25
## Chương 25: Bản thiết kế của sự đồng hành
Sự kiện Di Ninh mời Lăng Dị Châu quay lại làm "trợ lý" không đơn thuần là một quyết định cảm xúc; đó là một chiến lược thực tế. Cô hiểu rõ, bộ sưu tập *"Sự tái sinh từ mảnh vỡ"* sẽ không bao giờ hoàn thiện nếu thiếu đi đôi bàn tay từng hiểu rõ những nét vẽ của cô hơn ai hết.
Nhưng, trở lại làm việc không có nghĩa là mọi thứ sẽ quay về thuở ban đầu. Mối quan hệ của họ đã bước sang một trạng thái mới: **Sự cộng sinh lý tính.**
### Phần I: Ranh giới mới
Căn phòng làm việc cũ tại trung tâm được cải tạo lại. Di Ninh đặt một chiếc bàn dài ở giữa, chia đôi không gian. Phía bên trái là của cô, ngổn ngang bản vẽ, vải vóc và những ý tưởng sáng tạo. Phía bên phải là của Dị Châu – giờ đây chỉ còn lại một chiếc bàn làm việc đơn giản, máy tính và những chồng tài liệu về thủ tục cho quỹ *"Cánh Chim Gãy"*.
"Tôi cần một loại vải có kết cấu thô nhưng phải đủ mềm để không gây kích ứng da cho người bị liệt," Di Ninh nói mà không ngước nhìn lên, tay cô vẫn thoăn thoắt trên máy tính bảng đồ họa.
Dị Châu đứng dậy ngay lập tức. Anh không chạy vội vã như trước. Anh bước chậm rãi, quan sát cô, rồi lấy ra từ ngăn tủ một xấp vải mẫu mà anh đã chuẩn bị từ nhiều ngày trước.
"Đây là loại sợi dệt từ tơ sen tự nhiên. Nó bền, thoáng khí và đặc biệt là cực kỳ lành tính. Anh đã liên hệ với một xưởng dệt ở vùng cao để đặt riêng."
Di Ninh nhận lấy mảnh vải, khẽ chạm vào kết cấu của nó. Cô ngạc nhiên vì độ tinh tế của anh. Anh không còn tự ý đưa cho cô những thứ đắt đỏ nhất, mà anh học cách cung cấp những gì cô thực sự cần.
"Được," cô nói ngắn gọn. "Dùng loại này."
### Phần II: Đêm trắng và những khoảng lặng
Công việc của *"Sự tái sinh từ mảnh vỡ"* yêu cầu họ phải thức trắng nhiều đêm. Trong những khoảng lặng giữa tiếng máy may và tiếng gõ bàn phím, họ không còn đối thoại nhiều như trước. Không có những lời xin lỗi, không có những câu hỏi thăm sức khỏe đầy sự gượng ép.
Có một lần, khi chiếc đèn bàn của Di Ninh bị chập điện, căn phòng tối om. Dị Châu bật đèn pin điện thoại lên. Anh không bước tới gần cô ngay lập tức, mà đứng ở khoảng cách ba mét, chiếu sáng không gian làm việc của cô.
"Ninh Ninh, anh vẫn luôn tự hỏi," giọng anh thấp xuống trong bóng tối, "nếu ngày đó anh không cầm lái, em bây giờ sẽ là một nhà thiết kế lừng danh trên sàn diễn Paris, chứ không phải ngồi đây cùng anh làm những bộ trang phục cho người khuyết tật."
Di Ninh ngừng tay. Cô xoay chiếc xe lăn lại, nhìn vào vệt sáng nhỏ nhoi mà anh đang tạo ra.
"Nếu ngày đó không xảy ra, có lẽ tôi vẫn là một nhà thiết kế lừng danh, nhưng tôi sẽ mãi mãi không biết được bộ quần áo mình may ra có thực sự mang lại sự tự tôn cho người mặc hay không," cô trả lời, giọng bình thản. "Tai nạn đó đã lấy đi đôi chân của tôi, nhưng nó cũng dạy tôi cách nhìn thế giới này từ một góc độ mà người đứng thẳng vĩnh viễn không bao giờ thấy được. Anh không cần phải tự trách mình về việc tôi đã trở thành ai. Anh chỉ cần lo liệu xem làm sao để bộ sưu tập này ra mắt kịp thời hạn thôi."
Dị Châu lặng người. Anh hiểu rằng cô không tha thứ cho quá khứ, cô đang **chuyển hóa** quá khứ.
### Phần III: Phép thử của sự chuyên nghiệp
Biến cố xảy ra khi một tạp chí thời trang nổi tiếng ngỏ lời muốn phỏng vấn "nhà thiết kế ẩn danh đứng sau bộ sưu tập đình đám tại biên giới". Họ biết danh tính của Di Ninh, và họ muốn đào bới lại vụ tai nạn năm xưa để thu hút sự chú ý.
Họ gửi email cho Di Ninh, yêu cầu một buổi chụp hình, kèm theo câu hỏi: *"Liệu có phải sự đồng hành của Lăng Dị Châu – ngôi sao một thời – là một chiến lược PR cho bộ sưu tập này?"*
Dị Châu cầm tờ giấy in email đó, tay anh siết chặt đến mức nhăn nhúm. Anh chờ đợi sự phản ứng của cô. Anh sợ cô sẽ từ chối buổi phỏng vấn, hoặc tệ hơn, cô sẽ đẩy anh ra xa để tránh tai tiếng.
Di Ninh đọc email, rồi cô mỉm cười – một nụ cười đầy sắc sảo của một kẻ làm chủ cuộc chơi.
"Họ muốn PR? Được thôi," cô nói, quay sang Dị Châu. "Anh sẽ tham gia buổi phỏng vấn đó cùng tôi."
"Nhưng... dư luận sẽ tấn công em," Dị Châu lo lắng.
"Để họ tấn công," Di Ninh đáp, ánh mắt cô sáng lên đầy kiêu hãnh. "Chúng ta không trốn tránh. Chúng ta sẽ xuất hiện với tư cách là một nhà thiết kế và một người cộng sự đang cùng nhau xây dựng quỹ từ thiện. Nếu họ muốn đào bới quá khứ, hãy để họ đào. Chúng ta không có gì để giấu. Sự thật về sự cộng tác của chúng ta chính là câu trả lời đanh thép nhất cho mọi sự hoài nghi."
### Phần IV: Bước ra khỏi bóng tối
Trong chương này, chúng ta thấy một Di Ninh hoàn toàn mới. Cô không còn sợ hãi ánh đèn flash, không còn sợ hãi những lời đồn thổi. Cô biến Dị Châu từ một "kẻ tội đồ" trở thành một "cộng sự đắc lực" một cách công khai.
Dị Châu nhìn cô, lần đầu tiên sau tai nạn, anh cảm thấy mình không chỉ là một kẻ tội đồ, mà là một người đàn ông có mục đích. Anh bước tới, đặt lên bàn làm việc của cô một ly nước ấm – một cử chỉ đơn giản, không mang hàm ý chiếm hữu, chỉ là sự quan tâm của một đồng nghiệp.
Di Ninh nhận lấy. Cô không nhìn anh, nhưng cô nhẹ nhàng nói: "Cảm ơn."
Đó là hai từ đơn giản nhất, nhưng đối với Dị Châu, nó nặng tựa ngàn cân. Đó là sự khởi đầu cho một sự tin tưởng mới. Cánh cửa phòng làm việc khép hờ, bên ngoài là thị trấn biên giới yên ắng, nhưng bên trong, họ đang cùng nhau phác thảo nên một chương mới cho cuộc đời của cả hai – một chương không có sự đau đớn, chỉ có công việc và sự đồng hành lạnh lùng nhưng đầy hy vọng.
---
**Hướng đi cho Chương 26:** Bạn muốn họ sẽ đối mặt với buổi phỏng vấn đó như thế nào? Liệu Dị Châu có giữ được sự bình tĩnh khi phóng viên xoáy sâu vào vết sẹo của Di Ninh, hay Di Ninh sẽ phải là người bảo vệ anh?
Bạn đang đọc truyện trên: Truyen4U.Com