Chapter 102
Kim Tae Hyung đi trước một cách ung dung lãnh đạm trong sự trầm trồ của các cô gái, gương mặt cậu ngời ngời anh tuấn. Các chàng trai thì cảm thấy ghen tỵ, lườm lườm các cô người yêu đang nhìn cậu chảy nước miếng
Han Yoon Ha lững thững đi sau, mái tóc dài của cô tung bay trong gió, dáng điệu yêu kiều thướt tha làm các chàng trai trẻ có mặt ở bãi biển vừa nhìn đã ngẩn ngơ. Thấy cô đi một mình liền chạy đến làm quen.
Yoon Ha còn đang bối rối trước màn làm quen với các anh chàng thì Tae Hyung đưa tay kéo cô ôm gọn trong lòng, nhướn mày nhìn các anh chàng kia đầy thách thức. Các anh chàng kia biết mình không phải đối thủ của Kim Tae Hyung nên đành lặng lẽ rút lui.
Tae Hyung quyết định kéo Yoon Ha ra nơi vắng tránh cặp mắt lang sói của những anh chàng kia. Hành động ghen tuông của cậu khiến Yoon Ha cười mãi, rồi trêu trọc. Tae Hyung liền kéo cô lại ôm gọn trong lòng, bàn tay tiếp xúc làn da trần quanh eo cô khiến cậu có sự rung động nhẹ nhàng, những ham muốn lại như sóng nổi lên
Sau khi tung tăng dưới biển đến mệt lả cả người, hai người mới lên bờ dựa vào lòng nhau nghịch cát. Tae Hyung chợt nhớ lại một chuyện liền hỏi :
- Nói cho anh biết ba chữ mà em muốn nói với anh khi anh nằm trong bệnh viện.
Han Yoon Ha nghe Tae Hyung hỏi thì thẹn thùng đỏ mặt, ba chữ đó bay giờ muốn cô nói ra thì thật xấu hổ, cho nên cô giả vờ không biết hỏi :
- Bà chữ gì cơ.
Tae Hyung nheo nheo mắt nhìn Yoon Ha cười :
- Lúc anh còn hôn mê, anh nghe rõ em bảo em có ba chữ muốn nói với anh, bảo anh phải tỉnh lại để nghe. Anh vì ba chữ này mới chống đối với thần chết trở về. Cho nên em phải nói cho anh nghe.
Thật ra Tae Hyung biết rõ Yoon Ha muốn nói với cậu ba chữ gì nhưng cậu muốn chính miệng Yoon Ha nói ra để tận hưởng cảm giác ngọt ngào do nó đem lại . Cho nên cậu nhất quyết bắt Yoon Ha nói ra. Cậu cù vào chỗ nhạy cảm trên eo cô khiến cô cười ngất ngã lăn ra bờ cát mịn. Nhưng cô vẫn mím chặt môi không chịu nói. Kim Tae Hyung thuận thế nằm đè lên người cô, dùng môi tra tấn, khiến Yoon Ha oằn người né tránh. Tư thế này khiến Yoon Ha nóng bừng cả người lên, tuy hai người từng tiếp xúc cơ thể nhưng chưa bao giờ trong bộ dạng có phần trần trụi thế này. Thấy bộ dạng e thẹn của Yoon Ha như thế, trong lòng Tae Hyung trỗi lên sự ham muốn.
Yoon Ha thấy ánh mắt rực lửa của Kim Tae Hyung thì hiểu cậu đang muốn gì, cô liền đẩy mạnh cậu ra, bóc cát biển quăng vào người cậu, lè lưỡi trêu trọc rồi nhanh chóng bỏ chạy. Tae Hyung bị đẩy ngã ngữa nhanh chóng bò dậy đuổi theo, tay nắm theo một bóc cát, chẳng mấy chốc đuổi kịp Yoon Ha, cậu nhét nắm cát vào trong áo của cô. Yoon Ha chỉ kịp á lên một tiếng rồi giận dữ nhìn Tae Hyung mắng :
- Anh cho cát cả vào trong áo trong của em rồi. Khó chịu quá đi.
- Vậy em mau nói cho anh biết ba chữ đó đi nếu không anh sẽ cho cát vào người em nữa cho xem.
- Không nói, có chết em cũng không nói – Yoon Ha làm mặt giận, ương bướng nói định quay lưng bỏ đi.
Nhưng mới đi được mấy bước thì đã bị nhấc bổng lên vác đi. Tae Hyung vác cô đi ra phía biển trong sự giẫy giụa của cô.
- Chẳng phải em thấy khó chịu vì bị cái vô áo sao, anh giúp em rửa sạch cát.
- Không cần – Cô vội xua tay.
Nhưng Tae Hyung đã đưa cô ra sâu bãi biễn và quăng cái bịch cô xuống nước mà không hề thương tiếc. Yoon Ha chưa kịp chuẩn bị gì liền uống liền mấy ngụm nước biển đến sặc sụa. Cô cố gắng trồi người lên thì đã bị Tae Hyung nhấc bổng lên lần nữa hỏi :
- Có chịu nói không ?
- Không nói .
Ùm...Yoon Ha lại bị quăng xuống lần nữa, nước biển mặn chát chảy vào lỗ tai, lỗ mũi và miệng cô, khiến cô muốn nghẹt thở. Nhưng Tae Hyung dường như không muốn dừng lại trò đùa dai của mình. Yoon Ha liền nghĩ thầm : » Anh muốn đùa dai chứ gì, em chơi với anh »
Cố gắng trồi lên hít thật sâu vào, đưa không khí vào trong buồng phổi thật nhiều, cô biết Tae Hyung sẽ ném mình lần nữa, nhưng lần này Yoon Ha lặn sâu bên dưới, không thèm trồi lên nữa.
Kim Tae Hyung đang cười thật tươi trước trò đùa của mình nhưng mấy giây sau chẳng thấy Yoon Ha trồi lên như lúc đầu, nụ cười vụt tắt. Gương mặt từ hồng hào trở thành tái xanh rồi biến thành trắng nhợt. Cậu vội lặn xuống kéo Yoon Ha lên, bồng cô lên bờ, đặt cô nằm trên bãi cát lo lắng gọi tên :
- Yoon Ha ! Em sao rồi, anh xin lỗi, anh không nên đùa như vậy. Anh sai rồi.
Nhưng Han Yoon Ha vẫn nhắm mắt không mở, Tae Hyung thót cả tim vội vàng để hay tay lên ngực cô định làm hô hấp nhân tạo nhưng đã bị Yoon Ha vút một nấm cát vào người, lần nữa bị cô đẩy ngã. Yoon Ha đứng lên muốn cười trước gương mặt lo lắng của Tae Hyng nhưng cố kìm lại. Cô giả vờ làm mặt lạnh nói :
- Em không thèm nói chuyện với anh nữa.
Nói rồi cô quay người bỏ về khách sạn. Về khách sạn cô liền tắm rửa sạch sẽ, nhưng khi bước ra vẫn chưa thấy Tae Hyung về phòng. Đột nhiên thấy lo lắng, cô vội đi xuống dưới xem.
Vừa ra khỏi thang máy, Yoon Ha đã thấy Tae Hyung vẫn mặc chiếc quần bơi, mình chỉ khoát hờ chiếc khăn màu trắng, đang ngồi nói chuyện rất vui vẻ với một cô gái trẻ xinh đẹp. Tâm trạng đang phập phồng lo lắng bỗng tối sầm lại, đứng im nhìn Tae Hyung và cô gái kia nói chuyện rất vui vẻ. Đột nhiên, thấy Tae Hyung ngẩng đầu lên nhìn thấy mình, cô quay người giận dỗi bỏ đi. Nhưng Kim Tae Hyung không hề đuổi theo.
Về tới phòng, Yoon Ha đóng sầm cửa lại chui vào giường nằm, trong lòng cảm thấy ấm ức vô cùng. Chờ hoài vẫn chưa thấy Tae Hyung đi lên, những giọt nước mắt tủi hổ bỗng trào ra. Không phải không biết tình cảm của Tae Hyung dành cho mình, cũng không phải cô ghen tuông, chỉ là ....
Đây là lần đầu tiên hai người đi chơi riêng cùng nhau, cô cũng chỉ muốn như bao cô gái khác được bạn trai chiều chuộng . Thế mà Tae Hyung chẳng những không dỗ dành khi cô nổi giận, trái lại còn ngang nhiên đi nói chuyện với cô gái khác. Cho dù cô gái là bạn lâu ngày không gặp nên hai người mới ngồi lại tâm sự. Nhưng bạn bè quan trọng hơn bạn gái à. Càng nghĩ càng thấy ấm ức trong lòng.
Dù nghe tiếng mở cửa nhưng Yoon Ha cũng không thèm nhúc nhích. Cô nhắm mắt lại giả vờ ngủ, nằm nghiêng người, hướng lưng về phía cửa cho nên cô không biết sắc mặt Tae Hyung như thế nào. Chỉ nghe cậu mở tủ lấy quần áo rồi đi thẳng vào nhà tắm.
Lát sau cô cảm thấy chiếc giường bị lún xuống, lại thấy có một hơi ấm tiến sát đến người mình. Vòng tay choàng qua người cô, hơi thở tiến sát bên tai cô phả vào tai cô những hơi thở ấm nóng, Kim Tae
Hyung thì thầm :
- Han Yoon Ha, anh yêu em.
Rõ ràng đang nổi giận nhưng khi nghe mấy lời thì thầm này thì cơn giận của cô theo gió biển bay đi mất tiêu rồi. Nhưng cô vẫn vờ nhắm mắt ngủ. Tae Hyung cắn nhẹ vành tai cô, khiến cả người cô nổi cả gai óc, nói :
- Anh biết em chưa ngủ, mau dậy đi, chúng ta xuống dưới ăn chút gì đi. Anh đói rồi.
Yoon Ha vốn dĩ định tiếp tục giả vờ ngủ nhưng người khẽ run lên trước hành động của Tae Hyung cho nên không thể tiếp tục giả vờ nữa.
- Em không ăn, anh đi mà ăn một mình đi.
- Em vẫn còn giận à – Tae Hyung cười khì khì siết chặt tay ôm lấy cô – Anh xin lỗi được chưa.
- Ai thèm giận anh – Yoon Ha hất tay Tae Hyung ra khỏi người mình rồi quấn chăn sát người.
Kim Tae Hyung bèn chui vào chăn, kéo người Yoon Ha sát vào lòng mình, làm nũng cười nói :
- Vậy thì anh không thèm ăn nữa, anh ngủ cùng em.
Yoon Ha suýt chút thì bật cười trước giọng làm nũng của Tae Hyung, may mà cô kìm lại được. Cô thoát khỏi tay cậu, ôm gối quay đầu xuống dưới ngủ. Tae Hyung liền lập tức quay đầu theo cô bám chặt. Cười cợt nói :
- Vợ chồng đầu giường giận, cuối giường hòa, có phải em xuống đây ngủ là hết giận anh rồi không.
Yoon Ha liềm lườm Tae Hyung một cái rồi nói :
- Ai vợ chồng với anh chứ.
- Là em nói chứ có phải anh đặt điều đâu. Là em nói tụi mình là vợ chồng mới cưới mà – Tae Hyung nheo mắt làm càng đùa cợt nói – Đêm nay là đêm tân hôn của tụi mình, nhanh lên một khắc đêm xuân đáng ngàn vàng.
Tae Hyung vừa nói vừa kéo Yoon Ha lại sát người mình, Yoon Ha kinh sợ cả người vội nhảy xuống giường mếu máo nói :
- Anh ... anh mà như vậy... là em bỏ về liền đó.
Kim Tae Hyung cười khùng khục, rồi lát sau cố gắng nín cười kéo Yoon Ha đến bên cạnh mình nói :
- Anh đùa thôi mà . Ai biểu bộ dạng giận dỗi của em đáng yêu quá làm chi.
Yoon Ha nghe Tae Hyung nói vậy mới thở phào nhẹ nhõm, để mặc cho Tae Hyung ôm lấy mình. Tae Hyung tỳ cằm vào tóc Yoon Ha hỏi :
- Hết giận chưa ?
- Chưa – Yoon Ha lặp tức trả lời, kỳ thực là muốn nhõng nhẽo với Tae Hyung một chút chứ cô đã hết giận từ lâu rồi.
- Vậy phải làm sao cho em hết giận đây – Tae Hyung giả vờ khổ sở ôm mặt hỏi.
Yoon Ha suy nghĩ một lát, cô muốn trêu lài Kim Tae Hyung cho bõ ghét, liền nói :
- Vậy thì ngày mai anh làm pháo hoa cho em xem đi.
- Chỉ vậy thôi à – Tae Hyung ngạc nhiên rồi phá lên cười nói :
- Không chỉ vậy đâu, cái em muốn xem là pháo bông bắn lên trời ấy, nhưng mà em muốn xem vào ban ngày, phải đẹp thì em mới hết giận.
Nhìn gương mặt đần ra của Tae Hyung mà Yoon Ha muốn bật cười lớn, cảm giác hả giận vô cùng. Muốn bắn pháo hoa lên trời đâu phải chuyện dễ dàng gì, phải đi xin phép, rồi phải gọi xe cứu hỏa tới, rồi phải tìm nơi trống để bắn. Họ thuận lợi ở chỗ họ đang ở bãi biển trống vắng, nhưng khí hậu ở đây lại khá ẩm ướt, không thích hợp để bắn pháo hoa. Chuyện xin phép và mua pháo hoa với Tae Hyung cũng khá dễ, chỉ cần có tiền thì mọi việc đều xong, nhưng vấn đề là cô muốn xem vào ngày mai. « Haha ... Kim Tae Hyung, để em xem anh làm thế nào đây. »
Tae Hyung đau đầu nhăn nhó, Yoon Ha đã đưa ra yêu cầu vô cùng khó cho cậu. Nhưng cậu mau chóng khẳng định :
- Được vậy ngày mai anh cho em xem pháo hoa. Bây giờ anh đi chuẩn bị liền.
Han Yoon Ha đang mỉm cười đắc ý vì đã trả thù được thì liền sửng sốt khi nghe cậu khẳng định chắc nịch như thế. Xưa nay Kim Tae Hyung không tùy tiện hứa chuyện gì mà không thể thực hiện được với bất kỳ ai, với cô lại càng không.
Cậu đẩy người cô ra nhanh chóng thoát khỏi giường, đến tủ lấy áo khoát rồi quay lại dặn dò :
- Tối nay em ngủ một mình ở đây ngoan nha, đừng đi lung tung. Nhớ khóa chặt cửa phòng lại.
- Nhưng mà anh định đi đâu ? – Yoon ngơ ngác hỏi.
- Đi tìm pháo hoa cho em – Tae Hyung cười trả lời rồi hôn nhẹ lên môi cô nói – Anh xuống dưới gọi đồ ăn cho em , em hãy ăn cho no rồi ngủ ngoan nha.
Han Yoon Ha chưa kịp nói gì thì Tae Hyung đã mở cửa đi ra ngoài rồi. Bỏ lại cô ngơ ngác với lòng dạ rối như tơ vò.
Cô vội chạy theo nhưng cậu đã khuất trong thang máy mất rồi. Yoon Ha đành trở lại phòng, ôm gối chờ đợi. Lát sau, bồi phòng mang đồ ăn lên cho cô. Tắm cả buổi chiều, quả thực Yoon Ha cũng hơi đói, nhưng cô chỉ ăn qua loa vài miếng rồi không có bụng dạ nào ăn nữa đành bỏ đó đi đến giường nằm.
Cô thở dài một cách khổ sở, tay vỗ vỗ vào trán, bụng tự mắng mình tại sao lại đặt ra yêu câu vô lí đến thế, phá hỏng buổi đi chơi vốn rất vui vẻ của hai người. Nằm mãi trên giường, mắt cứ nhìn chằm chằm hết đồng hồ rồi đến cửa phòng, rồi tiếp tục thở dài tự trách mình. Đợi mãi vẫn chưa thấy trở về phòng, cô đành lấy điện thoại gọi cho Tae Hyung. Cậu vừa bắt máy , Yoon Ha liền mừng rỡ nói :
- Tae Tae ! Anh mau về đi. Em chỉ nói đùa thôi.
- Anh vậy, nhớ anh à, hay là em đang sợ ma – Giọng Kim Tae Hyung trêu chọc khi thấy nghe giọng lo lắng của Yoon Ha.
- Anh đừng đùa nữa, trời tối rồi, bên ngoài nguy hiểm lắm – Yoon Ha run rẩy khuyên nhủ.
- Em đừng lo, anh không có đi một mình – Kim Tae Hyung vừa cười nói, vừa liếc cô gái ngồi bên cạnh mình, tay vẫn lái xe với tốc độ đều đều.
- Anh đi với ai ? – Yoon Ha thở phào nhẹ nhõm, cảm thấy bớt lo lắng một chút.
- Anh đi với cô gái mà em thấy khi ở dưới sảnh đó – Tae Hyung cười khùng khục nói.
Yoon Ha vừa nghe xong thì tái mặt, cô giận dữ hét lớn nói :
- Anh ... vậy anh đi luôn đi, đừng có về nữa!
Bạn đang đọc truyện trên: Truyen4U.Com