Chapter 34
Cô tìm bác sĩ BamBam hỏi chuyện, ông ấy nhìn YoonHa nói:
- Bệnh tình của mẹ cháu đôt nhiên có chuyển biến xấu cộng với việc dấu diếm bệnh tình nên bệnh càng trầm trọng hơn. Hiện nay mẹ cháu rất yếu, cần tiến hành mổ gấp, không thể chần chừ lâu được nữa.
- Vậy chi phí ca mổ bao nhiêu vậy bác.
- Bác biết cháu không có tiền nên bác sẽ nên bác sẽ trả trước giúp cháu. Khi nào cháu có tiền thì ...
- Dạ không, cháu có thể xoay sở được, bác đã giúp cháu quá nhiều rồi. Huống hồ cháu vẫn còn mắc nợ bác. Hãy cho cháu biết số tiền chi trả cho ca mổ.
- Dựa vào hoàn cảnh của cháu, bệnh viện đã cố giảm bớt nhưng chi phí vẫn còn rất cao, khoảng 7 Triệu won.( tầm 140tr đồng )
JiMin bám sát xe của TaeHyung ở phía sau. Bất chợt một chiếc xe cảnh sát giao thông từ đằng sau hú còi chạy theo.
JiMin liền ra hiệu cho TaeHyung cứ chạy đi để mình ở lại đánh lạc hướng cảnh sát. Sau đó xe của JiMin từ từ giảm tốc. Sau đó quẹo vào một đường khác, xe cảnh sát lập tức bám theo.
- Mẹ của YoonHa cần tiền để mổ để giữ mạng sống. YoonHa không còn cách nào khác đành bán mình cho giám đốc Oh, mặc cho lão giày xéo.
Tiếng nói của KyungAh cứ vang mãi trong tai của TaeHyung. Lão già kia, nếu ông dám động vào một sợi tóc của YoonHa tôi nhất định sẽ khiến ông sống không bằng chết.
Một bản nhạc vang lên.
"Có tiếng vỡ của thứ gì đó làm tôi tỉnh giấc, một âm thanh xa lạ...
Tôi cố gắng bịt tai lại nhưng vẫn không thể ngủ được...
Cơn đau trong cổ họng trở nên tồi tệ hơn, tôi cố gắng giữ lấy nó nhưng lại không thể thốt nên lời..." – Singularity – V (BTS)
TaeHyung nhấn vào headphone. Giảm tốc độ lại.
- Alô!
Đầu kia lập tức vang lên tiếng nói.
- Cậu Kim! Tôi là quản lý So MinHyuk của khách sạn Star 1. Trợ lí Yook đã bảo tôi gọi cho cậu.
- Giám đốc Oh của công ty Oh Hatj có đến không.
Quản lí Yook nghe giọng của TaeHyung thì hơi run sợ. Tuy chưa gặp mặt lần nào nhưng ông có thấy hình và nghe nói rất nhiều về TaeHyung. Cậu ba của tập đoàn DaeHyung. Mà khách sạn Star 1 là khách sạn sang trọng bậc nhất ở đây thuộc tập đoàn DaeHyung.
- Dạ có! Ông ấy đi cùng một cô gái trẻ, rất xinh đẹp, họ đang đứng ở quầy nhận phòng.
- Tìm cách kéo dài thời gian đợi tôi đến.
- Dạ vâng.
TaeHyung lại tiếp tục tăng tốc.
Tại khách sạn Star 1.
Quản lí Yook nhận điện thoại xong liền đi về phía quầy. Ông giả lả chào:
- Giám đốc Oh, chào ông. Mấy tuần nay ông đi đâu mà chẳng ghé thăm khách sạn của tôi. Ông chê khách sạn tôi phục vụ không chu đáo à.
Giám đốc Oh quay lại thấy quản lí Yook thì cả cười:
- Đâu có. Vì dạo này bận việc quá nên không rảnh ghé qua Với lại ...- giám đốc Oh kề tai quản lí Yook nói - ...dạo này không có em nào ưng ý cả. Tìm mãi mới có một em.
Lão hất đầu về phía YoonHa. Quản lí Yook liền đưa mắt nhìn cô dò xét.
YoonHa thấy quản lí Yook nhìn mình soi mói, cô ngượng ngùng quay mặt đi, vẻ mặt ửng hồng hơi lúng túng.
Haiz! Lại một con cừu non nữa. Quản lí Yook cười thầm, cô ta còn quá trẻ, chỉ mới độ 20, nhưng rất xinh đẹp. Một sắc đẹp nghiêng nước nghiêng thành, đánh ngục bất cứ thằng đàn ông nào.
Nhưng quản lí Yook không hề quên đi nhiệm vụ của mình. Ông tìm cách câu giờ.
- Giám đốc Oh, khách sạn chúng tôi vừa chế biến một món ăn đặc biệt vừa ngon miệng, vừa bồi bổ sức khỏe. Đảm bảo ông sẽ hài lòng. Không biết giám đốc Oh có muốn dùng thử không.
Ông ta đưa mắt nhìn YoonHa dò hỏi, nhưng cô lạnh lùng nói:
- Tôi không đói, không muốn ăn.
Giám đốc Oh dù cũng hơi đói bụng nhưng nghe YoonHa nói vậy thì bèn thôi. Dù có hơi đói bụng nhưng được ở bên người đẹp càng sớm càng tốt khiến hắn không còn cảm giác đói. Một khắc đêm xuân đáng ngàn vàng mà, hắn hí hửng nghỉ.
- Vậy ông có muốn dùng nước gì không.
Dù khác sạn lúc nào trong tủ lạnh cũng có đầy đủ các loại nước nhưng lão béo muốn thưởng thức rượu. Rượu ngon gái đẹp còn gì bằng. Lão bèn gọi một chai rượu đắt tiền.
- Được. Tôi sẽ cho người mang lên ngay – Biết không thể trì hoãn được thêm, quản lí Yook đành cầm chìa khóa phòng – Để tôi dẫn ông lên phòng.
Giám đốc Oh tuyệt đối không nghi ngờ gì về hành động kì quặc này của quản lí Yook. Trước đây ông thường xuyên ghé qua đây nên cũng có qua lại với quản lí Yook nhưng chưa lần nào quản lí trung đích thân đưa ông đi nhận phòng. Đó cũng là cái giá của quản lí một khách sạn cao cấp. Nhưng lần này quản lí Yook lại đích thân đưa đi, giám đốc Oh chỉ nghỉ đơn giản là do hai bên quen biết đã lâu thôi, và quản lí Yook nể trọng ông. Nghĩ vậy lão ta không khỏi tự hào.
Thang máy mở ra, quản lí Yook bước vào trước, ông nhanh tay bấm hàng loạt số tầng đến khi giám đốc Oh và YoonHa bước vào, ông mới ung dung đóng cửa lại rồi bấm số tầng cần đến.
Ông cười thầm khi nhìn thấy vẻ mặt nóng lòng của giám đốc Oh. "Giám đốc Oh xin lỗi nha, còn hơi lâu đó".
Cứ đến một tầng thì thang máy lại mở ra nhưng chẳng có ma nào bước vào.
Giám đốc Oh tức tối vẻ mặt hầm hầm.
Quản lí Yook cười đắc chí nói:
- Chắc là đứa bé nào nghịch ngợm rồi. Xin lỗi giám đốc Oh.
Người mừng nhất với sự mất thời gian này chính là YoonHa. Cô chỉ muốn thời gian ngừng lại mãi hay là thang máy bị trục trặc . Nhưng càng đến gần, cô càng sợ hãi. YoonHa chỉ muốn bỏ chạy ra khỏi đây ngay lập tức.
Nhưng nghĩ đến mẹ cô phải dằn lòng ở lại.
Ping.... Tiếng mở cửa thang máy ở tầng cuối cùng vang lên. YoonHa run rẩy bước ra khỏi thang máy, đôi chân gần như không còn chút sức lực nào cả.
Không được, mình phải chấp nhận thôi, vì mẹ vì YoonMi, YoonHa mày không có quyền lựa chọn.
Còn 100 triệu, chỉ cần cô bước vào cánh cửa kia thì 100 triệu sẽ đến tay NamJoon ngay lặp tức. Mẹ cô sẽ không phải chịu khổ sở thêm nữa. Chí cần được mổ là mẹ cô lại tiếp tục được sống bên cạnh hai chị em cô. YoonMi đã không có cha, cô nhất định không để bé phải mất cả mẹ nữa.
Cả 3 dừng lại ở số phòng 133.
Quản lí Yook nhìn gương mặt nóng ruột của giám đốc Oh biết rằng mình không thể trì hoãn được nữa. Dù sao thì giám đốc Oh cũng là một khách hàng quan trọng của khách sạn, cũng là một doanh nhân lớn nên không thể đắc tội với ông được.
Cánh cửa phòng cuối cùng đã được mở ra. Giám đốc Oh hí hửng bước vào, ông ta cảm thấy hới khó chịu khi quả lí Yook vẫn còn đứng đó. Thấy vậy quản lí Yook đành cáo từ ra ngoài, sau vài câu dò hỏi xem họ có cần gì nữa không.
Quản lí Yook vừa đi khỏi, một cơn ớn lạnh kéo đến khiến YoonHa run cầm cập. Lão già không bỏ lỡ một phút giây nào, ông ta nhào đến ôm YoonHa, nhưng cô đã đẩy ông ra, cố làm ra vẻ lạnh lùng, cô nói:
- Giám đốc Oh xin ông thực hiện đúng giao dịch với tôi. Chuyển ngay 100 triệu còn lại cho NamJoon.
Giám đốc Oh cả cười với đôi mắt cực kỳ nguy hiểm của một loài sói:
- Được ! Được! Tôi có thiếu gì tiền, chỉ thiếu người đẹp. 100 triệu không thành vấn đề, chỉ cần tối nay em hầu hạ tôi chu đáo , khiến tôi vui lòng thì đừng nói là 100 triệu, một tỷ còn được.
Nói rồi ông ta cầm điện thoại lên và bấm số.
- Giao tiền đi.
Ông ta nói gọn lỏn có 3 chữ rồi tắt máy. Sau đó bắt đầu xông vào YoonHa, nhưng cô lại tiếp tục đẩy ông ta ra nói:
- Tôi phải chờ điện thoại xác định của NamJoon đã.
- Được, vậy thì tôi vào tắm đây.
Trông khi chờ đợi, YoonHa lấy cho mình môt cốc nước rồi mở cái gói nhỏ mà NamJoon đưa cho mình ra. Lấy viên thuốc bỏ vào trong nước, viên thuốc sôi lên ùng ục rồi tan biến vào trong nước.
Tiếng nước chảy ào ào trong buồng tắm vang ra, rồi nhanh chóng im bặt.
Bạn đang đọc truyện trên: Truyen4U.Com