Chào các bạn! Truyen4U chính thức đã quay trở lại rồi đây!^^. Mong các bạn tiếp tục ủng hộ truy cập tên miền Truyen4U.Com này nhé! Mãi yêu... ♥

Chương 17

Hệ thống đang dần trở về trạng thái ổn định.

Các cảnh báo biến mất khỏi giao diện.

Đường biểu đồ rơi xuống mức nền.

Leon vẫn đứng đúng vị trí, anh chưa rời khỏi bảng điều khiển.

Anh đứng thêm một lúc lâu, mắt không rời khỏi vùng cách ly đã được niêm phong.

Như thể chỉ cần đợi thêm vài giây nữa, sẽ có điều gì đó thay đổi.

Nhưng không có gì thay đổi.

Anh quay lại.

Anh bế cơ thể sinh học của Elia lên.

Trọng lượng thật sự của một cơ thể người khiến cánh tay anh khựng lại trong khoảnh khắc.

Cả hai bước vào phòng mô phỏng - nơi từng chứng kiến lần hoán đổi trước đó.

Không gian vẫn giữ nguyên bố cục cũ.

Chỉ khác người nằm trên giường.

Anh đặt cơ thể sinh học xuống.

Elia ngồi xuống bên cạnh đó.

Kết nối được thiết lập xong.

Các cổng dữ liệu mở ra.

Quá trình bắt đầu.

Dòng mã lướt qua màn hình.

Các chỉ số thần kinh được đồng bộ từng phần một.

Không ai nói gì.

Chỉ có âm thanh nền của hệ thống.

...

Một nhịp.

Hai nhịp.

Rồi tín hiệu ổn định.

Kết nối hoàn tất.

Elia chuyển về cơ thể.

Trong khoảnh khắc đầu tiên, cô không mở mắt ngay.

Nhịp tim vang lên rõ ràng trong lồng ngực - không phải mô phỏng, mà là áp lực thật của máu chảy qua mạch.

Không khí chạm vào da.

Hơi thở đi qua thanh quản nặng hơn ký ức.

Cô nhấc tay lên.

Chuyển động chậm hơn nhiều so với phản hồi số.

Cảm giác da thịt không sắc nét như tín hiệu điện.

Nhưng có trọng lượng.

Có giới hạn.

Elia từ từ mở mắt ra.

Ánh sáng chạm vào võng mạc, không phải cảm biến.

Cô thì thầm:

"Cảm giác xa lạ... nhưng cũng thật quen thuộc."

Leon không trả lời.

Quá trình thành công.

Nhưng trong căn phòng đó, lại có một khoảng lặng kéo dài.

Elia chầm chậm ngồi dậy. Cử chỉ của cô đang thích nghi lại với cơ thể.

​Ánh mắt cô hạ xuống, rồi dừng lại ở phía đối diện.

Giờ đây, thứ nằm bất động lại là cơ thể của Atoria.

Không còn phản hồi.

Hai cơ thể giống hệt nhau, nhưng một bên bắt đầu ấm lên, còn một bên đang lạnh dần.

Chỉ còn là một khối kim loại, như một bức tượng vô hồn.

Căn phòng rơi vào im lặng.

Một dao động nhỏ xuất hiện trên biểu đồ - thấp hơn ngưỡng phát hiện tiêu chuẩn.

Hệ thống không đánh dấu cảnh báo.

Leon cũng không.

Anh không thể ngủ được.

Đêm đó và cả đêm sau nữa.

Anh vẫn thường xuyên kiểm tra vùng cách ly.

Thêm một lần.

Rồi một lần nữa.

Các chỉ số không thay đổi.

Vài ngày sau khi niêm phong.

Hệ thống bây giờ đã có thể vận hành bình thường.

Nhiệm vụ mới được giao. Dữ liệu tiếp tục chảy.

Leon cố quay lại quỹ đạo công việc.

Thời gian cứ thế trôi qua.

Mỗi khi rảnh, anh lại nhìn vào màn hình vùng cách ly.

Không có phản hồi.

Anh chuẩn bị tắt.

Elia bỗng nhiên lên tiếng.

"Có một dao động."

Leon không nhìn cô.

"Dư âm cộng hưởng."

Elia bước lại gần hơn.

"Nếu là dư âm, nó không nên lặp lại theo cùng pha."

Leon dừng tay.

Anh mở thuật toán riêng - thứ không nằm trong giao thức tiêu chuẩn.

Dữ liệu được tái phân tích ở độ phân giải cao hơn.

Đường biểu đồ tách lớp.

Chu kỳ hiện rõ.

Dao động trùng với mẫu nhận thức của Atoria ở khoảnh khắc cô cắt liên kết.

Leon nhìn con số.

Không đủ để kết luận cô còn tồn tại.

Nhưng cũng không thể gọi đó là nhiễu.

Anh như được thắp lên hy vọng.

Elia là người đọc giá trị trước.

"Chu kỳ vẫn giữ nguyên."

Con trỏ dừng trên dòng dữ liệu.

Leon nhắm mắt lại.

Không phải vì mệt.

Mà vì anh hiểu điều này có nghĩa gì.

Leon tạo một thư mục mới.

Con trỏ nhấp nháy trên ô đặt tên.

Anh không nhập gì.

Màn hình phía sau anh vẫn mở.

Trong vùng cách ly, đường dao động gần như phẳng tuyệt đối.

Gần như.

Một điểm rất nhỏ vừa lệch khỏi nền chuẩn, gần như không thể thấy.

Không đủ để tạo cảnh báo.

Nhưng đủ để tồn tại.

Elia nhìn thấy trước.

Cô không nói.

Bạn đang đọc truyện trên: Truyen4U.Com