Chào các bạn! Truyen4U chính thức đã quay trở lại rồi đây!^^. Mong các bạn tiếp tục ủng hộ truy cập tên miền Truyen4U.Com này nhé! Mãi yêu... ♥

15

La Tại Dân ngẩn người, theo bản năng đưa tay nắm vạt áo thun rộng, đầu ngón tay kéo mạnh áo xuống.

"Chữ đen nhỏ gì?" Thẩm Chiếu vươn cổ, tò mò nhìn cậu từ trên xuống, "Tiểu Dân, cậu viết chữ trên eo à?"

"Không phải..." La Tại Dân cụp hàng mi dài, nhẹ giọng đáp, "Là hình xăm."

Lý Đế Nỗ nhướng mày: "Hình xăm?"

"Trời ơi! Tiểu Dân mà cũng có hình xăm?" Chu Phong kinh ngạc, "Nhìn cậu chẳng giống người sẽ xăm mình tí nào."

La Tại Dân hơi nhíu mày, vẻ mặt nghiêm túc: "Xăm mình mang nhiều ý nghĩa, bất cứ ai thích đều có thể xăm."

Chu Phong vội xua tay: "Tớ không có ý đó, ý là... cậu thấy đấy, tớ không diễn đạt rõ! Tiểu Dân, cậu hiểu ý tớ mà, đúng không?"

"Tớ hiểu." La Tại Dân nhìn thẳng, giọng chân thành: "Tớ chỉ mong mọi người đừng có ấn tượng xấu về xăm mình."

"Sao thế được? Tớ thấy xăm mình siêu ngầu!" Thẩm Chiếu vỗ mạnh cánh tay, mặt hớn hở tưởng tượng, "Tớ luôn muốn xăm một bông hoa lớn đầy tay, để người ta nhìn là biết không dễ chọc!"

La Tại Dân nhìn y, chân thành gợi ý: "Nếu chỉ để trông ngầu, cậu có thể mua tấm hình xăm dán."

"Hình xăm dán hahaha!" Tống Hồng Vũ cười không nể nang "Tiểu Chiêu, sao không mua hính dán hình mèo con, đảm bảo dọa chết người luôn meo meo meo!"

"Áaa, lão tứ! Cậu tiêu rồi!" Thẩm Chiếu gào lên, nhào tới, định vật lộn với cậu ta "Ăn kiếm đây!"

Hai người lăn lộn trên giường, phá tan không khí ngượng ngùng trong ký túc xá.

La Tại Dân quay lại, tiếp tục tìm tai nghe bluetooth.

"Để tớ giúp." Lý Đế Nỗ nhớ ra mình định làm gì, bước tới sau cậu, vươn tay mò trên giường, "Ở vị trí này à?"

Hơi thở thanh mát dễ chịu từ sau lưng như một tấm lưới, bao trùm lấy La Tại Dân.

Lưng cậu bất giác thẳng tắp, không tự nhiên tiến sát thành giường, cố tránh lồng ngực nóng bỏng rắn chắc kia.

Nhưng từ góc nhìn của Chu Phong, Lý Đế Nỗ như đang ôm Tiểu Dân vào lòng, sự chênh lệch chiều cao và vóc dáng khiến người trước che khuất người sau.

Hắn mơ hồ thấy có gì không đúng, nhưng không nói rõ được. Quay sang nhìn lão tam lão tứ lăn lộn trên giường, hắn chợt hiểu mình nghĩ nhiều.

"Ở đây à?" Lý Đế Nỗ cũng cúi người tới, bàn tay xương rõ mò mẫm trên giường, "Hình như tớ tìm được rồi."

Khi cúi đầu, tóc ướt cọ nhẹ qua môi anh, mang theo cảm giác ngưa ngứa khó tả.

Nhưng lần này, anh không giật mình lùi lại, mà lặng lẽ hít sâu, như muốn hút trọn hương thơm quanh mũi vào phổi.

La Tại Dân vô thức nắm chặt lan giường: "Ở đâu?"

"Đây." Lý Đế Nỗ chậm rãi rút tay, ngón thon dài cầm hộp tai nghe trắng.

"Cảm ơn." La Tại Dân nói lời cảm tạ, giơ tay định lấy, nhưng bàn tay lớn bất ngờ khép lại, đầu ngón tay lạnh bị bao trong lòng bàn tay nóng rực.

Cậu khẽ run, phản xạ rút tay, cổ vừa hết lại bị màu đỏ ngượng ngùng bò lên lại, đậm hơn lúc mới tắm xong.

Lý Đế Nỗ cúi nhìn cổ trắng hồng mê người, cố đè nén xúc động muốn cắn một cái, trầm giọng hỏi: "Hình xăm sau eo cậu, là gì?"

La Tại Dân cắn môi dưới, đang nghĩ cách trả lời, thì tiếng gõ cửa cắt ngang.

Lý Đế Nỗ lập tức lùi một bước, kéo giãn khoảng cách.

La Tại Dân thở ra hơi đang nín, xoay người áp lưng vào mép giường: "Đưa tớ được không?"

"Hả?" Lý Đế Nỗ chưa phản ứng, vài giây sau mới hiểu, đặt hộp tai nghe vào lòng bàn tay mềm mại, "Tai nghe đây."

Người gõ cửa là bạn phòng bên, mượn máy sấy.

Sau khi cậu bạn mượn đồ rời đi, Lý Đế Nỗ lấy máy sấy từ tủ, đưa cho La Tại Dân: "Sấy khô rồi ngủ."

"Ừ." La Tại Dân nhận máy sấy, đến bàn cắm điện.

Lý Đế Nỗ ngồi mép giường, trong tiếng "ù ù" của máy sấy, nhìn chằm chằm bóng dáng mảnh mai thẳng tắp không chớp mắt.

Chốc sau, ánh mắt anh vô thức trượt xuống, dừng ở vòng eo thon.

Nhưng La Tại Dân đã kéo áo xuống, eo trắng nhỏ giấu kín dưới vải, chỉ mơ hồ thấy đường cong duyên dáng.

Đôi mắt đen sâu thẳm lộ vẻ thất vọng.

Rốt cuộc là hình xăm gì?

Đến trước khi ngủ, Lý Đế Nỗ vẫn nghĩ về câu hỏi này, nhưng thấy hỏi thêm thì đột ngột, đành từ bỏ.

Có lẽ do hiệu ứng võng mạc, hôm sau khi luyện bóng, Lý Đế Nỗ thấy một đội viên bóng rổ có hình xăm trên tay.

"Tớ chưa để ý, cậu có xăm mình à?" Giờ nghỉ giữa hiệp, anh như vô tình hỏi.

Đội viên nghe xong, lập tức khoe hình xăm: "Tớ xăm từ kỳ một, anh Lý giờ mới thấy à!"

Lý Đế Nỗ nhìn mấy chữ cái: "Không, trước cứ nghĩ cậu dùng hình xăm dán."

"Sao thế được? Đây là xăm thật, đâm lên tay!" Đội viên cười hắc hắc "Tớ xăm tên bạn gái, cô ấy cũng xăm tên tớ trên tay."

"Bạn gái?" Lý Đế Nỗ ngẩn người, "Hóa ra các cậu xăm kiểu đó?"

"Xăm mình thì phải xăm gì có ý nghĩa chứ." Đội viên khoe khắp lượt, "Đây là tuyên bố chủ quyền công khai!"

Lý Đế Nỗ vô thức nhíu mày, chẳng lẽ...

Hình xăm trên eo Tiểu Dân cũng là tên bạn trai cậu ấy?

"Xăm mình của tớ chả là gì, có người còn xăm chân dung bạn gái lên lưng!" Đội viên không biết sắc mặt Lý ca ngày càng trầm, thao thao kể, "Đó mới là xăm mình, đó là tình yêu với bạn gái—"

"Đủ rồi, nghỉ xong, tiếp tục." Lý Đế Nỗ đứng dậy, ném nửa chai nước khoáng vào thùng rác.

Chai nước bay chuẩn vào thùng, đội viên xăm mình chưa nhận ra sự nghiêm trọng.

Đến khi bị anh Lý hành thê thảm, kêu trời kêu đất, cậu ta vẫn không hiểu hôm nay mình chọc tức gì anh Lý.

Trời tối dần, Lý Đế Nỗ xem giờ, chào đội viên: "Có việc bận, tớ đi trước."

Sau mỗi trận bóng, người đầy mồ hôi, để tránh làm La Tại Dân khó chịu, anh thường về ký túc xá tắm trước, sạch sẽ rồi mới đi tìm Tiểu Dân ăn tối.

Mở cửa ký túc xá 611, hiếm hoi yên tĩnh.

Lý Đế Nỗ ném điện thoại và chìa khóa lên bàn, giơ tay túm cổ áo cởi áo bóng rổ, lấy khăn rồi đi về phía phòng tắm.

Đi được nửa đường, anh phát hiện cửa phòng tắm đóng.

Định hỏi ai bên trong, thì giây sau, cửa mở từ bên trong.

Bốn mắt chạm nhau, cả hai ngẩn người.

La Tại Dân: "Về rồi?"

Lý Đế Nỗ: "Đang tắm?"

Cả hai đồng thanh nói câu vô nghĩa, rồi im lặng.

"Lúc vẽ làm đổ màu lên người nên bị bẩn." La Tại Dân rụt rè dời mắt, tránh nhìn nửa thân trên trần trụi của đối phương, "Tớ tắm xong, cậu tắm đi."

"Ừ." Lý Đế Nỗ đáp, khi cậu sắp lướt qua, bất ngờ hỏi, "Hình xăm sau eo cậu, rốt cuộc là gì?"

La Tại Dân dừng bước, ngẩng nhìn anh: "Cậu thật sự tò mò à?"

Hầu kết khẽ động, Lý Đế Nỗ liếc eo cậu, thừa nhận: "Ừ, rất tò mò."

La Tại Dân im lặng một lúc, chậm rãi nói: "To the moon."

"To the moon?" Lý Đế Nỗ lặp lại, "Lên mặt trăng?"

"Ừ." La Tại Dân đáp, bước tiếp, rõ ràng không định giải thích thêm.

Dù có câu trả lời, Lý Đế Nỗ rơi vào trầm tư sâu hơn.

Hình xăm sau eo Tiểu Dân không phải tên ai, nhưng chắc chắn có ý nghĩa đặc biệt.

Sao lại là lên mặt trăng?

Tiểu Dân muốn cùng ai lên mặt trăng?

Hai câu hỏi này ám ảnh Lý Đế Nỗ, đến nỗi khi ăn tối ở nhà ăn, anh không kìm được hỏi: "Cậu muốn cùng ai lên mặt trăng?"

La Tại Dân ngừng đũa, hàng mi dài khẽ run, hơi thở như nhẹ đi.

Lý Đế Nỗ thấy phản ứng lạ, hối hận: "Tớ chỉ hỏi vu vơ, cậu không cần trả lời."

"Cùng người quan trọng nhất." Lâu sau, La Tại Dân thấp giọng đáp, "Muốn cùng người quan trọng nhất, lên mặt trăng."

Lý Đế Nỗ nhấm nháp câu nói, lòng dâng cảm giác khó tả.

"Người quan trọng nhất là ai?" Giọng anh như cười, nhưng nụ cười chẳng chạm đến đáy mắt "Chắc không phải... bạn trai cậu đâu ha?"

La Tại Dân cầm đũa, không thừa nhận cũng chẳng phủ nhận.

Nhưng với Lý Đế Nỗ, không phủ nhận là thừa nhận.

Thấy thái độ nghiêm túc của Tiểu Dân với hình xăm, thứ được xăm lên người chắc chắn ý nghĩa lớn.

Vậy, đó thật sự là hình xăm cặp à?

Gã kia, trên người cũng có câu này không?

Vị trí có giống nhau không...

Nghĩ đến đây, Lý Đế Nỗ đột nhiên đẩy bát ra, tạo tiếng cọ chói tai.

"Sao thế?" La Tại Dân ngơ ngác ngẩng lên, nhìn người đối diện, "Cậu không ăn à?"

Lý Đế Nỗ giọng nặng nề: "No rồi."

La Tại Dân nhìn hơn nửa đồ ăn còn lại, mắt nghi hoặc: "Cậu đang..."

Lý Đế Nỗ giật mình, nhận ra phản ứng của mình với hình xăm hơi kỳ lạ.

Có phải anh quá kích động không?

La Tại Dân: "Cậu đang giảm cân à?"

Lý Đế Nỗ: "..."

Bạn đang đọc truyện trên: Truyen4U.Com

Tags: #ninji