Chào các bạn! Truyen4U chính thức đã quay trở lại rồi đây!^^. Mong các bạn tiếp tục ủng hộ truy cập tên miền Truyen4U.Com này nhé! Mãi yêu... ♥

Chapter 162

Seok Jin nắm lấy bàn tay đưa ra của Yoon Ha khẽ hôn lên từng ngón tay rồi lại kéo cô vào lòng mình rồi trả lời:

- Anh mua chiếc nhẫn này lâu rồi. Anh vẫn luôn mang theo bên mình. Anh đã nghĩ nếu sau chuyến đi này mà em không thay đổi thì anh sẽ chính thức ngỏ lời cùng em. Chỉ là không ngờ phải ngỏ lời sớm đến thế, thật may mà em bằng lòng.

Những lời của Jin đã đâm thẳng vào tim của Yoon Ha. Cô hiểu cậu có ngũ ý gì. Nếu như trong thời gian cậu đi mà Yoon Ha trở về bên cạnh Tae Hyung thì Seok Jin sẽ bỏ cuộc. Yoon Ha biết cô lại làm tổn thương Seok Jin lần nữa, cô ôm chầm lấy cậu đặt lên môi cậu một nụ hôn ấm áp.

Tàn bữa tiệc, Tae Hyung trở về căn nhà của mình, cậu ngã vật ra giường. Đầu cảm thấy choáng váng đau nhức. Cậu không biết đầu đau bởi vì rượu hay bởi vì cái hình ảnh Seok Jin đeo chiếc nhẫn vào tay Yoon Ha. Chỉ biết rằng tim giờ đau đã vỡ ra thành ngàn mảnh nhức nhói. Cậu nắm chặt con búp bê nga và chiếc nhẫn trắng sáng mà cậu lúc nào cũng để bên cạnh mình. Cậu nhìn chiếc nhẫn trong tay mình. Nó chỉ là một chiếc nhẫn tầm thường mà cậu mua trong tiệm nữ trang, cho nên nó không sánh bằng chiếc nhẫn kim cương to lớn kia, không xứng đeo vào ngón tay nhỏ nhắn kia.

Tae Hyung vùng mình ngồi dậy tức giận văng mạnh chiếc nhẫn và con búp bê nga kia vào tường. Con búp bê va mạnh vào tường rồi vỡ nát rơi xuống đất, để lộ ra một tờ giấy nhỏ được nhét bên trong. Chiếc nhẫn bị rơi xuống lăn vào một góc nằm im lặng. Kim Tae Hyung ngẩng đầu nhìn trần nhà ngăn cho nước mắt chảy xuống gặm nhắm sự đau đớn trong lòng rồi cười điên dại ngã vật xuống giường. Cảm thấy cơn đau dạ dày ập đến, cậu oằn mình nằm ôm lấy bụng. Cứ để mặc cho nước mắt rơi, nó rơi vì cơn đau dạ dày mà thôi chứ không phải vì người con gái đó.

Yoon Ha nằm trên giường thao thức nhìn chiếc nhẫn trên tay mình. Chiếc nhẫn sang lấp lánh trong ánh đèn ngủ mơ hồ. Chiếc nhẫn có vẻ rộng hơn so với ngón tay cô. Đã từng có một chiếc nhẫn rất vừa, rất vừa với ngón tay của cô. Nước mắt lặng lẽ rơi, cô tháo chiếc nhẫn chần chừ hồi lâu rồi đem cất .

Sau khi cái tin cô nhân viên tầm thường trong công ty được tổng giám đốc của tập đoàn Dae Hyung cầu hôn được đăng tin rầm rộ trên các mặt báo, cô bé lọ lem đã tìm được một chàng hoàng tử. Khi thấy người yêu bị vu oan là ăn cắp, tổng giám đốc đã trở thành anh hùng cứu mỹ nhân và còn ngỏ lời cầu hôn trước tất cả mọi người. Yoon Ha vô tình trở thành tiêu điểm của sự ngưỡng mộ và đố kỵ. Người thì cười giả lã với cô, hồ hởi nói chuyện dù chẳng quan biết là bao. Tất cả mọi người dường như đều mĩm cười chào cô, làm cho Yoon Ha cảm thấy phiền não vô cùng.

Sau khi được Lisa đưa cho bảng báo giá bảo làm, Yoon Ha ngồi cặm cụi hơn một tiếng đồng hồ tỉ mỉ tính từng con số. So sánh tới lui nhiều lần một cách chính xác thì đem đến cho Lisa nhưng nào ngờ chỉ vài phút sau cô ta cầm bảng báo giá lớn tiếng mắng mỏ Yoon Ha thậm tệ. Nói cô làm sai, lơ là chức trách của mình, ỷ mình được tổng giám đốc để ý nên mới được ngồi lên chiếc ghế này – chiếc ghế của thư ký thân cận của phó tổng giám đốc.

Cô ta làm ồn ào đến nỗi tất cả mọi người đều ùa nhau đến xem, trưởng phòng phải vào báo cáo với Tae Hyung để cậu đích thân đi xử lý. Khi Tae Hyung vừa đi ra thì Lisa liền thu lại thái độ chua ghoa của mình rồi hóa than thành một cô gái mềm yếu cần cù, khóe mắt đo đỏ, miệng chúm chím, giọng nhỏ nhẹ, ánh mắt mang theo chút tình tứ nhìn Tae Hyung khiến Yoon Ha suýt chút nữa thì phì cười ra trước mặt mọi người.

Cô ta nói với Tae Hyung giọng đầy ai oán :

- Phó tổng giám đốc, anh xem, đây là bảng báo giá của cô Han làm, chỗ này chỗ này và chỗ này đều sai cả. Tính sai một cách ngớ ngẩn không chấp nhận được. Không biết cô ta nghĩ gì mà để sai lỗi nghiêm trọng đến như vậy. Trị giá bảng hợp đồng làm công ty ta tổn thất hơn trăm tỷ, phó tổng, anh phải gánh vác số tổn thất này đó ạ.

Tae Hyung lướt nhìn bảng báo giá rồi ngẩng đầu hỏi:

- Tổn thất cụ thể là bao nhiêu?

Lisa như chỉ chờ đợi câu hỏi này của Tae Hyung nên cô ta lặp tức đưa ra con số cụ thể. Nghe xong con số này tất cả mọi người đều xanh mặt nhìn Yoon Ha. Lisa nhìn Yoon Ha đắt thắng, mĩm cười chế giễu rồi chờ đợi Tae Hyung khen thưởng.

Tae Hyung không nói gì chỉ xem xét bảng báo giá một cách tỉ mỉ lần nữa rồi ngẩng đầu lên hỏi Yoon Ha:

- Cô giải thích thế nào?

Han Yoon Ha chỉ khẽ cười nhạt, biết rõ đây là một âm mưu, nhưng cô không hề chỉ trích bất cứ ai, cứ bình tĩnh trả lời:

- Đây không phải bảng báo giá mà tôi làm, bảng báo giá tôi làm lúc nãy đã đối chiếu so sánh nhiều lần từng con số, những chỗ này chắc chắc không phải những con số này. Nhưng rất tiếc tôi không giữ bản sao.

- Tại sao không giữ? – Tae Hyung lạnh lùng hỏi, ánh mắt có phần giận dữ.

- Vì đây không phải là công việc của tôi, tôi chỉ làm giùm chị ấy mà thôi cho nên không giữ bản sao lại – Yoon Ha bình tĩnh nhìn thẳng Tae Hyung trả lời.

Cậu cau mày nhìn cô, nhưng cô đã không kịp cho cậu nói đã quay sang nhìn Lisa hỏi:

- Lúc nãy em đưa cho chị bảng báo giá này là 9h 20 phút đúng không?

- Đúng vậy – Lisa nghênh mặt đáp.

- Lúc chị phát hiện em làm sai là khi nào?- Yoon Ha tiếp tục truy vấn.

- 10 phút sau thì tôi phát hiện – Lisa đắt ý trả lời.

Cô cười nhạt nhìn sự đắt ý của Lisa, cô cầm bảng báo giá trong tay Tae Hyung xem xét tỉ mỉ rồi nói:

- Theo như tôi biết, phải tính trong cả bản hợp đồng, không thể tính ra trong vòng 10 phút như thế được vì nó khá phức tạp. Tôi phải làm hơn 1h đồng hồ mới xong. Cho dù chị có dùng phần mềm chuyên nghiệp thao tác trên máy tính, ít nhất cũng phải mất 20 đến 30 phút mới xong.

Tất cả mọi người đều gật đầu đồng ý với lời của Yoon Ha, mọi ánh mắt tập trung nhìn Lisa, mặt cô ta lặp tức tái lại, vẻ đắt ý lúc nãy biến mất.

- Từ lúc em đưa cho chị chỉ cách nhau 10 phút mà chị đã nhanh chóng tính lại chính xác mấy con số này, vậy thì hỏi chị, chị tính làm sao mà hay như thế, làm cách nào để tính? – Cô tiếp tục truy vấn, Lisa nét mặt đầy hoảng hốt.

Tae Hyung liền ra lệnh:

- Lấy lại đây một bảng báo giá.

Một người nhanh chóng đi lấy đưa đến trước mặt Tae Hyung. Nhưng cậu xem qua một cái rồi hất mặt về phía Lisa nói:

- Đưa cho cô ta đi.

Khi Lisa cầm lấy bảng báo giá trên tay, Tae Hyung mới lên tiếng:

- Bảng báo giá này dễ hơn bảng báo giá lúc nãy, tôi cho cô 20 phút. Cô bắt đầu làm cho tôi một bảng báo giá hoàn chỉnh.Để xem trong 20 phút này cô nhẩm ra như thế nào.

Vừa nghe xong, Lisa xanh cả mặt, cô ta thấy lạnh tím cả người vội vàng đi làm bảng báo giá liền. Tất cả mọi người trong phòng đều nín thở nhìn cô ta mồ hôi vã trán làm bảng báo giá. Nhưng 20 phút sau cô ta chẳng thể làm được 1 phần 10 bảng báo giá, cũng có thể một phần do cô ta quá lo lắng mà không tập trung làm, nhưng chỉ điều này cũng đủ chứng minh vừa rồi cô ta vu oan giá họa cho Yoon Ha. Mọi ánh mắt dè bĩu đều hướng về phía cô ta.

Lisa cứ nghĩ sẽ bị kiểm điểm trừ lương hay bị cho thôi việc nhưng nào ngờ Tae Hyung chỉ lừ mắt cảnh cáo:

- Tôi không muốn sự việc này tái diễn lần nữa đâu. Công ty này không phải là nơi các người ganh ghét hãm hại nhau.

Nói xong cậu bỏ đi về phòng, tất cả mọi người cũng ai về chỗ nấy. Về tình về lý thì Lisa cũng phải nói một tiếng xin lỗi với Yoon Ha. Cô ta bấm bụng tiến đến bên Yoon Ha lí nhí xin lỗi. Nhưng cô ta vẫn ngoan cố không thừa nhận mình đã vu khống cho Yoon Ha mà nói:

- Xin lỗi em, là do chị nhìn nhầm bảng báo giá em làm với bảng báo giá khác.

Trước thái độ cố chấp của cô ta, Yoon Ha chỉ cười nhạt mà nói:

- Chuyện đã qua rồi thì bỏ đi. Nhưng xin chị từ nay về sau đừng nhìn nhầm bảng báo giá của cùng một công ty, cùng một vật liệu, cùng một số liệu mà vu khống em như vậy nữa. Cũng cảm ơn trời, bắt đầu từ bữa tiệc ngày hôm qua, tôi đã quyết không bao giờ để người khác hãm hại mình nữa, cho nên sự việc ngày hôm nay mới bị tôi lột trần.

Nghe Yoon Ha nói Lisa tức giận cô ta ném cho Yoon Ha một cái nhìn căm tức rồi bỏ đi về chỗ ngồi.Không khí trong phòng làm việc ngột ngạt vô cùng, những cái đầu chụ lại thập thò nhìn về phía Yoon Ha bàn tán. Cô cảm thấy mệt mỏi, cô quyết định xách túi đến tổ trưởng báo cáo mình đi xuống kho kiểm tra, rời xa chỗ này.

Vì chuyện lần tránh mặt Tae Hyung mà cô tình nguyện đi kiểm tra kho.Hôm nay vừa nhập một lô hàng mới, Yoon Ha có nhiệm vụ kiểm kê lại tất cả.Trong lúc đang kiểm tra đột nhiên họ thấy có khói bốc ra, rồi chuông báo cháy vang lên, mọi người hoảng hốt thi nhau chạy ra ngoài. Tiếng la hét ầm ĩ khắp mọi nơi, mọi người chen lấn nhau mà chạy, khói càng lúc càng nhiều. Đang chạy Yoon Ha chợt nhớ ra bảng hợp đồng vẫn còn để lại trong kho, nếu mất bảng hợp đồng thì sẽ phải bồi thường, cô liền quay đầu trở lại lấy mặc cho mọi người ngăn cản.

Cuối cùng cô cũng lấy được bản hợp đồng, bọc lại cẩn thận cô cho vào túi ôm chặt trong người vội vàng chạy ra.Nhưng những thùng hàng dường như bị trấn động nên lần lượt rơi xuống khiến Yoon Ha sợ hãi lùi lại. Cô dẫm phải cái gì đó làm ngã nhào xuống đất, mấy cái kệ đựng hang cũng bắt đầu rơi xuống nhưng may mắn đã bị những thùng hàng chặn lại nên không đỗ ập lên người cô. Nhưng một chân của Yoon Ha lại bị kẹt vào trong một kẹt kệ không tài nào rút chân ra được. Cô cố gắng hết sức nhưng càng cố ríut chân chỉ càng làm cho các kệ càng nghiêng xuống nhiều hơn.Mồ hôi đã thấm đầy áo, khói bắt đầu bao quanh, Yoon Ha tuyệt vọng để mặc cho sự sống chết đến gần mình.Cô cố hết sức kêu cứu nhưng tất cả mọi người đã chạy ra ngoài hết rồi, với lại trong không khí ầm ĩ này thì chẳng còn ai nghe thấy tiếng kêu nhỏ bé của cô.

Cô cuối cùng tuyệt vọng nghĩ đến cái chết của mình.Lần lượt từng gương mặt hiện ra trong đầu cô. Cô run rẩy mò tìm điện thoại trong túi, cô gọi điện cho Kyung Ah nghẹn ngào nói:

- Giúp mình, giúp mình chăm sóc bé Yoon Mi...

- Yoon Ha! Đã xảy ra chuyện gì vậy – Tiếng Kyung Ah lo lắng hét lên trong điện thoại.

Nhưng Yoon Ha đã tắt máy, cô không còn nhiều thời gian nữa, khói càng lúc càng nhiều, lửa cũng lớn dần, Yoon Ha bị khói làm ho sặc sụa và cay mắt. Cô bấm số gọi cho Ji Hyo:

- Chị! Em xin lỗi, em không thể tiếp tục chăm sóc bé Hyun được nữa, chị hãy mau lên đây đi.

Lần nữa, Yoon Ha cố gắng hít thở tìm kiếm không khí sống trong làn hói bụi nhưng mà không khí dường như bị đốt sạch, cô cảm thấy không thể chịu được nữa.Cô muốn gọi điện cho Tae Hyung bởi vì giờ đây gương mặt mà cô nhớ nhất là cậu. Nhưng cuối cùng cô không đủ can đảm để gọi điện cho Tae Hyung. Cô quyết định nhắn tin, tin nhắn chỉ vỏn vẹn có 5 chữ: " Tae Hyung! Em yêu anh" . Nhưng cô vẫn còn chưa kịp gửi thì đã ngã xuống đất ngất đi.

Ngay lúc đó một một bóng người bất chấp ngọn lửa bên trong vẫn xông vào, bóng dáng cao lớn khỏe mạnh của cậu nhanh chóng tìm thấy Yoon Ha, cậu thấy cô đang nằm lay lất dưới nền gạch thì hoảng hốt gọi tên cô. Vội vàng nâng hết những cái kệ đang ngã xung quanh cô giải thoát cho cái chân của cô. Nhanh chóng bế cô lên chạy khỏi nơi biển lửa. Miệng vẫn không ngừng gọi tên cô mặc cho khói tràn vào cổ họng. Yoon Ha nghe tiếng gọi, cô mơ hồ hé mắt, trong làn khói mỏng manh cô nhìn thấy gương mặt đầy lo lắng của Tae Hyung đã bị đen vì khói và đầy mồ hôi. Cô khẽ mĩm cười nghĩ rằng trước khi mình chết cũng có thể nhìn thấy mặt cậu thêm lần nữa, cô đưa tay vuốt nhẹ gương mặt của cậu, sau đó lại chìm vào im lặng.

Cuối cùng hai người cũng thoát ra dưới sự giúp đỡ của những người lính cứu hỏa. Tất cả mọi người bên ngoài đều mừng rỡ khi thấy hai người bọn họ trở ra.

Bên ngoài Seok Jin khi hay tin cũng vội chạy đến, khi cậu biết Yoon Ha vẫn còn bị kẹt lại ở bên trong, cậu cũng muốn lao vào bên trong để tìm cô nhưng tất cả nhân viên đều cố sức ngăn cậu vì lửa đang lớn dần. Seok Jin không ngừng gào thét gọi tên Yoon Ha, ra sức vùng vẩy muốn thoát khỏi bàn tay níu giữ của mọi người. Chẳng còn là một tổng gíam đốc điềm đạm mọi ngày, cậu đã trờ thành một kẻ liều lĩnh chỉ muốn xông vào cơn biển lửa kia cho tới khi trong làn khói mỏng manh, Tae Hyung bế Yoon Ha từng bước từng bước bước ra, Seok Jin mới bình tĩnh trở lại.

Cậu mừng rỡ khi thấy Yoon Ha vẫn bình an, thở phào nhẹ nhỏm rồi vội chạy đến bên cạnh Tae Hyung. Cậu nhìn chằm chằm vào bàn tay đang ôm chặt lấy cơ thể bất động của Yoon Ha rồi từ từ giơ hai tay ra muốn bế lấy cô.

Vào cái giây phút, hai người con trai, hai anh em cùng yêu một cô gái cùng muốn giữ cô gái trong vòng tay mình, chẳng ai muốn nhường ai cả. Nhưng Seok Jin đã lên tiếng trong giọng nói rõ ràng vẫn còn ẩn chứa sự hoảng sợ tột độ:

- Cám ơn em đã cứu Yoon Ha.

Bạn đang đọc truyện trên: Truyen4U.Com