Chapter 122
Yoon Ha nhìn cậu một lát rồi cũng đi đến ngồi xuống bên cạnh, im lặng nghe tiếng đàn vang lên trầm bỗng trong đêm của cậu.
Khi hai người đang say sưa trong điệu nhạc thì điện thoại của Yoon Ha reo lên :
- Cậu mau đến bệnh viện đi, mẹ cậu .....- Tiếng Kyung Ah ở đầu dây bên kia nức nở.
Chiếc xe máy vừa dừng lại thì Yoon Ha đã nhảy phóc xuống và chạy vào bên trong phòng cấp cứu, cô thấy bác Ying và Nam Joon đang ngồi chờ đợi, còn Kyung Ah đang khóc. Kyung Ah lao đến bên cô nghẹn ngào nói :
- Lúc mình đến thì bác đã ...
Đúng lúc đó cửa phòng cấp cứu mở ra, hai người lập tức chạy đến. Bác sĩ từ từ mở khẩu trang ra nhìn hai người nói :
- Rất tiếc, các vị hãy vào gặp bệnh nhân lần cuối.
Cái tin đó làm Han Yoon Ha choáng váng cô run rẩy không đứng vững. Nam Joon vội ôm lấy cô rồi dìu cô vào bên trong, mẹ cô đang lim dim , bà mở mắt ra nhìn cô nói :
- Mẹ xin lỗi con, Yoon Ha, tất cả là lỗi của mẹ.
- Không đâu mẹ ơi, đừng bỏ con, con cầu xin mẹ - Cô nức nở gào lên, nắm chặt lấy tay mẹ, quỳ dưới chiếc giường bà đang nằm.
Kyung Ah cũng ôm mặt dựa vào Nam Joon khóc nức nở.
- Hãy thay mẹ chăm sóc Yoon Mi....- Bà Seol thều thào khóc.
- Con biết rồi, con hứa với mẹ, con sẽ chăm sóc tốt cho Yoon Mi. Nhưng em còn nhỏ lắm, nó rất cần mẹ, mẹ đừng có bỏ tụi con ra đi mà mẹ.
- Đừng khóc, Han Yoon Ha, hãy cười lên.....- Tay bà vén mái tóc của cô.
- Không đâu mẹ ơi – Yoon Ha lắc đầu hét lên.
- Hãy tha thứ ....- Bà thều thào nói ba tiếng này, ánh mắt nhìn Yoon Ha cầu xin rồi bàn tay từ từ rơi xuống khỏi mái tóc Yoon Ha, đôi mắt nhắm ghiền lại trở thành cái xác không hồn.
- Mẹ ....đừng bỏ con mẹ ơi – Yoon Ha đau đớn thét lên, cô vật lền người bà khóc nức nở, cố sức lay bà tỉnh lại. Nhưng thân xác bà đã từ từ cứng lại và mất dần hơi ấm.
Ba người còn lại cũng đau lòng rơi nước mắt.
- Là bà ta, chính là bà ta hại chết bác gái, chính bà ta, phu nhân chủ tịch tập đoàn Dae Hyung – Son Kyung Ah căm phẫn gào lên.
Tất cả mọi người đều quay đầu lại nhìn cô, Yoon Ha ngẩng đầu ra khỏi người mẹ mình, quay đôi mắt sưng mọng nhìn Kyung Ah chằm chằm, đôi môi run run hỏi:
- Cậu vừa nói cái gì.
Kyung Ah rời khỏi người Nam Joon bước đến bên Yoon Ha rồi ngồi thụp xuống nức nở nói:
- Chính là bà ta, lúc mình đến nhà cậu, gặp bà ta đi ra. Mình sợ lắm, không ngờ bà ta lại tìm đến nhà cậu. Mình hoảng hốt chạy vào bên trong tìm bác thì đã thấy bác nằm vật dưới đất, hai tay ôm lấy ngực, thuốc văng khắp nơi. Mình không biết có phải là do bà ta hất đổ thuốc ngăn cản bác gái uống thuốc hay không, nhưng mà nếu như bà ta chịu cho tài xế đưa bác gái đi bệnh viện kịp thời thì bác gái sẽ không chết đâu.
Rồi Kyung Ah chồm đế ôm chầm lấy Yoon Ha khi cô đang ngay dại trước cái tin này.
- Dù là nguyên nhân gì thì đề là lỗi của bà ta, nếu bà ta không đến tìm thì bác gái sẽ không xúc động dẫn đến bệnh tim tái phát như vậy. Là bà ta, bà ta chính là hung thủ hại chết bác gái .
Tất cả mọi người đều im lặng ngây người trước lời buộc tội của Kyung Ah và tiếng nức nở của cô.
Có một bóng hình lặng lẽ dựa tường ngoài cửa thở dài chua xót.
Tập đoàn Dae Hyung vào buổi sáng cực kì sôi động do công việc bận rộn, nhất là khi bà Sun Hwa đã trở về làm việc. Ai cũng cố gắng hoàn thành công việc của mình không chút chậm trễ.
Từ bên ngoài một cô gái xinh đẹp với đôi mắt đỏ hoe gương mặt đầy sự đau thương và phẩn nộ xông vào. Bảo vệ thấy cô hầm hầm đi vào thì đưa tay chặn cửa hỏi :
- Cô đến đây tìm ai vậy.
- Tôi đến tìm phu nhân chủ tịch – Yoon Ha trả lời cặn kẽ từng chữ.
Bảo vệ nghe thấy thế thì cả kinh, vội hỏi :
- Cô có hẹn trước hay không ?
- Không.
- Vậy xin lỗi, tôi không thể cho cô vào được, xin mời cô gọi điện hẹn trước dùm tôi.
- Vậy thì anh gọi cho bà ta, nó là tôi cần gặp – Yoon Ha ngước cặp mắt giận dữ nhìn anh ta nói lớn.
Anh bảo vệ ngây người không biết có nên gọi điện hay không thì một anh chàng bước ra nói :
- Cô ấy là người quen của bà chủ tịch.
Anh bảo vệ và Yoon Ha đều quay đầu nhìn về phía sau anh bảo vệ, Yoon Ha nhận ra anh ta chính là người đã mở cửa cho cô và được cô bo cho tờ 500 ngàn lúc trước. Cô mĩm cười với anh ta cố gắng nhẹ giọng nói :
- Đúng ! Tôi là người quen của bà Sun Hwa.
- Vậy à, vậy thì mời cô vào trong, để tôi gọi báo cho bà ấy một tiếng – Anh bảo vệ mĩm cười tỏ ý nói.
- Không cần, tôi chỉ lên nói vài câu rồi đi liền, không cần phải phiền phức đâu – Yoon Ha khoát tay từ chối.
Anh bảo vệ lưỡng lự một chút rồi nói :
- Vậy thì cô vào đi.
Anh bảo vệ và anh chàng trực cửa đều nghiêng người nhường bước cho cô đi vào, cô mĩm cười chào họ nhưng khi quay mặt đi thì gương mặt trở nên lạnh tanh căm phẫn.
Cô đi thẳng đến thang máy bấm số tầng của bà ta vì lần trước cô đã đi rồi nên không cần phải hỏi ai nữa. Cửa thang máy vừa mở ra cô đi thẳng đến trước cửa phòng bà Sun Hwa. Những người trên tầng thấy cô lạ mặt nhưng xăm xăm đi tới nên chạy đến định chặn lại nhưng cô đã mở cửa phòng bà và bước vào trong.
Bà Sun Hwa đang xem tài liệu thì thấy cửa bật ra, bà khó chịu ngẩn đầu lên xem ai lại to gan tự ý mở cửa vào như thế thì Han Yoon Ha đã đứng trước mặt bà ta.
Mấy người chạy theo vào thì thấy sắc mặt của bà Sun Hwa thì sợ hãi nói :
- Cô ấy...chúng tôi muốn ngăn cản nhưng....
Người đó chưa kịp nói hét cậu thì Yoon Ha đã giơ tay tát mạnh vào mặt bà ta một cái thật mạnh đến nỗi âm thanh vang khắp phòng. Làm cho những người bên ngoài giật nảy mình toàn thân lạnh toát, đứng im bất động.
Cả bà Sun Hwa cũng rất sửng sốt, từ trước đến nay chưa có ai dám chỉ trỏ trước mặt bà chứ đừng nói dám xúc phạm đến bà như vậy, bà mở to mắt nhìn Yoon Ha kinh ngạc, trong khi những người khác nhìn cô đầy sợ hãi thì ....
- Bốp.......
Cái tát tai thứ hai của cô lại vang lên ngay gương mặt bên kia của bà ta. Tất cả những người khác chứng kiến tất thảy đều vọt tim ra ngoài, cứng đờ bất động, hoàn toàn không kịp trở tay. Gương mặt của bà ta hai bên đều sưng lên hiện đầy đủ mười ngón tay của Yoon Ha.
- Cái tát đầu là của mẹ tôi, cái tát thứ hai là của tôi – Yoon Ha ghiến răng dằn từng chữ nói.
Mấy người kia bắt đầu tỉnh lại khi nghe Yoon Ha nói, họ vội chạy lại định kéo cô đi.
- Phu nhân, bà có sao không, chúng tôi lặp tức lôi cô ta ra khỏi đây.
Nhưng Yoon Ha đã vùng mình ra khỏi những bàn tay nắm giữ mình, cô hét lên :
- Buông tôi ra.
Bà Sun Hwa nhanh chóng lấy lại vẻ bình tĩnh của mình, bà sửa lại tư thế ngồi ngay ngắn. Rồi lạnh lùng hất đầu nói :
- Tất cả ra ngoài hết cho tôi.
Mọi người nghe vậy thì sợ hãi từ từ cáo lui.
Khi tất cả mọi người đã đi ra noài hết rồi, bà ta nhìn Yoon Ha hỏi :
- Cô có biết hành động vừa rồi của cô có hậu quả thế nào không hả ?
- Hậu quả - Han Yoon Ha khẽ cười – Trước khi bà kịp trừng phạt tôi thì tôi đã kịp giết chết bà rồi.
- Cô...- Bà Sun Hwa sợ hãi nhìn Yoon Ha, cô như một con thú hoang bị thương, đang điên cuồng tức giận.
- Bây giờ bà hài lòng rồi đúng không. Bà đắc chí lắm đúng không ? – Cô giận dữ nói.
- Tôi không hiểu cô nói gì cả - Bà ta nhìn cô khinh miệt nói.
- Mẹ tôi chết rồi – Yoon Ha hét lên – Bây giờ bà vừa lòng chưa. Bà trả thù được rồi, bà tước đi sinh mạng của mẹ tôi rồi nên vui lắm đúng không.
Bà Sun Hwa kinh hoàng nhìn Yoon Ha hét lên. Bà hoàn toàn không ngờ mọi việc lại xảy ra như vậy.
- Bà bức tử mẹ tôi. Bà thật là đồ độc ác. Tôi đã cầu xin bà, đã làm theo tất cả những yêu cầu của bà, chỉ để bà tha cho mẹ tôi. Vậy mà bà lại nuốt lời, bà hại chết mẹ tôi . Chính bà đã hại chết mẹ tôi.
Trước những lời buộc tội của Yoon Ha, bà lặng người không nói được lời nào.
- Bà nghe cho rõ đây, những gì bà nợ tôi hôm nay, tôi nhất định đòi lại gấp đôi, cả nợ lẫn lãi - Cô trừng trừng nhìn bà nói rồi quay lưng bỏ đi, đóng sầm cửa lại để mặc bà Sun Hwa đang ngồi bất động.
Yoon Ha lao ra khỏi cửa va vào một người, cô không ngẩng đầu nhìn người đó chỉ lấy tay quẹt đi những giọt nước mắt rồi đi vào thang máy. Người đó nhì theo cô mới mấp mấy muốn nói gì đó nhưng rồi lại thôi.
Bà Sun Hwa ngồi ngã người dựa vào thành ghế nhớ lại sự việc hôm qua.
Dù đã hứa với Yoon Ha sẽ để yên cho mẹ cô, nhưng mà nỗi đau khổ ấp ủ bao nhiêu năm nay của bà làm so kiềm nén đây. Vậy là bà đã đi dến tìm gặp mẹ Yoon Ha, người đàn bà mà chồng bà luôn thương yêu.
Xuất hiện trước mặt bà Sun Hwa là một người phụ nữ có gương mặt đẹp dù rằng thời gian và nỗi nhọc nhằn bao trùm nhưng không hề làm phai tàn nét đẹp của bà ta.
Bà Han Seol nhìn thấy bà Sun Hwa thì sắc mặt bỗng nhiên tái nhợt. Bà vốn biết bà ta là ai, và bà vẫn luôn lẫn tránh gương mặt này vậy mà bây giờ lại xuất hiện một cách bất ngờ đến thế.
- Tôi có thể vào nhà không ?- Bà Sun Hwa lạnh nhạt hỏi khi nhìn ngời phụ nữ nhợt nhạt trước mặt mình.
Bà Seol khẽ gật đầu rồi lùi bước nhường đường cho bà Sun Hwa vào trong. Bà ta cũng chẳng khách khí cứ thể bước vào và ngồi vào ghế mà không cần mời.
- Bà biết tôi là ai chứ ? – Bà Sun Hwa lạnh lùng hỏi.
- Bà là mẹ của Tae Hyung – Bà Seol ngập ngừng trả lời.
- Còn gì nữa không ? – Bà Sun Hwa hỏi dò.
Bà Seol cúi mặt không trả lời.
- Xem ra bà biết tôi từ lâu rồi nhỉ. Tôi cũng vậy, tôi cũng biết bà từ lâu rồi – Bà Sun Hwa khẽ nhếch môi nói.
Bà Seol nghe vậy thì cảm thấy máu chảy ngược vào bên trong, vẻ mặt đầy sợ hãi và ăn năn.
- Hai mẹ con bà đúng là biết cách dụ dỗ đàn ông. Mẹ thì đi dụ dỗ cha, con gái thì đi dụ dỗ con.
- Xin bà, tất cả là tội lỗi của tôi. Không liên quan đến Yoon Ha, con bé hoàn toàn vô tội. Nó và Tae Hyung yêu nhau thật lòng – Bà Seol đau khổ nói, nước mắt bà đã rơi ra.
- Thật lòng – Bà ta cười nhạt – Vậy thì sao ? Gia đình bà xứng đáng với gia đình tôi sao.
Bà Seol cảm thấy tim rất đau, bà vội đưa tay ôm lấy phần ngực bóp chặt, ngăn nỗi đau, mặt bà tái xanh.
- Hai mẹ con bà đều là đồ hồ ly tin chuyên đi dụ dỗ người có tiền. Bà đừng mong tôi cho hai đứa đến với nhau, tôi buộc con gái bà phải rời xa con trai tôi. Tae Hyung đã đi mỹ rồi, con gái bà đừng mong bám lấy nó nữa. Con gái bà cũng thật hiếu thảo, vì bà mà nghe theo sự sắp đặt của tôi. Bây giờ cô ta đã trở thành một gái làng chơi cao cấp nhất – Bà Sun Hwa cố tình hạ nhục.
Bà Seol nghe xong thì không thở nỗi, bà ôm chặt lấy ngực rồi thở hổn hển, bà Sun Hwa thấy vậy thì hơi ngạc nhiên nhưng cơn ghen của bà đã làm bà mất đi lí trí. Bà cảm thấy thỏa mãn khi nhìn thấy bà Seol như thế. Bà đứng dậy ra về.
- Hy vọng từ nay mẹ con bà đừng xuất hiện trước mặt chúng tôi nữa.
- Thuốc ....- Bà Seol thều thào nhưng bà ta chỉ nhìn sững một cái rồi bỏ đi
Bà cố gắng đứng dậy với tay tìm thuốc nhưng khi nắp thuốc được mở ra thì bà đã không còn chịu được nữa, bà ngã xuống làm thuốc văng khắp nơi.
Bà Sun Hwa nghe tiếng ngã xuống quay lại thấy bà Seol ngã xuống thì sợ hãi lắm nhưng bà lại không muốn đến cứu giúp kẻ cướp chồng mình nên quay người bỏ đi..
Kim Nam Joon - Son Nam Joon

Han Sun Hwa - Kim Sun Hwa

Bạn đang đọc truyện trên: Truyen4U.Com