Chào các bạn! Truyen4U chính thức đã quay trở lại rồi đây!^^. Mong các bạn tiếp tục ủng hộ truy cập tên miền Truyen4U.Com này nhé! Mãi yêu... ♥

Chapter 60

Có một chút thay đổi nhỏ giữa tên của các nhân vật:
Byun Baek Hyun —-> Min Suga/ Min Yoon Gi ( trước đó mình có để Yoon Gi là tên của một bartender nếu bạn nào còn nhớ. Bây giờ cũng không có ý định cho thêm đất diễn của bartender nên mình sẽ đổi vai )
Yu Geom —-> Jung Ho Seok

Mong các bạn sẽ thông cảm cho sự thay đổi này và tiếp tục theo dõi câu chuyện!







Tất cả mọi người đều bất ngờ trước phản ứng quá kịch liệt của YoonHa, cả Suga cũng khá bất ngờ nên bị cô xô lùi mấy bước, loạng choạng suýt ngã nhưng may được Jung Kook đỡ.

YoonHa dùng hết sức đẩy Suga nên khi tay vừa rời khỏi Suga thì ngã xuống, rất may Tae Hyung đã vòng tay qua eo cô kéo lại, để cô dựa vào người mình. Cậu dịu giọng nói:

- Cẩn thận.

Vòng tay ấm áp xoa dịu nỗi đau trong lòng của YoonHa, cơn giận dữ dường như giảm bớt.

Ho Seok đi thăm bệnh cho bệnh nhân liền trở về thăm YoonHa. Vừa bước vào đã thấy cô kích động xô đẩy người nào đó, cậu vội bước nhanh vào hỏi:

- Có chuyện gì vậy. Đã xảy ra chuyện gì.

Cậu đưa mắt nhìn Yoon Ha dò hỏi. Cô liền đẩy tay Tae Hyung ra, cố lấy thăng bằng đứng vững, cô chỉ tay vào Suga mệt mỏi nói:

- Ho Seok oppa! Anh làm ơn đuổi anh ta ra dùm em. Em không muốn nhìn thấy mặt anh ta.

Jung Ho Seok liền quay sang Suga lịch sự nói:

- Xin lỗi anh! Bệnh nhân hiện giờ cần phải nghỉ ngơi nhiều tránh kích động, xin mời anh ra ngoài cho bệnh nhân nghỉ.

Suga nhìn YoonHa hậm hực nửa muốn ra, nửa không. Thấy vậy Ho Seok liền nói:

- Nếu anh còn không đi ra tôi buộc lòng phải gọi bảo vệ.

Suga tức giận nắm lấy áo blouse của Ho Seok, tức giận giơ nấm đấm lên cao gầm gừ nói:

- Anh dám ....

- Yoon Gi hyung....- Tae Hyung vội can ngăn, may là cậu can ngăn kịp thời nếu không thì Ho Seok bị ăn đấm rồi.

Jimin thấy tình hình trở nên căng thẳng liền bước đến nắm lấy tay của Suga kéo ra khỏi áo của Ho Seok, rồi lựa lời khuyên giải:

- Yoon Gi hyung! Nể mặt Tae Hyung bỏ qua đi. Có chuyện gì thì để sau này chúng ta nói tiếp, bây giờ YoonHa cần nghỉ ngơi lại sức. Chúng ta nên ra ngoài bớt để cho cô ấy nghỉ ngơi.

Jung Kook cũng đến khuyên:

- Phải đó anh, chúng ta ra ngoài làm vài ly hạ hỏa đi.

Nói rồi Jung Kook cùng Jimin khoác vai Suga đi ra ngoài. Mấy người khác cũng lục đục theo sau. Trong phòng chỉ còn lại năm người: Tae Hyung, YoonHa, Ho Seok, và hai anh em Nam Joon.

Sau khi tất cả đi ra ngoài, không khí trong phòng dường như dễ chịu hơn. YoonHa thở ra một cái rồi quay trở lại giường. Tae Hyung dìu cô bước đi.

Ho Seok quan tâm bước đến gần quan sát hỏi thăm:

- Em không sao chứ?

- Em không sao.

Ho Seok không yên tâm, anh nắm lấy tay Yoon Ha bắt mạch rồi nhìn vào đồng hồ ở tay mình đếm nhịp. YoonHa biết Ho Seok lo lắng, cô cố gắng thở đều.

Anh liền nhìn đường dây truyền nước biển cho YoonHa xem xét, cô cười ngượng nói:

- Lúc nãy em hơi tức giận nên tự ý giật dây ra.

Ho Seok tỏ ra không có gì, anh chăm chú gắn lại mũi kim vào tay cô, thờ ơ hỏi:

- Vì anh chàng hồi nãy à.

YoonHa lẳng lặng gật đầu rồi e dè hỏi:

- Ho Seok! Mẹ em ... anh có ...

- Yên tâm. Anh biết em không muốn mẹ em lo lắng nên anh không có nói với bác. Em mau tịnh dưỡng cho khỏe rồi đến thăm bác ấy, bác gái nhớ em và bé Yoon Mi lắm – Ho Seok nhìn YoonHa âu yếm trấn an.

- Cám ơn anh – YoonHa mỉm cười nhìn Ho Seok cảm kích.

Thái độ của hai người này làm Tae Hyung khó chịu . Cậu vội giục YoonHa:

- Em mau nằm xuống nghỉ đi.

Ho Seok đưa mắt nhìn Tae Hyung dò xét, đúng lúc đó cậu vô tình ngẩng mặt lên. Vậy là bốn mắt nhìn nhau kình địch, ai cũng không chịu thua. Mỗi người một suy nghĩ nhưng dường như giống nhau, chẳng ai chịu rời mắt trước.

Bầu không khí đối địch này làm cả ba người còn lại cảm thấy lo sợ. Kyung Ah và Nam Joon đưa mắt nhìn nhau. Yoon Ha đành giả vờ ho một cái cắt đứt tia nhìn của họ.

Cả hai lập tức lo lắng quay sang hỏi cùng một lúc.

- Em không sao chứ.

Cả hai lại đưa mắt nhìn nhau tỏ vẻ không vui. YoonHa tròn mắt nhìn hai người hỏi:

- Hai người sao vậy.

Ho Seok thấy nếu cậu cứ ở lại đây sẽ làm YoonHa không thể nghỉ ngơi được, liền lập tức quay lại dịu dàng nói:

- Không có gì. Em nghỉ ngơi đi. Anh đi thăm bệnh nhân một lát rồi quay lại thăm em sao.

- Ừhm

Ho Seok liền bỏ đi ra ngoài, sau khi nhẹ nhàng đóng cửa phòng lại.
Tae Hyung nhẹ nhàng nắm lấy bàn tay thon gầy của YoonHa, nhẹ nhàng vuốt ve khuôn mặt xanh xao của cô rồi dịu dàng hỏi:

- Mệt không?

Cô gật đầu rồi nằm xuống.

Kyung Ah và Nam Joon thấy Ho Seok bước ra ngoài thì mới dám thở phào nhẹ nhỏm. Họ đi đến bên cạnh giường. Nam Joon cười nói:

- Thấy em không sao thì anh mới yên tâm.

- YoonHa, tại sao cậu lại đối xử với anh YoonGi như vậy chứ. Anh ta đã gây ra chuyện gì... - Đột nhiên trong đầu Kyung Ah xuất hiện một nghi vấn, cô liền nhanh chóng hỏi – Có phải là ...

YoonHa liền đưa mắt ngăn lại, cô quay sang Tae Hyung thì thầm:

- Tae Hyung! Anh đi mua dùm em ít trái cây đi. Em thấy nhạt miệng quá muốn ăn một chút gì đó.

Tae Hyung liền gật đầu, vỗ nhẹ tay cô:

- Em muốn ăn trái cây gì.

- Gì cũng được – YoonHa thật tình chỉ muốn đuổi khéo Tae Hyung đi nên trả lời lấp lửng.

- Ừhm! Vậy anh đi mua liền, em chờ một chút.
Tae Hyung vừa đi ra ngoài, Kyung Ah liền lặp tức dồn hết mọi kìm nén thắc mắc trong lòng hỏi YoonHa.

- Có phải anh ta chính là người gây ra cái chết của ba cậu không.

YoonHa rơi một giọt nước mắt dài, nghẹn ngào nói:

- Chính là anh ta.

Nam Joon kinh ngạc hét lên:

- Cái gì! Chính là cậu ta sao?

Cậu bàng hoàng nhớ lại những hồi ức trước đây.

Nam Joon và Suga chơi cùng nhau từ năm cấp 2. Cả hai vốn là những học sinh cá biệt của trường vì thành tích đánh nhau vô địch thủ. Là cặp bài trùng nổi tiếng trong trường không ai không biết đến.

Tuy nhiên họ tuyệt đối không phải là những kẻ thích gây sự, học hành tuy rất bấp bênh nhưng không bao giờ trốn học, đối với các thầy cô cũng rất kính trọng. Cho nên họ chưa từng bị đình chỉ học tập như bao học sinh hư đốn khác.

Đối với bạn bè, họ cũng rất chân thành, cho nên bạn bè trong giang hồ cũng nể trọng, các đại ca cũng yêu thương.

Hai người không bao giờ rời nhau, đi đâu cũng có nhau, cứ như chân với tay. Nhưng đùng một cái, vào năm Nam Joon 16 tuổi, thì Suga mất tích.

Nam Joon đi tìm khắp nơi, hỏi thăm khắp nơi nhưng chẳng ai biết. Thêm chí cậu còn đến nhà Suga nhưng nhà cậu ấy chỉ bảo cậu ấy đi du học rồi. Nam Joon vẫn nhớ lúc ấy cậu đã ngồi ngẩn ngơ trước nhà Suga rất lâu và trách cậu ấy rất nhiều là tại sao lại ra đi không từ mà biệt.

Bây giờ thì cậu đã biết lí do của sự ra đi đó.

Nam Joon cười đau khổ, cậu từng hứa với YoonHa sẽ trừng trị tên khốn nào đã hại chết ba của cô, vậy mà kẻ hại chết ông ấy lại là người anh em còn thân hơn ruột thịt của mình.

Kyung Ah cũng thấy buồn khi biết người đó là Suga. Thật tình thì ngày xưa, cô cũng để ý đến anh chàng này. Tuy lúc đó cô còn nhỏ nhưng đã bị nụ cười rất sảng khoái đầy quyến rũ của Suga hớp hồn. Anh hay cùng Nam Joon trêu chọc cô khiến cô rất tức giận nhưng nếu anh không trêu thì cô lại thấy buồn. Kyung Ah đã khóc rất nhiều khi biết Suga đã ra đi, biết bao giờ mới còn gặp lại.

Lúc cùng Nam Joon đến gặp mọi người, trái tim cô dường như đập mạnh khi gặp lại anh. Cảm giác xúc động cứ tràn về tim cô, khiến những ngày tháng vui vẻ xưa tái hiện lại trong trí óc cô.

Kyung Ah nắm chặt tay YoonHa vỗ về chua xót nói:

- Mình thật không ngờ lại là anh ấy. Từ xưa đến nay chỉ khi nhắc đến chuyện của ba cậu mới thấy cậu kích động như vậy, mình đã mong không phải là anh ấy ...

Kyung Ah xúc động không thể nói thêm được nữa. Nhưng Nam Joon đã hùng hổ lớn tiếng, giọng rất tức giận:

- Anh sẽ đi tìm cậu ta cho một trận, rồi lôi đầu cậu ta đến đồn công an đầu thú.

Nói rồi Nam Joon toan quay lưng bỏ đi nhưng YoonHa đã gọi chăn lại:

- Nam Joon, anh đừng đi...

Thấy Nam Joon quay lại , YoonHa thở dài nói:

- Bỏ đi. Bây giờ có làm gì thì cũng không thay đổi được sự thật này và ba em cũng không thể sống lại. Em hiện giờ chỉ muốn sống bình yên bên mẹ và Yoon Mi mà thôi. Không muốn khơi lại vết thương lòng này nữa, mẹ em mà biết thì lại đau lòng.

- Vậy em cứ thế bỏ qua sao – Nam Joon bực tức hỏi.

- Ừ - YoonHa gật đầu đáp – Chỉ cần anh ta đừng xuất hiện trước mặt em thì chuyện ngày xưa hãy bỏ qua, xem như là một tai nạn.

- Han Yoon Ha – Nam Joon tức giận la lên, vẻ mặt nhăn nhó nhìn cô.

- Oppa! Em xin anh hãy hứa với em là đừng đi tìm anh ấy tính sổ nữa. Hôm nay cũng nhờ anh ấy đến cứu em mới thoát nạn. Em không muốn nợ ơn ai cả, cứ coi như là anh ấy đã trả món nợ của ba em rồi.

YoonHa vừa nói xong thì ho liên tục. Kyung Ah vội vỗ lưng giúp cô thấy dễ chịu, rồi quay qua Nam Joon khuyên:

- Anh hãy nghe lời YoonHa đi. Bỏ qua mọi chuyện, dù sao hai người cũng từng là bạn thân mà. Anh mau hứa với YoonHa đi để cậu ấy yên lòng nghỉ ngơi.

Nam Joon ngẩn ngơ nhìn cô một lát rồi thở dài nói:

- Anh hứa, em hãy nghỉ ngơi đi, anh qua thăm bác gái một tí.

- Nam Joon oppa! Đừng kể với mẹ chuyện của em – YoonHa lên iếng nhắc nhở.

- Em an tâm – Nam Joon nhìn thẳng vào mắt YoonHa khẳng định để cô yên tâm rồi đi ra.

Kyung Ah vỗ lên tay cô mỉm cười nói:

- Dù cậu quyết định thế nào thì mình cũng ủng hộ cậu .

Hai người bạn thân cùng nhìn nhau mỉm cười rồi đưa mắt nhìn ra cửa sổ. Bên ngoài, gió đang thổi làm lay động lá cây, cảm giác bình yên lại trở về.

Nhưng đột nhiên Jung Kook xông vào phòng hét lớn:

- YoonHa, anh Tae Hyung đã ngất xỉu rồi, đang được cấp cứu.

YoonHa vừa nghe xong thì kinh hãi ngồi bật dậy. Cô run rẩy bước xuống giường thầm trách bản thân, sao lại quên đi những vết thương trên người anh ấy mà lo cho vết thương đã lâu của mình.

Kyung Ah vội dìu YoonHa theo chân Jung Kook đi đến chỗ Tae Hyung.

- Cốc ...cốc ...cốc ...

- Vào đi – tiếng Tae Hyung vang ra.

YoonHa đẩy cửa bước vào. Tae Hyung vừa nhìn thấy cô thì cười rạng rỡ định nhổm người ngồi dậy. Nhưng lập tức nhăn mặt, YoonHa thấy vậy vội lại đỡ rồi sửa gối giúp cậu dựa vào được thoải mái hơn. Cánh tay bị chém của cậu tưởng chừng chỉ là sượt qua nhưng thật ra khá sâu, phải khâu hơn chục mũi, lại còn mất máu quá nhiều, không chịu chữa trị ngay. Cho nên bị hôn mê hết mấy ngày.

- Em sao rồi – Tae Hyung nhìn YoonHa quan tâm hỏi:

- Em không sao. Sao anh ngốc quá vậy. Bị thương nặng như vậy mà cứ cắn răng chịu đựng lo ở bên em để rồi bản thân kiệt sức mà ngất xỉu – YoonHa trách yêu cậu.

Tae Hyung nắm lấy bàn tay YoonHa kéo cô ngã vào lòng mình, cậu cúi xuống hôn lên mái tóc đen mềm mượt thoảng phất hương thơm của cô, trầm ngâm nói.

- Những vết thương bên ngoài đó không đáng là gì so với vết thương trong lòng.

YoonHa ngẩng đầu dậy, đôi mắt đen trong veo tuyệt đẹp nhìn cậu nghi hoặc hỏi:

- Vết thương trong lòng ...

Tae Hyung mỉm cười cúi đầu hôn nhẹ lên mí mắt thanh lệ của cô thì thầm:

- Là nỗi sợ mất em.






Thực sự mình cũng suy nghĩ khá nhiều về vấn đề đổi tên nhân vật nhưng dù gì thì quyết định cũng đã được đưa ra. Mong mọi người sẽ vui vẻ chấp nhận 🙏

Và hôm nay cũng là 2000 ngày kể từ khi BTS debut ngày 13/6/2013 🥳🥳🥳🥳🥳🥳🥳🥳🥳

Ăn mừng một chút thì hôm nay đăng hai chapter, chapter sau sẽ update lúc 22h00 để chúc mừng sinh nhật Kim Seok Jin luôn !!!!!!

Bạn đang đọc truyện trên: Truyen4U.Com