Chương 11
Không có ai trả lời anh. Chỉ có tiếng cánh quạt trần xoay đều, cắt không khí thành những vòng lặp chính xác và vô cảm. Phong mở mắt. Trần nhà cũ của căn phòng trên đường Nguyễn Văn Lạc hiện ra với màu trắng nhạt đến tàn nhẫn. Thực tại không ồn ào, nhưng nó phủ xuống anh như một tấm khăn ướt.
Lưng áo ướt đẫm. Tim đập dồn. Cảm giác như anh vừa chạy qua một sân trường trống, vừa gọi một cái tên đến khản cổ và chỉ nghe lại tiếng mình bật ngược. Anh hít sâu, cố tìm mùi phấn bảng, tìm hơi nắng của những ngày cuối năm cũ. Không có gì. Không còn Mây của tuổi mười bảy. Không còn gã trai tin rằng chỉ cần chân thành là đủ để giữ một đám mây đứng yên.
Anh không nằm trên giường. Anh ngủ gục trên chiếc ghế tựa. Một tư thế nửa chừng, không nghỉ ngơi hẳn cũng không tỉnh táo hoàn toàn. Điện thoại sáng lên bên cạnh, thời gian nhảy số lạnh lùng. Mọi thứ vẫn vận hành đúng quỹ đạo của nó, bất chấp giấc mơ vừa xé toạc lồng ngực anh.
Đà Lạt vẫn ở phía trước như một kế hoạch đã được soạn sẵn, anh nghĩ nó là một cuộc tạm lánh khỏi không khí ngột ngạt của Sài Gòn. Nhưng điều khiến anh lạnh sống lưng không phải chuyến đi, mà là nhận thức vừa bật ra sau giấc mơ rằng anh không sợ mất người phụ nữ của hiện tại, người đã có cuộc sống khác, quỹ đạo khác. Anh sợ mất Mây của mùa hạ năm đó vì đó là phiên bản duy nhất từng khiến anh thấy mình sống chứ không chỉ tồn tại.
Trong mơ, lời từ biệt rõ ràng hơn cả ngoài đời. Không mơ hồ. Không vòng vo. Như một bản án được đọc chậm để đảm bảo bị cáo nghe rõ từng chữ. Người ta có thể bảo mộng là ảo. Nhưng cơn đau thắt nơi ngực thì không ảo. Nó vật lý, nó cụ thể, nó đo được bằng nhịp tim tăng vọt và lớp mồ hôi lạnh trên da.
Phong đứng dậy. Anh vuốt lại mái tóc theo thói quen chỉnh tề. Một nghi thức nhỏ, gần như mê tín vì anh nghĩ nếu bề ngoài đủ gọn gàng, có lẽ đời sẽ bớt hỗn loạn. Nhưng tay anh lại dừng lại ở tay nắm cửa. Anh chợt nhận ra mình không thực sự biết mình định đi đâu.
Ngoài hẻm, tiếng ve bắt đầu râm ran. Không ồn ào, nhưng dai dẳng. Một mùa hạ nữa quay lại. Thời gian không chờ anh đồng ý. Nó cứ thế tái diễn, mang theo mùi phượng vĩ đầu mùa và những ký ức từng nóng rực như thể không bao giờ tàn.
Anh châm thuốc. Khói bay chậm trong không khí oi nồng. Mùi thuốc hòa vào hương phượng thành một thứ hỗn hợp nồng và gắt nó giống như cách mất mát bám lại trong anh nhưngkhông đủ để giết chết, nhưng đủ để làm mọi thứ nhạt đi.
- Mùa hạ này mang em đi đâu vậy?
Câu hỏi rơi xuống nền nhà, không ai nhặt.
Một cánh phượng lẻ loi đáp xuống nền xi măng ngoài hiên. Không ai cúi xuống giữ nó lại. Phong nhìn theo và nhận ra câu hỏi quan trọng hơn không còn là em đang ở đâu.
Mà là: mùa hạ này sẽ mang anh đi về phía nào?
Anh có kế hoạch. Có tiền. Có xe để rời thành phố bất cứ lúc nào. Nhưng giữa vô số lựa chọn ấy, anh không giữ nổi một hiện tại có em. Và lần đầu tiên, anh không chắc chuyến đi sắp tới là để tìm kiếm, hay chỉ là một cách khác để tiếp tục trốn.
Tiếng chuông điện thoại vang lên, gọn và sắc, như một đường rạch thẳng vào lớp không khí đặc quánh ký ức. Phong nhìn màn hình. Tên Tuyết Phương hiện rõ, không cảm xúc, không biểu tượng. Một thực thể của lý trí.
Anh để chuông đổ thêm hai nhịp rồi mới bắt máy.
- Anh đi Đà Lạt chưa?
Giọng cô đều, không cao không thấp. Cách nói của một người quen ngồi trước những khủng hoảng của người khác mà không để mình bị cuốn theo. Ổn định. Tỉnh táo. Có khoảng cách.
- Đi thôi. Em ở đâu, anh qua đón.
Anh trả lời nhanh hơn bình thường. Nhanh để khỏi kịp suy nghĩ. Nhanh để không cho mình cơ hội rút lại.
- Em đang ở phòng khám - Cô nói, rồi dừng một nhịp đủ dài để anh nghe rõ tiếng thở của mình trong điện thoại - Nhưng anh chắc chứ? Anh không đang chạy trốn đấy chứ?
Phong bật cười. Tiếng cười ngắn, khô, không có dư âm.
- Nếu chạy trốn thì anh đã đi xa hơn rồi.
Anh dừng lại, rồi nói thêm, như một sự thật lỡ miệng:
- Em là người duy nhất không nhìn anh như thằng ngốc khi anh kể về Mây.
Im lặng. Không nặng nề, nhưng đủ để những điều chưa nói kịp định hình.
- Anh biết chuyến đi này không phải để tìm cô ấy - Tuyết Phương tiếp tục, giọng vẫn giữ nhịp chuyên nghiệp quen thuộc - Cũng không phải để chứng minh anh đã ổn. Vậy anh đi để làm gì?
Phong nhìn ra cửa sổ. Nắng trưa của Thành phố Hồ Chí Minh đã dịu hơn, nhưng vẫn đủ sáng để phơi bày mọi thứ. Thành phố vận hành bình thường. Chỉ có anh là không.
- Đi để xem mình còn cảm thấy được gì.
Anh nói thẳng. Không ẩn dụ. Không vòng vo. Như một ca phẫu thuật không gây mê.
Cúp máy.
Căn phòng lại rơi vào yên lặng. Phong chợt nhận ra mối quan hệ giữa anh và Tuyết Phương có cấu trúc kỳ lạ. Cô không giống Mây. Không dịu dàng để anh ẩn nấp. Không mơ hồ để anh tưởng tượng. Cô nhìn anh như một bài toán nhiều ẩn số. Không phán xét. Không thương hại. Chỉ phân tích. Sự lạnh lùng ấy đôi khi làm anh khó chịu, nhưng cũng chính nó khiến anh thấy an toàn. Ít nhất, ở trước mặt cô, anh không phải diễn.
Anh cầm chìa khóa, xuống hầm xe. Động cơ nổ lên chắc nịch. Âm thanh thực tế, khác hẳn những giấc mơ vừa bóp nghẹt anh ít phút trước.
Ba mươi tuổi. Có nhà. Có xe. Có tiền. Có địa vị đủ để không ai gọi anh là thất bại. Nhưng người duy nhất anh rủ đi cùng trong hành trình này lại là bác sĩ tâm lý của mình. Một lựa chọn nghe có vẻ phi lý, nhưng lại trung thực.
Xe lăn bánh khỏi tầng hầm, hòa vào dòng người đang tràn qua các con đường của Thành phố Hồ Chí Minh. Phong nhìn vào gương chiếu hậu. Không có sân trường. Không có ghế gỗ. Không có mùa hạ treo trên tán phượng.
Chỉ có con đường phía trước dẫn lên Đà Lạt.
Anh không chắc chuyến đi này sẽ chữa lành điều gì. Có thể nó chỉ là một liều thuốc đắng, buộc anh phải nhìn thẳng vào vết thương đã được băng tạm quá lâu dưới cái tên mỹ miều: cố chấp.
Và lần này, anh biết mình không thể đổ lỗi cho mây.
Mười lăm phút sau, xe dừng lại ở bãi đỗ đối diện phòng khám. Động cơ tắt. Không nhạc. Không thông báo điện thoại. Chỉ có một khoảng lặng cắt ngang nhịp chuyển động của Sài Gòn đầy nhộn nhịp.
Phong ngồi yên, lưng tựa vào lớp ghế da còn giữ mùi vật chất mới. Anh hiểu rõ cảm giác này vì chỉ cần nhúc nhích quá sớm, ý định vừa hình thành sẽ sụp xuống, nhường chỗ cho một quyết định an toàn hơn. Ở lại hoặc quay đầu.
Anh rút một điếu thuốc từ bao mới. Động tác chậm, quen, gần như mang tính nghi thức. Không phải vì thèm nicotine. Mà vì anh cần một thứ gì đó cụ thể để cầm nắm.
"Tách."
Chiếc Zippo bật lửa khô và dứt. Ngọn lửa nhỏ hắt lên kính chắn gió một vệt sáng ngắn ngủi. Anh nhìn chính mình trong lớp phản chiếu mờ ấy. Hít sâu. Khói đi vào phổi, nóng và thẳng thắn. Ít nhất, cảm giác đó là thật.
Anh vẫn tự nhủ mình kiểm soát được cuộc đời. Có tài chính. Có kế hoạch. Có khả năng di chuyển bất cứ đâu. Nhưng sự thật là quỹ đạo đã lệch từ lâu, chỉ là anh đủ bận để không nhìn xuống bảng điều khiển.
Trong gương chiếu hậu, một người đàn ông ngoài hai mươi hiện ra với vẻ ngoài ổn định và ánh mắt nhiều tầng mệt mỏi. Mỉa mai ở chỗ là anh đang chuẩn bị lên Đà Lạt cùng bác sĩ tâm lý của mình để phân tích chính nỗi đau. Trưởng thành đôi khi chỉ là chấp nhận rằng bạn cần người khác chỉ ra điểm mù của mình.
Cửa phòng khám mở. Tuyết Phương bước ra.
Cô không gây chú ý. Không phô trương. Nhưng có một thứ ở cô khiến người đối diện tự động hạ giọng. Không phải quyền lực. Là sự tỉnh táo.
Phong dập thuốc, bước xuống xe. Ánh đèn đường phủ lên hai người một màu vàng nhạt. Cô nhìn bao thuốc trong tay anh, không cần hỏi nhiều như thể cô đang trách anh rằng "Anh lại hút thuốc nữa à?".
- Bỏ thuốc thì dễ - Anh nói trước, giọng thấp và khô - Bỏ ký ức mới khó.
Phương không phản bác. Cô mở cửa xe, ngồi vào ghế phụ, thắt dây an toàn.
- Không ai yêu cầu anh bỏ quá khứ - Cô đáp, mắt nhìn thẳng phía trước - Chỉ là anh cần hiểu vì sao nó vẫn điều khiển được anh.
Không có cao trào. Không có ủy mị. Chỉ một câu nói đặt đúng chỗ.
Xe lăn bánh. Thành phố lùi dần sau lưng, không níu kéo. Những con đường quen thuộc trôi qua như dữ liệu cũ đang được đóng lại.
Chuyến đi này không phải một cuộc trốn chạy lãng mạn. Không có nhạc tình. Không có lời hứa hẹn. Đây là một hành trình có mục đích rõ ràng: giải phẫu.
Lần đầu tiên, Phong không đi tìm một đám mây. Anh đi tìm cơ chế đã khiến một cái tên ám ảnh hệ thần kinh mình suốt nhiều năm.
Và lần này, anh biết khói thuốc sẽ không giúp ích gì.
Bạn đang đọc truyện trên: Truyen4U.Com