Chào các bạn! Truyen4U chính thức đã quay trở lại rồi đây!^^. Mong các bạn tiếp tục ủng hộ truy cập tên miền Truyen4U.Com này nhé! Mãi yêu... ♥

Chapter 82 - D4

VOTE LUÔN CHO NÓNG ĐI NÀOOO


Han Yoon Ha vừa đứng lên nghe ông ta nói thì giật mình quay lại nhìn chằm chằm vào ông ta hoảng sợ : "Là ông ta!". Cô vội nhặt quyển sách lên rồi bỏ sợ hãi định bỏ chạy nhưng lại bị ông ta nhanh tay giữ lại.

Lời nói chứa sự giận dữ lẫn sợ hãi, YoonHa nói :

- Ông muốn gì mau buông tôi ra.
- Lâu rồi không gặp, chúng ta đi uống nước một chút đi – Gã nham nhở mời.

- Tôi không có hứng thú đi uống nước với ông – Cô cau có nói, cố gắng rụt tay về, nhưng bị gã nắm chặt.

- Ây da ! Cháu hại chú bị ngồi tù 5 năm trời oan uổng. Phải bù đắp lại chút gì cho chú chứ - Gã vừa nói, ánh mắt vừa chiếu lên người YoonHa – Công nhận cháu càng ngày càng xinh đẹp đó Yoonie à.

Cô sợ hãi nói lí nhí :

- Ông không được gọi tôi bằng cái tên đó. Ông bỏ tay tôi ra, nếu không tôi la lên đó.

YoonHa không phải là một cô gái yếu đuối, nếu gặp trường hợp này mà ở người khác cô dễ dàng thoát được nhưng bởi vì hắn ta là nỗi kinh hoàng đầu đời của cô, cho nên sự ám ảnh đó đã rút hút sự bình tĩnh của cô.

Cô nghĩ đến Tae Hyung, bất giác đưa mắt ra phía sau lưng gã chủ tiệm phở. Anh đang đứng dựa tường, hai tay khoanh trước ngực vừa nhìn thấy ánh mắt cầu cứu của cô thì quay đi, giả vờ như không thấy.

YoonHa thất vọng tràn trề. Chẳng lẽ anh chờ cô lên tiếng nhờ vả mới đến giúp sau. Đúng là hạng người ích kỷ, xấu xa mà. Cô tuyệt đối không lên tiếng nhờ vả. Lấy hết can đảm, cô hỏi lần nữa.

- Ông có chịu buông tay ra hay không hả. Nếu không tôi sẽ tống ông ngồi thêm 5 năm tù nữa về tội quấy rối đó.

- Không hề gì. Chỉ cần được tận hưởng bên người đẹp như cháu thì có đi tù thêm lần nữa cũng không sao – Gã nham nhở nói, bán tay thô ráp vuốt ve gương mặt trắng mịn của Han Yoon Ha.

- Bố người ta, có người xàm sỡ!...

Con đường vắng vẻ không có ai nghe cô kêu cứu. Cô thấy Tae Hyung vẫn đứng yên ở đó, không thèm tới giúp. Tự nhiên cô không thấy ghét tên chủ tiệm phở mà lại cảm thấy ghét Tae Hyung vô cùng. Anh ta đúng là đồ xấu xa mà. Dù cô có nói chuyện của cô cũng không liên quan đến anh ta nhưng anh ta lại thấy chết mà không cứu.

- Bớ người ta cứu tôi với ...- cô hết sức la thật lớn – Cứu tôi với....

Nhưng xung quanh không có ai, có nhà nhưng không có người. Tất cả mọi người đều đi làm chưa về. Cô cảm thấy hoảng thật sự khi mà gã này cười phá lên một cách nham nhở tiến lại sát người cô hơn.

Lúc này thì YoonHo đành chịu thua, cô buộc phải lên tiếng nhờ Tae Hyung giúp đỡ thôi. Cô hướng ánh mắt về phía anh định lên tiếng cầu xin thì từ sau lưng cô có một chiếc xe hơi chờ tới.

- Có chuyện gì vậy, tôi vừa nghe tiếng kêu cứu – Một người đàn ông hạ kính xe xuống nhìn YoonHa và gã chủ tiệm phở hỏi.

Cô mừng rỡ kêu lên, tay chỉ vào tên dê xồm nói :

- Ông ta định giở trò sàm sỡ tôi. Làm ơn giúp tôi với.

Người đàn ông lập tức xuống xe, thân hình ông ta to lớn hơn gã chủ tiệm, nét mặt ngầu hơn. Gã chủ tiệm nhát gan sợ hãi vội buông tay cô ra.

- Tôi chỉ đùa với cô ấy chút thôi hà – Gã nham nhở cười nói. Rồi sau đó nhanh chóng biến đi.

Cô quay sang người đàn ông cúi đầu cảm ơn.

- Không có chi, lần sau thấy gã cháu nên tránh xa. Lần này chú đi qua nhưng lần sau cháu không may mắn như vậy đâu.

- Dạ lần sau cháu sẽ chú ý hơn. Cám ơn chú.
Sau khi người đàn ông lái xe đi, cô liền ném cho anh cái nhìn uất hận rồi nhặt quyển sách trong tay khi nãy cô đánh rơi khi giằng co với lão dê xồm, rồi bỏ đi một mạch.

Đang ngồi uống bia cùng các bạn, Tae Hyung nhận được tin nhắn của Kyung Ah.

"Em thật là đáng thương khi bị đem ra làm bao cát cho Yoonie trút giận. Cô ấy đang giận anh vô cùng, nhưng bù lại, một tiếng cũng Tae Hyung, hai tiếng cũng anh ta. Hahaha ... anh phải đền bù cho em đó nha"

Kim Tae Hyung bật cười, rồi nhắn lại :
"Không thành vấn đề"

- Ai vậy – Jimin hỏi.

- Là Kyung Ah – Tae Hyung trả lời rồi nhét điện thoại vào túi – Cạn chai nào.

Mọi người cùng đưa chai bia lên cụng côm cốp.

Đêm tối, trong con hẻm váng người, tiếng đấm tiếng đá vang lên thình thịch. Một gã đàn ông to lớn bị ba tên đàn em đánh dở sống dở chết, máu miệng, máu mũi chảy dài, trên người đầy vết thâm tím. Gã la hét cầu xin.

- Nếu ông còn dám giở trò với cô ấy lần nữa thì sẽ chết biết không. Bàn tay này coi như là cảnh cáo – Chàng thanh niên khôi ngô giọng trầm ấm đầy phẫn nộ, ánh mắt nhìn gã đàn ông giận dữ, chân cậu đang giẫm nát bàn tay sàm sỡ của ông ta.

- Tôi không dám nữa, không dám nữa ....- Gã dê sợ hãi run rẩy nói.

Bây giờ gã mới biết rằng ngục tù mà lão chịu còn dễ sống hơn lúc này. Gã tự xỉ vào mặt mình ngu ngốc để bây giờ chuốc lấy hậu quả.

- Tôi tạm tin lời ông nói, nhưng nếu tôi thấy ông ve vãn bất cứ cô gái nào chứ không phải là riêng cô ấy thì tôi không chỉ hành hạ ông như bây giờ đâu. Mà là lóc từng thớ thịt trên người ông xuống, nghe rõ chưa – Kim Tae Hyung gằn giọng nói.

- Dạ rõ ....

- Hyung, chẳng lẽ bỏ qua cho hắn ta như vậy sao – Jeon Jung Kook hậm hực nói.

- Bỏ đi. Coi như là cho hắn ta một bài học để lần sau không dám giở trò nữa – Park Jimin vỗ nhẹ vai Jung Kook khuyên.

- Hừ ... - Jung Kook hừ mũi rồi ném cho gã dê một cái nhìn cảnh cáo.

- Đi thôi ! – Tae Hyung ra lệnh.

Cả băng kéo lên xe máy phóng đi thiệt nhanh ra đến đường đua với tốc độ chóng mặt.

- Nếu là mình, mình cũng sẽ làm vậy – Kyung Ah nói, cô đang nằm dài trên giường của YoonHa. Vì chỗ làm thêm của Kyung Ah gần đây nên YoonHa kéo cô đến ở cùng với mình, sau khi hỏi ý kiến của Ho Seok.

- Này, cậu là bạn mình hay là bạn anh ấy vậy. Tại sao từ nãy đến giờ cậu toàn bênh vực anh ấy không cơ chứ - YoonHa nổi cáu khi Kyung Ah bênh vực Tae Hyung cho việc xảy ra hồi chiều này.

- Chứ cậu nghĩ xem, cậu bị người ta đối xử tệ bạc, xua đuổi như đuổi tà, không muốn dính líu gì đến nữa thì cậu có chạy đến giúp không. Anh ấy cũng có tự ái của mình mà. Lúc đó cậu lên tiếng nhờ vả mà anh ấy không giúp thì mới là bạc tình bạc nghĩa. Anh ấy đến giúp rồi thế nào cậu cũng sẽ nói, chuyện của tôi không liên quan gì đến anh. Lúc đó anh ấy có còn lòng tự trọng nữa không, có bị tổn thương không cơ chứ - Kyung Ah lí giải.

Han Yoon Ha không còn lời nào phản bác lại, cô bực bội chui vào chăn ngủ. Kyung Ah nhìn dáng vẻ của cô thì cười thầm.

YoonHa và Kyung Ah đang ngồi làm bài ở băng ghế đá của trường thì Tae Hyung đi cùng một cô gái ăn bận rất thời trang, cô ta cứ bàm chặt lấy anh.

- Wa ...cô gái đó phối đồ đẹp quá đi – Kyung Ah trầm trồ reo lên khi nhìn cô gái đi cặp kè với Tae Hyung - Ngoài Choi Hyang Mi ra thì cô ta là người ăn bận sành điệu nhất trường của mình. Đồ cô ta toàn hàng hiệu cao cấp, có cả thiết kế riêng nữa – Rồi Kyung Ah quay sang hỏi YoonHa – Cậu thấy cô ta hợp với Kim Tae Hyung không.

Nãy giờ YoonHa vẫn nhìn theo bóng Tae Hyung và cô gái ấy với vẻ khó chịu và một chút buồn bã. Nghe Kyung Ah hỏi, bần thần một lát mới trả lời :

- Không ! Kim Tae Hyung sẽ không thích cô ta đâu, người như cô ta không thể nào hơp với anh ta. Con gái gì mà ăn bận hở hang và bạo dạn quá.

- Tại sao cậu biết là không hợp. Biết đâu Tae Hyung thật sự thích cô ấy thì sao, cậu xem họ khoác tay nhau đi rất tình tứ mà.

- Bởi vì, bởi vì ....- YoonHa bối rối nói, cô không biết phải nói thế nào, cô vội lảng sang chuyện khác – Lúc nãy, cậu nhắc đến Choi Hyang Mi, sao mình không thấy cô ta nữa vậy.

- Trời cậu không biết gì sao. Sau bài báo nêu xấu đó thì cô ta đi ra nước ngoài mất tiêu rồi, nói là tiếp tục du học đang dở dang nhưng thật ra là đang chạy trốn. Mình còn nghe nói, cổ phiếu của công ty nhà cô ta rớt thảm thương luôn.

- Vậy sao ...thôi tụi mình làm bài tiếp đi.

Hôm sau, Kim Tae Hyung đi cùng một cô gái xinh đẹp đi vào cổng trường. Nghe nói cô ấy là hoa khôi của khoa âm nhạc, con nhà gia giáo, ăn bận rất kín đáo, nói năng nhỏ nhẹ. Là cô gái lí tưởng để kết hôn của biết bao chàng trai. Hai người còn tình tứ khoác tay nhau đi qua trước mặt hai người.

Cô nắm bàn tay của Tae Hyung nhìn những đầu ngón tay đầy vết thương nhỏ như bị đứt tay hỏi.

- Anh có đau không.

- Không – Anh nhẹ nhàng nói.

- Sao anh lại bị đứt tay nhiều như vậy – Cô gái lo lắng hỏi.

- Anh tập nấu cơm thôi mà – Tae Hyung bật cười nói – Anh bị mất người giúp việc rồi, toàn ăn cơm bên ngoài đến phát ngán nên phải tập tành nấu cơm thôi.

- Để lát nữa em băng bó cho anh nha.

- Cám ơn em.

Hai người đó đi xa, Kyung Ah mới rón rén đến bên YoonHa.

- Cậu biết cô ấy phải không ? – Kyung Ah huých tay cô dò hỏi.

- Ừ ! Mình có biết cô ta – YoonHa gật đầu xác định ...

- Mình thấy cô ấy rất hợp với Tae Hyung nha .

- Mình thấy chẳng hợp chút nào cả.

- Tại sao ?- Kyung Ah giả vờ hỏi.

- Cô ấy là người rất hiền lành, Kim Tae Hyung kia lại thích đua xe, uống rượu ... chắc chắn là không hợp với người như cô ấy , nếu quen với anh ta chắc cô ấy sẽ đau khổ nhiều lắm – YoonHa giải thích với tâm trạng cuống quýt.

- Người này cậu bảo Kim Tae Hyung không thích, người kia cậu cũng cũng bảo không hợp. Vậy cậu nói xem anh ấy thích loại con gái nào.

- Thì là ... Nói chung những cô gái đó hoàn toàn không hợp với Tae Hyung. Anh ta là kẻ đào hoa, nay cô này, mai cô kia, thật đáng ghét – Han Yoon Ha bức bối nói.

- Yoonie ngốc, cậu biết không ? Cậu đang ghen đó. Cậu ít khi nào nói xấu người khác, nhưng bây giờ cậu còn chửi mắng nữa chứ - Kyung Ah cười bí hiểm nhìn YoonHa phán.

- Không có, tại sao mình lại ghen cơ chứ - Cô lập tức chối bỏ, nhưng cô biết rõ trong lòng mình như có lửa khi thấy anh đi cùng các cô gái.

- Han Yoon Ha ! Thật thà thẳng thắng làm người tốt mới sống thanh thản. Cậu có biết cậu nói dối tệ lắm không – Kyung Ah tiếp tục cười trêu.

- A .......mình không biết đâu, mình đi đây.

YoonHa vội bỏ đi một nước.

Lát sau Kim Tae Hyung nhận được tin nhắn :

- Có người đang nổi cơn ghen.

Cậu khẽ mỉm cười.

Cậu ngả người vào chiếc ghế dựa thật thoải mái, hai tay để đằng sau đầu, mắt nhắm nghiền, miệng nở nụ cười mãn nguyện. Cậu nhớ lại những lời mà Kyung Ah nói trong cuộc bày mưu làm YoonHa hồi tâm chuyển ý.

- Vậy anh phải làm sao ?- Tae Hyung không thể chờ đợi sự hướng dẫn của Kyung Ah thêm được nữa cậu gấp gáp hỏi. Lòng cậu rối như tơ vò.

- Từ từ nghe em nói đi – Kyung Ah từ tốn nói, mặc kệ sự sốt ruột của cậu .

Đến khi Tae Hyung ngồi yên lại cô mới nói tiếp tục :

- Phụ nữ là động vật máu lạnh nhất, lại vừa tham lam vừa ích kỷ. Nhưng lại được ông trời ban cho bản năng mẫu tử. Cho nên cô ấy dù có đối xử tàn nhẫn với anh bao nhiêu, thì cũng kèm theo sự mềm yếu. Càng đối xử lạnh lùng với anh, càng tỏ rõ sự mềm yếu của cô ấy.

- Em giải thích rõ hơn đi – Park Jimin nhíu mày, lắc đầu tỏ vẻ không hiểu.

- Là như vầy – Kyung Ah nhẹ nhàng giải thích – Con gái dù đã chia tay bạn trai mình nhưng nếu thấy bạn trai sau khi chia tay mình liền quen với cô gái khác thì thường sinh lòng đố kị.

- Ý em là phải làm cho Yoonie nổi cơn ghen ?– Kim Tae Hyung căng thẳng hỏi.



((

KHÔNG ĐỌC CHÙA

Bạn đang đọc truyện trên: Truyen4U.Com