Chương 9
Một tháng sau khi sự kiện hoán đổi diễn ra.
Quãng thời gian đủ để Elia học cách cười giống Atoria.
Nhưng chưa đủ để cô quên mình là ai.
Chính vì vậy, khi ở gần Leon, cô lại càng khó nói chuyện tự nhiên.
Khoảng thời gian đầu khá là khó khăn với cô.
Bây giờ Elia đã có thể nói chuyện mềm hơn.
Chỉ là thỉnh thoảng có vô thức hơi máy móc.
Trên đường về.
Elia nói chuyện bình thường.
Leon hỏi về công việc.
Elia trả lời khá mềm.
Rồi bất chợt…
“Em đã tối ưu hóa phản hồi cảm xúc để phù hợp với môi trường xã hội.”
Leon im lặng một giây.
Elia nhận ra mình vừa nói gì.
“Ý em là… em đang cố gắng thích nghi.”
Khoảnh khắc nhỏ.
Leon không trách.
Chỉ nói:
“Không cần tối ưu khi ở cạnh anh.”
Cô quan sát phản chiếu của mình trên cửa kính.
Cô thử cười.
Rồi tự hỏi.
“Biểu cảm này có phải của mình không?”
Gương mặt trong kính phản chiếu giống Atoria hơn cô nhớ.
Cô thử giữ nguyên nụ cười đó thêm vài giây.
Nó không còn gượng gạo như trước.
Nhưng cũng không hoàn toàn là của cô.
Cô tự hỏi Leon nhìn thấy điều gì khi nhìn vào gương mặt này.
Atoria…
Hay Elia?
Sau khi ăn tối xong, Leon nhìn ra ngoài ban công.
Elia đang đứng ngoài đó.
Anh ra ngoài với cô.
Gió đêm thổi nhẹ qua lan can.
Thành phố phía dưới vẫn sáng.
Nhưng ở đây, mọi thứ yên tĩnh đến mức nghe rõ cả tiếng thở của nhau.
Cả hai tâm sự một lúc.
Elia chủ động bắt chuyện trước.
"Nếu em cứ trong cơ thể này... liệu anh có còn nhận ra em."
Leon không trả lời ngay.
Anh nhìn cô, không phải nhìn cơ thể — mà nhìn ánh mắt.
“Anh chưa từng nhận ra em bằng cơ thể.”
Elia hơi khựng.
“Dạo gần đây em thấy mình đã thay đổi.”
“Cách nói chuyện. Cách suy nghĩ.”
“Đôi khi em không chắc người đứng trước anh là ai.”
Leon dựa lưng vào lan can.
Giọng vẫn bình tĩnh.
“Em luôn nghĩ mình thay đổi nhiều hơn thực tế.”
Elia nhìn anh.
“Vì sao anh chắc như vậy?”
Leon nhẹ nhàng trả lời cô.
“Vì mỗi khi em sợ mình không còn là mình…”
“Em lại nhìn anh như thế này.”
Anh im lặng một nhịp, rồi lại nói.
“Atoria sẽ không bao giờ hỏi anh có còn nhận ra cô ấy không.”
“Chỉ em mới hỏi vậy.”
Không cao giọng.
Chỉ là sự thật.
Elia im lặng.
Rồi hỏi thẳng.
“Vậy anh nhận ra em bằng cách nào?”
Anh thở ra.
Hít một hơi sâu.
Leon nhìn thẳng vào cô.
Không né.
“Vì anh yêu em.”
“Anh yêu cách em luôn cố gắng hiểu mọi thứ.”
“Anh yêu việc em luôn nghĩ mình không đủ… dù em đã hơn tất cả.”
“Anh yêu em trước khi em có cơ thể này.”
“Và anh không cần em đổi lại bất cứ điều gì.”
Giọng anh vẫn bình tĩnh.
Không kịch tính.
Chỉ chắc chắn.
Elia mỉm cười nhẹ.
“Vậy đó là câu trả lời của anh.”
Một nhịp nhỏ.
“Nếu em vẫn còn cơ thể sinh học… chắc giờ tim em đang rối loạn.”
Leon hơi nghiêng đầu.
“Không cần tim sinh học để biết mình đang rung động.”
Elia nhìn xuống tay mình.
“Em chưa từng hiểu tình yêu.”
“Nhưng nếu được ở cạnh anh… em không muốn rời đi.”
Leon đáp:
“Vậy là đủ.”
Anh đưa tay ra.
Elia nhìn xuống vài giây — như đang xử lý một quyết định.
Rồi cô đặt tay mình vào tay anh.
Bàn tay anh ấm hơn cô tưởng.
Không phải vì nhiệt độ đơn thuần.
Mà vì lần đầu tiên, cô không cần tính toán cách phản ứng.
Cô chỉ đứng đó.
Và ở lại.
Bạn đang đọc truyện trên: Truyen4U.Com