'Chợ chiều trời đổ mưa rơi Mưa rơi thấm ướt vai người tôi thương.' Ông Mậu - phú hộ vùng Đông Giang và người vợ cả Liễu Huệ có hai người con trai là cậu cả Tự Khiêm và cậu hai Tự Thành, dưới thì có cậu ba Tự Kiêu là con của người vợ lẽ Trần Lan. Nhà ông Mậu giàu có với nghề buôn muối lâu đời, nhà cao cửa rộng, các con thì có điều lành tiếng thơm gần xa, nên đến tuổi thành gia, các cậu cũng được nhiều cô trông ngóng. Nhưng giữa những lời mai mối rộn ràng , cậu hai Tự Thành lại lặng lẽ giấu trong lòng một bóng hình. Đó là cô Đào bán bánh trôi hấp ngoài cổng chợ. Giữa khói xửng nghi ngút mỗi sớm, giữa tiếng người mua kẻ bán ồn ã, nàng vẫn lặng lẽ như một vạt áo nâu giữa mưa chiều. Không phấn son, không lời ong bướm, chỉ có ánh mắt trong và nụ cười dịu. Cậu Thành ngang qua chợ bao lần, ánh nhìn dừng lại bao lần, nhưng bước chân chưa một lần tiến lại gần. Chữ nghĩa đèn sách thuộc làu, lễ nghĩa khuôn phép không thiếu, vậy mà trước một người con gái, lại chẳng biết mở lời ra sao.
Một câu chuyện hài hước về ngạo kiều vương thụ Biện Bạch Hiền và phúc hắc vương công Phác Xán Liệt. Ừm... có vài cảnh H nhẹ nhàng, dễ coi. Trong thời gian đọc fic, nếu bn có ngã từ ghế xuống đất hay ném máy tính/ điện thoại xuống đất thì con này hoàn toàn không chịu trách nhiệm. Fic edit đầu tay, mong mn ủng hộ <3Không sao chép dưới mọi hình thức. Iu #Gin…
✏ Tác giả: Aviv💜 Thứ hạng cao nhất: #1 Pink (#1 lúc nào mình cũng không biết đến khi có bạn nhắc) ^^❌Tuyệt đối không đem đi đâu khi chưa có sự đồng ý. Hãy tôn trọng người viết là tớ. Thanks! ☆ Lưu ý truyện có thể sẽ dài. 🍒 Dân khối A nên văn không mượt, nhưng mong mọi người ủng hộ. ❤❤❤…
Mẹ đẻ: Vô Biên KháchEdit: Thỏ Cụp TaiTình trạng bản gốc: hoàn thành 100 chương (98 chương + 2 ngoại truyện)Tình trạng edit: HOÀN (12/10/2020)Nguồn: WikidthThể loại: nguyên sang, đam mỹ, cổ đại, giả tưởng, tình cảm, ngọt sủng, điền văn, nhân thú, chủ thụ, HESắt thép 'thẳng' nam con người rắn rỏi công X dễ thương chút ngốc dính người thỏ tai cụp mỹ thụ-------Nhá hàng: Hoắc Tranh kế thừa tài sản của đại ca, nhân tiện cũng 'kế thừa' luôn 'tiểu tẩu tử' chưa qua cửa.Hắn một lòng vì muốn tốt cho tiểu tẩu tử, vừa đảo mắt, tiểu tẩu tử lại dính tới ôm chân hắn.Tiểu tẩu tử có một đôi mắt mỹ lệ, ánh mắt long lanh, đều đem hồn người ta câu đi mất.Tiểu tẩu tử còn có giọng nói thật nhẹ nhàng, luôn ở bên tai hắn gọi "Tranh Tranh."Hăn vô số lần tự nói với chính mình đối phương là 'tẩu tử' của mình, nhưng mỗi khi tiểu tẩu tử kêu đau, kêu lạnh, chịu ủy khuất, nội tâm Hoắc Tranh giãy giụa một phen, sau đó cái gì cũng đều bỏ qua, chỉ nghĩ đem tiểu tẩu tử ôm ôm hôn hôn.Sau đó hắn bỗng nhiên phát hiện, tiểu tẩu tử là con thỏ tai cụp."Tranh Tranh", Bạch Tế run lên cái lỗ tai xù xù, "Ta lạnh."Hoắc Tranh mặt không đổi sắc mà dang hai tay, "Đến đây, ta ôm ngươi."...Thụ mỹ mà không tự biết, công cong mà không tự hiểu.Vai chính: Hoắc Tranh x Bạch TếKHÔNG COPPYKHÔNG REPOSTTruyện chỉ được đăng tại wattpad @ThoCupTai…