuyện tốt này cô trao cho người khác đi, em không cần."
"Không do cậu quyết." Trang Phóng Cầm xua xua tay cầm bút máy, kiên quyết nói, "Về lớp đi, đợi khi nào điểm toán của cậu thêm được một con số không vào đằng sau thì hẵng nói với tôi chuyện chuyển chỗ. Đến lúc ấy cậu muốn ngồi đâu thì ngồi, dù có muốn vào ngồi văn phòng của chủ nhiệm Hồ, tôi cũng nhất định sẽ nghĩ cách thành toàn cho cậu."
"..."
Lúc quay trở lại lớp học, sắc mặt Lâm Y Khải cực kì tệ.
Nhìn thấy người ngồi bên cạnh chỗ mình, lập tức càng tệ hơn.
Đang nghỉ giữa tiết, mọi người trong lớp không ngủ thì là nói chuyện với nhau, một số ít người xuống căn tin mua đồ ăn. Cả lớp chỉ có một mình Mã Quần Diệu ngồi làm bài tập nghiêm chỉnh.
"Lâm Y Khải, mày đi đâu thế?"
Phác Thành Huấn bị điều sang tổ bên cạnh, lúc này hai người ở bàn trên Lâm Y Khải không có ở đây nên cậu ta ngồi chỗ của người khác.
Lâm Y Khải ngồi xuống ghế, không hề nhìn người bên cạnh lấy một lần: "Đi vệ sinh."
"Ớ, sao không gọi tao đi chung với?"
"Gọi mày làm gì? Đứng canh à?"
"Cũng không phải không được." Phác Thành Huấn xoay người, hai tay cậu ta vắt trên lưng ghế, than vãn, "Ài, mày không biết tao khổ cỡ nào đâu, lớp phó kỉ luật ngồi cùng bàn cả lớp nhìn đâu không nhìn mẹ nó chỉ quan sát mỗi tao, ngay cả điện thoại tao cũng không chơi được... Không được, tao phải tìm Phóng Cầm đổi chỗ thôi, vị trí xui xẻo này ai thích ngồi thì cứ ngồi."
"Tao ngồi." Lâm Y Khải nói, "Mày với tao đổi chỗ đi?"
Phác Thành Huấn sửng sốt, theo bản năng đánh mắt sang người bên cạnh Lâm Y Khải.
Mã Quần Diệu rũ mắt, cũng không ngừng bút lại.
Cậu ta nhìn chồng đề dày nặng đè dưới tay Mã Quần Diệu, giỏi thật, cậu ta nhìn thôi cũng đã thấy buồn ngủ rồi.
Cậu ta vẫn luôn cảm thấy giữa học sinh giỏi mới chuyển tới và Lâm Y Khải có gì đó rất lạ, nhưng không phải kiểu như Lâm Y Khải đã nói.
"Cũng không phải là không được." Phác Thành Huấn nói thuận theo, "Hay là hỏi xem học sinh giỏi có bằng lòng không?"
Lâm Y Khải nhíu mày: "Liên quan gì tới cậu ta..."
"Không đổi." Bên cạnh nặng nề thả một câu.
Lâm Y Khải: "..."
Không ngờ Mã Quần Diệu sẽ để ý tới, Phác Thành Huấn cũng hơi sửng sốt.
"Không đổi không đổi, bọn tôi chỉ nói vậy thôi, vị trí Phóng Cầm đã định đoạt cơ bản là không ai thay đổi được." Phác Thành Huấn hơi dịch sang bên cạnh, tóm lấy cơ hội hỏi ra vấn đề tắc ở trong lòng suốt cả đêm, "Phải rồi, học sinh giỏi này, hôm qua cậu bảo thích nhìn thì ngồi gần lại đây... là nhìn cái gì thế?"
"Bộp."
Lâm Y Khải vụt tay qua, điện thoại vừa mới lấy ra đã rơi xuống mặt đất.
Mã Quần Diệu: "Nhìn ——"
Lâm Y Khải: "Chủ nhiệm Hồ."
Mã Quần Diệu: "..."
Phác Thành Huấn: "..."
Phác Thành Huấn khó hiểu nheo mắt: "Chủ nhiệm Hồ? Hổ Béo á? Ổng thì liên quan gì đến chỗ ngồi này?"
"Ừm." Lâm Y Khải mặt dày không biết ngượng, "Chỗ tao đứng lên là nhìn thấy được văn phòng dưới tầng."
Phác Thành Huấn: "Sao tao không biết chuyện này nhỉ?"
Bình thường, ngay cả đương sự cũng còn không biết nữa là.
Mã Quần Diệu liếc mắt nhìn miệng Lâm Y Khải, không hiểu nổi vì sao người này lại bịa chuyện giỏi như vậy.
Phác Thành Huấn thử đứng nhỏm lên: "Có thấy gì đâu."
Lâm Y Khải: "Do mày quá lùn."
"Đệt." Phác Thành Huấn nhìn sang Mã Quần Diệu, "Học sinh giỏi, cậu thích Hổ... chủ nhiệm Hồ á? Sao lại vậy, không phải ổng không chủ nhiệm lớp nào sao?"
Cảm nhận được ánh mắt hung dữ từ người bên cạnh, Mã Quần Diệu kẹp bút giữa hai ngón tay, trầm mặc mấy giây.
"Ừm." Hắn đáp, giọng không chút xúc cảm, "Tôi thích giáo trình toán học thầy ấy biên soạn."
Phác Thành Huấn: "..."
Lâm Y Khải ném đồng phục lên bàn, trải ra làm gối đầu, mở miệng đuổi người: "Về chỗ mày đi, tao ngủ đây."
Kết thúc giờ ra chơi, chuông vào tiết reo vang, giáo viên Vật Lý ôm sách giáo khoa bước vào.
Lớp trưởng hô đứng, Mã Quần Diệu đứng lên, phát hiện bên cạnh mình trống không.
Lâm Y Khải nằm ghé đầu trên bàn đã ngủ rồi.
Ban đầu cậu úp mặt vào trong áo khoác ngủ, nhưng say giấc rồi lại thấy ngộp, vì vậy ngoẹo đầu lộ ra nửa khuôn mặt.
Nam sinh nhắm nghiền hai mắt, sống mũi thẳng, hai nốt ruồi trên má phải và đuôi mắt vẫn giữ được sự cân đối tinh tế, bớt vẻ gây hấn hơn khi thức rất nhiều.
Hóa ra nốt ruồi không phát triển theo tuổi tác.
"Ngồi đi." Giáo viên vật lý lặp lại một lần nữa. Ông đẩy mắt kính, nhìn người ở cuối hàng vẫn còn đang đứng, "Mã Quần Diệu?"
Mã Quần Diệu thu hồi ánh mắt, ngồi xuống.
...
Lâm Y Khải bị một tiếng đập bàn đánh thức.
Vừa ngẩng đầu lên, cậu đã ăn trọn cái nhìn lạnh lùng của Trang Phóng Cầm.
Thấy cậu thức rồi, Trang Phóng Cầm dừng động tác đập giáo án lên bục giảng lại, giơ bài thi trong tay lên: "Cất hết tất cả đồ đạc trên mặt bàn đi, hai tiết tự học này sẽ làm bài kiểm tra. Nghỉ lâu như vậy, tôi muốn xem các cô các cậu đã quên mấy xe kiến thức rồi. Bài thi này sẽ chấm điểm, làm nghiêm túc cho tôi. Các bạn ngồi hàng đầu mỗi tổ lên đây lấy bài thi, sau đó truyền xuống dưới."
Ngón tay Lâm Y Khải giật giật, vùi mặt vào cánh tay lần nữa, mãi đến khi bài thi truyền tới trước mặt mới khó khăn ngồi dậy.
Trang Phóng Cầm trông thi rất nghiêm, ánh mắt đảo khắp nơi, thế nhưng rất ít khi nhìn về phía Lâm Y Khải.
Bởi vì các giáo viên đều tự hiểu rõ trong lòng, trên phương diện thi cử, Lâm Y Khải cực kì thẳng thắn và trung thực —— Làm được bao nhiêu thì làm, trước nay đều lười không buồn gian lận.
Lâm Y Khải lấy bút ra viết tên lên, định nhân lúc Trang Phóng Cầm không chú ý thì ngủ tiếp.
Bởi vì quá buồn ngủ, chữ viết của cậu xiêu xiêu vẹo vẹo, trông như con sâu róm bị cắt thành mấy khúc.
Vài giây sau, bỗng nhiên nghĩ tới chuyện gì đó, Lâm Y Khải chậm chạp ngẩng đầu lên nhớ lại ——
Hôm nay Phóng Cầm đã nói gì?
Thi toán qua 90 điểm, sau này cậu muốn ngồi đâu thì ngồi.
Lâm Y Khải chống cằm, càng nghĩ đầu óc càng tỉnh táo hơn.
Cậu xoa mặt, ngồi thẳng người dậy, cúi đầu lật xem bài thi toán trong tay một lượt với vẻ nghiêm túc hiếm thấy ——
Tuyệt.
Đọc không hiểu câu nào.
Lâm Y Khải cầm bút, từ khi đổi chỗ ngồi đến nay, đây là lần đầu tiên cậu quan sát những người ngồi xung quanh mình.
Hai người ngồi bàn bên phải thành tích khá hơn cậu một chút, bên trái là Phác Thành Huấn và lớp phó kỷ luật, bàn trước là Chương Nhàn Tịnh và một nữ sinh tóc ngắn trông có vẻ khép kín kiệm lời mà cậu chưa từng nói chuyện quá ba câu trong suốt ba học kì.
Hoặc là không thể chép, hoặc là thi không quá 90 điểm.
Lâm Y Khải gắng chống mí mắt, ngồi một lúc.
Mãi đến khi Trang Phóng Cầm đổi dáng ngồi, cậu mới miễn cường dời mắt đi, len lén nhìn người bên cạnh.
Mọi người xung quanh còn đang dừng lại ở câu hỏi trắc nghiệm trang đầu bài thi, Mã Quần Diệu đã làm đến cuối trang thứ hai.
Lâm Y Khải cũng không đấu tranh nội tâm lâu, hiện tại cậu chỉ muốn mau mau ôm bàn tới ngồi phía dưới bảng đen.
Hai phút sau, xác định Trang Phóng Cầm không nhìn bên này, cậu chống một tay che trước mắt mình, hai mắt liếc sang bài thi đè dưới bàn tay Mã Quần Diệu.
Nhờ không thích học tập, thị lực của Lâm Y Khải rất tốt. Cậu vừa sắp sửa thấy rõ câu trắc nghiệm đầu tiên ——
Mã Quần Diệu nhẹ nhàng kéo tờ giấy nháp lên che khuất toàn bộ phần làm trên bài thi.
Lâm Y Khải: "?"
Cậu theo bản năng nhìn về phía chủ nhân của bài thi.
Mã Quần Diệu cúi đầu làm bài, một ánh mắt cũng chẳng buồn cho cậu.
Mã Quần Diệu: "Bài thi của mình, tự mình làm."
–
Trang Phóng Cầm trông thi, không thể chơi điện thoại cũng không thể ngủ.
Lâm Y Khải cam chịu ngả người ra sau dựa, hai tay nhét túi bắt đầu ngắm phong cảnh bên ngoài cửa sổ.
"Bạn học nào đó thu tâm trí lại đi, dù có muốn ra ngoài nhặt rác cũng phải chờ đến lúc tốt nghiệp cho tôi." Giọng nói lạnh lùng của Trang Phóng Cầm vọng xuống từ trên bục giảng.
"Bạn học nào đó" lại chán nản quay đầu về.
Trên bài thi chỉ toàn là đường cong con số, đọc thôi cũng đau hết cả đầu.
Vì vậy ánh mắt cậu lại đi lung tung, bắt đầu tuần tra lớp học.
Những học sinh khác trong lớp đều đang nghiêm túc làm bài thi, chỉ hai người là đang phân tâm như cậu.
Chương Nhàn Tịnh khoanh bừa xong trắc nghiệm, lúc này đang sửa sang lại đuôi tóc chẻ ngọn của mình.
Phác Thành Huấn... che tay trước mặt chắn tầm nhìn của Trang Phóng Cầm, đang lén lút nhòm bài thi của lớp phó kỷ luật.
Đầu Phác Thành Huấn vẫn giữ nguyên như cũ, tròng mắt lé sang thành một góc độ kì quặc, nếu không phải quan sát thật kĩ, Lâm Y Khải cũng không phát hiện ra cậu ta đang nhìn bài.
Đương nhiên, lớp phó kỷ luật cũng không phát hiện.
Vậy tại sao Mã Quần Diệu lại phát hiện? Rõ ràng cậu nhòm cẩn thận như vậy cơ mà.
Hơn nữa, không phải nói thích cậu sao?
Có bài kiểm tra thôi cũng không cho chép?
Suy cho cùng, cái "thích" của học sinh mũi nhọn có cái đéo mà dùng được.
Nghĩ vậy, Lâm Y Khải lại liếc mắt sang bên cạnh một cái.
Mã Quần Diệu đè tay lên giấy nháp, vẫn đang nghiêm túc làm bài. Đa số giấy nháp của mọi người đều lộn xộn đến mức chính chủ đọc lại cũng không hiểu, nhưng Mã Quần Diệu thì không vậy, giấy nháp của hắn sạch sẽ gọn gàng, ai không biết còn tưởng hắn viết đáp án bài thi lên.
Giờ phút này, ánh mắt Mã Quần Diệu rơi xuống câu hỏi cuối cùng trên đề thi, hắn căng khóe môi, tay phải nâng lên chống huyệt thái dương trông như đang trầm tư suy nghĩ.
Gần hai giây sau, hắn thả lỏng giữa mày, đầu ngón tay nhanh nhẹn xoay cây bút, kéo tờ nháp tới đặt bút bắt đầu viết.
"Một phút nữa thu bài. Đến đúng giờ buông hết bút xuống cho tôi, không được viết thêm dù chỉ một chữ, trên trường thi đại học sẽ không có ai cho các cô các cậu thêm thời gian đâu."
Tiếng Trang Phóng Cầm vang lên, bấy giờ Lâm Y Khải mới hoàn hồn, thu lại tầm mắt.
Học sinh giỏi nỗi gì, không phải đến phút cuối cùng vẫn còn đang giải bài sao?
Cậu cầm áo khoác đồng phục lên, chuẩn bị ngay khi thu bài xong là chạy lấy người.
Bỗng nhiên, nghe "bộp" một tiếng, một tờ nháp đầy chữ được đặt trước mặt cậu.
Động tác khoác áo của Lâm Y Khải khựng lại, ánh mắt dừng trên tờ nháp giây lát, nhận ra đây là tờ giấy Mã Quần Diệu ngồi viết nãy giờ, trên đó ghi dày đặc những công thức.
Sau khi xác định trên giấy không viết tên bất cứ quyển sách phụ đạo ngu ngốc nào, cậu mới lạnh lùng hỏi: "Gì đây?"
"Đáp án và lời giải bài thi." Mã Quần Diệu ném bút vào túi đựng, đảo mắt nhìn cậu, "Không phải cậu muốn xem sao?"
"..."
Phải, tôi muốn xem, mẹ nó tôi muốn xem vào phút cuối cùng của giờ kiểm tra.
Có thể thêm WeChat cậu được không?
_____
Tan học, một nhóm người ngồi đánh bài ở tiệm bida phía sau trường học.
Phác Thành Huấn ngửa người ra sau dựa vào ghế, rũ đầu xuống ỉu xìu: "Vừa mới khai giảng đã kiểm tra, Phóng Cầm thật biến thái."
"Lớp mày mỗi lần kiểm tra là lại chuyển kết quả lên nhóm phụ huynh đúng không?"
"Đừng nói nữa, bố tao lại dùng cây gậy bóng chày đắc dụng "chăm sóc" tao rồi." Phác Thành Huấn nhìn sang người bên cạnh với ánh mắt ngập tràn sự biết ơn, "Cũng may, có anh em tao ở đây, tao sẽ không bao giờ phải đứng thứ nhất từ dưới lên."
Lâm Y Khải không để ý đến cậu ta, cúi đầu ném bài.
Chương Nhàn Tịnh là nữ sinh duy nhất trong nhóm người này. Cô nàng vắt chéo chân uống trà sữa: "Không phải bạn cùng bàn của mày là lớp phó kỷ luật sao? Không chép được tí gì à?"
"Chép đéo gì, cậu ta là lớp phó kỷ luật đấy." Phác Thành Huấn cứ nhắc đến là bực, "Thế mà chữ viết không khác gì Lâm Y Khải, tao nhìn muốn lé con mắt đến nơi mà không đọc nổi một chữ nào —— Mẹ nó! Tao chỉ ra ba thôi mà mày chèn tao quân vua??"
"Thấy mày phiền." Lâm Y Khải nói.
"..."
Chương Nhàn Tịnh cười run cả người: "Nhưng mà Lâm Y Khải, vừa mới khai giảng mày đã nộp giấy trắng, phần trắc nghiệm cũng không thèm khoanh mò, định cho Phóng Cầm tức chết thật đấy à?"
Nhắc đến bài kiểm tra, Lâm Y Khải lại nghĩ tới người nào đó, động tác ném bài mạnh bạo hơn.
Cậu hỏi: "Khoanh mò trắc nghiệm có được 90 điểm không?"
Chương Nhàn Tịnh nhíu mày: "Tổng điểm trắc nghiệm còn chưa tới 90."
Đúng vậy.
Không lên được 90 điểm, có làm hay không cũng giống nhau.
Ngứa tay, Lâm Y Khải thò vào trong túi định hút một điếu cho bình tĩnh lại.
Kết quả đụng phải một mặt giấy thô ráp, cậu thầm "Đệt" một tiếng trong lòng, lập tức rút phắt tay ra.
Là tờ giấy nháp Mã Quần Diệu đưa cho.
Ban đầu cậu định vò thành cục rồi ném đi, nhưng đúng lúc ấy Trang Phóng Cầm đi qua cửa sau gọi, cậu lại nhét tờ giấy kia vào lại túi mình theo phản xạ có điều kiện.
Lâm Y Khải cảm thấy có lẽ về sau mình sẽ dị ứng với tất cả những thứ giấy tờ trong tay Mã Quần Diệu mất.
"Bài thi thì có gì để mà viết? Tao cũng không làm bao giờ." Phác Tống Tinh ngậm thuốc lá, làm ra vẻ để không yếu thế, "Trước nay giáo viên chẳng bao giờ dám quản tao."
Phác Tống Tinh: "Đó là do giáo viên lười không thèm quan tâm đến mày thôi."
Phác Tống Tinh: "Thế không phải càng tốt hơn sao? Tao nghe qua lời bọn mày thôi cũng thấy chủ nhiệm lớp chúng mày rõ phiền, bả là mà chủ nhiệm lớp tao thì tao sớm đã ——"
Bộp. Lâm Y Khải ném lá bài cuối cùng lên bàn.
"Đừng nói nhảm nữa." Lâm Y Khải nói, "Đưa mặt ra đây."
Phác Tống Tinh: "..."
Nửa phút sau, trên mặt Phác Tống Tinh có thêm hình con rùa vẽ bằng bút marker.
"Đệt, ván nữa..." Phác Tống Tinh vừa nói xong, người bên cạnh đột nhiên chọc chọc cánh tay hắn, Phác Tống Tinh nhíu màu, "Gì?"
"Anh Phác, nhìn kìa, người ở ngoài kia là cô nàng trước đây theo đuổi mày đúng không?"
"Ai thế?" Phác Thành Huấn ngó ra ngoài nhìn.
"Đúng rồi." Nhìn thấy rõ cô gái vội vàng rời đi ở bên ngoài tiệm bida, Phác Tống Tinh nhướng mày, "Chả ai cả, con bé lớp 3. Theo đuổi tao hai tháng, ngày nào cũng đưa nước với đồ ăn vặt cho tao, phiền chết đi được, lại còn xấu nữa chứ, vất vả lắm tao mới thoát được nó đấy."
"Bạn nữ kia mắt mù hay gì?" Chương Nhàn Tịnh cúi đầu chơi điện thoại, lạnh nhạt nói.
"Vớ vẩn, tao đẹp trai thế này, người theo đuổi tao hơi bị nhiều đấy biết không?" Phác Tống Tinh xem bài, "Kinh khủng nhất là gì biết không, bọn mày biết lớp 3 chứ? Được gọi là lớp chuyên văn ngầm ấy. Con bé đó viết cho tao một lá thư, trong đó dùng một đống thơ cổ với văn ngôn, mẹ nó tao đọc còn không hiểu ——"
Lâm Y Khải: "Thoát kiểu gì?"
Người im lặng từ nãy đến giờ bỗng nhiên mở miệng, Tả Khoan nhất thời sững ra: "Gì cơ?"
"Tao bảo," Lâm Y Khải lặp lại, "Mày thoát khỏi người ta kiểu gì?"
"Cái này thì không dễ chút nào." Phác Tống Tinh nói, "Tao xóa tên trên lá thư tình đó rồi dán lên bảng thông báo lớp bản."
Chương Nhàn Tịnh trừng mắt nhìn cậu ta: "Mày bỉ ổi thật đấy."
"Gì? Ai bảo nó cứ quấn lấy tao mãi." Phác Tống Tinh nói, "Lâm Y Khải, mày hỏi cái này làm gì, có nữ sinh theo đuổi mày sao?"
"Hỏi thừa, nữ sinh theo đuổi người anh em của tao còn ít chắc?" Phác Thành Huấn đắc ý nhướng mày, cứ như thể người được theo đuổi là cậu ta vậy, "Lâm Y Khải vừa mới nhận được một bức thư tình—— Ơ đệt Lâm Y Khải mày lại chèn tao?! Tao đang cùng phe với mày cơ mà! Mẹ nó tao cũng chỉ là nông dân thôi!!"
Lâm Y Khải: "Ồn chết đi được."
Chương Nhàn Tịnh đặt điện thoại xuống, tò mò dựa gần bàn bài của bọn họ: "Có chuyện này sao? Lâm Y Khải, ai đưa thư tình cho mày?"
Lâm Y Khải: "Không ai."
"Nói đi." Chương Nhàn Tịnh truy vấn, "Lớp mười hay lớp mười một? Có đẹp không? Tao quen không? Chẳng lẽ là —— Mã Quần Diệu?"
Lâm Y Khải trực tiếp ném hết bài xuống.
Cậu định phản bác theo bản năng, lại nghe Chương Nhàn Tịnh nói tiếp: "Kia là Mã Quần Diệu à?"
Nghe vậy, Lâm Y Khải khựng lại, quay đầu thoáng nhìn ra bên ngoài tiệm bida.
Mã Quần Diệu đứng cách đó không xa quay lưng về phía bọn họ, trên vai hắn đeo ba lô, hai tay buông thõng bên người.
Hắn không nhúc nhích, trước mặt là ba thằng con trai dáng dấp côn đồ.
"Đúng thật kìa." Phác Thành Huấn tựa vào trước kính nhòm, "Mấy người đứng trước cậu ấy... có phải bọn ở trường bên không? Chúng nó làm cái gì thế?"
"Lũ học sinh ở cái trường nát bên kia sang chỗ bọn mình thì còn làm gì được nữa?" Chương Nhàn Tịnh nói, "Trấn tiền."
Lâm Y Khải chống khuỷu tay ra sau sô pha, lười biếng xem trò.
Gần trường bọn họ có một trường dạy nghề, chuyên môn gây rối, thường xuyên sang bên này sinh sự. Có một khoảng thời gian ngày nào Hồ Bàng cũng đi tuần tra xung quanh để bắt người, chỉ là dạo gần đây vừa mới khai giảng nên tương đối bận rộn, đành phải tạm gác lại việc này.
Ba thằng con trai chặn đường Mã Quần Diệu đều nhuộm thứ màu tóc kì quặc, mặc áo thun dài đủ màu sặc sỡ cùng quần jean bó màu đen, rẽ trái vào tiệm cắt tóc là có thể làm việc thẳng.
Càng khiến Mã Quần Diệu ở bên cạnh trông sạch sẽ hơn hẳn.
Phác Tống Tinh liếc mắt đánh giá sắc mặt cậu, hỏi thử: "Lâm Y Khải, mày mặc kệ à? Không phải cậu ta học cùng lớp mày sao?"
Lâm Y Khải mặc kệ cậu ta, tiếp tục nhìn về hướng kia.
Quản cái đéo gì, một tháng số người bị trấn tiền nhiều như thế, xử lí nổi sao? Hổ Béo trả cậu phí bảo kê chắc?
Hơn nữa.
Mặc dù là con một sách, nhưng ít nhiều gì hắn cũng rất có dinh dưỡng. Bả vai hắn so ra phải rộng gấp đôi mấy thằng ngu trước mặt, vóc dáng cũng cao hơn nửa cái đầu, đều không phải mang cái vẻ nghiêm túc trông quá bằng con gà bệnh, ai dám tin rằng hiện tại ba con khỉ còm ốm nhách kia đang trấn tiền hắn? Chỉ cần Mã Quần Diệu tỏ ra gai góc hơn một chút, giơ nắm đấm lên đánh trả, hôm nay ba thằng kia đừng hòng về được ——
Đằng xa, thân hình cao gầy dừng lại, cúi đầu rút tiền ra.
Lâm Y Khải: "?"
–
Mấy tên côn đồ nhìn nam sinh trước mặt, thật ra cũng không vững dạ lắm.
Nói thật, bọn họ trấn tiền cũng chỉ tìm mấy đứa lớp dưới hoặc là nữ sinh, nhưng người này... đôi giày thể thao đi dưới chân quá khủng, theo hiểu biết của một thằng côn đồ, giá trị phải tới gần năm chữ số.
Hơn nữa với cách ăn mặc kiểu học sinh ngoan của tên này, ba người nhất trí ra quyết định —— Đánh liều làm một lần! Xe đạp biến motor!
"Mày... có nghe thấy không?" Tên cầm đầu lấy hết can đảm, giơ mã QR WeChat trong tay lên, Nếu không chuyển năm trăm vào đây, bọn tao sẽ mời mày đến nơi khác bàn chuyện."
Mã Quần Diệu rũ mắt quét qua gương mặt từng người một một vòng.
Lúc này bọn họ mới phát hiện, cảm giác "học sinh ngoan" từ con người này hoàn toàn xuất phát từ bộ đồng phục sạch sẽ trên người.
Thiếu niên mí mắt mỏng, đường cong khuôn mặt thanh thoát mà sắc bén, ngoại hình thực chất vô cùng lạnh lùng, khi lướt mắt nhìn xuống từ trên cao khiến người ta không thể không căng thẳng.
Trong một khoảnh khắc, bọn họ thấy hơi hối hận.
Mã Quần Diệu trầm ngâm suy nghĩ hai giây, vói tay vào trong túi.
Có thể là bởi vì cái liếc mắt kia, từ trong bản năng người này cảm thấy Mã Quần Diệu định rút vũ khí hoặc lấy điện thoại báo công an, vội vàng lùi về phía sau hai bước: "Mày làm gì? Đưa tay ra, nếu không tao ——"
Khoảnh khắc Mã Quần Diệu rút tiền ra, câu nói của gã đột nhiên im bặt.
Bọn họ trợn trừng mắt há hốc nhìn người trước mặt thản nhiên lấy ra năm tờ tiền màu đỏ đưa tới.
"Không có WeChat. Trả tiền mặt." Cuối cùng nam sinh cũng mở miệng nói câu đầu tiên với bọn họ.
Tên côn đồ lập tức thấy hơi hoảng.
Sao hắn lại cảm thấy mình như thằng ăn xin được bố thí vậy?
Và, con mẹ nó.
Tại sao giờ học sinh cấp ba lại như thế này? Còn đang đi học mà có thể có nhiều tiền phí sinh hoạt vậy sao??
"Không có WeChat? Tao mà tin cái chuyện xằng của mày chắc? Ngày thường mày không trò chuyện với người khác sao? Không chơi game? Không hẹn hò?"
Nói dứt câu cuối, tên côn đồ hơi dừng lại, cảm thấy có vẻ đúng là người này sẽ không hẹn hò.
Hắn nhận lấy năm trăm, hai mắt còn tham lam nhìn chằm chằm tay Mã Quần Diệu: "Thôi, trong tay mày có bao nhiêu? Đưa hết ra đây..."
Một hộp bài rỗng bay qua không trung, nện thẳng lên trán người nọ chuẩn xác và đầy dứt khoát.
Hộp bài rơi xuống đất, phát ra một tiếng "Cạch."
Người nọ sửng sốt vì cú đập, gã che trán lại quay đầu ra sau nhìn: "Con mẹ nó đứa nào ——"
Nhìn thấy rõ khuôn mặt người vừa tới, gã câm miệng ngay tức thì.
Trong trường bọn họ từng có người nói, sang trường cấp ba bên cạnh kiếm tiền tiêu thì được, nhưng nếu nhìn thấy một kẻ mặt mày hung dữ có hai nốt ruồi thì phải chạy ngay đi.
Còn không phải là người trước mặt này sao?
Mã Quần Diệu quay đầu, nhìn thấy bạn cùng bàn mới của hắn.
Giờ phút này, vẻ mặt của bạn cùng bàn trông y hệt như khi hắn từ chối cho đối phương chép bài, chẳng thân thiện chút nào.
Lâm Y Khải không nhìn hắn.
"Trả tiền cho cậu ta." Cậu nói với ba người kia, "Rồi cút."
Sắc mặt ba người lập tức thay đổi, người đứng giữa hất cằm: "Mẹ nó mày là thằng nào?"
"Không phải chứ, mày không biết cậu ấy ư?" Phác Thành Huấn chạy ra cùng vươn tay lên vai người nọ, bật cười, "Cậu ấy mới đánh thằng đầu húi cua trường bọn mày đấy, chưa nghe đến sao?"
"..."
"Mấy ngày nay chắc chúng nó vẫn còn đi học chứ? Hôm đó tao thấy bị thương nặng ghê lắm."
"..."
Mười giây sau, người nọ biết điều đưa tiền cho Lâm Y Khải.
Lâm Y Khải không lấy: "Tiền của tao à?"
Gã ta khựng lại, dời tay tới trước mặt Mã Quần Diệu.
...
Đám người kia vừa quay đầu rời đi, Chương Nhàn Tịnh đi ra từ quán bida: "Đã đi rồi? Hèn thế."
"Vốn cũng chẳng phải loại hổ báo gì..." Phác Thành Huấn đang nói thì ngừng lại khi nhìn thấy cặp kính gọng đen đột ngột xuất hiện trên mặt Chương Nhàn Tịnh.
"Cũng đúng." Chương Nhàn Tịnh đẩy mắt kính, nhìn nam sinh bên cạnh với vẻ lo lắng vờ vịt, "Bạn học Mã, cậu không bị dọa sợ chứ?"
Mã Quần Diệu cất lại tiền vào túi: "Không."
Chương Nhàn Tịnh cười dịu dàng: "Vậy là tốt rồi, cổng sau trường mình rất loạn, sau này nhất định cậu phải cẩn thận hơn đấy."
Giọng điệu của cô nàng khiến Phác Thành Huấn nổi da gà khắp người. Cậu ta bĩu môi, hỏi: "Học sinh giỏi, sao vừa nãy cậu đưa tiền ra thật thà thế? Bảo vệ ở cổng sau vẫn còn đây mà, cậu gọi một tiếng là ổng tới liền. Nếu không nữa thì cậu giãy một chút cũng được, chúng nó không dám làm lớn chuyện đâu."
Mã Quần Diệu nói: "Phiền phức."
Vẻ mặt bình tĩnh, giọng điệu lạnh nhạt, cứ như thể người khi nãy vừa mới bị trấn lột liền lập tức xòe tiền ra nào phải là hắn.
Phác Thành Huấn: "..."
"Thế này đi, bạn học Lý." Đôi mắt Chương Nhàn Tịnh cong cong, "Không thì chúng ta kết bạn WeChat nhé? Sau này nếu cậu gặp nguy hiểm có thể tìm tớ, tớ sẽ gọi người tới cứu cậu đầu tiên!"
Nói xong, cô còn hơi dừng lại, "À, cậu không có WeChat phải không? Số điện thoại cũng được."
Mã Quần Diệu trầm mặc hai giây rồi đọc ra một dãy số.
Chương Nhàn Tịnh không ngờ lần này hắn lại cho số dễ dàng như vậy, cô hơi ngẩn ra, vội lấy điện thoại: "Khoan khoan, đợi đã, đọc chậm thôi."
Gần như ngay khi bước ra đây, Lâm Y Khải đã hối hận. Cậu thầm mắng mình rảnh rỗi, đút một tay vào túi, xoay người trở về.
Vừa bước được một bước, ống tay áo bỗng nhiên bị một người giữ lấy.
Những người còn lại đều ngẩn tò te.
Lâm Y Khải cúi đầu theo bản năng, nhìn thấy một bàn tay quen thuộc khớp xương rõ ràng trên áo mình.
Cậu kéo mạnh áo về.
Nhưng không giật ra được.
Vì vậy, cậu nhíu mày ngước mắt lên, lạnh lùng hỏi: "Làm gì..."
"Có thể thêm WeChat cậu được không?" Mã Quần Diệu hỏi.
Lâm Y Khải: "..."
Chương Nhàn Tịnh đang nhập số điện thoại vào danh bạ: "?"
Lâm Y Khải, cậu sốt rồi.
_____
Sau một hồi lâu bốn phía yên tĩnh đến mức kì quặc.
"Không phải, học sinh giỏi này," Phác Thành Huấn là người đầu tiên hồi phục lại tinh thần, ánh mắt đảo quanh giữa hai người, cậu ta buồn cười hỏi, "WeChat của hoa khôi trường tôi thì cậu không thêm, cậu thêm Lâm Y Khải làm gì? Chẳng lẽ muốn hẹn đánh nhau với cậu ấy thật sao?"
Mã Quần Diệu nhìn cậu ta: "Hẹn đánh nhau?"
Phác Thành Huấn đang định hỏi lại, người đứng bên cạnh cậu ta bỗng nhiên cử động.
Lâm Y Khải giật mạnh áo mình ra khỏi tay hắn lần nữa.
"Thêm cái con mẹ cậu. Còn phải nói bao nhiêu lần nữa, tôi không..." Nói được một nửa, Lâm Y Khải nghẹn cứng họng, nghiến răng, "Cút đi, đừng có làm phiền tôi."
Phác Thành Huấn định nói người anh em, không nhất thiết phải phản ứng dữ dằn như vậy chứ?, song vừa quay đầu lại, cậu ta đã ngẩn cả người.
Sao vành tai người anh em của cậu ta hồng thế kia?
Sắc trời xẩm tối, Phác Thành Huấn muốn nhìn cho kĩ lại, nhưng Lâm Y Khải đã quay đầu rời đi.
Dưới sự làm nền của chiếc xe đạp đi ngang qua, bóng lưng đẹp trai của người anh em nhà cậu ta chợt thoáng qua vẻ cuống quít vội vàng.
...
Về đến nhà, Lâm Y Khải nằm dài ra sô pha, cầm lấy điện thoại quẹt hai lần.
Nhóm chat mà cậu đã chặn hơn một năm nay hiện giờ đang nằm ngay trên cùng WeChat, số lượng tin nhắn đã lên đến 99+.
Nhóm chat này là do Phác Tống Tinh thêm cậu vào, hầu hết đám học sinh gây rắc rối cho giáo viên đều có mặt, có hơn một nửa trong số mấy chục tài khoản này Lâm Y Khải không quen biết.
Lúc này đây, mấy đứa học sinh cùng lớp Phác Tống Tinh đang chuyện trò tưng bừng.
[Rốt cuộc chuyện của nhất khối là thế nào? Tao thấy hình như Lâm Y Khải ghét nó lắm.]
[Không thể nào. Ghét mà vừa nãy lại đòi tiền về giúp cậu ta à?]
[Nhưng mà học sinh giỏi hỏi thêm WeChat mà cậu ấy có cho đâu, vừa mở miệng ra đã "hỏi thăm" bố mẹ của học sinh giỏi rồi!]
Lâm Y Khải nheo mắt, lại nhớ tới vẻ mặt của Mã Quần Diệu khi nãy túm lấy áo cậu.
Ánh mắt lạnh nhạt rũ xuống, bình tĩnh nhìn thẳng vào cậu —— Y chang lúc đưa thư tình cho cậu.
Mẹ nó, rốt cuộc người này có tự giác được rằng bản thân là đồng tính luyến ái không vậy?
Không phải người đồng tính nào cũng muốn trốn tránh giấu giếm sao?
Ngày nào cậu ta cũng như con công xòe đuôi là có ý gì?
Lâm Y Khải nhắm mắt, xoa nhẹ vành tai.
Vừa nãy đi vội quá, đáng ra phải đấm vào mắt Mã Quần Diệu một cú đã.
Lâm Y Khải cử động ngón tay, rút khỏi nhóm chat rác này. Khi quay trở lại giao diện chính WeChat, cột bạn bè bỗng nhiên xuất hiện thêm con số "1" màu đỏ.
Cậu thờ ơ bấm mở, là yêu cầu kết bạn mới. Người gửi yêu cầu để ảnh đại diện bóng người xám trắng đơn giản mặc định, nhìn cứ như tài khoản mới lập ——
[S gửi yêu cầu kết bạn: Tôi là Mã Quần Diệu.]
*S: Tên pinyin tiếng Hán Việt của Heeseung là Li Xisheng, chữ S trong Sheng
[Nguồn: Đối phương gửi yêu cầu thông qua danh thiếp chia sẻ từ "Chương Nhàn Tịnh."]
Lâm Y Khải nhíu mày, lập tức ngồi bật dậy từ sô pha.
Cậu từ chối không một giây do dự, chụp ảnh màn hình gửi cho Chương Nhàn Tịnh.
[–: ?]
[Chương Nhàn Tịnh: Hehe. Tao bảo tao có thể gửi WeChat của mày sang cho, thế là Mã Quần Diệu kết bạn với tao ngay lập tức.]
[Chương Nhàn Tịnh: Học sinh giỏi cũng xin rồi, hay là mày cứ thêm người ta đi.]
[–: Không thêm.]
[Chương Nhàn Tịnh: Ừ, tùy mày, dù sao tao cũng có WeChat rồi. Sau này lừa được đáp án bài thi của cậu ấy tao sẽ chia một phần cho công thần mày nhé ~]
Giờ phút này, Lâm Y Khải mới nhớ ra trong túi áo đồng phục của cậu còn có một tờ đáp án bài thi.
Cậu đứng dậy lấy nó ra, tờ giấy nháp vừa bị vò vừa bị nhét, giờ đây nhàu thành một cục trông đáng thương vô cùng.
Cậu nhìn chằm chằm món đồ này hai giây, sau đó chậc lưỡi cầm nó vào phòng học, mở ngăn tủ thứ ba phía dưới ra một cách mạnh bạo rồi ném thẳng vào.
Tờ giấy nháp lăn vào trong vang lên thành tiếng, cuối cùng yên lặng nằm trên một phong thư màu hồng nhạt.
Lâm Y Khải nấu tạm một bát sủi cảo, vừa ăn được hai miếng, màn hình điện thoại sáng lên vào đúng 8 giờ.
[S gửi yêu cầu kết bạn: Tôi là Mã Quần Diệu.]
[– từ chối, lý do từ chối: Cút.]
9 giờ, Lâm Y Khải đang tắm rửa.
[S: Tôi là Mã Quần Diệu.]
ĐM, đặt sẵn đồng hồ báo thức đúng không?
Lâm Y Khải lau khô tay bằng khăn lông, từ chối.
10 giờ, Lâm Y Khải vừa mở rắn săn mồi ra.
[S: Tôi là Mã Quần Diệu.]
11 giờ, Lâm Y Khải chơi xong rắn săn mồi.
[S: Tôi là Mã Quần Diệu.]
12 giờ, không thể chịu đựng thêm nữa, Lâm Y Khải nhìn chằm chằm màn hình điện thoại, đúng vào giây thông báo yêu cầu kết bạn hiện ra lập tức bấm đồng ý.
Tới đây.
Lâm Y Khải mặt lạnh như tiền dán mắt chòng chọc vào khung tin nhắn trống không của mình và Mã Quần Diệu.
Để tôi xem rốt cuộc cậu muốn nói cái đéo gì.
Mười phút trôi qua, đối phương không hề có động tĩnh.
Hai mươi phút trôi qua, không có tin nhắn nào.
Ba mươi phút trôi qua, không có tin nhắn nào.
...
Một tiếng sau, Lâm Y Khải nhìn khung tin nhắn trống không của mình và Mã Quần Diệu, mở trang thông tin cá nhân của S ra block đối phương với vẻ mặt không cảm xúc.
–
Nửa đêm, Lâm Y Khải mở bừng mắt vì một tràng âm thanh sột soạt.
Cơn buồn ngủ vừa xuất hiện lập tức bay biến, cậu mở điện thoại xem thời gian, ba rưỡi sáng, gà cũng chưa dậy.
Ngoài phòng có tiếng lạch cạch.
Lâm Y Khải lạnh lùng xốc chăn dậy khỏi giường, cầm lấy cây vợt cầu lông đã bị đứt mấy thanh lưới phía sau tấm rèm.
Cậu nhẹ nhàng bước đến cửa phòng, vừa mới đặt tay lên nắm cửa ——
"Vừa nãy không nghe được điện thoại, tôi vừa mới về đến nhà. Ông đã đặt cược trận bóng đó cho tôi chưa? Cược cái gì á... tôi nói rồi mà? Cược mười nghìn tệ 2-1 —— Đã cược rồi tôi sẽ đưa tiền cho ông mà, tôi còn có thể quỵt nợ chắc?"
Giọng nói của Lâm Khải Minh như mũi khoan điện chen qua khe cửa một cách đột ngột, "Đài truyền hình nào có phát sóng trực tiếp nhể... Biết rồi, biết rồi."
Nghe thấy âm thanh quen thuộc, Lâm Y Khải cất vợt về lại chỗ cũ, nhưng sắc mặt còn lạnh lùng hơn.
Hai phút sau, bên ngoài vang lên tiếng bình luận viên phát sóng trực tiếp trận bóng.
Khi Lâm Y Khải đẩy cửa ra, Lâm Khải Minh đang khui bia, gác hai chân lên bàn, thoải mái xem trận đấu.
Cứ như sợ âm lượng TV nhỏ quá, Lâm Khải Minh cầm lấy điều khiển từ xa tăng thêm mười nấc.
Lâm Y Khải dựa người vào cửa: "Tai điếc thì đi chữa đi."
Lâm Khải Minh ngừng nốc bia, tiếp tục tăng âm lượng lên. Ông ta gác tay trên sô pha, vẫn dán mắt vào TV: "Ông đây ở trong nhà của mình thích bật lớn tiếng mà nghe, sợ ồn thì mày cút."
Lâm Y Khải không do dự một giây nào. Cậu xoay người về phòng, lấy hết đồ đạc trên bàn, túm theo áo khoác rồi xoay người ra cửa.
Đóng cửa lại, cậu đứng dựa trước hộp công tơ điện một lát, đúng khoảnh khắc nghe thấy tiếng hô "Vào ——" truyền ra từ bên trong, cậu giơ tay dập công tắc nguồn điện, sau đó lấy chìa khóa trong túi khóa công tơ điện lại.
Khi ló đầu ra khỏi ban công, Lâm Khải Minh chỉ kịp nhìn thấy bóng lưng Lâm Y Khải.
Ông ta chửi rủa tục tằn với khuôn mặt đã đỏ bừng: "ĐCM Lâm Y Khải! Cút về đây! Cái thằng chó đẻ này! Tao bảo mày cút về đây mày có nghe không ——"
Trong đêm đen, bóng lưng cậu trai gầy gò rời đi không hề quay đầu lại, cũng chẳng buồn đáp lấy một câu.
Lâm Y Khải ra net thuê một máy, ngủ được hai tiếng.
Tiệm net nhỏ, chỗ duy nhất còn trống ở gần một ô cửa sổ hỏng.
Cậu chợp mắt hai tiếng trong gió lạnh, mùi thuốc lá thoang thoảng vờn quanh người, người ngồi máy bên cạnh đang chơi game gì như đánh giặc, giọng còn vang hơn cả KTV cách vách.
Lâm Y Khải thức giấc với đầu óc choáng váng, cảm thấy thà thức trắng đêm còn hơn.
Sáng sớm đầu xuân se lạnh, mưa phùn lất phất giữa không trung.
Chủ tiệm net là người quen lâu năm, thấy cậu đi, anh ta đứng trước quầy thò đầu ra, "Lâm Y Khải, đến trường à? Sao ăn mặc phong phanh thế, không biết hôm nay nhiệt độ xuống thấp sao? Bên ngoài trời đang mưa đấy, cầm theo cái ô mà đi."
"Không cần."
Lâm Y Khải kéo khóa áo đồng phục, xoay người bước vào trong màn mưa.
Khi Mã Quần Diệu đến trường, trong lớp vẫn chưa có mấy ai.
Thấy người đang ghé vào bàn nằm ngủ, hắn hơi khựng lại, ngẩng đầu nhìn đồng hồ trên bảng đen.
Lâm Y Khải vùi cả khuôn mặt vào trong cánh tay, tóc tai rối bời, bả vai hơi phập phồng theo nhịp thở, nhìn có vẻ như đã ngủ ở đây rất lâu.
Hôm nay nhiệt độ giảm mạnh, áo khoác đồng phục mỏng trên người cậu cũng lạc điệu với xung quanh.
Mã Quần Diệu rút sách giáo khoa trong ngăn bàn ra, lật giở ngẫu nhiên hai trang bài học.
Một cơn gió lạnh luồn vào, người bên cạnh khẽ động đậy, cuộn ngón tay vào trong ống tay áo đồng phục rộng rãi.
Mã Quần Diệu đứng dậy, nhẹ nhàng đóng cửa sổ bên cạnh lại.
Mọi người trong lớp tiến vào phòng học, nhìn thấy người ngày thường thường xuyên đi học muộn giờ phút này đã yên vị tại chỗ, ai nấy đều không khỏi ngạc nhiên.
"Lâm Y Khải , sao hôm nay đến sớm thế?" Chương Nhàn Tịnh quay đầu xuống xem cậu, "Đổi tính à?"
Ngón tay rũ trên mép bàn của Lâm Y Khải hơi giật giật, một lúc lâu sau mới thốt nên một tiếng: "Ừm."
"Sao buồn ngủ thế này, tối qua đi ăn trộm hay gì?"
Phác Thành Huấn nhướng mày: "Không phải ngày nào cậu ấy cũng buồn ngủ vậy sao?"
"Ít nhất thì bình thường còn hơi ló mặt ra, hôm nay chỉ nhìn thấy tóc." Chương Nhàn Tịnh vươn vai, nhìn sang người bên cạnh, "Bạn cùng bàn thân mến, cậu đã làm bài tập toán hôm qua chưa?"
Phác Thành Huấn nói: "Tao làm rồi, tao cho mày chép này."
"Thôi đi, bài tập toán của mày..." Chương Nhàn Tịnh ghét bỏ, "Sắp đến giờ tự học rồi, biến về chỗ ngay."
"Xì, làm ơn mắc oán."
Thật ra Lâm Y Khải không ngủ say, chỉ là cậu thấy đầu óc nặng nề vô cùng, cả người chẳng còn tí sức nào, chỉ có thể nằm gục trên bàn nghe câu được câu không.
Âm thanh xung quanh ngày càng xa, cuối cùng hóa thành những âm tiết mà cậu nghe không hiểu lắm trôi nổi quanh tai.
Không lâu sau, giọng nói sang sảng của Trang Phóng Cầm loáng thoáng truyền đến: "Có một số bạn ấy à, nhìn thì có vẻ đến rất sớm, nhưng thật ra đến sớm chỉ để ngủ cả sáng."
"Thôi, để người ta ngủ, sau này sẽ có lúc có người phải chịu thiệt thôi."
Một lát sau, cô lại hối hận, "Đây là kiến thức mới, mọi người nhớ kĩ... Ai đóng hết cửa sổ phòng học lại thế? Mấy bạn ngồi hàng sau mở hết cửa sổ xung quanh ra đi kẻo nhiệt độ không khí trong phòng thoải mái quá lại có người nằm rồi không dậy được."
"Thưa cô, là em đóng." Bên cạnh vang lên một giọng nói trầm thấp, "Em lạnh."
Trang Phóng Cầm buồn bực nhìn áo khoác phao ngắn màu trắng trên người Mã Quần Diệu: "À... Được rồi, vậy thôi đừng mở."
"Hôm nay tôi giảng đề thi này, về nhà chép lại đáp án tất cả những câu sai mười lần cho tôi, ngày mai nộp, bạn nào không nộp tiết toán tuần sau tự động đứng lên bảng cho tôi."
...
Lâm Y Khải đã hoàn toàn chìm vào giấc ngủ rồi.
Không biết qua bao lâu, bên tai vang lên hai tiếng đập nhẹ nện vào huyệt thái dương cậu thình thịnh theo.
Giọng Phác Thành Huấn rơi xuống từ trên đỉnh đầu: "Người anh em, tan học rồi. Mày ngủ suốt cả ngày hôm nay rồi đấy, còn ngủ nữa à? Đi, chúng ta đi ăn nào."
Đầu Lâm Y Khải đau như muốn nứt ra, cậu khẽ lắc.
Phác Thành Huấn: "Không đi à?"
Lâm Y Khải gật đầu.
"Mày không đói sao? Tao nghe nói cuối phố mới mở một tiệm malatang, hôm nay trời lạnh thế này, không đi ăn thật á?" Phác Thành Huấn nói, "Tao tự đi một mình đấy nhé."
Lông mi Lâm Y Khải hơi run, mặc kệ cậu ta.
Trước khi rời đi, Phác Thành Huấn theo bản năng liếc mắt nhìn người bên cạnh Lâm Y Khải.
Đã tan học một lúc rồi mà Mã Quần Diệu vẫn đang cúi đầu làm bài tập. Dáng ngồi của hắn có vẻ thoải mái hơn bình thường trong lớp, xương quai hàm lạnh lùng sắc bén, ánh mắt dừng lại trên câu hỏi trong sách bài tập.
Không hổ là học sinh giỏi, Phác Thành Huấn thầm tán thưởng trong lòng.
Tan học rồi mà nhất khối còn ở lại lớp làm đề, xem ra là quyết tâm muốn đè chết các bạn học khác đây mà.
Học sinh lục đục ra về, trong lớp chỉ còn lại hai người cuối cùng.
Làm xong bài thi trong tay, Mã Quần Diệu quét mắt sang, người bên cạnh vẫn đang nằm bò ra bàn không có dấu hiệu tỉnh dậy.
Hắn dựa người ra sau, lấy một đề thi mới trong ngăn bàn.
Làm xong hai câu, hắn nghe thấy người bên cạnh thở ra một hơi nặng nhọc.
Ngòi bút Mã Quần Diệu khựng lại, khi quay đầu nhìn, hắn mới phát hiện ra Lâm Y Khải có vẻ không ổn lắm.
Lâm Y Khải cảm thấy mình ngủ đến mụ đầu rồi nên cả người mới lúc nóng lúc lạnh, cổ họng đau rát, hô hấp cũng khó khăn.
Không khí lạnh buốt luồn vào từ khe cửa, cậu co người lại vì lạnh, đang định đổi tư thế thì bỗng nhận được một luồng xúc cảm ấm sực.
Còn chưa kịp nhận ra là gì, thứ đó đã lật úp lại áp toàn bộ lên da thịt cậu.
Lòng bàn tay nam sinh to lớn ấm nóng, dễ dàng phủ trọn gáy sau của cậu.
Lâm Y Khải khẽ run, da thịt khắp người bắt đầu tê dại.
Cậu khó nhọc hé mắt, nghiêng đầu nhìn người bên cạnh.
Lâm Y Khải đã sốt đến mức ánh mắt đỏ bừng, lờ mờ lan xuống nốt ruồi dưới đuôi mắt, con ngươi đen như mực vẫn nhìn chằm chằm hắn không nhúc nhích.
Một lúc lâu sau, Lâm Y Khải vất vả mấp máy môi.
Giọng nói khản đặc vì đã lâu không nói chuyện, cũng chẳng còn chút khí thế nào.
"ĐM cậu..." Lâm Y Khải nheo mắt, "quấy rối tình dục đấy à?"
"..."
Mã Quần Diệu nhíu mày, môi mím thành một đường thẳng tắp, một lát sau mới mở miệng.
"Lâm Y Khải, cậu sốt rồi."
Lâm Y Khải đánh Mã Quần Diệu nhập viện rồi!
_____
Thật ra Lâm Y Khải đã lờ mờ cảm nhận được.
Từ sáng đến giờ, cả người cậu rệu rã, đầu nặng chân nhẹ, người khác nói chuyện mà như nghe tụng kinh.
Đã lâu lắm rồi cậu không ốm, cảm giác này còn khó chịu hơn cả vết thương ngoài da thịt.
Môi khô nứt, Lâm Y Khải nuốt nước bọt, cổ họng dậy lên một cơn đau đớn khiến cậu không khỏi nhíu mày: "Bỏ tay ra."
Người bên cạnh không nói chuyện, mấy giây sau, Mã Quần Diệu rút tay về.
Lâm Y Khải dịch đầu, gối lên cánh tay mình.
"Cậu nên đến bệnh viện."
Lâm Y Khải nhắm mắt lại: "Bớt lo chuyện bao đồng."
Bên cạnh không còn âm thanh.
Bây giờ Lâm Y Khải không khác gì trong giờ tự học buổi sáng, đầu óc mụ mị chẳng tài nào vào giấc. Vì vậy, cậu mơ mơ màng màng nghe người bên cạnh gập sách giáo khoa lại, thu dọn đồ đạc, kéo khóa cặp sách.
Cậu nghiêng đầu, đúng lúc nhìn thấy Mã Quần Diệu đeo cặp sách trên vai, một tay nhấc ghế xếp ngược lên trên bàn học.
Mọi người về hết rồi, cậu có thể kê bàn học lại gần nhau để đánh một giấc.
Hay là lại vào tiệm net tạm bợ một đêm? Về nhà với cái trạng thái này chưa chắc có thể đánh lại được Lâm Khải Minh...
Lâm Y Khải cụp hờ mí mắt, mơ hồ nhìn thấy Mã Quần Diệu để tay trên khóa kéo, cởi áo khoác ra.
Dưới chiếc áo phao dày nặng của hắn còn mặc một chiếc áo len gile màu vàng, bên trong nữa mới là áo sơ mi đồng phục.
Lâm Y Khải thầm nghĩ sao con mọt sách này lại yểu điệu vậy chứ, trời mới có mấy độ đã bọc mình như cái bánh chưng rồi. Bánh chưng cúi người xuống, nắm lấy cánh tay cậu.
?
Nắm lấy, cánh tay cậu?
Lâm Y Khải đột nhiên hoàn hồn: "Làm cái gì đấy?"
"Đi bệnh viện." Mã Quần Diệu điềm nhiên nói.
"Bớt chúi mũi vào chuyện người khác đi, buông ra." Lâm Y Khải nhíu mày, "Cậu thử đụng vào tôi lần nữa xem? Có tin tôi đánh cậu thật không ——"
Cậu nhìn thẳng mặt Mã Quần Diệu, không kìm được nắm đấm vung lên —— Sau đó, cổ tay cậu bị người kia giữ lấy.
Cậu bị Mã Quần Diệu xách lên y chang cái ghế vừa rồi.
Cậu lại giơ nắm đấm —— Cái tay còn lại cũng bị "tịch thu".
Lâm Y Khải lập tức cảm thấy bị ốm thật phiền phức.
Không đánh nổi Lâm Khải Minh thì thôi đi, ngay cả Mã Quần Diệu cũng không bật lại được??
Chiếc áo phao khoác lên người cậu, Mã Quần Diệu nói: "Giơ tay."
Bên ngoài phòng học có hai nữ sinh đi ngang qua, nghe có tiếng động, cả hai người cùng nhìn lại ——
Bàn tay nắm chặt của Lâm Y Khải lại buông ra.
Thôi, phản kháng còn khó coi hơn.
Mã Quần Diệu làm ngơ ánh mắt "Khỏi ốm rồi tôi sẽ giết cậu đầu tiên" của người trước mặt, ngón tay cầm phéc-mô-tuya kéo thẳng lên trên cùng.
Đây là áo khoác cao cổ, vậy nên gáy sau Lâm Y Khải được che chắn.
Cảm nhận được nhiệt độ còn sót lại của chủ nhân chiếc áo, cậu ngẩng đầu đầy ghét bỏ, nói với vẻ mặt lạnh tanh: "Muốn ngộp chết chắc."
Mã Quần Diệu nhìn cậu một cái, vươn tay kéo cổ áo ra ấn cằm cậu xuống dưới.
Vì để đáp ứng nhu cầu nghỉ lại của một số giáo viên, ký túc xá của giáo viên trường cấp ba số bảy Nam Thành nằm ngay cạnh tòa thực nghiệm.
Nơi này hầu hết là giáo viên trẻ trung mới vào trường và một số giáo viên cao tuổi vẫn còn đầy nhiệt huyết đã hoạch định rõ ràng con đường phát triển của trường học trong tương lai hai mươi năm tới.
Hồ Bàng ở trên tầng năm kí túc xá, ban công phòng nằm ngay đầu trường học, đi ra ngoài hai bước là nhìn thấy cổng chính.
Chạng vạng hôm nay, như thường lệ, ông lại cầm cốc thong thả ra ngoài ban công, nhìn những đóa hoa của tổ quốc hăng say học tập đến quên mình giờ mới rời trường đi ăn.
Bắt gặp dáng người cao gầy của Mã Quần Diệu, khóe môi vừa mới cong lên được một chút của Hồ Bàng đông cứng lại.
Mã Quần Diệu vòng tay ôm một người bên cạnh, hai người kề rất sát nhau, tư thế y hệt như mấy cặp gà bông yêu sớm ông thường xuyên tóm được quanh khu vườn hoa trong trường.
Chẳng lẽ Mã Quần Diệu cũng???
Hồ Bàng sốc nặng, vội vàng đặt cốc xuống cầm lấy mắt kính, khi nhìn lại một lần nữa, ông thấy được một mái đầu rối bù ——
Cùng với khuôn mặt ông vừa nhìn đã lên cơn cao huyết áp.
Hồ Bàng: "..."
Thà rằng em yêu sớm còn hơn.
Thật ra Lâm Y Khải đã phản kháng lại cái tư thế này.
Sau đó suýt chút nữa thì cậu ngã cầu thang.
Khoảng thời gian này trong trường chẳng còn mấy ai nhưng cũng không hoàn toàn vắng ngắt, Lâm Y Khải muốn nhớ mặt từng người để tiện khi xong việc thì diệt khẩu, nhưng bởi vì quá chóng mặt nên không nhìn rõ được bất cứ ai.
Bởi vậy, cậu quyết định cúi gằm đầu mặc Mã Quần Diệu đưa lên taxi.
Bọn họ đến bệnh viện gần trường nhất.
Đo xong thân nhiệt, 39.1 độ, sốt cao.
"Nhiệt độ cơ thể khá cao, sốt bao lâu rồi?" Bác sĩ xem xét sắc mặt cậu, "Tôi kê cho em một ít thuốc trước đã xem có thể hạ bớt không, nếu ngày mai vẫn chưa hạ sốt thì em quay lại bệnh viện xét nghiệm máu với truyền nước..."
Lâm Y Khải lười không muốn chờ thêm dù chỉ một giây: "Cứ truyền nước cho cháu luôn đi ạ."
Mười phút sau, Lâm Y Khải ngồi vào phòng truyền dịch.
Cậu rút một cánh tay ra khỏi tay áo, đưa tới trước mặt y tá.
Lâm Y Khải không dán băng cá nhân, y tá nhìn thấy vết thương trên mặt cậu mà sửng sốt, không nhịn được liếc mắt nhìn áo đồng phục cậu mặc bên trong.
Cánh tay Lâm Y Khải rất gầy —— Thực ra cả người cậu đều gầy, mình mẩy không được mấy lạng thịt, lúc nằm gục xuống bàn ngủ xương bả vai sẽ nhô lên dưới đồng phục, thường xuyên khiến mọi người không thể hiểu nổi sức lực dùng để đánh nhau của cậu từ đâu mà ra.
Lâm Y Khải cụp mắt nhìn mũi kim chầm chậm chui vào da, kim tiêm được dán băng cố định để lại vết kim đâm trên mu bàn tay.
"Được rồi." Y tá nói, "Uống nhiều nước ấm, mặc thêm áo khoác, để ra mồ hôi là tốt nhất."
Lâm Y Khải: "Cảm ơn chị."
Y tá rời đi rồi, Lâm Y Khải dựa ra sau ngả người ra ghế ngồi truyền dịch, áo khoác phao xẹp xuống theo động tác của cậu.
Sốt nguyên một ngày, tình trạng của cậu tệ hơn những bệnh nhân ốm sốt khác. Cậu nằm đè lên áo khoác mềm như bông, cơn buồn ngủ lại lần nữa nhấn chìm.
Thuốc và một cốc nước ấm được đưa tới trước mặt cậu.
"Uống đi rồi ngủ tiếp." Giọng nói của Mã Quần Diệu vang lên từ trên đầu.
Lâm Y Khải lười không buồn nói nhiều, cậu cầm lấy thuốc nuốt ực xuống, sau đó nghiêng đầu tìm một tư thế thoải mái để nhắm mắt ngủ.
...
Khi thức giấc thì trời đã tối rồi.
Lâm Y Khải vẫn giữ nguyên tư thế ngủ, chống chọi với cơn mơ màng nheo mắt nhìn lướt xung quanh.
Trong phòng truyền dịch không nhiều người lắm, có người mẹ ôm lấy con mình, có cặp đôi nắm chặt tay nhau, có một người trưởng thành vừa làm việc trên máy tính vừa truyền dịch, cùng với một học sinh cấp ba đang cúi đầu làm bài tập ——
?
Lâm Y Khải quay đầu lại nhìn người cuối cùng một lần nữa.
Giờ phút này, nơi cho bệnh nhân để tay bày đầy đề thi và vở trống. Mã Quần Diệu xắn tay áo tới khuỷu tay, cúi đầu cầm bút viết bài.
Cái sự ghét học của Lâm Y Khải dâng lên, cậu mở miệng nói bằng giọng khàn khàn: "Sao cậu còn chưa đi nữa?"
Mã Quần Diệu: "Chưa làm xong bài tập về nhà."
"..."
Làm sao, đổi sang chỗ khác thì sẽ ngắt mạch suy nghĩ làm bài của cậu đấy à?
Treo kim ngủ một giấc, Lâm Y Khải rõ ràng đã thấy khá hơn nhiều.
Cậu nhìn chằm chằm cây bút đang chuyển động trong tay Mã Quần Diệu một lúc, nhớ lại khi nãy vì ốm sốt mà mình bị con gà bệnh này khống chế, cậu cảm thấy mình cần phải cảnh cáo đối phương một phen.
Cậu lười nhác lên tiếng: "Mã Quần Diệu."
Ngòi bút Mã Quần Diệu không dừng: "Ừm."
"Có biết những người chọc trúng tôi sẽ có kết cục như thế nào không?"
Mã Quần Diệu quay đầu lại.
Lâm Y Khải nghiêng đầu, nhìn chằm chằm đôi mắt một mí của hắn mà lạnh lùng nói: "Dù gì cậu cũng đang ở đây, đi đặt trước một cái giường bệnh ——"
Mu bàn tay lạnh lẽo dán lên trán cậu.
Lâm Y Khải đột ngột im bặt. Cậu còn chưa kịp làm gì, Mã Quần Diệu đã thu tay về.
"Hạ sốt rồi." Mã Quần Diệu ngẩng đầu nhìn túi thuốc, "Tôi đi gọi y tá."
"..."
Đúng là nhiệt độ cơ thể đã giảm xuống còn 37.9.
Lúc rút kim, y tá hỏi chuyện: "Hai đứa là bạn cùng lớp à?"
Lâm Y Khải lười biếng đáp: "Vâng."
"Quan hệ tốt nhỉ." Y tá nói, "Lúc em ngủ, cậu ấy cứ quan sát túi thuốc cho em mãi, nhìn chằm chằm cho đến khi truyền xong hai túi cơ mà."
Lâm – vừa đe dọa bạn cùng lớp – Y Khải hơi giật mí mắt, cậu lén liếc mắt nhìn sang người bên cạnh không để lộ chút dấu vết nào. Mã Quần Diệu đang ngồi làm đề cũng không chớp mắt lấy một lần, cứ như thể không hề nghe thấy hai người họ đang nói gì.
Vì vậy cậu ngừng lại một chút, đáp cho có lệ: "Vâng."
Y tá vừa đi, Phác Thành Huấn đã gọi điện thoại tới.
Mã Quần Diệu liếc thấy cậu cầm tăm bông ấn lên mu bàn tay, kẹp điện thoại giữa bả vai, lười biếng chờ đối phương lên tiếng.
Giọng nói Phác Thành Huấn truyền đến từ đầu kia điện thoại: "ĐM, mày tự mở WeChat ra mà đọc xem, cả tối hôm nay tao gửi cho mày tới ba mươi bảy tin nhắn lận mà mày không trả lời lại một câu nào, trông tao đéo khác gì một thằng mặt dày đeo bám mày luôn đấy!"
Lâm Y Khải: "Không nhìn thấy, làm sao?"
Phác Thành Huấn hơi khựng lại: "Sao giọng mày nghe lạ thế?"
"Cảm." Lâm Y Khải đáp, "Có chuyện gì nói luôn."
"Cũng không có gì, nhắc mày nhớ bài thi toán thôi." Phác Thành Huấn nói, "Hôm nay trong tiết Phóng Cầm giao chép lại câu sai mỗi câu mười lần, ngày mai không nộp thì tiết tuần sau đứng học."
Mười lần?
Lâm Y Khải nhớ tới bài thi toán hoàn toàn trống không của mình, lạnh lùng trả lời, "Không chép, tiết tuần sau không học."
Cúp điện thoại, cảm thấy đã khá ổn, Lâm Y Khải lấy tăm bông ra chuẩn bị đem vứt.
Một quyển vở bài tập mới tinh còn chưa viết tên đưa tới trước mặt cậu.
Lâm Y Khải sửng sốt nhìn quyển vở bài tập, hai giây sau mới ngẩng đầu lên hỏi: "Gì đây?"
Lúc đang ngồi mới thấy, Mã Quần Diệu thật sự rất cao.
Đường hàm của hắn vừa mượt vừa đẹp, khi nói chuyện yết hầu nhô ra hơi chuyển động.
"Bài tập toán."
"Thì đưa cho Phóng Cầm chứ đưa tôi làm gì..." Lâm Y Khải khựng lại, bỗng nhiên hiểu ra, "Cậu chép giúp tôi?"
Mã Quần Diệu nói: "Ừm."
"..."
Nãy giờ hắn ngồi bên cạnh múa bút chép bài tập cho cậu?
Lâm Y Khải ngẩn người nhìn đối phương, cảm thấy cơn sốt vừa hạ bớt lại có dấu hiệu quay trở về: "Ai bảo cậu viết giúp tôi? Phóng Cầm có bị ngốc đâu, chữ viết của chúng ta khác nhau như thế ——"
"Tôi viết bằng tay trái."
"..."
ĐM chữ ông đây cũng đâu có xấu đến mức đó.
Mã Quần Diệu nói: "Xem như lời cảm ơn vì đã giúp tôi lúc ở cổng sau trường."
"Cậu đừng có nghĩ nhiều." Lâm Y Khải nhíu mày, "Vì tôi ngứa mắt đám đó thôi."
"Ừm." Mã Quần Diệu nhìn theo ánh mắt trốn tránh của cậu, đáp lại.
Cũng đã nói đến mức này rồi, dù gì bản thân Mã Quần Diệu cũng không phải chép lại câu sai, Lâm Y Khải nhận lấy bài tập.
"Tiền thuốc hôm nay là bao nhiêu?" Lâm Y Khải lấy điện thoại ra, "Tôi chuyển WeChat cho cậu."
Mã Quần Diệu nói ra một con số.
Lâm Y Khải mở WeChat, lục danh sách bạn bè một hồi lâu mới muộn màng nhớ ra ——
"Phải rồi." Mã Quần Diệu hỏi, "Sao tôi không xem được trạng thái WeChat của cậu?"
"..."
Người này bị ngu ngốc đấy à?
Lâm Y Khải đối diện với ánh nhìn của Mã Quần Diệu, câu nói "Block rồi thì đương nhiên là không thấy" đến đầu môi rồi lại nuốt ngược xuống.
Mẹ, sao cứ làm như cậu là một thằng trai đểu thế này??
"Không biết, bug." Cậu giơ điện thoại, bỏ block Mã Quần Diệu, "Đã chuyển tiền."
Lúc nhận tiền, Mã Quần Diệu nhấp vào ảnh đại diện của Lâm Y Khải xem.
Ảnh đại diện của cậu là mấy con mèo hoang, có vẻ là ngẫu nhiên chụp được ở gần trường.
Số trạng thái ít đến đáng thương trong vòng bạn bè hiện ra.
Hắn tỉnh bơ nhướng mày: "Ừ, giờ thấy rồi."
–
Phác Tống Tinh cúi người đứng trong phòng quan sát.
Người phụ nữ trung niên bên cạnh cậu ta dặn dò: "Vừa cắt bao quy đầu xong phải thật chú ý tới miệng vết thương, uống thuốc đúng giờ, cố gắng đừng vận động quá mạnh."
Da đầu tê dại, cậu ta gật đầu lia lịa, đứng dựa vào tường nhìn lung tung khắp nơi hòng gây xao nhãng sự chú ý của bản thân.
Sau đó cậu ta bắt gặp hai bóng hình quen thuộc.
Phác Tống Tinh đột ngột trợn to mắt đứng phắt dậy, miệng vết thương bị căng nhẹ làm cậu ta đau đến mức phải ôm lấy đũng quần xuýt xoa.
Cậu ta chịu đựng cơn đau, chống tay lên tường xác nhận lại một lần nữa thật cẩn thận.
Nam sinh đi trước nhét tay trong túi, vẫn lười nhác và bất cần như mọi khi, có lẽ vì trời lạnh nên sắc mặt hơi nhợt.
Người đi theo phía sau ăn mặc ít ỏi, áo sơ mi đồng phục ngày thường luôn thẳng thớm giờ đây lại toàn là nếp nhăn, lúc ra tới cửa còn giơ tay xoa nhẹ hai mắt.
Phác Tống Tinh hoàn hồn từ sau cú sốc, lập tức cầm điện thoại lên điên cuồng chụp lại, sau đó gửi vào nhóm chat học sinh trường hơn một trăm người ——
[Lớp 11-8 – Anh Tinh: (Hình ảnh) Đệt, chúng mày nhìn xem tao thấy ai này.]
[Lớp 11-7 – Chương Nhàn Tịnh: Mày ở khoa tiết niệu làm gì?]
[Lớp 11-8 – Anh Tinh: ???]
[Lớp 11-7 – Phác Thành Huấn: Ha ha ha ha chúc mừng anh Tinh, ngày mai chơi bóng chung nhé.]
[Lớp 11-8 – Anh Tinh: ĐM mày.]
[Lớp 11-8 – Anh Tinh: Tao gửi ảnh để chúng mày xem cái đấy à??]
[Lớp 11-7 – Phác Thành Huấn: Thế để xem gì?]
Phác Tống Tinh khoanh tròn hai bóng lưng cao gầy trong ảnh.
[Lớp 11-8 – Anh Tinh: Học sinh lớp chúng mày mà không nhận ra à?]
[Lớp 11-8 – Anh Tinh: Lâm Y Khải đánh Mã Quần Diệu nhập viện rồi!]
Không thân với cậu ta.
_____
Lâm Y Khải cảm thấy bây giờ mình đã có thể chấp hai Lâm Khải Minh chỉ bằng một tay, vậy nên sau khi ra viện, cậu lập tức gọi xe về nhà.
Tài xế taxi đã khá bí hơi vì lái xe suốt một ngày, cửa sổ xe đằng trước hạ xuống một nửa.
Anh ta nhìn thoáng qua người ngồi ghế sau: "Anh bạn, mở cửa sổ tí không sao chứ?"
Lâm Y Khải nói: "Không sao."
Gió luồn vào từ ghế trước, ập vào mặt lành lạnh. Lâm Y Khải vô thức rụt cằm vào trong cổ áo, mùi hương nhẹ nhàng của nước xả vải lan vào trong xoang mũi.
Cậu nhíu mày, cúi đầu theo mùi hương, nhìn thấy một chiếc áo phao trắng to rộng trên người mình.
"..."
Quên trả áo rồi.
Ngày mai mang đến trường cho cậu ta vậy.
Tới cổng khu dân cư, sau khi xuống xe, Lâm Y Khải nghĩ thế nào lại cởi áo khoác ra cầm trên tay.
Tránh lát nữa đánh nhau lại làm bẩn.
Nhưng hiển nhiên là cậu đã nghĩ nhiều. Trong nhà cúp điện, nửa đêm không tìm được ai mở khóa, Lâm Khải Minh ra cửa từ tối qua đến giờ vẫn chưa về.
Lâm Y Khải về nhà, khóa trái cửa lại, lúc xoay người bước vào trong còn nhìn thoáng qua cửa phòng mình.
Cánh cửa bị đá mạnh còn in mấy dấu chân rõ ràng bên trên, có thể nhìn ra được sự phẫn nộ điên cuồng đầy bất lực của Lâm Khải Minh khi đó.
Lâm Y Khải lạnh lùng thu ánh mắt lại, xoay người trở về phòng.
Hôm sau, Lâm Y Khải ôm một chiếc áo phao màu trắng dày nặng bước vào cổng trường, cảm thấy mình trông không khác gì một thằng ngu.
Hôm qua bị ốm nên mặc vào không có cảm giác gì, giờ mới thấy cái áo khoác này dày quá mức rồi.
Mã Quần Diệu yếu vậy sao?
Lâm Y Khải bước vào lớp đúng lúc chuông báo vào giờ đọc bài buổi sáng, hôm nay Trang Phóng Cầm đến rất sớm, lúc này đã ngồi trên bục giảng.
Thấy cậu, Phác Thành Huấn điên cuồng nháy mắt ra hiệu, Lâm Y Khải còn chưa kịp hiểu gì, Trang Phóng Cầm đã đứng lên với khuôn mặt sa sầm.
"Lâm Y Khải, cậu ra đây với tôi." Cô quét mắt nhìn học sinh trong lớp, "Sắp vào tiết đọc bài buổi sáng rồi, cán bộ môn Anh lên chỉ đạo đọc bài."
Vì vậy Lâm Y Khải còn chưa kịp dính mông vào ghế đã lại quay đầu ra khỏi lớp.
"Hôm qua cậu làm cái trò gì?" Trên hành lang, Trang Phóng Cầm khoanh tay trước ngực, hỏi.
Lâm Y Khải: "Ngủ ạ."
"Còn gì nữa?"
Nếu là ngày thường, cậu có thể đáp rằng còn rất nhiều nữa. Nhưng Lâm Y Khải nghĩ ngợi rất lâu vẫn chắc chắn rằng ngày hôm qua ngoại trừ ngủ ra cậu không làm chuyện gì khác.
"Không nói đúng không." Trang Phóng Cầm đánh mắt nhìn học sinh bên trong phòng học, "Có phải hôm qua cậu đánh Mã Quần Diệu nhập viện không?"
"..."
Trang Phóng Cầm nhìn thấy chiếc áo trong tay cậu, kinh hãi: "Cậu đánh bạn thì thôi đi, lại còn cướp áo khoác của người ta?"
Không hiểu vì sao Lâm Y Khải bỗng nhiên nhớ đến chuyện hôm qua mình vung nắm đấm bị Mã Quần Diệu giữ lại một cách dễ dàng.
"Em không đánh cậu ta." Ít nhất là chưa đánh được.
Lâm Y Khải ngừng lại, "Cô nghe từ đâu ra vậy?"
"Thấy trong nhóm chat trường, cậu với em ấy ở trong bệnh viện ——" Trang Phóng Cầm đang nói bỗng im bặt.
Lâm Y Khải: "Ghê thật, cô còn trà trộn vào trong nhóm chat trường?"
Không những trà trộn vào mà còn cài đặt thông báo từ khóa, chỉ cần có ai nhắc đến tên Lâm Y Khải là cô sẽ nhận được thông báo ngay.
Trang Phóng Cầm: "Đương nhiên là không, có học sinh khác gửi ảnh cho tôi."
"..."
"Thế tối qua cậu vào viện làm gì?"
Lời giải thích đến trước miệng rồi Lâm Y Khải lại nuốt ngược trở về.
"Nói dối cô đấy, đúng là em đánh cậu ta." Một lúc lâu sau, Lâm Y Khải dựa người lên tường, bất cần nói, "Em ngứa mắt với cái kiểu thể hiện học sinh xuất sắc của cậu ta, cũng không dám chắc lần sau có còn đánh nữa không."
Trang Phóng Cầm nhướng mày, lẳng lặng nhìn cậu.
Cô đã theo Lâm Y Khải hơn một năm, chỉ cần một cái liếc mắt thôi là có thể nhìn ra được nam sinh này đang nói thật hay nói nhảm nhí.
Quả nhiên, ngay sau đó, Lâm Y Khải nói: "Vậy nên cô mau điều cậu ta sang chỗ khác ngồi đi, cho em đỡ phải động tay lần nữa."
Trái tim treo lơ lửng cả đêm của Trang Phóng Cầm chậm rãi rơi xuống.
Không đánh nhau là được, Lâm Y Khải còn đang cõng hình phạt trên lưng, lại thêm một tội lớn hơn nữa thì vấn đề sẽ càng nghiêm trọng hơn.
Mặc dù trong lòng cô cảm thấy Lâm Y Khải sẽ không vô duyên vô cớ động tay với bạn bè, nhưng vẫn muốn gọi ra hỏi cho tường tận nguyên nhân.
Có điều nếu trong lòng Lâm Y Khải đã bài xích như vậy, có lẽ nên cân nhắc thay đổi lại chỗ ngồi.
Nếu hai học sinh ngay cả việc chung sống hòa bình cũng không làm được, vậy thì càng chẳng thể hy vọng đến những vấn đề khác.
"Được rồi." Trang Phóng Cầm hất cằm về phía lớp học, "Vào tiết đọc bài buổi sáng đi."
Lúc quay trở lại chỗ ngồi, Lâm Y Khải mới nhận ra hơn một nửa số người trong lớp đều đang nhìn về phía cậu.
Cậu sớm đã quen với những ánh nhìn chòng chọc như vậy, nhưng hôm nay lại cảm thấy cực kì không thoái mái, vì vậy cậu trừng mắt nhìn vặc lại từng người một.
Sau khi những cái đầu kia đã quay lại hết rồi, Lâm Y Khải mới nhìn sang người bên cạnh.
Hôm nay Mã Quần Diệu mặc mỏng hơn hôm qua, chỉ khoác một chiếc áo ngoài, đang đọc thuộc từ vựng tiếng Anh.
Vẻ mặt hắn lười nhác, môi cũng hơi nhợt nhạt, khuôn mặt không để lộ chút cảm xúc gì trông càng ốm yếu hơn.
Xem ra là suy nhược thật.
Lâm Y Khải muộn màng nhận ra, nếu vậy thì không phải tối hôm qua cậu ta cởi áo khoác ngồi trong viện cả đêm sẽ càng mệt hơn sao?
Âm lượng của Mã Quần Diệu không lớn, nhưng giọng hắn trầm thấp hơn những người khác, nổi bật giữa tràng tiếng đọc bài ê a dài giọng.
Đang đọc, hắn bỗng che miệng ho khan.
Lâm Y Khải sực tỉnh lại, mạnh bạo nhét áo phao cho hắn: "Hôm qua quên mất, trả cậu."
Tối hôm qua Mã Quần Diệu làm đề đến khuya muộn, không có chút tinh thần nào.
Hắn đáp "Ừm", nhận lấy đặt trên đùi, nhấc mí mắt tiếp tục học từ vựng.
Lâm Y Khải dựa lưng vào ghế, nghiêng đầu nhìn hắn.
Hai phút sau, lại nghiêng đầu nhìn thêm lần nữa.
...
Mãi đến khi cán bộ môn Anh cầm sách giáo khoa xuống bục giảng, cậu mới không kìm được tiếng gọi: "Này."
Mã Quần Diệu trông cứ như vừa mới phát hiện ra: "Gì?"
"Cộm tôi." Lâm Y Khải vắt chéo hai chân, huých đầu gối vào chiếc áo phao mềm mại trên đùi hắn, nhíu mày, "Mặc vào."
Mã Quần Diệu vẫn tiếp tục động tác cất sách giáo khoa vào ngăn kéo, quay đầu sang nhìn hắn.
Lâm Y Khải hơi giật mí mắt vì bị hắn nhìn chằm chằm, hỏi bằng giọng lạnh như băng: "Nhìn cái gì mà nhìn?"
"Không." Mã Quần Diệu tròng áo lên người.
Sau đó quay đầu đi, càng ho mạnh hơn.
Lâm Y Khải: "..."
Trong giờ giải lao, Phác Thành Huấn rủ Lâm Y Khải đi hút thuốc.
Người bên cạnh nói: "Anh Y Khải, hôm qua nhìn thấy tấm ảnh Phác Tống Tinh gửi tao cứ tưởng mày đánh Mã Quần Diệu thật chứ."
"Tao đã bảo rồi, không có chuyện Lâm Y Khải động tay với học sinh cùng lớp đâu." Phác Thành Huấn nhả ra một ngụm khói, "Thế rốt cuộc là hôm qua hai chúng mày vào viện làm gì?"
Lâm Y Khải lười giải thích, nói nhảm: "Tao đi ngang qua, cậu ta ra khỏi bệnh viện, đúng lúc gặp nhau."
Phác Thành Huấn kêu ồ lên: "Thấy chúng mày đi sát nhau thế tao còn tưởng hai người làm bạn với nhau rồi."
"Được chắc?" Lâm Y Khải nhìn ra ngoài cửa sổ, "Tao không thân với cậu ta."
Tiết sau là môn của Phóng Cầm, bọn họ hút xong một điếu rồi vội vàng về phòng học.
Trang Phóng Cầm vừa bước vào lớp đã đi thẳng vào vấn đề: "Vừa rồi tôi xem lướt bài tập về nhà tối qua của các cậu một chút, tóm được mấy tên lười biếng có mấy câu cơ bản cũng không chép được nổi mười lần. Những người này tự giác cho tôi, chép lại những câu còn thiếu mười lần nữa, cuối tuần nộp."
"Còn nữa," Cô lấy vở bài tập kẹp trong sách giáo khoa ra, "Lâm Y Khải, cậu đứng lên tự mình giải thích."
Lại có chuyện gì với cậu nữa đây?
Lâm Y Khải chậm chạp đứng lên: "Em giải thích cái gì?"
"Bài tập của cậu do người khác viết hộ đúng không?" Trang Phóng Cầm quơ quyển vở bài tập của cậu, "Chữ cậu mà đẹp được thế này à? Cậu nhìn chữ bên trong và chữ ghi tên bên ngoài xem, có thể do cùng một người viết ra sao?"
"..."
"Tôi có thể chấp nhận việc cậu chép thiếu, thậm chí không chép." Trang Phóng Cầm nói, "Nhưng cậu không thể ép buộc các bạn học khác làm bài tập hộ mình được, đây là hành vi vô cùng tồi tệ ——"
"Xoạch" một tiếng. Lâm Y Khải còn chưa kịp làm gì, người bên cạnh đã đẩy ghế đứng dậy.
"Thưa cô, cậu ấy không ép buộc người khác."
Trang Phóng Cầm sửng sốt: "Cái gì..."
Mã Quần Diệu: "Là em chủ động viết thay cậu ấy."
Lâm Y Khải: "..."
Trang Phóng Cầm: "..."
Phác Thành Huấn: "???"
Hai người ôm sách giáo khoa ra khỏi lớp đứng.
Một người đứng thẳng tắp, một người xiêu xiêu vẹo vẹo.
Lớp học của bọn họ gần hành lang, hai cửa sổ phía trên hành lang đều mở toang.
Lâm Y Khải bực bội đứng thẳng người để chắn gió thổi vào.
"Cậu là đồ ngốc à?" Cậu không kìm được mà hỏi, "Đứng lên làm cái gì?"
Mã Quần Diệu liếc mắt nhìn cậu: "Xin lỗi."
"..."
Cũng không nhất thiết phải xin lỗi.
Lâm Y Khải mấp máy môi, chực nói gì đó.
Mã Quần Diệu: "Tôi không ngờ chữ của cậu lại xấu đến mức đó."
"..."
"Về sau nên rèn chữ thêm đi."
"..."
"Ít nhất viết cái tên cũng phải để người khác đọc được..."
"Cậu thử nói thêm một câu nữa xem." Lâm Y Khải siết chặt quyển sách giáo khoa, nghiến răng nói, "Tôi sẽ dán tờ thư tình rác rưởi kia của cậu lên bảng thông báo của trường, để cho học sinh toàn trường cùng thưởng thức chữ viết nguệch ngoạc đó của cậu ——"
Người bên cạnh nhẹ nhàng nhìn sang: "Cậu vẫn còn giữ à?"
"..."
Mọi người trong lớp nhìn chằm chằm hai người đang dính lấy nhau thì thầm to nhỏ ngoài kia lâu thật lâu.
Này mà bảo không thân với cậu ta? Phác Thành Huấn khó hiểu.
Này mà bảo nhìn thôi đã thấy phiền? Trang Phóng Cầm siết chặt nắm tay.
Cô đang định bảo hai người nhiều chuyện để nói như vậy thì lên hẳn bục giảng mà nói, bỗng thấy Lâm Y Khải cầm sách giáo khoa quay người, lộ ra vành tai đỏ bừng.
Cậu đi ra cửa sau rồi đứng yên đó, giữ khoảng cách với Mã Quần Diệu.
Nếu cậu không gánh được tôi thì tôi không chơi cũng được.
_____
Chuông tan học reo, Lâm Y Khải xoay người vào lớp, suy nghĩ duy nhất trong đầu là.
Hôm nay về nhà phải xé bức thư tình kia đi.
Bạn đang đọc truyện trên: Truyen4U.Com