Chào các bạn! Truyen4U chính thức đã quay trở lại rồi đây!^^. Mong các bạn tiếp tục ủng hộ truy cập tên miền Truyen4U.Com này nhé! Mãi yêu... ♥

Chapter 88

김태형 태어난

💜💜💜30/12/1995💜💜💜




Kim Tae Hyung nghe YoonHa nói thế thì hơi e ngại rụt rè mở cửa bước vào. Chổ treo quần áo trống trơn, cậu bỏ số túi xách đó lên cái bồn rửa mặt, nhìn sang bồn tắm thấy cô đang cuộn mình ngồi đó thì cười trêu :

- Em có thói quen mặc đồ khi đi tắm à.

- Nếu không em lại gọi anh vào à – YoonHa không vừa đáp lại vừa liếc nhìn Tae Hyung một cái – Anh đừng có mà tưởng bở.

- Anh đâu có tưởng tượng gì đâu. Có em thì có – Kim Tae Hyung cười mà như không cười nói.

Bước đến gần bồn tắm cậu đưa tay nhúng thử vào làn nước, lạnh tanh. Gương mặt lập tức tối sầm lại, cậu nhìn YoonHa mắng :

- Nước lạnh như vậy mà em vẫn cứ thế ngồi vào à. Không được rồi, em ngay cả tắm cũng không biết tắm nữa, em sẽ tắm giúp em.

Vừa nói cậu vừa lôi cô ra khỏi bồn nước. Nhìn vẻ mặt chẳng có chút gì của Tae Hyung, cô biết mình đã chọc giận cậu rồi liền hốt hoảng nói :

- Được rồi, em xin lỗi. Anh mau ra ngoài đi.

- Không – Kim Tae Hyung ngang tàng đáp.

- Vậy thì em không tắm nữa, cứ thế này đi ngủ vậy – YoonHa giả vờ quay lưng đi ra phía cửa.
Cậu thở dài, kéo cô lại, rầu rĩ nói :

- Được rồi, anh sẽ đi ra ngoài. Em mau trở lại tắm đi.

YoonHa khẽ cười rồi giả vờ nghiêm mặt quay người lại nói :

- Anh mau ra ngoài đi.

- Chờ anh một lát.

Tae Hyung nói rồi bước đến xả van nước nóng trong bồn xuống. Cậu còn xả nước ở vòi sen đứng cho cô, thấy đủ ấm mới quay sang nhìn cô nghiêm nghị ra lệnh :

- Cứ để vậy mà tắm. Tắm xong rồi hãy tắt vòi.

Han Yoon Ha vội gật đầu, chỉ mong Tae Hyung mau đi ra ngoài, vì cô bắt đầu thấy lạnh, cả người khẽ run. Lỗ mũi cảm thấy nhột nhạt muốn hắt xì nhưng không dám, chỉ sợ cậu lại cằn nhằn.

Tae Hyung vừa ra ngoài thì YoonHa hắt xì liên tục, cậu khẽ chau mày ra ngoài tìm thuốc cho cô.

Tắm xong, cô cảm thấy vô cùng dễ chịu, tinh thần khoan khoái. Cô lôi một cái khăn to trong túi ra lau, rồi mới nhìn vào quần áo trong túi. Vừa nhìn số quần áo, cô đã hét to. Tae Hyung giật mình chạy đến hỏi :

- Có chuyện gì vậy.

- Kim Tae Hyung ! Anh mua quần áo kiểu gì vậy – YoonHa hét lên.

Biết ngay mà, khi nhìn thấy số quần áo Kyung Ah chọn, Tae Hyung biết thể nào Han Yoon Ha cũng phản ứng như thế nhưng cậu lại không muốn ngăn cản. Cậu muốn nhìn thử xem, dáng vẻ xinh đẹp của YoonHa lúc bận những bộ đồ đầy gợi cảm này. Cậu giả vờ vô tội nói :

- Sao em lại trách anh, là do cô bạn thân của em chọn đó chứ.

YoonHa thở dài mắng thầm : » Son Kyung Ah đáng ghét này ». Lựa tới lựa lui mãi, cuối cùng YoonHa đành chọn bộ váy màu xanh làm bằng lụa, nhìn rất đẹp nhưng hở cả khoảng lưng phía sau. Nhưng ít ra phần trước ngực cũng không bị hở như mấy bộ kia. Bộ váy khá ngắn, cả một đôi chân dài trắng nõn của cô hiện ra. YoonHa khoác bừa chiếc khăn tắm vào người rồi mở cửa đi ra.

Nhìn thấy ánh mắt chằm chằm của Tae Hyung lướt trên người mình, YoonHa xấu hổ vô cùng, cô vội nắm hai mép khăn thật chặt che hết phần trên người cô lại. Nhưng phần bên dưới chẳng thể nào che được. Thấy Tae Hyung vẫn nhìn chằm chằm vào mình, cô thấy cả người nóng đến mang tai, hất mặt nhìn cậu mắng :

- Nhìn cái gì mà nhìn.

Mái tóc dài vẫn còn ướt, chiếc váy máu xanh rất đẹp, càng tôn lên nước da trắng vả vẻ đẹp của YoonHa, đặc biệt đôi chân thon dài trắng không tì vết của YoonHa khiến cho Tae Hyung nhất thời kích động bị quyến rũ nhìn cô không chớp mắt. Chỉ đến khi nghe cô mắng thì cậu mới chớp mắt khẽ nuốt nước bọt cười.

- Khăn ướt như vậy mà em còn choàng, không sợ lạnh sao.

- Mặc kệ em – YoonHa phụng phịu nói, hai gò má đỏ hồng phồng lên trong càng xinh đẹp, kẻ nào nhìn thấy mà không động lòng thì chắc chắn kẻ đó không phải đàn ông.

Đúng là khăn tắm bị ướt nên khi choàng vào khá lạnh, YoonHa vội bước đến bên giường, chui ngay vào chăn cuộn tròn che giấu đôi chân và khoảng lưng trần của mình. Sau đó vứt khăn tắm qua một bên, cảm thấy thật là ấm, cô quay người nhắm mắt lại nói :

- Em đi ngủ đây, anh mau ra ngoài đi, tiện thể gọi Kyung Ah vào ngủ dùm em.

Vừa nói xong, cô cảm thấy tấm chăn bị lật lên, rồi một luồn hơi ấm xông đến ủ ấm khoảng lưng trần của cô, cả người bị vòng tay ai đó siết chặt.

Tim đập thật mạnh, dòng máu nóng trong người không ngừng chuyển động, Han Yoon Ha thở gấp nói :

- Anh làm gì vậy.

- Ngủ - Tae Hyung trả lời cộc lốc.

- Sao lại ngủ ở đây. Về phòng anh mà ngủ. Lát nữa Kyung Ah còn vào.

- Kyung Ah ngủ rồi, cô ấy ngủ ở phòng anh. Anh chẳng còn nơi nào để đi cả đành tá túc ở đây vậy – Tae Hyung thì thầm bên tai YoonHa, hơi ấm cậu phả ra bên tai của cô, làm nó đỏ ửng lên.

- Vậy anh đến ngủ cùng với Jung Kook hay Jimin đi – YoonHa khẽ bảo, trái tim cô đập rộn lên.

- Anh không quen ngủ hai người – Tae Hyung lạnh lùng nói.

Haiz ! Đúng là xảo biện mà. Cô với anh không phải là hai người sao. Biết chẳng thể nào đuổi được Tae Hyung ra ngoài, YoonHa bèn nói :

- Anh xích ra một chút đi, em thấy nóng quá.

- Ờ ! Nóng thật – Tae Hyung đáp nhưng cậu không xích ra khỏi người cô mà với tay lấy cái điều khiển máy lạnh trên đầu chỉnh xuống mức thấp nhất rồi quăng lại nó trên đầu, ngang ngược nói – Vậy là hết nóng rồi.

- Hả ! – YoonHa hét lên, miệng há ra khi thấy bàn tay cầm cái remote chỉa về hướng máy lạnh của Tae Hyung. Cô hoàn toàn không có ý này, tuy hai người từng có những cử chỉ thân mật nhưng không giống như bây giờ, ít ra cả người cô lúc đó hoàn toàn kín đáo.

Bên ngoài thì nhiệt độ máy lạnh khá lạnh nhưng bên trong lại nóng hoàn toàn. YoonHa như sa vào biển lửa núi băng, cô cố gắng nhích người ra khỏi người cậu nhưng càng muốn nhích thì lại càng bị siết chặt hơn. Chiếc váy của cô do nằm đã bị kéo cao lên một chút, lại làm lộ ra khoảng đùi non. YoonHa lúng túng đưa tay kéo xuống nhưng chẳng được bao nhiêu. Đôi tay cứ lúng túng trong chăn tìm cách kéo váy áo dài xuống một chút. Đột nhiên bàn tay cô bị tay Tae Hyung chụp lấy, những ngón tay ấm nóng chạm nhẹ vào đùi cô. Cả người Han Yoon Ha căn cứng lại, tim muốn nhảy ra ngoài.

- Em nằm yên đi. Có biết anh đang khổ sở vì phải kìm chế không – Kim Tae Hyung bực mình nói, cả người cậu nóng lên khiến phần lưng trần của cô càng bị nóng dữ dội.

Từ lúc YoonMi bị bắt cóc lòng dạ cô rối bời, bây giờ lại nằm sát Tae Hyung như vậy khiến cô căng thẳng, đầu óc trở nên ngu muội. Cô ngớ người không hiểu cậu đang phải kìm chế cái gì, nhưng cô cũng chẳng buồn thắc mắc, chỉ muốn rời khỏi tay của cậu. Nhưng cô quên rằng tay của hai người đang ở trên đùi cô.

- Han Yoon Ha, em đang thử sức chịu đựng của anh à – Tae Hyung bỗng nổi cáu rên rỉ.

Vì quay lưng với Tae Hyung nên YoonHa chẳng rõ sắc mặt cậu ra sao, nhưng nghe giọng nói có vẻ khó chịu. YoonHa không hiểu liền xoay người lại hỏi :

- Em thử sức chịu đựng của anh lúc nào.

Nhưng cô chỉ thấy ánh mắt đầy rực lửa, hằn lên dục vọng của Kim Tae Hyung. YoonHa bị ánh mắt đó làm cho bất động, hơi thở càng dồn dập khiến bờ ngực phập phồng. Gương mặt cậu từ từ rõ nét hơn khi tiến lại gần mặt cô. Nữa người của Tae Hyung đã đè lên người YoonHa lúc nào không biết, hơi thở ấm nóng phả trên gương mặt cô. Đôi môi mềm mại bắt đầu lướt trên bờ môi đang hé ra của cô một cách nhẹ nhàng rồi lại cuồng nhiệt tiến vào trong khoang miệng cô, cuốn lấy lưỡi cô. Bàn tay bắt đầu di chuyển trên thân thể cô khiến cảm thấy nóng lên ở nơi cậu chạm đến.

Giữa chừng điện thoại của Kim Tae Hyung reo lên nhưng cậu chẳng buồn để ý, nhưng cô đã dùng sức đẩy cậu ra nói :

- Anh mau nghe điện thoại đi.

Tae Hyung thở dài, tiếc rẻ, cầm điện thoại lên nghe, lòng thầm mắng kẻ phá đám.

- Alô ! – Cậu trả lời cộc lốc, chẳng biết đầu dây bên kia nói gì chỉ thấy Tae Hyung quát ầm lên – Anh không biết tự xử lý hay sao mà lại làm phiền tôi giờ này. Tôi không biết anh làm cách nào, ngày mai phải đem đến cho tôi.

Ném điện thoại xuống bàn, cậu quay lưng lại nhìn YoonHa mặt gian xảo, khẽ cười nói :

- Chúng ta tiếp tục chuyện khi nãy.

Nhưng Han Yoon Ha chẳng một chút khách khí, co chân đạp thẳng cậu xuống giường, quấn chăn kín người lại nói :

- Anh đi mà tiếp tục một mình.

Buổi sáng khi bên ngoài bắt đầu nhộn nhịp hẳn lên thì YoonHa mới tỉnh giấc. Sờ tay sang bên cạnh, chỉ thấy một khoảng không lạnh toát, Tae Hyung đã đi mất rồi. Nhìn lại đồng hồ mới thấy đã gần mười giờ, cô chưa bao giờ ngủ muộn đến vậy, phải nói là trước giờ cô luôn phải dậy sớm. Cứ nghĩ đêm qua cô sẽ rất khó ngủ vì lo lắng cho Yoon Mi, vậy mà cô lại có thể ngủ một giấc ngon lành đến thế, có lẽ là do có Kim Tae Hyung ở bên cạnh, anh luôn cho cô cảm giác ấm áp và bình yên.

Cánh cửa bỗng mở ra, cậu bước vào nhìn cô khẽ cười :

- Em dậy rồi à.

YoonHa không nói gì, khẽ ngồi dậy, mắt khẽ nhìn Tae Hyung hỏi nhỏ :

- Đêm qua khi em ngủ say, anh không giở trò gì chứ.

- Anh là chính nhân quân tử, tuyệt đối không lợi dụng lúc người khác đang ngủ, có giở trò thì giờ trò ngay trước mặt – Kim Tae Hyung cười cười bước lại gần cô với gương mặt cực kì gian xảo.

Yoon Ha lập tức cảnh giác, kéo chăn đắp lên người mình. Nghiêm mặt nói :

- Không được đến gần em.

Nhưng Tae Hyung vẫn cứ tiếp tục lến tới, YoonHa sợ quá kêu lên một tiếng rồi bỏ chạy khỏi giường. Cậu phá lên cười nói :

- Anh chẳng hứng thú với bộ dạng bây giờ của em đâu.

YoonHa giật mình nhìn lại bộ dạng của cô, mắt đầy ghèn, tóc tai rối nùi. Cô bèn chạy biến vào trong toilet. Lát sau trở ra, tinh thần sảng khoái, người ngợm đã tươm tất.

- Ăn sáng đi – Tae Hyung khẽ giục. Cậu mua cho cô một tô cháo tổ yến thơm lừng ở nhà hàng có tên là Jin Hit, món cháo tổ yến ở đó cực kỳ nổi tiếng.

YoonHa chỉ ăn một nửa rồi nhăn mặt nói :

- Em no rồi.

- Vậy thì ra ngoài đi, có tiền rồi.

Ra tới bên ngoài, Han Yoon Ha thấy mọi người đều có mặt đầy đủ, chỉ có Jeon Jung Kook là mang vẻ mặt ngái ngủ. Tên nhóc này là loài thức ban đêm, ngủ ban ngày. Ngoại trừ lúc đi học ra thì ban ngày cậu ta rất ít ló mặt. Một va ly tiền đầy ấp những tờ polyme.

- Đủ 90 tỷ, không thiếu một xu – Park Jimin nói. Tae Hyung khẽ gật đầu.

- Bây giờ chỉ còn chờ bọn chúng gọi điện đến.







우리 탱아 생일축하 🥳🥳🥳🥳 나는 당신이 건강하고 행복하게 살기를 바라 그리고 항상 모든 결정을지지 할 거예요 . 김태형 보라해 💜💜💜

우리의 김대형 카리스마도. 사랑 스럽다에서 차갑게

너무 잘생

Bạn đang đọc truyện trên: Truyen4U.Com