Chapter 177
Giọt nước mắt cố kìm nén cuối cùng cũng rơi xuống trên gương mặt Yoon Ha, cô nắm chặt tay Tae Hyung, khẽ nhích người sát về phía cậu im lặng tiếp tục thưởng thức ánh sáng lấp lánh tỏa ra trên bầu trời kia. Yoon Ha ngủ lúc nào không hay. Tae Hyung khẽ cười áo khoát khoát lên người cô, luồn tay ra sau ót cô kéo cô tựa vào lòng mình, ôm chặt lấy cô truyền cho cô hơi ấm xua tan cái lạnh của bóng đêm. Mặt Yoon Ha vùi sâu vào lồng ngực cậu, hít thở hương thơm trên người cậu an lành chìm vào giấc ngủ.
Hạnh phúc thật đơn sơ. Có người đi tìm mãi vẫn không thấy được hạnh phúc trông khi nó luôn nằm gần bên. Hạnh phúc là thứ dễ dàng có được, nhưng chúng ta có biết nắm giữ hay không.
Sự ủng hộ Krystal tăng rất nhanh, cô ta gần như nắm phần thắng trong tay. Nhưng ngay sau đó một phóng sự được tung ra ngay trong tin thời sự quan trọng của đài thành phố.
Đầu tiên là những hình ảnh của những con nghiện ốm yếu xanh xao, nằm co rút vào một chỗ, không nhà không cửa rất đáng thương và khiến người ta khiếp sợ.
Phóng sự đó nói về sự kêu gọi mọi người tự giác đi cai ghiện. Phóng sự đã mời vài nhân vật phỏng vấn. Đầu tiên là hình ảnh của một cô bé, gương mặt đã được che phủ.
- Do em ham chơi, nghe lời bạn nên thử. Nghĩ rằng chỉ một lần thôi thì không sao, không ngờ lại bị ghiện. Từ trước tới giờ em luôn ngoan ngoãn cho nên em rất sợ ba mẹ biết được. Lúc nào cũng phải giấu diếm. Mỗi khi lên cơn ghiện em luôn tìm cớ đi ra khỏi nhà để mua thuốc. Dần dà tiền ba mẹ cho không đủ để mua thuốc, phải lén lút ăn cắp đồ đem bán. Còn nói dối để xin tiền. Sau này ba mẹ biết được, em xấu hổ đành bỏ nhà đi. Đi theo tụi bạn ăn cắp để có tiền tiêu xài và hút chích, bị công an đuổi bắt. Sau đó em gặp được chị Son Kyung Ah, chị ấy đã khuyên em tự giác đi cai ghiện để sống tốt lên. Em thấy mình hồi trước thật là ngốc, không biết tự đi cai ghiện, vì xấu hổ mà không dám nói ra, cho nên cáng lún càng sâu. Bây giờ em đang tham gia cai ghiện củng với rất nhiều người. Nghe nói một số bạn cở tuổi em cũng được chị Kyung Ah khuyên nhủ mà tự tham gia cai ghiện. Em hy vọng sau khi cai xong, sẽ tiếp tục được mọi người, gia đình tiếp nhận lại em.
Sau đó lại hiện lên rất nhiều bạn trẻ vì lỡ lầm đường lạc lối và xấu hổ mà không dám nói ra đã được Kyung Ah khuyên nhủ tự giác đi cai ghiện.
Phóng viên đã tường thuật lại mọi hoạt động cai ghiện của các em ấy trong trại cai ghiện. Những gương mặt lúc trước xanh xao, nay đã dần hồng hào, những gương mặt buồn bã nay đã trở nên vui tươi hơn.
Sau đó lại hiện lên hình ảnh của những người thân của các em ấy.
- Gia đình tôi có một đứa con, tôi thương nó lắm và cũng rất tin tưởng vì nó rất nghe lời. Có một dạo tôi thấy nó rất kì lạ, nhưng vì bận rộn và nghĩ con mình đang trong giai đoạn phát triển nên mới có những hành động lạ trên. Nào ngờ con của tôi bị bạn bè xấu xúi giục đi hút chích. Còn về nhà ăn cắp tiền hết lần này đến lần khác. Gia đình tôi vì xấu hổ với bà con hàng xóm nên giận mà đuổi nó đi. Tới chừng nguôi giận thì hối hận vô cùng. Tìm con nhưng chẳng biết nó ở đâu. Sau đó mới biết tin, con tôi đã được nữ diễn viên Kyung Ah khuyên nhủ tự giác đi cai ghiện còn thông báo về gia đình chúng tôi nữa. Tôi rất vui mừng và rất cám ơn cô ấy đã giúp đỡ con tôi và gia đình.
Thời sự còn đưa ra một số ý kiến của người dân:
- Xóm tôi hồi trước rất an bình, từ dạo cái bọn buôn heroin tới đây. Mấy đứa trẻ học đòi bị dụ dỗ. Rồi sinh ra trộm cắp. Thành thử, mọi người đều lo sợ nhà mình bị trộm mà sống không yên. Đến cả cái mắc áo tôi phơi ngoài sào cũng bị tụi nó lấy đi thiệt là khổ mà.
......................
- Tôi có nghe về hành động của diễn viên Kyung Ah, tôi rất ủng hộ. Lớp trẻ con em chúng ta ngày càng sa đọa thiếu ý thức. Cần phải được khuyên nhủ tự giác đi cai như vậy đất nước này mới được yên ổn giàu đẹp được. Cứ để tình trạng trộm cắp diễn ra khắp nơi, người dân sống không yên mà đất nước cũng thiếu người chống đỡ, mất đi những mầm non tương lai.
..........................
- Tôi cũng có nghe về cuộc thi của hai nữ diễn viên này. Lúc đầu tôi đã bình chọn cho cơ Krystalvì những hành động giúp đỡ người giá neo đơn và trẻ mồ côi của cô ấy. Nhưng sau này, tôi được biết cô Đình Ân đã tham gia cùng mọi người khuyên nhủ mọi người tự giác đi cai ghiện. Tôi thấy hành động này của cô ấy thiết thực hơn rất nhiều. Bởi vì đây là chuyện trước mắt cần phải giải quyết để xã hội tốt đẹp hơn. Còn về các đoàn thể, nếu cô Anh Kỳ không tài trợ thì còn thiếu gì tập đoàn công ty khác tài trợ chứ. Cho nên tôi cùng mọi người xung quanh đều nhất quyết bầu cho cô Đình Ân.
- Con tôi đã được cô Đình Ân giúp đỡ, tự giác đi cai ghiện, tương lai của nó sau này cũng sáng lạng hơn. Gia đình tôi rất biết ơn cô ấy, cho nên tôi và gia đình quyết định cùng nhắn tin bầu chọn cho cô Đình Ân.
Sau cùng là hình ảnh của Đình Ân :
- Tất cả mọi người, hãy cùng nhau đẩy lùi ma túy, kẻ gây hại cho cuộc sống của chúng ta. Đừng vì mặc cảm xấu hổ mà tiếp tục sai lầm làm bạn với ma túy mà nhận lấy hậu quả xấu. Đánh chó chạy đi không ai đánh người chạy lại. Chĩ cần bản thân mọi người dám tự nguyện đi cai ghiện để thể hiện sự dũng cảm đáng để mọi người khen ngợi. Còn hơn cứ tiếp tục sai lầm khiến mọi người xa lánh. Hãy biết tự yêu thương bản thân mình.
Sau đó, bài phóng sự còn cho biết thêm từ việc các em nhỏ tự gíac đi cai ghiện đã khai ra những địa điểm buôn bán ma túy giúp cơ quan điều tra bắt trọn ổ. Tin này khiến cho mọi người vui mừng vô cùng.
Ngay sau khi bài phóng sự xuất hiện thì cột bình chọn cho Đình Ân chỉ một ngày mà tăng vọt. Chẳng mấy chốc đuổi kịp Anh Kỳ. Sau đó là vượt lên trên một cách nhanh chóng.
- Tuyệt quá đi - Minh Thùy nhìn cột điểm phấn khích reo lên – Chị Hiểu Đồng, chị tài thật, tìm được đề tài hay như vậy.
- Chỉ là tình cờ chị đi xe buýt nhìn thấy băng rôn kêu gọi mọi người tự nguyện đi cai ghiện thôi. Cho nên mới lấy nó để tham dự thôi – Hiểu Đồng mĩm cười khiêm tốn nói, cô nhìn vẻ mặt rạng rỡ của Đình Ân mà lòng cũng thấy vui theo.
- Làm sao mà cậu tìm thấy những em nhỏ bị ghiện đó hay vậy – Đình Ân cười vui vẻ hỏi.
- Vậy thì cậu phải cảm ơn Thiên Minh mới được – Hiểu Đồng đáp – Chính anh ấy đã cho đàn em đi tìm đó.
- Nhưng thời gian ngắn như vậy mà cậu và anh ấy tra ra được nhiều việc như vậy sao? – Đình Ân tiếp tục thắc mắc. Minh Thùy cũng tò mò yên lặng lắng nghe.
- Không! Mình và Thiên Minh đã điều tra trước đó rồi. Ngay khi bắt đầu cuộc thi, mình đã bảo anh ấy cho người điều tra – Hiểu Đồng từ tốn giải thích.
- Thật sao! – Đình Ân và Minh Thùy cùng hỏi một lúc.
Hiểu Đồng mĩm cười gật đầu.
- Vậy là ngay từ đầu, cậu đã định mình và Anh Kỳ sẽ tiếp tục thi đấu à – Đình Ân kinh ngạc hỏi
- Đúng vậy. Ngay từ đầu, mình đã định tỷ số hòa.
- Vì lẽ gì ?
- Vì Vĩnh Thành nói cho mình biết, bà Mai Hoa và chủ tịch cũng về nước. Cho nên mình đoán, bà Mai Hoa nhất định sẽ có động thái với mình. Nhưng con cáo già như bà ta sẽ không trực tiếp đánh vào mình tránh bị thương, nên sẽ dùng người bên cạnh mình để uy hiếp mình. Mà người đó chắc chắn là cậu. Sở dĩ bà ta để trận đấu này hòa là vì mục đích muốn gây chú ý cho sản phẩm mới, và uy hiếp mình, một mũi tên bắn trúng hai đích. Tiếc rằng lần này bà ta tính sai nước cờ. Cậu đã là người chiến thắng. Chỉ có điều, mình không tin bà ta chịu để yên như vậy.
Rồi Hiểu Đồng nhìn gương mặt thất thần thoáng chút lo lắng của Đình Ân và cái rùng mình của Minh Thùy cười nói:
- Yên tâm đi, mục tiêu của bà ấy là mình. Mình tuyệt đối không để bà ấy hại những người thân của mình.
Ngay sau đó, một cuộc họp đã diễn ra khi cột bình chọn của Đình Ân cao hơn Anh Kỳ. Ngay khi tất cả cổ đông đều nhất trí chọn Đình Ân vào vị trí đại diện cho sản phẩm mới thì cánh cửa phòng họp mở ra
Tất cả mọi người đều nhìn về phía cửa, ai là người dám mở cửa khi mà các cấp lãnh đạo đang hội họp như thế. Nhưng người bước vào lại khiến mọi người một phen king ngạc đứng bật dậy chào đón. Người đó không phải ai khác chính là bà Mai Hoa.
- Mẹ - Vĩnh Thành và Vĩnh Phong cùng lúc kêu lên.
- Chào bà chủ tịch – Tất cả mọi người đều lần lượt lên tiếng chào.
Bà Mai Hoa dáng vẻ sang trọng đầy kiêu hãnh từ từ bước vào, tháp tùng bà chính là vị trợ lí trung thành. Từ lúc bà bước vào không khí vốn nghiêm trang của buổi họp càng căng thẳng hơn. Bà tiến lại ngay cái ghế cao nhất bên trong và ngồi xuống, Vĩnh Thành liền lùi lại nhường ghế cho bà và ngồi vào cái ghế bên cạnh vừa được một nhân viên nhanh nhẹn đem đến.
- Mọi người ngồi đi – Bà mĩm cười nói, nhưng ánh mắt bà quét ngay đến vị trí cuối cùng của bàn họp, nơi có một ánh mắt vừa như băng giá vừa như núi lửa phun trào nhìn bà, nhưng nét mặt lại thấp thoáng nụ cười vừa chế nhạo vừa tự tin, vừa xem thường.
Chỉ vài giây phút chạm mắt nhau, hai ánh mắt vừa như thách thức nhau, vừa như kiên dè nhau. Cuối cùng, một tiếng nói vang lên cắt ngang ánh mắt của bà Mai Hoa, trước khi bà thu lại ánh nhìn của mình, bà thấy một nụ cười chiến thắng trên khóe môi người đó.
- Mẹ, sao hôm nay mẹ lại đến đây – Chính là Vĩnh Thành lên tiếng cắt ngang.
- Mẹ đến để nghe mọi người bàn về việc chọn người đại diện – Bà nhẹ nhàng cười nói, khí chất cao sang trong giọng nói khiến người ta kính trọng – Mọi người bàn đến đâu rồi, tiếp tục đi.
- Chúng tôi đã bàn xong rồi rồi. Vì cô Đình Ân đã thắng trong cuộc bình chọn này nên người đại diện cho sản phẩm mới của chúng ta chính là cô Đình Ân – Giám đốc Điền đứng lên báo cáo.
Bà Mai Hoa nghe xong gật gật đầu. Lát sau bà nghiêng đầu nhìn mọi người hỏi:
- Có ai có ý kiến gì không?
Tất cả mọi người đều im lặng. Vĩnh Thành bèn lên tiếng:
- Mẹ! Tất cả đều đồng ý cả rồi, con thấy chúng ta cứ thế tiến hành thôi.
- Vĩnh Phong, con thì sao? – Bà đưa mắt nhìn vĩnh Phong.
- Con không có ý kiến gì hết – Vĩnh Phong lạnh nhạt trả lời.
- Được, mọi người không ai có ý kiến gì, nhưng tôi có ý kiến – Bà Mai Hoa nhẹ nhàng gật đầu mĩm cười nói.
- Vâng, phu nhân cứ nói, chúng tôi xin lắng nghe – Giám đốc Lâm lên tiếng tán thành. Tất cả mọi người đều gật đầu đồng ý với lời của giám đốc Lâm. Điều này cho thấy, lời nói của bà vô cùng quan trọng.
- Mọi người cũng biết – Bà Mai Hoa hắng giọng nói – Anh Kỳ vốn là diễn viên nổi tiếng được rất nhiều người biết đến. Nếu để cô ấy làm người mẫu đại diện cho chúng ta, chắc chắn khi sản phẩm này của chúng ta được tung ra thị trường bên ngoài sẽ dễ dàng được mọi người đón nhận hơn là một diễn viên chỉ được biết đến ở trong nước như Đình Ân. Nhưng tôi cũng không thể phủ nhận hình ảnh và sự cố gắng của cô Đình Ân trong thời gian vừa qua. Cho nên tôi đề nghị: Hãy để cho Đình Ân làm người mẫu đại diện cho chúng ta trong nước, còn người mẫu đại diện cho chúng ta ở nước ngoài chính là Anh Kỳ. Không biết các vị nghĩ sao.
Lời bà Mai Hoa vốn luôn được mọi người nể trọng, nay bà lại nói rất có lý khiến mọi người gật đầu tán
thành. Có người vừa nghe xong liền thầm nghĩ:" Cáo già cuối cùng cũng ra khỏi hang" liền lập tức phản đối.
- Tôi phản đối.
Hiểu Đồng đứng lên lên tiếng phản đối. Tất cả mọi ánh mắt đều đổ dồn về phía cô.
- Nghe nói cô là đại diện của tập đoàn Vĩnh Phát – Bà Mai Hoa làm như nửa tôn trọng, nửa khinh thường một kẻ đại diện nhỏ mọn như cô.
- Đúng vậy – Hiểu Đồng đáp không một chút khách khí.
- Được, vậy thì cô cho biết lí do cô phản đối yêu cầu của tôi là gì – Bà Mai Hoa trừng mắt hỏi, khóe môi giật giật.
- Bởi vì Anh Kỳ đã thua cuộc. Huống hồ sự việc lần này được công bố rộng rãi như thế, bây giờ lật lọng bảo người ta chỉ có thể làm người mẫu đại diện ở trong nước thì mặt mũi người ta để ở đâu. Nếu ngay từ đầu không muốn người ta thắng thì đừng chấp nhận cuộc thi làm gì. Có chơi có chịu. Thắng là thắng, thua là
thua – Hiểu Đồng không một chút sợ hãi nói thẳng một cách khinh miệt, ánh mắt bày tỏ rõ sự khinh thường.
Bà Mai Hoa tái cả mặt, ánh mắt trừng trừng giận dữ. Tất cả cổ đông trong đó đều hoảng sợ, họ liêc nhìn cô gái bé nhỏ kia như một con thỏ trắng hiền lành lại dám đương đầu với một con hổ to lớn. Chẳng ai dám nói gì, lặng lẽ nuốt nước bọt, bịn rịn mồ hôi. Có người còn lặng lẽ nhìn Hiểu Đồng ra hiệu ngầm, nhưng cô phớt lờ, còn cố tình giương mắt lên thách thức.
- Được rồi – Vĩnh Phong chợt lên tiếng cắt ngang không khí căng thẳng này – Chuyện này chúng ta bàn sau đi.
- Đúng đó – Tất cả mọi người bèn hùa nhau tán thành.
- Tôi không đồng ý – Hiểu Đồng lại tiếp tục lên tiếng – Chuyện này sớm muộn cũng phải bàn. Bàn trước hay bàn sau thì đều như nhau. Tốt nhất nên dứt khoát một lần để còn tiếp tục những công việc khác. Tôi không muốn lãng phí quá nhiều thời gian cho một việc đơn giản thế này. Thời gian làm việc khác để tăng lợi nhuận tập đoàn lên, như vậy vĩnh Phát của tôi cũng được hưởng lợi – Hiểu Đồng biết, nếu lần này không đạt được thỏa thuận thì lần sau dưới sức ép của bà Mai Hoa, họ chắc chắc chắn sẽ thay đổi quyết định ngày hôm nay, cho nên cô cần phải ra đòn quyết định trước.
- Cô ...- Bà Mai Hoa tức giận ra mặt.
- Thế nào? – Hiểu Đồng khẽ cười ánh mắt chế giễu hỏi.
Bạn đang đọc truyện trên: Truyen4U.Com