95
Cậu không muốn đón vợ cậu về à?
Winner nhíu mày khó chịu, hắn đã say, cô bác sĩ này cũng say luôn sao? Lâu ngày không gặp, vợ gì ở đây? Vợ hắn sao? Vợ hắn đã không còn trên cõi đời này rồi. Hay là hắn đi gặp vợ hắn luôn? Việt Thi hận hắn như vậy, hắn xuống đó cùng liệu cô có tức quá mà sống lại không?
Giọng hắn mơ màng đáp lại:
- Đón? Đón ở đâu? Vợ tôi đang ở trên thiên đường rồi. Mai tôi sẽ lên đón cô ấy về.
Hắn muốn được chết cùng ngày với cô. Công ti? Sự nghiệp? Tiền bạc? Hắn không cần! Hắn biết hắn chỉ cần Việt Thi mà thôi, chi bằng xuống gặp cô luôn đi.
Men rượu giờ mới bộc phát tác dụng mạnh mẽ.
Tiếng "ợ" mạnh mẽ kèm theo khiến Hana cau mày. Nếu cô đoán không lầm thì tên này đang say. Ý tên này nói là gì? Hắn muốn chết?
- Này, cậu nghĩ cái gì vậy?
- Mai tôi sẽ đi tìm vợ...
Cơn say lấn át tất cả, hắn chìm sâu vào giấc ngủ. Ngủ say đến nỗi Hana gọi hắn còn không thể nghe thấy
Đêm, tiếng khóc huhuu của một người đàn ông vang lên thật bi ai, đau khổ. Hắn khóc, khóc vì nhớ cô, khóc vì căm ghét bản thân.
Việt Thi, chờ anh!
Đầu hắn đau nhức dữ dội, tiếng chuông điện thoại ồn ào đánh thức hắn dậy. Hắn rên nhẹ vì cơn đau khó chịu, bắt máy.
Đầu dây bên kia là thư kí của hắn:
- Anh, em mang hoa đến nhà anh nhé?
- Ừm.
Hắn dậy, tắm rửa ăn mặc thật chỉnh tề. Hắn muốn mình thật đẹp trai khi đến gặp cô. Nhưng gương mặt hắn thật chán đời, hốc hác, xuống sắc, nhợt nhạt khó coi.
Hai vợ chồng Tấn Tài, Minh Thi đã đến từ hai mươi phút trước. Họ sốt ruột nhìn Winner . Trợ lí nói, hắn ngồi trước mộ của cô từ sáng, mà hiện tại đã là năm giờ chiều. Hắn nhìn cô, không nhúc nhích. Gần hai ngày chưa có gì bỏ vào bụng nhưng hắn không cảm thấy đói. Cảm giác duy nhất là nhớ cô, nhớ cô vô cùng.
-Winner, cậu làm gì vậy? Mau về nhà đi!
Âm thanh dễ nghe này sao quen thuộc đến thế.
Là giọng nói của Việt Thi ?
Hắn hoảng hốt quay ra nhìn xung quanh, nơi này chỉ là một mảng u ám, lạnh lẽo, những ngôi mộ xây sát nhau nhưng khi nhìn vào lại cảm thấy vô cùng đơn độc. Chẳng có ai cả, không thấy bóng dáng quen thuộc hắn ngày đêm nhớ mong. Chỉ là ảo giác thôi.
Nhìn đồng hồ, trời đã sẩm tối, những con rơi chao đảo ngay trên đầu, tiếng quạ vang réo rác cuối đồng. Đến lúc hắn phải đi rồi.
Winner đặt môi lên tấm bia mộ bằng đá lạnh ngắt. Hơi ấm đọng lại rồi nhanh chóng biến mất. Một nụ hôn đầy lưu luyến.
Việt Thi , anh đến tìm em đây.
Tất cả công việc, cứ vứt đấy đi. Hiện tại, hắn chỉ muốn gặp cô mà thôi. Hắn lên xe tự mình rời đi.
Tấn Tài thấy biểu hiện khác thường của anh trai, không an tâm mà bí mật đi theo. Họ đứng đó đã lâu mà anh trai không hề phát giác ra. Anh biết hắn rất buồn. Mấy năm mất liên lạc với người mình yêu, mấy năm tìm kiếm cô không ngừng nghỉ, cuối cùng lại nghe tin cô đã chết. Tấn Tài rất may mắn vì anh vẫn tìm lại được Minh Thi, sống hạnh phúc bên cô.
Xe của Winner dừng lại bên cạnh một bờ sông. Hắn đứng, mơ hồ nhìn về phía trước, không có định hướng, không có điểm dừng. Cảm xúc kìm nén bấy lâu lại phát tác. Bờ vai hắn run mạnh, nước mắt cuối cùng cũng phải rơi ra.
Tấn Tài nắm chặt vô lăng, nhìn anh trai cau mày. Chẳng lẽ định nhảy sông tự tử đấy chứ?
Anh quay sang nói với Minh Thi đang lên cơn ốm nghén:
- Ở đây đợi anh, anh phải đi ngăn tên điên kia lại, vợ chịu khó nhé rồi anh đưa em về nghỉ ngơi.
Anh nhanh chóng chạy đến chỗ Winner , không do dự kéo mạnh hắn ra phía sau.
Nhận ra em trai, hắn khó hiểu cảm giác bực mình lấn át, quát lên:
- Chú làm cái gì đấy? Điên à?
- Anh mới là người bị điên đấy. Em mà không đi theo, chắc giờ này anh đang ở dưới lòng sông bơi với cá rồi!
Thấy Winner không trả lời, anh tiếp tục:
- Anh nhớ chị nhưng cũng đừng làm điều dại dột như thế chứ. Chị mong anh sống vui vẻ chứ không phải lúc nào cũng đau khổ thế này!
Hắn càng bực mình, em trai hắn thì hiểu gì chứ? Hắn tự biết Việt Thi rất hận hắn, ghét hắn. Hắn cần tìm cô để nói cô nghe một lời xin lỗi, để cô thích làm gì thì làm miễn sao cô vui vẻ.
Hắn lên tiếng phản đối Tấn Tài:
- Chú thì biết cái gì chứ?
Đưa mắt nhìn vào trong xe, thấy Minh Thi có vẻ không ổn, hắn kiếm cớ đuổi em trai mình về:
- Vợ chú sắp chết rồi kìa, mau đưa vợ về đi, ở đây gió lạnh, ảnh hưởng đến thai phụ.
Tấn Tài quay ra xe, đau lòng thấy vợ mặt mũi trắng bệch. Anh vuốt tóc cô, vô lưng an ủi:
- Anh đưa em về nhé.
Nhưng còn anh trai mình, Tấn Tài chẳng thể an tâm với ông tướng này. Hiện tại hắn đang thiếu ý chí sống, chỉ muốn chết để gặp Việt Thi , nếu để hắn ở một mình, không sớm thì muộn hắn cũng sẽ tìm đến cái chết.
Chẳng nhẽ lại tìm đến bác sĩ tâm lí? Tấn Tài là bác sĩ nên quan hệ của anh khá rộng, anh quen một người bạn là bác sĩ tâm lí có tay nghề rất cao, chỉ là hiện tại cô ấy đang bận ngao du khắp nơi với người yêu. Nhưng cứ thử gọi điện nhờ xem sao. Anh phải để anh trai mình trở lại bình thường mới được, chứ cứ như thế này thì gia đình anh lại lo lên lo xuống.
Đầu dây bên kia nhanh chóng bắt điện thoại, giọng nói trưởng thành, dễ nghe tỏ ra ngạc nhiên:
- Tấn Tài à?
- Vâng, là em. Chị à, có chuyện gấp lắm, chị đã về nước chưa?
Bên kia trả lời:
- Chị mới về hôm qua rồi, có việc gì?
- Chị ra bờ sông gần nhà chị giúp em khuyên một tên điên đang muốn chết về giúp em với, vợ em đang nghén, em khuyên mãi thằng anh em nó không chịu về, giờ em phải đưa vợ về nghỉ ngơi.
Tấn Tài nói ngắn gọn.
- Người em nói là Winner sao?
- Đúng rồi, sao chị biết?
Họ tiếp tục nói chuyện.
- Chị đang đi rồi, chị gọi điện cho nó từ hôm qua mà nó chẳng nghe máy, đang muốn tìm đây, may là em nhờ chị.
Tấn Tài lên sẽ, đeo tai nghe vào, vừa lái xe vừa trò chuyện với Hana.
- Chị ra nhanh giúp em nhé, mà sao chị quen anh trai em?
- Đại khái trước đó chị có điều trị cho vợ sắp cưới của nó.
- Nay là ngày giỗ của Việt Thi, nên anh trai em cứ đòi đi với chị ấy.
- Thế à? Bảo sao... chị có cách giải quyết rồi, em yên tâm đưa vợ về đi, chị sẽ đến thăm vợ và con em sau.
Hana mất chưa đến 5 phút đã đến bờ sông. Winner vẫn đứng đó, bóng dáng cô độc, u sầu đến bi thương. Hana chạy đến, đập mạnh vào vai hắn, trách móc:
- Cậu càng ngày càng to gan đấy, tôi gọi mà không nghe máy.
Vừa mới đuổi được một kẻ làm phiền, chưa được yên tĩnh bao lâu lại có thêm một người đến phá rồi, hắn tức giận chửi thề:
- Shit! Lại đến chị nữa.
Hana nhướng mày:
- Tôi làm sao?
Cô có lòng tốt, đang ân ân ái ái với anh yêu nhà mình, vì lo hắn chết mà chạy đi tìm hắn, thế mà tên này không những không cảm ơn mà còn chửi cô. Tên này không muốn gặp vợ nữa sao?
Là bác sĩ tâm lí, sau một hồi nói chuyện, Winner đã phun ra hết những thứ giấu kín trong lòng:
- Em nhớ cô ấy quá chị, em sẽ đi tìm cô ấy.
- Cậu tìm Việt Thi ở đâu?
- Em chết đi, mong sẽ được gặp.
Hana cười ha hả, đầy kinh thường nói với hắn:
- Cậu chết thì càng không có cơ hội gặp lại Việt Thi
Hắn im lặng, chưa hiểu ý của Hana ,do dự một hồi rồi hỏi:
- Nếu Việt Thi chưa chết thì sao?
- Chẳng có "nếu" đâu chị, sự thật thì không thể thay đổi.
Hắn đã nhận ra từ lâu rồi, sự thật quá khắc nghiệt, quá đau lòng, nhưng hắn vẫn phải chấp nhận.
- Nếu tôi nói Việt Thi chưa chết, hơn nữa còn đã có một đứa con, cậu tin không?
Winner cứng đờ người. Rồi lại lắc đầu xua tan những suy nghĩ đang len lỏi. Không! Cô đã chết rồi, em trai hắn nói rằng đã nhìn thấy xác cô, là gương mặt của cô nằm trong quan tài lạnh lẽo. Hắn mệt mỏi trả lời:
-Từ bao giờ mà chị thích đùa như vậy?
Hana thở dài, chuyện này đối với hắn thực sự khó tin, cô kiên nhẫn:
-Winner, đây là sự thật. Việt Thi không chết.
Hắn như không tin nổi vào tai mình, kích động đến nỗi lay mạnh vai Hana hỏi lại:
-Chị nói gì, chị nói lại đi?
Hana thoát khỏi chị kích động của Winner tiếp tục nói:
-Việt Thi không chết, hơn một năm trước đúng là em ấy bị tai nạn rất nặng, nhưng cái xác đó không phải là cô ấy.
Chap sau đoàn tụ chưa??
Cho xin ý kiến nào??
#75vote#comments nhìu ra nhìu
Bạn đang đọc truyện trên: Truyen4U.Com