Vào một buổi tối đẹp trời. Tôn Dĩnh Sa ôm chiếc bánh kem do chính tay mình làm, vui vẻ bước đi. Đôi má ửng hồng, nụ cười ngây ngốc của thiếu nữ không giấu nổi. Với một người ít khi vào bếp như cô, làm được chiếc bánh ấy đã là một kỳ tích. Đến cả Lương Tĩnh Khôn nhìn thấy cũng phải há hốc: "Chưa ăn mà anh đã cảm nhận được đủ vị đắng, ngọt, cay rồi đấy." Tôn Dĩnh Sa lườm anh: "Ai cho anh ăn! Dù không đẹp như ngoài tiệm, nhưng đây là bánh tình yêu." Cô cười ngốc, rồi ôm bánh chạy đi. Phía sau, Lương Tĩnh Khôn gọi với: "Lại đi tìm Vương Sở Khâm chứ gì? Nó đang ở quán bi-a đấy. Tốt nhất là em đừng có tình cảm với nó." Tôn Dĩnh Sa quay đầu, có chút tức giận: "Đại béo, anh nói vậy là sao? Anh ấy đâu có xấu như anh nghĩ." Nói rồi, cô rời đi. Nhưng ngay khi chuẩn bị bước vào... Cửa thang máy mở ra. Một nhóm người vừa cười nói vừa bước ra. Cô nhận ra bóng lưng quen thuộc-là anh. Tôn Dĩnh Sa nép vào sau tường, định cho anh một bất ngờ. Nhưng thứ cô nghe được... lại là sự thật. Cao Vĩ cười cợt: "Anh với chị dâu yêu lâu vậy, giờ mới thấy đấy. Mỗi ngày một cô, hôm nay lại là cô em này à?" Chu Khải tiếp lời: "Đừng quên vụ cá cược. Hay là mày thật sự thích con bé đó rồi?" Vương Sở Khâm đứng đó, tay đút túi, khóe môi nhếch lên: "Em gái của Đại béo đúng là dễ thương... nhưng cũng chỉ để trêu đùa tình cảm thôi." Cả đám bật cười lớn. Lâm Quân Nho lắc đầu: "Đúng là cáo già xảo quyệt." Tiếng cười xa dần. Tôn Dĩnh Sa đứng chết lặng. Bàn tay siết chặt hộp bánh, đôi mắt ươn ướt. Cô bước đến thùng rác... v
Tên khác: Thì ra vẫn luôn có anh/ 原来一直有你Tên Hán Việt: Bàn thạch khai xuất phù tang hoa/ 磐石开出扶桑花Tác giả: Bạch Nhất Mặc/ 白一墨Edit + Design: Ndmot99 🐬🐬🐬Thể loại: hiện đại, phá án, sủngĐộ dài: 129 chương chính vănVai chính: Tang Cẩn, Bàng LỗiVai phụ: Mãn Thành Uy*Chú thích: Phù tang là hoa dâm bụt, chữ Cẩn trong tên của nữ chính cũng mang ý nghĩa đó....Nguồn convert: https://wikidich.com/truyen/ban-thach-no-ra-hoa-dam-but-WCiojHCVfCHdjVoGNguồn tiếng Trung: http://www.ggdown.com/33/33316/…
Truyện dịch hồi vào nghề nên rất nhiều sai sót, nội dung cẩu huyết như phim Hàn Quốc, bị lược bỏ nhiều như lá rụng mùa thu, đã cảnh báo trước nên ai chấp nhận được thì đọc, ai không chấp nhận được thì nhấn X, chủ nhà dịch truyện, đăng truyện vì niềm vui, tốn điện, mỏi mắt chứ chả nhận được xu nào, thế nên ngưng chỉ đạo, ngưng làm sếp, thay vào đó hãy tìm truyện hợp gu với mình mà đọc, ở đây chi cho bực bội và tốn thời gian? Xin chân thành cảm ơn.…
Tên khác: Nhạ thượng thủ tịch tổng tàiNguồn: Truyện tranh thập cẩmTình một đêm không có kết quả, cô gái to gan len lén rời đi,thậm chí ở trên ga giường hạ dấu "chiến thư" khiêu khích.Tần Tấn Dương nhìn ấn kí chói mắt đỏ mọng này, trong đôi mắt lóe lên tia sáng lạnh lẽo. Hắn thề, dù có đi khắp cả Đài Loan, hắn cũng phải tìm ra nữ nhân to gan dám chạy trốn hắn này !Ngày thứ hai, trên trang nhất của các tờ báo lớn ở Đài Loan đồng loạt đăng "lệnh truy nã" Cả trang báo chỉ có hình một cô gái xinh đẹp lộ ra tấm lưng trần, làm cho người ta không thể tò mò muốn biết dung mạo của nàng.Trên chiếc giường đơn trắng muốt, dấu môi son đỏ hồng nghênh ngang khiến người ta không khỏi mơ màng. Bên cạnh chỉ có một hàng chữ nhỏ -- "Là ai, tự động xuất hiện trước mặt ta. Nếu không, tự gánh lấy hậu quả".Cùng lúc đó, Đồng Thiên Ái cầm lấy tờ báo bước đi trên đường, gương mặt tức giận đỏ bừng bừng. Hai mắt ngây thơ vô tội, hồi tưởng lại trò đùa dai ngày hôm qua trong phòng khách sạn...Trời ơi ! Nàng chọc tới ác ma sao !Ảo não nhìn đi nhìn lại, đem cái tên của nam nhân niệm tám trăm lần, không, phải nói nguyền rủa tám trăm lần !"Tần Tấn Dương...tổng giám đốc tập đoàn tài chínhTần thị..."Đồng Thiên Ái bóp nát tờ báo trong tay, đi tới tổng công ty của tập đoàn Tần thị.Đồng Thiên Ái, một đứa trẻ không nơi nương tựa, sáng sủa thẳng thắn, tuy còn ngây thơ trẻ con.Cuộc đời này lỗi lầm lớn nhất mà nàng phạm phải, chính là trêu chọc tên tổng giám đốc Tần Tấn Dương.…
•Tác phẩm: Kính Vị Tình Thương•Tác giả: Thỉnh Quân Mạc Tiếu•Editor: pastanista•Tích phân: 1,533,603,584•Thể loại: Cung đình quyền mưu, tình hữu độc chung, nữ phẫn nam trang, chậm nhiệt, HE•Nhân vật chính: Khất Nhan A Cổ Lạp (Tề Nhan) x Nam Cung Tĩnh Nữ (Trăn Trăn)•Nguồn convert: https://wikidth.net/truyen/kinh-vi-tinh-thuong-XoV3MlS4CBf9twOw (đã được sự cho phép của converter Uyên)…
Ba cô gái có ba cá tính khác nhau nhưng cực kì thân với nhau, cùng nhau tạo ra nhiều chiêu trò quậy phá khiến các thầy cô trong trường đều phát hoản khi nghe đến 3 cái tên này.Ba chàng trai có ngoại hình khiến các cô gái si mê, thèm thuồn. Một cold boy lạnh lùng nhưng ẩn sâu trong ánh mắt lạnh lùng đó là một nỗi buồn vô tận. Một cool boy hoàn hảo luôn nở nụ cười trên môi. Một play boy đúng nghĩa thay bồ như thay áo.Cuộc đụng độ giữa ba chàng hot boy và ba nàng hot girl sẽ tạo nên nhiều mâu thuẫn. Liệu họ có vượt qua được các thử thách để đến với bến bờ hạnh phúc?Mời mọi người đón đọc từng chap của Bộ tam siêu quậy nhé! :">#YuuCoo's story…
Mơ Tưởng Em Ấy Cũng Vô Dụng Tác giả: Giai Nhân Thể loại: Đam mỹ, hiện đại Văn án Tô Thành là đại thiếu gia của Tô gia, là người đứng đầu trong danh sách thừa kế gia sản, tính tình vốn là cuồng ngạo liều lĩnh, không sợ trời không sợ đất, cuối cùng lại gặp ngay phải Đồ Du Du một bụng chính kinh hàm hồ linh tinh. Lúc mới quen biết: - Đồ Du Du - Học sinh Tô, tôi là thầy giáo không được gọi thẳng tên của tôi như vậy - Văn nhã bại hoại, không giống thầy giáo Sau khi quen biết: - Du Du - Học sinh Tô, cậu gọi tôi một tiếng thầy thì chết hả - Văn nhã bại hoại, không giống thầy giáo Trong mắt của học sinh Tô nào đó luôn coi thầy giáo của mình là một bộ dáng văn nhã bại hoại, từ đầu đến cuối so với người yêu nhỏ bé của mình vẫn là thích hợp hơn một thầy giáo, thế cho nên học sinh Tô luôn bá đạo lớn tiếng ở trước mặt mọi người nói rằng: - Chuyển lời cho nhau, mơ tưởng em ấy cũng vô dụng! Thầy giáo Đồ chỉ còn biết tức giận đỏ bừng bừng mặt quát lớn: - Học sinh Tô!…
* Tên gốc là "Nghịch phong đích hôn" - 《 逆风的吻 》, có thể hiểu là "Nụ hôn ngược gió" hoặc là "Nụ hôn của Nghịch Phong" như trên, vì "Nghịch" ngoài nghĩa "ngược" còn là tên của nam chính - Mạc Nghịch, "Phong" (gió) là tên của nữ chính - Thi PhongMạch Nghịch nói với Thi Phong: "Thi Phong, cứu anh, anh sắp chết rồi."Trước khi gặp Thi Phong, thuốc lá là cơn nghiện lớn nhất của Mạc Nghịch;Sau khi gặp Thi Phong, cô là cơn nghiện lớn nhất của Mạc Nghịch…