C19
" Sao các anh lại không cho tôi vào, tôi là vợ của Vương Bảo, thiếu gia của các anh đấy "
Chu Lệ Băng khó hiểu nhìn hai người vệ sĩ cao lớn đang đứng chắn trước lối ra vào khu phòng bệnh VIP,t rời bên ngoài lúc này đang có mưa phùn, lạnh giá vô cùng, cô mặc bên ngoài một chiếc áo lông đen quý phái, gương mặt dưới tiết trời giá rét vẫn ửng hồng xinh đẹp, lời nói dù gay gắt nhưng vẫn dịu dàng dễ nghe như cũ. Vậy mà đối lại, hai người vệ sĩ kia vẫn đứng im như tượng, giọng đều đều trả lời
" Tiểu thư, xin cô về cho, không có lệnh từ cậu Vương Bảo, dù có là ai, chúng tôi cũng không dám cho vào "
" Các anh ..." Chu Lệ Băng nghẹn họng, cô là vợ của Vương Bảo đấy, chẳng lẽ chỉ vào thăm cha chồng bị ốm thôi mà cũng cần có sự cho phép của chồng sao, không quá vô lí à. Chu Lệ Băng buồn bực thực sự, giờ ở nhà chính Vương gia, ai ai cũng nghe theo lời cô nói, vậy mà ở đây, cô chịu thua 2 người vệ sĩ này. Quay lưng lại, cô đưa tay vào túi xách lấy điện thoại, bấm số Vương Bảo, thế nhưng, mãi không có ai bắt máy.
" Anh ấy không bắt máy, chắc đang bận việc rồi, các anh cứ để tôi vào đi, tôi sẽ nói với anh ấy sau ..." Chu Lệ Băng nén nỗi thất vọng trong lòng, quay người tươi cười thương lượng lại. Cuối cũng vẫn chỉ buồn bực mà đón nhận cái lắc đầu cương quyết của hai người vệ sĩ.
Bước từng bước chán chường đi về bãi đỗ xe, Chu Lệ Băng miên man suy nghĩ mọi chuyện. Tại sao lại không cho cô vào? Là thật sự không biết cô chính là vợ Vương Bảo? Không đúng, cả thành phố A, ai ai chẳng biết, lí nào mấy người đó không biết. Vậy thì tại sao??
Kể từ khi Vương Bảo rời đi tỉnh Q, chưa một lần anh điện thoại về cho cô hỏi tình hình, nhưng cô cũng biết là do anh bận. Dù vậy, lòng cô ngập tràn bất an.
Mấy hôm nay, cô đọc báo thấy Vương Bảo đã thành công cứu được Vương gia, không những thế, còn thành công hơn cả tưởng tượng của cô. Lòng cô càng bất an.
Giờ đây, cánh nhà báo đã không còn tụ tập trước cổng Vương gia nữa rồi, cô nghĩ đến chuyện nên thăm cha chồng của cô, dù cô đang thay bà Vương quản lý gia đình, nhưng đó là phận sự của cô, mà cái chính là đến thăm dò mọi chuyện ra sao, vậy mà họ không cho cô vào. Lòng cô dấy lên sợ hãi.
Kể từ cái ngày quyết định nói ra bí mật chuyện Vương Bảo đi tỉnh Q kia, cô dần dần trở nên hoang mang. Làm cho Vương gia thảm bại, để cha cô đi lên, hay là ủng hộ Vương gia, cha cô không có tổn hại nào ... Cái nào cũng làm cô rối bời. Để bây giờ, chính cô phải tự hỏi mình: ta đang làm gì, ta đang ở đâu, ta là ai, là Chu tiểu thư hay Vương Thiếu phu nh Nguyên, và ta muốn đến cuối cùng là gì???
Muốn điều gì ư?? Vương Tuấn Khải đã từng nói với cô, rốt cuộc cô muốn cười Vương Bảo là vì điều gì, cô đã tự trả lời cho mình, đã cố lấy niềm tin mong manh muốn nói chuyện nghiêm túc với Vương Bảo, nhưng để rồi kết quả sao đây: cô tự đẩy mình trở lại với câu hỏi ngày đó, mà hơn thế, cô chẳng còn câu trả lời nào nữa.
Cô muốn gì?? Giờ cô không biết là mình muốn chính xác điều gì, cô chỉ biết, cô muốn gặp Vương Tuấn Khải, nghe thật trớ trêu làm sao ...
Trong lòng cô, vẫn còn một chút ý niệm không muốn từ bỏ thứ gì đó, cô biết, cô có lạc lối giữa sương mù, điều cô không muốn từ bỏ nhất chính là Vương Tuấn Khải, dù biết rằng tìm anh cũng chẳng ích gì, nhưng thật sự cô rất hối tiếc.
Đến cạnh chiếc xe của mình, Chu Lệ Băng mở cửa ngồi vào, nhưng cô không lái xe đi mà lấy điện thoại ra, bấm một phím tắt...
.........................................................................................................
Lúc này, Vương Tuấn Khải đang ở phòng bên cạnh phòng bệnh Vương Thiên Minh cho Vươngg Nguyên ăn sáng. Đã là 9 giờ sáng, nhưng do Vươngg Nguyên hồi tối ngủ muộn nên giờ cũng dậy muộn, ăn sáng cũng muộn theo. Đã vậy, cô vẫn như mấy ngày trước, dán mắt vào quyển truyện, chỉ há miệng chờ Vương Tuấn Khải đút.
" Không cần đọc nữa đâu, cha đã khỏi bệnh rồi mà " Vương Tuấn Khải thở dài, đưa tay lau khóe miệng của Vươngg Nguyên, lại làm cô choáng tầm nhìn,bị cô không thương tiếc chu môi bất mãn, gạt tay anh ra, mắt vẫn không rời khỏi cuốn truyện, nói
" Nguyên thích đọc mà, truyện hay lắm a ... Elly nói sẽ mua nhiều cho Nguyên ..."
Cái gì??? Vương Tuấn Khải chớp mắt sững sốt. Mới có mấy quyển mà đã trở nên bê tha thế này rồi, mua thêm nữa có khi vợ anh quên luôn anh mất. Vậy là sốt sắng cả lên, đang muốn lựa lời can ngăn thì thấy điện thoại trong túi quần rung lên, lấy ra xem chỉ thấy trên màn hình có một dãy số, nhưng là dãy số quen ... Chu Lệ Băng gọi. Lần trước, để lừa đảo Vươngg Nguyên, Vương Tuấn Khải đã đổi tên Chu Lệ Băng trong điện thoại, sau lại thấy không an toàn cho lắm, quyết định xóa luôn, giờ mới hiện ra một dãy số thế này.
Gọi làm gì vậy nhỉ??? Vương Tuấn Khải hơi nhíu mày, nhìn điện thoại suy nghĩ một lúc thì thản nhiên đút lại vào túi quần... nhìn qua Vươngg Nguyên, híp mắt tiếp tục suy nghĩ cách giải quyết vấn đề của vợ mình ...
Chiếc điện thoại rung đến lần thứ ba thì không rung nữa, vậy mà Vương Tuấn Khải vẫn chưa tìm ra cách nào. Ham học là tốt, anh nỡ lòng nào làm hỏng sự nghiệp học hành của vợ, nhưng mà, nhưng mà .... Vương Tuấn Khải rối bời, suy nghĩ lui suy nghĩ tới quyết định không muốn suy nghĩ nữa, cho vợ ăn hết rồi tính tiếp.
" Ăn tiếp nào Nguyên Nguyên "
....
Đút, đút và đút ... Vương Tuấn Khải hoàn toàn xem mấy cuộc điện thoại vừa rồi của Chu Lệ Băng là gió thổi mây trôi. Chỉ chăm lo 'hầu hạ ' cô vợ nhỏ.
Có những chuyện, Vương Tuấn Khải đã xếp nó vào mục không đáng quan tâm nữa rồi. Chỉ là, Chu Lệ Băng vẫn một mực muốn gặp anh ....
...............................................................................................
Sau mấy ngày dài ăn ở luôn ở bệnh viện, hôm nay Vương Tuấn Khải quyết định đưa Vươngg Nguyên về nhà ngủ. Thứ nhất, cha anh tiến triển rất tốt, thứ hai, vợ anh có cố gắng mấy cũng không thoát khỏi sợ hãi lúc ban đêm khi ở đây. Thứ ba .... Cha anh nằm viện nửa tháng là anh ôm vợ ngủ chay đúng nửa tháng ... Không thể nào nhịn nổi nữa rồi, aiz.
8 giờ tối, Vương Tuấn Khải dắt Vươngg Nguyên đi một mạch xuống bãi đỗ xe với niềm h Nguyên hoan khó tả, khiến cho Vươngg Nguyên đi bên cạnh cũng nhận ra vẻ mặt kì dị của anh. Dù vậy, Vươngg Nguyên nào biết được trong đầu ông chồng nhà mình đang nghĩ đến cái gì, nhưng mà, có một bất ngờ lớn, khiến cô ngay lập tức liếc qua Vương Tuấn Khải cũng đang cứng người bên cạnh.
Bên chiếc xe của Vương Tuấn Khải, Chu Lệ Băng đang dựa vào đó chờ đợi, đương nhiên là chờ đợi Vương Tuấn Khải rồi
" Chào anh, chào chị dâu ..." đứng thẳng người rồi mĩm cười, giọng Chu Lệ Băng nhẹ nhàng vang lên, không đợi Vương Tuấn Khải mở miệng, cô nói tiếp " Em có thể nói chuyện với anh một lúc được không??"
Vương Tuấn Khải nghe vậy, đôi mắt bỗng chốc rũ xuống, trong lòng oán thầm chính mình, biết vậy khi sáng nghe điện thoại có phải đã tốt rồi không, đâu để phải gặp nhau trước mắt Vươngg Nguyên thế này. Thở dài, Vương Tuấn Khải không vội đáp lời Chu Lệ Băng, chỉ siết chặt bàn tay đang nắm của vợ mình, kéo cô đi vòng qua phía ghế phụ bên kia xe, mở cửa xe, ôm cô lên cho ngồi vào, cuối cùng là nở nụ cười tươi nhất của mình, xoa đầu Vươngg Nguyên nói
" Nguyên Nguyên, ngồi đây đợi anh một lát, anh nói với Cậu ấy vài câu, nhé??"
Thấy Vươngg Nguyên bĩu môi, tỏ vẻ miễn cưỡng gật đầu, Vương Tuấn Khải bật cười khẽ, đưa tay véo má cô một cái rồi mới nhẹ nhàng đóng cửa xe lại. Quay người, mặt Vương Tuấn Khải trở về với vẻ vô cảm, đút hai tay vào túi quần, Vương Tuấn Khải từ từ dời bước đến trước mặt Chu Lệ Băng, im lặng đợi cô nói trước.
Chu Lệ Băng đương nhiên có nghe thấy lời Vương Tuấn Khải nói với Vươngg Nguyên, dù không thấy mặt anh lúc đó, nhưng cô biết chắc chắn anh đang cười. Vậy mà, giờ đứng trước mặt cô, cô chỉ thấy sự lạnh nhạt rõ ràng ... Anh đứng đó, cao ngạo, thờ ơ và xa cách ... như lần đầu tiên cô thấy anh ở Ý ... phải chăng, đi một vòng, cô trở lại làm người xa lạ đối với anh rồi
" Lúc sáng ... em ... em có đến thăm cha ... không hiểu sao, lại bị chặn lại ..."
" Nếu là chuyện này, thì tôi không biết gì, em thử gọi cho Vương Bảo xem sao."
" Em đã gọi, nhưng anh ấy không bắt máy ..."
" Vậy tôi càng không biết, mọi chuyện ở đây do Vương Bảo quyết định mà "
"...."
" Nếu không có chuyện gì khác, tôi về trước "
" Anh, khoan đã ..." Chu Lệ Băng cuống lên, vội bước nhanh tới nắm lấy cổ tay Vương Tuấn Khải, đôi mắt ngập nước nhìn anh chằm chằm
Vương Tuấn Khải cũng nhìn Chu Lệ Băng, thở dài, anh muốn kéo tay thoát khỏi bàn tay cô, nhưng lại bị giữ chặt hơn. Chu Lệ Băng nghẹn ngào
" Có phải anh và Vương Bảo đã biết gì rồi đúng không?? Có phải anh và anh ấy lừa dối em đúng không?? Có phải em chỉ là một kẻ ngốc không biết gì, đúng không anh?? Anh, anh nói đi, em thật khó chịu, em không hề biết gì hết, em thấy rối bời lắm ..." Chu Lệ Băng càng nói, nước mắt càng rơi thêm, dần dần cả khuôn mặt cô đã ướt đẫm
" Tôi đã từng nói với em " Vương Tuấn Khải nhìn thẳng vào mắt Chu Lệ Băng, nhấn mạnh " Tự bản th Nguyên em phải suy nghĩ cho chính mình, đừng để đến lúc phải Nguyên hận. Lệ Băng, tôi không lừa em, tôi cũng không việc gì phải lừa em. Em nghe cho kĩ, sau này đừng tìm tôi để hỏi những chuyện này nữa. Em có thể tự trả lời cho nó đấy " Nói xong, Vương Tuấn Khải dứt khoát kéo tay mình ra, bước tới phía trước, lúc đi ngang qua Chu Lệ Băng, giọng cô lại vang lên, bi thương tuyệt vọng
" Anh rất yêu Cậu ấy, quả thật anh rất yêu Cậu ấy. Trước đây, em là người đặc biệt nhất của anh cơ mà, sao giờ đây anh lại yêu Cậu ấy. Nếu như ... nếu như ... em không nghe theo cha mẹ, có phải giờ đây, người ở bên anh vẫn là em, chúng ta có khi đang sống rất hạnh phúc ...là em tự đánh mất tình yêu của mình ... là em ..."
Chu Lệ Băng đang nói bỗng im bặt, cô nghe thấy tiếng cửa xe đóng sập phía sau lưng mình, sau đó, chiếc xe của Vương Tuấn Khải từ từ rời khỏi chỗ đậu ...
Nhẫn tâm ...
Chu Lệ Băng ngớ ra, Vương Tuấn Khải và cô, có thể dùng hai từ ' tình yêu' sao?.
..................................................................................
Vương Tuấn Khải càng ngày càng giỏi về tốc độ ' đổi mặt ', mới khuôn mặt lạnh lùng đó thôi, lên xe cái là trở về khuôn mặt tươi cười, nhìn Vươngg Nguyên bằng ánh mắt yêu thương vô hạn. Nhưng mà, vợ anh lại đang nhìn thẳng phía trước, không thèm nhìn anh a.
Ghen rồi!!!
Ha ha, Vương Tuấn Khải cười thầm cả đoạn đường về nhà, hào hứng chơi trò im lặng với Vươngg Nguyên. Mất công hồi nãy anh sợ cô nghi ngờ này nọ, giờ thấy khuôn mặt bí xị của cô, anh nhận ra lâu lắm rồi không thấy cô có thái độ thế này với anh.
Chiếc xe đã dừng trước cổng nhà, Vương Tuấn Khải thản nhiên xuống xe mở cổng, thản nhiên lái xe vào s Nguyên, thản nhiên xuống xe mở cửa nhà, thản nhiên đi qua mở cửa xe cho Vươngg Nguyên, giả lơ đôi mắt đang liếc mình giận dỗi, lại thản nhiên đi vào nhà, bật điện,cởi giầy, đi vào .... Bất chợt áo anh bị kéo lại, sau lưng có giọng nói buồn bã
" Karry, Karry nói chuyện gì vậy??"
Cuối cùng cũng hỏi rồi .... Vương Tuấn Khải quay lưng, chớp mắt khó hiểu, hỏi lại
" Nói gì là sao?? "
Vươngg Nguyên hơi lên giọng
" Karry nói chuyện hồi nãy kìa ... với người đó ..."
Vương Tuấn Khải à một tiếng
" Chẳng có gì, chỉ là ...."
" Chỉ là sao?" Vươngg Nguyên vội hỏi
" Chỉ là ...."
" Chỉ là sao, Karry nói đi ..." Vươngg Nguyên càng nắm chặt áo Vương Tuấn Khải, lắc lắc tỏ vẻ nôn nóng
" CHỉ là ..."
" Karry ... đáng ghét nha " Vươngg Nguyên thở hừ hừ ....
" Chỉ là ..."
Vươngg Nguyên từ bỏ, miệng mếu lại, buông áo Vương Tuấn Khải ra, mắt to rưng rưng nước mắt uất ức, vừa muốn bước đi đã bị Vương Tuấn Khải mạnh mẽ ôm chặt lại, đôi môi bị anh hôn mạnh mẽ...
" Vợ ngốc ... đã nói là không ghen nữa mà, sao giờ lại ghen, lại giận anh ..." Vương Tuấn Khải luyến tiếc rời khỏi môi Vươngg Nguyên, vừa mút mát vừa hỏi, lại chừa một khoảng cách nhỏ cho cô trả lời, nhưng cô vợ anh lần này giận thật sự rồi, chỉ nhắm mắt mặc anh hôn rồi nói, không thèm hé miệng nữa
Vương Tuấn Khải nheo mắt nhìn Vươngg Nguyên, nhếch miệng nguy hiểm, tưởng như vậy là qua được sao, anh còn giữ chiêu quyết định đây
" Nguyên Nguyên.." Giọng Vương Tuấn Khải nhẹ thênh, như thì thào " Giận anh thật rồi sao, anh sẽ lo lắng lắm đấy "
Quả nhiên, hiệu quả thay đổi hắn. Vươngg Nguyên trong lòng anh bỗng chốc cứng người lại, he hé mở mắt,cô vội lắc đầu
" Không giận mà ..."
" Thật sao?? "
" Thật mà. "
Thật mà. Sao nghe giọng gắt gỏng thế nhỉ, còn dám bảo là thật, Vương Tuấn Khải tiếp tục trêu đùa
" Vậy thì .... Anh không cần nói ra lúc nãy anh đã nói chuyện gì với Chu Lệ Băng nhé, được không?"
Vươngg Nguyên bất giác mở lớn mắt nhìn anh, nhìn một lúc thì rủ mắt xuống, cả người ĩu xìu, giọng nói cũng ĩu xìu
" Karry không cần nói nữa đâu ..."
Ủa??? Vương Tuấn Khải hơi kinh ngạc, cứ tưởng cô sẽ tiếp tục giận dỗi chứ. Khuôn mặt nhỏ nhắn xụ xuống, mắt nhìn đi chỗ nào mà không nhìn anh,cả người buông thỏng mặc cho anh ôm lấy ... nhìn sao thấy ngứa lòng thế này
" Nguyên Nguyên ngốc, Cậu ấy tìm đến hỏi sức khỏe của cha thôi mà. Vương Bảo biết em không thích Cậu ấy, không cho Cậu ấy vào thăm cha, vậy là Cậu ấy muốn đến xin lỗi em đấy, nhưng anh nói Nguyên Nguyên của anh sẽ không cần lời xin lỗi đó " Vương Tuấn Khải nhẹ nhàng giải thích, không phải anh đang nói tốt cho Chu Lệ Băng, mà anh đang lấy lòng cô vợ yêu của mình. Khi trêu cô,mục đích của anh là thấy cô giận dỗi, chứ phải thấy khuôn mặt buồn bã này, anh chịu không nổi. Cô buồn, lòng anh đau.
Sao?? Vươngg Nguyên nghe xong hơi bất ngờ, là như vậy sao. Môi từ từ chu lên, Vươngg Nguyên len lén đưa mắt nhìn khuôn mặt Vương Tuấn Khải dò xét sự thật, chỉ thấy anh đang nhìn mình mĩm cười, ý nói ' tin anh đi, anh nói thật mà '. Vươngg Nguyên đơn thuần ngay lập tức đổi tâm trạng, trong lòng bất chợt d Nguyêng lên cảm xúc tự đắc, miệng mím lại, giọng nói đã có tinh thần hơn
" Người đó nói thế ư??" lại n Nguyêng mắt nhìn Vương Tuấn Khải một cái, nói nhỏ " Karry. Đó là tiểu tam đó nha, sẽ cướp Karry đi, không thích đâu, không cho Karry đến gần đâu ..."
Cướp?? Vương Tuấn Khải bật cười, tiếp tục lấy lòng Vươngg Nguyên
" Anh biết rồi, sẽ không đến gần nữa, được chưa nào " Ai dám cướp anh, anh sẽ liều mình chống cự, cả đời chỉ đeo bám vợ anh mà thôi. Vương Tuấn Khải thở dài, anh đúng là đầu óc bị chập ở đâu đó rồi, dạo này, mấy cái suy nghĩ như vậy cũng nghĩ ra được. Nhìn cô vợ đang rũ mắt cười tủm tỉm vì vui vẻ, Vương Tuấn Khải nheo mắt lại .... Nãy giờ tốn một đống thời gian trêu đùa vậy là đủ rồi, đến lúc ... ăn vợ thôi ...
Nói là làm, Vương Tuấn Khải cúi đầu xuống, hai bàn tay nằm sau lưng Vươngg Nguyên lặng lặng chia nhau hành động, môi nhẹ nhàng dán lên môi nhỏ hồng, từng chút từng chút mút nhẹ. Anh thấy cô vợ mình vui quá mà quên trời quên đất luôn, mặc kệ anh hôn, chỉ ngửa đầu buông nhẹ mí mắt, trông có vẻ hưởng thụ. Dáng vẻ này của Vươngg Nguyên khiến cho Vương Tuấn Khải trong phút chốc trở nên nóng bừng bừng, mắt nhắm lại, đôi môi anh cũng không còn nhẹ nhàng nữa ...
Vương Tuấn Khải cứ hôn Vươngg Nguyên mãi không ngừng nghĩ, càng lúc càng mạnh hơn, càng lúc càng sâu hơn, tham lam mà gặm cắn,một tay anh giữ gáy cô, một tay thì chạy loạn ... Vươngg Nguyên lúc đầu còn cố gắng rên hừ hừ để phản đối, giờ này thì hoàn toàn buông thả bản th Nguyên trước một Vương Tuấn Khải lì lợm ...
Đến khi Vương Tuấn Khải buông môi ra, cả hai cũng đã thở hỗn hển mãnh liệt. Trong đôi mắt Vương Tuấn Khải hiện lên khuôn mặt ửng hồng xinh đẹp, ánh nhìn của anh chỉ chứa đựng toàn si mê ... Đứng nhìn một lúc, Vương Tuấn Khải đưa tay tới khóa chặt cửa nhà lại, lại vươn tay tắt công tắt đèn, anh bế Vươngg Nguyên lên
" Vào phòng rồi tiếp tục nào ...."
Tiếp tục gì thế?? Vươngg Nguyên bị nụ hôn dài làm cho ngẩn ngơ, cố dùng một chút tiềm thức còn sót lại, cô nhận ra, hôm nay có gì đó kì lạ mà cô không thể nghĩ ra đó là gì ... Đang suy ngẫm, Vươngg Nguyên thấy mình được đặt lên giường, được cởi áo quần ....
Mọi suy nghĩ tạm ngừng...
................................................................................
Bóng đêm lạnh lẽo đã ngập tràn khắp thành phố, trời cũng lác đác mưa. Dù vậy, phòng ngủ của hai vợ chồng Vương Tuấn Khải vẫn nóng hừng hực.
" Có mệt lắm không??"
Vươngg Nguyên mệt mỏi giương mắt nhìn cái kẻ mới hỏi ra câu đó, đây đã là lần thứ ba, Vương Tuấn Khải hỏi cô như vậy. Hai lần trước hỏi xong, dù cô gật đầu hay lắc đầu, anh đều nhào vào mà lăn lộn lại. Lần này thì sao đây?? Mới xong thôi á ... Cô không chịu nỗi nữa đâu. Vậy là mếu miệng ủy khuất, đưa cánh tay vô lực lên đấy khuôn mặt đang kề sát mình ra, nhưng mà đẩy không nổi, lại còn cả th Nguyên hình to lớn đang đè lên người nữa, làm sao đây??
" Ghét... mệt lắm .... Karry hư .... mai không cho ngủ với Nguyên đâu"
Sợ quá nhỉ ... Vương Tuấn Khải lòng tràn trề thỏa mãn cười thầm khinh bỉ cô vợ dám mạnh miệng của mình. Để xem, ngày mai có dám không cho anh ngủ cùng không đây. Nhưng mà, nghe giọng cô mệt đến mức đã khàn khàn, Vương Tuấn Khải thấy thương tiếc. Khẽ lật người nằm bên cạnh Vươngg Nguyên, Vương Tuấn Khải đưa tay vuốt tóc cô yêu chiều, anh nhẹ nhàng an ủi
" Anh xin lỗi mà, lần sau sẽ không làm em mệt nữa đâu, giờ thì ngủ đi, ngoan "
Lại còn lần sau nữa cơ đấy?? Vương Tuấn Khải mặt dày tỉnh bơ ôm Vươngg Nguyên đang lườm anh vào lòng, vỗ nhẹ lưng cho cô mau vào giấc ngủ. Vươngg Nguyên vốn đã mệt lắm rồi, dù có bức xúc với câu nói của Vương Tuấn Khải cũng chỉ để trong lòng, mai dậy rồi tính sau, hai mắt nhíu lại, cô dần dần chìm vào giấc ngủ.
Trước khi thật sự ngủ, cô chợt nhớ ra, ngày hôm nay cô cứ cảm thấy kì lạ, thì ra chính là vì chuyện này đây. Hóa ra, đã lâu rồi, Vương Tuấn Khải quên mất làm chuyện vợ chồng với cô a, hèn gì, đêm nay lại như vậy. Vươngg Nguyên cố rướn mí mắt lên được tí xíu, cố nắm lấy áo Vương Tuấn Khải, cố n Nguyêng đầu nhìn vào khuôn mặt mới vừa nhắm mắt của anh, thì thào phát hiện của mình
" Karry... đã 16 ngày ... rồi a ... Karry ... quên làm kìa ...." Nói xong, không chịu được nữa, hai mắt nhắm tịt lại, thực sự đã ngủ mất. Để lại một Vương Tuấn Khải đang trợn mắt vì .... nghẹn cười.
16 ngày ... Vương Tuấn Khải nhìn cô vợ đã ngủ bằng ánh mắt khâm phục, anh biết Vươngg Nguyên có trí nhớ tốt nhưng cũng không ngờ cô có thể nhớ rõ ràng như vậy. Chứng tỏ, cô đối với ' chuyện vợ chồng ' đã xem như chuyện thường ngày phải có rồi. Vợ anh, mọi lúc mọi nơi đều có thể làm anh phải bật cười, phải kinh ngạc ...
" Nguyên Nguyên, em biết không, anh thấy mình thật may mắn .... " Vương Tuấn Khải hôn nhẹ lên trán Vươngg Nguyên rồi thì thầm.
May mắn ....
Vương Tuấn Khải đang nhớ lại chuyện lúc nãy, lúc gặp Chu Lệ Băng. Không phải vì anh nghĩ về Chu Lệ Băng, mà anh đang nghĩ về những lời cô nói rồi nghĩ tới một điều kì diệu ...
Quả thật, nếu không có Chu Lệ Băng, anh đã không ở lại đây lâu, và như thế, anh cũng không gặp được Vươngg Nguyên.
Chu Lệ Băng.
Chu Lệ Băng lừa dối Vương gia, Vương Tuấn Khải đã biết. Nhưng anh còn biết thêm, cô chỉ là vật trung gian để Vương gia và kẻ địch thăm dò lẫn nhau mà thôi, nói cách khác, cô hoàn toàn bị cả hai bên lợi dụng. Cô đối với Vương gia mà nói, cũng chỉ là một con tốt đáng thương mà thôi, mà đối với cha mẹ cô và Triệu Chương Nghĩa, giá trị của cô còn thấp hơn nhiều.
Dù vậy, quả thật nên trách cô thì đúng hơn là trách những người lợi dụng cô. Cô quá nhu nhược.
Vương Tuấn Khải nhớ có lần Vương Bảo đã hỏi anh vì sao ngày đó anh quen biết Chu Lệ Băng, để đến mức ai cũng nghĩ cô là người yêu của anh, mà chính Chu Lệ Băng có lẽ cũng nghĩ cô là người yêu của anh. Lúc đó, anh đã không trả lời, mà bất cứ ai hỏi, anh cũng không thể trả lời. Câu trả lời chỉ mình anh giữ trong lòng, vì nó liên quan đến mẹ anh. Đúng vậy, từ Chu Lệ Băng, anh có thể thấy được hình ảnh của mẹ mình. Chính vì lí do mà lần đấu tiên anh có thể đến gần và thể hiện ra sự quan tâm của mình đối với một cô gái xa lạ là Chu Lệ Băng,để từ đó dung túng cho những đòi hỏi của cô, mong muốn cô được hạnh phúc.
Mẹ mất khi anh chưa kịp báo hiếu cho bà ngày nào, vô tình, anh thử đặt những yêu thương của mình dành cho mẹ lên Chu Lệ Băng, anh mong muốn mẹ hạnh phúc bình yên, thì với cô, anh cũng mong muốn như vậy, cho nên mới có chuyện, anh tha thứ cho cô rất nhiều lần.
Nhưng rồi, cô lần lượt hết lần này đến lần khác làm anh thất vọng. Anh dần dần nhận ra một điều ' Chu Lệ Băng không đáng để anh đặt hình ảnh của mẹ lên cô, hoàn toàn không đáng tí nào, mà cô cũng không còn những tính cách giống mẹ anh nữa...'. Đều là do Chu Lệ Băng thể hiện bản chất nhu nhược của mình ra.
Cái ngày cha anh bị tai nạn, Vương gia chao đảo, cô lựa chọn thông báo cho Chu Hiếu về chuyện Vương Bảo đi tỉnh Q mà không phải là ủng hộ Vương gia. Vương Tuấn Khải đã hoàn toàn chết tâm với Chu Lệ Băng rồi.
Đã đến lúc Chu Lệ Băng đáng nhận sự trừng phạt cho những hành động và suy nghĩ sai trái của cô đối với Vương gia.
......
Nói đến cuối cùng, Vương Tuấn Khải cũng nên thật lòng cám ơn Chu Lệ Băng một lần. Vì nhờ gặp được Chu Lệ Băng, anh mới quyết định ở lại nước thêm một thời gian để đi tìm chút hình bóng của mẹ, và nhờ cái quyết định đó mà anh nấn ná được đến lúc ông Vươngg đi tìm chồng cho cháu.
Vươngg Nguyên với anh, dù là do hai bên ghép lại mới thành, dù là anh đã từng 'lỡ quên ' cô một thời gian dài ... đôi lúc Vương Tuấn Khải cũng Nguyên hận vì những chuyện đó .... Nhưng niềm hạnh phúc ở hiện tại cộng thêm cô cũng đã hoàn toàn thuộc về anh, đủ để anh quên đi những đoạn quá khứ đó, Chu Lệ Băng vô tình khiến anh có thể dừng bước, nhưng Vươngg Nguyên khiến anh phải cố ý dừng ch Nguyên mình lại để ở bên cô...
.....
Vươngg Nguyên đã ngủ say lắm rồi, Vương Tuấn Khải bên cạnh hết vuốt má sờ mũi, lại vuốt tóc rồi hôn hít khắp khuôn mặt mà cô vẫn không hề hay biết gì. Đêm nay, Vương Tuấn Khải thật sự bị cô làm cho tỉnh ngủ, tâm tình hạnh phúc mãi không tan làm anh chỉ biết chống tay lên đầu mà ngắm nhìn vợ ...
" Nguyên Nguyên, anh vẫn chưa thấy mệt mà ..." Vương Tuấn Khải lại thì thầm, chỉ là nói xong thì cẩn thận xem xét Vươngg Nguyên đã hoàn toàn ấm áp trong chăn chưa, xem xét xong rồi thì cũng yên tâm mà nhắm mắt lại.
Ngủ thôi, anh chưa thấy mệt ... nhưng mà những lần trước đó nữa anh cũng chẳng bao giờ thấy mệt ... không thấy mệt cũng chẳng làm thêm được gì đâu. Trong căn phòng yên tĩnh vang lên tiếng thở dài rõ rệt .... Vương Tuấn Khải muốn ngủ cũng ngủ không yên lại lẩm bẩm
" Vợ ơi... biết mấy cho đủ nhỉ ...."
Kim đồng hồ tích tắc đang nhảy từng phút, một vài phút nữa là 8 giờ sáng. Chu Thiên Thiên ngủ dậy từ lúc 4 giờ đang hồi hộp chờ đợi. Sáng sớm hôm nay, Triệu Chương Nghĩa và Tào Bính sẽ đi nhận tiền để kí kết hợp đồng với vị thương nh Nguyên người Pháp, một lúc nữa thôi, bên cô sẽ có được quyền khai thác dãy núi phía Đông tỉnh Q rồi.
Nhớ đến cuộc nói chuyện ngày hôm qua với mẹ mình, Chu Thiên Thiên lại bừng bừng cơn tức giận trở lại. Hôm qua, mẹ gọi cô về nhà, lâu nay cô vẫn thường về đấy thôi nhưng rất ít khi qua phòng mẹ nói chuyện, vì mẹ cô có bệnh trong người cần nghĩ ngơi,vậy nên giờ mẹ gọi cô về, cô đã rất háo hức. Nào ngờ, mẹ lại tạt cho cô một gáo nước lạnh, bà nói, cô hãy tha cho Chu Lệ Băng.
Chu Thiên Thiên nghiến răng oán thầm, mẹ cô sao cứ mãi yêu thương đứa con hoang đó thế nhỉ, bà quên hai mẹ con nó chỉ là phận tôi tớ muốn trèo cao thôi ư, bà quên, mẹ của nó đã leo lên giường chông bà để lấy được cái địa vị vợ hai ư ... Từ nhỏ đến lớn, mẹ cô luôn âm thầm quan tâm đến Chu Lệ Băng, cô biết điều đó, rất nhiều chuyện bà làm cho Chu lệ Băng. Nói đâu xa, lần đính hôn với Vương Bảo, cho dù đó là mưu kế của cô và cha, nhưng bà vừa nghe cha nhắc đến chuyện đó, đã ngay lập tức dùng đến mối giao hảo của hai gia định qu Nguyên nh Nguyên là cha bà và cha bà Vương, tìm đến bà Vương mong muốn có một cuộc xem mắt. Nếu là cô, bà có niềm nở được như vậy hay không?? Chính vì thế, dù là để phục vụ cho mục đích của mình, cô vẫn cảm thấy uất ức với mẹ.
Đã vậy, mẹ cô càng tốt với Chu Lệ Băng bao nhiêu, cô sẽ càng tàn phá cô ta bấy nhiêu, cô muốn hai mẹ con vô liêm sĩ đó phải cuốn xéo ra khỏi nhà mình.
Nhếch miệng cười đắc ý, Chu Thiên Thiên đứng dậy khỏi giường đi đến bên cửa sổ nhìn ra bên ngoài. Ngày cô thành công đã không còn xa nữa rồi, ngày cô trở thành phu nh Nguyên của bá chủ thành phố A sắp đến, ngày cô chỉ một lời đã hô mưa gọi gió ..... đến lúc đó, cô muốn làm gì, sẽ không ai cản nổi nữa.
Ngày đó, Tào Bính tìm đến chồng cô, Triệu Chương Nghĩa đề nghị hợp tác. Bên anh ta sẽ cũng cấp vốn cho bên chồng cô, cùng tạo ra một công ty bí ẩn, mục đích chính là đánh bại Vương gia. Lúc đầu, cô và chồng chẳng ai tin vào cơ may tuyệt vời đó, vì theo lời Tào Bính nói, nếu thành công, bọn họ sẽ tiếp tục trợ giúp cho chồng cô phát triển theo hướng đã làm đó, đồng thời, chia sẻ lợi nhuận của những dự án cướp được từ Vương gia, sau đó, chồng cô cho người điều tra, mới biết sau lưng Tào Bính còn một kẻ đứng sau nữa, ông ta là thương gia ở bên Pháp, có dõng dõi quý tộc, tên là Amauri. Nhưng năm gần đây, Vương gia ở bên Pháp lớn mạnh lên rất nhiều, ảnh hưởng đến ' công việc ' của Amauri, cho nên ông ta mới sai Tào Bính trở về nước phá hoại gốc rễ Vương gia, lấy lại thị trường cho ông ta ở bên Pháp. Amauri không có hứng thú kinh doanh ở những nước này, ông ta đã cam đoan, ông ta giúp chồng cô phát triển, nhưng mà, sau này chồng cô phải hợp tác tiếp với ông ta.
Hợp tác tiếp ... có nghĩa là ông ta sẽ tiếp tục đầu tư cho hai vợ chồng cô ... chuyện tốt đó, ông ta không yêu cầu, chồng cô cũng chủ động yêu cầu....
Vương gia, Vương gia .... Đối thủ quá mạnh mẽ, đến tận cùng vẫn còn ngóc đầu lên được, lại còn đột phá đến mức vượt lên hơn cả lúc trước khi xảy ra khủng hoảng .... Những ngày này, giá cổ phiếu của Vương gia đã vọt lên đến mức kỉ lục từ trước đến nay rồi ...
Chu Thiên Thiên nắm chặt lòng bàn tay mình căm phẫn, nhất định phải mua được quyền khai thác khoáng sản đó, nhất định phải như vậy mới kìm hãm được giá cổ phiếu của Vương gia, đồng thời tạo cơ hội bứt phá lên trên bọn họ ....
Cô, không thể để công sức bấy lâu nay tạo được chỉ là bong bóng xà phòng, lơ lững đợi lúc vỡ tan. Cô phải làm gì đó.
Mấy hôm nay, cô liên tục điện thoại cho chồng thúc giục Tào Bính chuyện chuyển tiền. Cuối cùng, Amauri cũng quyết định sẽ cho chuyển qua đường hàng không vào sáng sớm hôm nay.
" Nếu cái tên Tào Bính kia không quá đa nghi, cứ lo cái này lo cái nọ thì chuyện tiền bạc đã xong từ bao giờ rồi, thật là ..."
Chu Thiên Thiên thở dài không hài lòng, sự đa nghi của Tào Bính cô có dịp chứng kiến rồi, cô không thích sự chậm rãi của hắn tí nào .... Sau này, khi đã thành công, cô có nên bảo chồng cô suy nghĩ lại về chuyện hợp tác với Tào Bính không nhỉ??? Một khi đã thành công, hai vợ chồng cô sẽ không thiếu người đâu tư mà ....
Chu Thiên Thiên đắm chìm trong tư tưởng ' ăn cháo đã bát '. Cô ta quên rằng, cô ta còn chưa thành công, mà cô ta cũng không ngờ ....
Cô ta không bao giờ thành công.
Trưa ngày hôm đó, Chu Thiên Thiên lòng nóng như lửa đốt vì mãi chẳng liên lạc được cho Triệu Chương Nghĩa hay Tào Bính, cũng chẳng có ai báo chút tin nào cho cô hay. Cho đến khi ... cảnh sát thành phố A ập đến Triệu gia ...
Theo lời bọn họ nói, cảnh sát quốc tế đã bắt được một vụ chuyển tiền mặt phi pháp rất lớn, đây là hành vi rửa tiền mang tính chất phạm tôi nghiêm trọng ...
Người bị bắt ngay tại s Nguyên bay, trong đó có chồng cô và Tào Bính.
Cả thế giới như sụp đổ dưới ch Nguyên Chu Thiên Thiên.
..............................................................................
" Vương Bảo khi nào về đến "
Trong phòng bệnh của Vương Thiên Minh có một loại không khí an nhàn bao trùm. Vương lão hỏi xong câu đó thì n Nguyêng ly trà lên uống một ngụm. Ngồi đối diện ông, Vương Thiên Minh đang đọc báo liền ngẩng đầu trả lời, trong đôi mắt toàn là tự hào
" Ngày mai về đến đây thưa cha "
" Mai à ..." Vương lão lẩm bẩm, lại gật gù đầu rồi nói tiếp " Mai cũng là ngày con làm thủ tục xuất viện đúng không nhỉ? "
Bà Vương đang ngồi gọt vỏ táo nghe Vương lão hỏi vậy, thì tươi cười trả lời thay chồng mình
" V Nguyêng thưa cha, bác sĩ Thích nói quá trình theo dõi hoàn toàn tốt, sức khỏe của chồng con đã khôi phục khá nhiều, mai là có thể về nhà rồi ạ ", giọng bà Vương chất chứa vui mừng, chồng bà được xuất viện, Vương Bảo cũng về nhà, mà Vương Tề thêm 2,3 ngày nữa cũng về nước. Cả nhà bà sắp được sum họp, đến lúc đó, bà nhất định tổ chức một buổi tiệc gia đình thật lớn mới được. Đương nhiên, phải có Vươngg Nguyên nữa, còn Vương Tuấn Khải, muốn đến hay không thì bà ... bà ... không quản nữa.
Vương lão hiểu được niềm vui của con trai và con dâu mình, chính ông cũng đang rất vui và tự hào mà. Ba đứa cháu của ông, ai cũng tài giỏi, đặc biệt là rất yêu thương đoàn kết lẫn nhau.Chuyện về mỏ quặng ở tỉnh Q, cả nhà ông ai cũng biết đó chính là tài sản mà cha Vươngg Nguyên để lại, Vương Tuấn Khải trao lại cho Vương Tề và Vương Bảo. Có thể nói, thành công lần này hoàn toàn dựa vào mỏ quặng trù phú đó, không có nó, Vương Tề, Vương Bảo cũng phải khốn đốn vất vả một phen rồi.
" Aiz, điều may mắn nhất vẫn là con tai qua nạn khỏi, trong chuyện này, chúng ta đúng là quá sơ suất với tên Tào Bính kia rồi, hai đứa Vương Tề, Vương Bảo chắc vẫn còn đang Nguyên hận lắm đấy " Vương lão lắc đầu thở dài rồi cảm thán. Vương Thiên Minh nghe cha mình nói vậy thì buông tờ báo, cười nhạt
" Chúng nó không có lỗi, lỗi là tại người lớn bọn con. Hai đứa nó và cả Vương Tuấn Khải đều không liên quan gì, làm được như thế này quả là đáng khen lắm rồi "
Vương Thiên Minh biết tai nạn của mình là do Tào Bính chủ mưu gây ra, nhưng Tào Bính giờ cũng đã bị bắt rồi, mọi chuyện ông nên cho nó một kết thúc thôi.
Chuyện của ông, chuyện của vợ ông và chuyện của con ông, tất cả, sẽ chấm dứt từ bây giờ.
Vương lão gật đầu với Vương Thiên Minh, lại nhìn thần sắc con mình đang lâm vào trầm tư, ông hiểu Vương Thiên Minh đang nghĩ điều gì.
Trên thế giới này, mỗi một sự việc xảy ra đều có lí do riêng của nó, nhưng đa số, lí do chỉ chung quy vào một chữ ' yêu '. Mà chuyện của mấy đứa con cháu nhà ông, cũng chẳng ngoài cái lí do đó. Sự việc Tào Bính lần này, liên quan đến một chuyện trong quá khứ của Vương Thiên Minh, Tào Bính làm ra mọi chuyện với Vương gia chính là trả thù Vương Thiên Minh thay cho cha mình.
Mà đã nhắc đến quá khứ đó, không thể không nhắc đến hai cái tên ám ảnh hai vợ chồng Vương Thiên Minh suốt 28 năm trời, hai chị em Thư Nghi, Tư Nghi. Một là dì, một là mẹ của Vương Tuấn Khải. Một là người đã hi sinh tính mạng mình cứu Vương Thiên Minh, và một là người mà Vương Thiên Minh yêu sâu đậm.
Quá khứ đã qua, lần này nhớ lại không phải để nhớ kĩ,mà nhớ lại chính là vì đã có thể buông bỏ được nó.
28 năm trước, Vương Thiên Minh quen Thư Nghi trong một buổi tiệc ở nước Mỹ xa xôi, lúc đó, Thư Nghi là một nữ doanh nh Nguyên tài năng có tiếng tăm, mà Vương Thiên Minh cũng tài giỏi được nhiều người biết. Hai người vô tình gặp nhau, làm quen với nhau, nhưng cũng chỉ dừng lại ở mức độ xã giao bình thường, lúc đó, Vương Thiên Minh đã cưới bà Vương và mới có Vương Tề.
Sau đó, Vương Thiên Minh về nước lại, thì bất ngờ 2 tháng sau, Thư Nghi cũng xuất hiện ở thành phố A. Bà hợp tác làm ăn với đối thủ của Vương Thiên Minh, tên Tào Tĩnh, cũng chính là cha của Tào Bính. Tào Tĩnh ở thành phố A làm đối thủ của Vương Thiên Minh cũng đã được vài năm, nhưng Vương Thiên Minh luôn chênh hơn hắn. Sau khi Thư Nghi về nước làm ăn, trở thành đối thủ của Vương Thiên Minh, sóng gió thương trường thành phố A càng thêm mạnh mẽ, hai đối thủ ngang tài ngang sức tranh chấp nhau quyết liệt, đến cả những hợp đồng nhỏ nhất... Lúc đó, nhắc đến Diêp Thiên Minh và Thư Nghi, không một ai là không biết cặp đôi đó, thậm chí, có người còn cho rằng, Thư Nghi hợp với Vương Thiên Minh hơn cả vợ ông là bà Vương, trong khi bà Vương cũng là một người phụ nữ mạnh mẽ và cá tính ... Nhưng lúc đó, bà Vương hoàn toàn im lặng và tin tưởng chồng mình, mà chính Vương Thiên Minh, cũng chưa một lần có ý niệm gì khác đối với Thư Nghi, ông đối với Thư Nghi, đơn giản là đối thủ cũng là bạn bè của nhau ....
Cho đến khi, ngày định mênh đó xảy ra ... Lúc đó, hai bên đang tranh chấp nhau một dự án có quy mô lớn và mang tính chất hệ trọng của cả nước, có thể nói,lợi nhuận mà dự án này mang lại không thể nào đo lường được, cả hai bên, đấu đá nhau quyết liệt. Mà bên Tào Tình và Thư Nghi, đang có dấu hiệu thua. Đơn giản, những dự án về quy hoạch thành phố như thế này, không một ai giỏi hơn Vương Thiên Minh cả. Trước ngày hội đồng thành phố công bố hồ sơ trúng thầu một ngày, bà Vương nhận được điện thoại của Thư Nghi, nội dung ngắn gọn: bảo Vương Thiên Minh cẩn thận, có người muốn sát hại ông.
Bà Vương đối với lời của người được mọi người sánh đôi với chồng mình này bán tín bán nghi, nhưng vẫn đi tìm Vương lão nói ra. Vương lão lúc đó vẫn còn là tinh anh trong chốn thương trường, ông ngay lập tức cho Vương Thiên Minh đình chỉ mọi hoạt động, lui về phía sau ông. Mà Vương Thiên Minh, hoàn toàn nghe lời Vương lão, chỉ là ông không tin được mọi chuyện đơn giản như thế, dù sao, ngày mai đã công bố kết quả, qua ngày hôm nay có lẽ là không còn nguy hiểm nữa.
Đúng là Vương Thiên Minh qua ngày hôm đó không có nguy hiểm gì, ngày hôm sau, dưới sự bảo vệ cẩn mật, ông đến trụ sở hội đồng của thành phố để nghe thông báo kết quả ... Đối thủ của ông đã không đến ... Thay vào đó là tin tức về vụ tai nạn giao thông vừa xảy ra sáng sớm nay, Tào Tính và Thư Nghi đã chết. Nhận kết quả thắng lợi hoàn toàn, Diêp Thiên Minh không thể vui mừng nổi, vì sau đó ông biết, lời của Thư Nghi cảnh báo ông là sự thật, nhưng mà, vì sao bà làm vậy, và vụ tai nạn đó là gì???
Quá thắc mắc và ray rứt trong lòng, Vương Thiên Minh đã cho người điều tra sự việc. Một sự thật không thể ngờ được bị phô bày ra, khiến cho ba người nhà Vương gia lúc đó bất ngờ.Họ tìm được một quyển sổ ghi chép của Thư Nghi, quyển sổ bình thường như bao quyển sổ khác, chỉ là, trong đó có 2 trang tự sự của bà, một là lúc bà gặp Vương Thiên Minh lần đầu ở bên Mỹ, và một là khi bà ở đây trong vai trò đối thủ của Vương Thiên Minh được 5 tháng, cả hai đều một nội dung: Thư Nghi rất yêu Vương Thiên Minh.
Chuyện của Tư Nghi
Thư Nghi vừa mất, Tư Nghi đã bay đến thành phố A làm đám tang cho chị mình. Theo kết quả của cảnh sát, chị bà là mất do tai nạn, do Tào Tĩnh lái xe và bị lạc tay lái đâm vào hành lang chắn trên đường đến nơi thông báo kết quả, nhưng trong dư luận thành phố A lúc đó, có một tin đồn rằng vụ tai nạn do Vương Thiên Minh dàn dựng, người gây ra lời đồn đó là vợ của Tào Tĩnh. Tư Nghi vì tìm sự thật mà tiếp cận Vương Thiên Minh, còn Vương Thiên Minh, qua điều tra cũng biết Thư Nghi có một cô em gái, rất yêu thương người đó. Vậy là, dù đã biết Tư Nghi cố ý tiếp cận mình, nhưng ông vẫn một lòng chăm sóc bà, một phần là vì cám ơn Thư Nghi, một phần là vì ... ông ấn tượng với vẻ ngoài yếu đuối mà bên trong kiên cường của Tư Nghi. Vương Thiên Minh không ngờ, ông đã yêu Tư Nghi, mà càng không ngờ, Tư Nghi cũng yêu ông.
Không thể trách Vương Thiên Minh thay lòng đổi dạ, ông cười bà Vương vốn vì tư tưởng của ông là cần một người vợ có thể đảm trách chuyện nhà của Vương gia cho ông, nên khi cha của bà Vương, một thiếu tướng gợi ý về một cuộc hôn nh Nguyên của con gái mình với ông, Vương Thiên Minh liền chấp nhận, hai gia đình môn đăng hộ đối, ông cần vợ đảm, bà Vương cần chồng tài giỏi, hai người vậy là cưới nhau. Tóm lại, người con gái mà Vương Thiên Minh yêu, chỉ có Tư Nghi.
Một năm sau tình yêu đó, bà Vương biết được chuyện, ngay lập tức bảo vệ gia đình của mình. Bà biết Tư Nghi đã biết tai nạn của Thư Nghi không liên quan đến chồng bà mà vẫn tình nguyện ở bên ông nên đem mọi chuyện kể ra, chuyện Thư Nghi yêu sâu sắc Vương Thiên Minh, và chuyện chính Thư Nghi cứu Vương Thiên Minh. Bà Vương làm đúng, Tư Nghi sau khi nghe xong sự việc đã rời bỏ Vương Thiên Minh, nhưng bà không muốn rời thành phố A, bà đã nhờ Mark mua cho mình một căn nhà ở ven ngoại thành sống ẩn ở đó,vì lúc đó, bà đã mang thai Vương Tuấn Khải.
Tư Nghi sống ở ngôi nhà đó được nửa tháng thì Vương Thiên Minh tìm được bà, dù vậy ông vẫn không thể lay chuyển được bà sống tiếp với ông. Lí do bà đưa ra, một là không muốn phá hoại gia đình Vương Thiên Minh, hai là, cũng là điều quan trọng nhất khiến Vương Thiên Minh á khẩu, bà thấy có lỗi với chị gái của mình, có lỗi với những gì chị đã làm cho ông. Ngày hôm đó, bà đuổi Vương Thiên Minh đi, thậm chí, cấm ông không được tìm đến bà, sau này, cũng chính bà không cho Vương Thiên Minh nhận con. Vương Thiên Minh quá yêu Tư Nghi, cách thể hiện tình yêu của ông chính là nghe theo bà hoàn toàn. Suốt 8 năm của Vương Tuấn Khải bên cạnh mẹ, Vương Thiên Minh chỉ có thể đứng từ xa nhìn con.
Chuyện của Vương Tuấn Khải
Tư Nghi có bệnh trong người, là bệnh tim bẩm sinh, bà muốn sống lâu chỉ có thể thay tim, mà sự sống của bà cũng chỉ tính trong 30 năm. Thư Nghi, Mark rồi cả Vương Thiên Minh sau này khi biết chuyện đều chạy khắp nơi tìm cho bà một quả tim thích hợp, nhưng do thể chất và một số yếu tố khác biệt, hầu như không thể tìm được tim cho bà. Có lẽ cũng vì lí do này mà Tư Nghi kiên quyết không về ANh làm phiền Mark, cũng như không cho Vương Thiên Minh một cơ hội, đối với Vương Tuấn Khải, việc có con với bà là chuyện bất ngờ, bà không thể tránh khỏi ngày làm con đau khổ. Bà cũng không muốn có ngày đó, nhưng Vương Tuấn Khải là kết tinh tình yêu của bà và người bà yêu, nên bà quyết định sinh con, và quyết định đó đúng đắn, 8 năm sống với Vương Tuấn Khải là 8 năm hạnh phúc nhất cuộc đời của bà. Không có áp lực cho chị và Mark đi tìm tim, không có khúc mắc về cái chết của chị với Vương Thiên Minh, ở với Vương Tuấn Khải, chỉ có tình yêu của hai mẹ con. Chỉ là bà không ngờ, cái chết của bà không chỉ làm Vương Tuấn Khải buồn mà còn là ám ảnh đáng sợ nhất của anh.
Những ngày tháng đó, biết mình không còn sống được bao lâu, Tư Nghi nhiều lúc không nén được nỗi buồn mà bật khóc. Dù bà cố tránh mặt Vương Tuấn Khải bao nhiêu cũng không thể tránh được mãi. Hình ảnh bà vừa khóc vừa vẽ về Thư Nghi khiến cho Vương Tuấn Khải sinh nghi ngờ, nhưng một đứa trẻ 8 tuổi lúc đó chỉ hiểu được, có thể mẹ khóc là do nhớ về chị. Nhưng rồi một ngày, Vương Tuấn Khải lại nhìn thấy mẹ mình khóc, lúc đó bà lẩm bẩm tên của Vương Thiên Minh, rồi lại nói về anh, anh nhận ra, thì ra, cha anh tên là Vương Thiên Minh. Vương Tuấn Khải quyết định đi tìm Vương Thiên Minh, tìm cha về cho mẹ ... Lúc anh chạy ra khỏi nhà, Tư Nghi đuổi theo, bà không để ý đến chiếc xe đang lao tới ... mà Vương Tuấn Khải đang đứng ở đàng xa vừa hay quay lưng lại nhìn bà ...
Sau cái chết của Tư Nghi, đột nhiên Vương lão xuất hiện làm đám tang cho bà, đồng thời nhận cháu nội là Vương Tuấn Khải, sau đó đưa Vương Tuấn Khải về Vương gia, từ đầu đến cuối, Vương Tuấn Khải chưa một lần thấy Vương Thiên Minh. Ở Vương gia hai tuần xa lạ, Vương Tuấn Khải mới nhìn thấy Vương Thiên Minh ...
Mãi sau này, lúc Vương Tuấn Khải sang Anh ở, Mark mới kể chuyện ngày xưa cho anh nghe. Mà lúc Vương Tuấn Khải được nhận về Vương gia, Mark cũng đã giành quyền nuôi anh, chính Vương Tuấn Khải muốn ở Vương gia ít năm báo đáp Vương lão. Chuyện xưa được kể toàn là những chuyện mà chưa một ai ở Vương gia kể cho Vương Tuấn Khải, bao gồm cả chuyện, thật ra, chính Vương Thiên Minh đã nói với Vương lão về Vương Tuấn Khải, nhờ ông đi đón anh, mà trong hai tuần anh không gặp cha, Vương Thiên Minh một mình đau khổ sống ở ngôi nhà ngày xưa ông với Tư Nghi từng sống, lúc bình tâm, ông mới dám quay trở lại nhìn đứa con trai bị cấm nhận mặt 8 năm trời...
Vương Thiên Minh không sai, mà Vương Tuấn Khải cũng vậy, chỉ là cha con không chịu đối mắt với nhau để hiểu nhau mà thôi.
Đối với bà Vương
Tuy nói bà Vương với Vương Thiên Minh đúng nghĩa là một cuộc hôn nh Nguyên không tình yêu, ngay chính cả bà Vương lúc bắt đầu cũng chỉ đối với ông là ngưỡng mộ một người đàn ông tài giỏi mà thôi. Với lại, bà Vương từ nhỏ đã lạnh lùng và vô cùng nghiêm túc chẳng khác Vương Thiên Minh nên khi cưới về, hai người vẫn cứ như hai người bình thường sống dưới một mái nhà, dù bà Vương vẫn làm hết phận sự dâu con trong nhà và sinh con, rồi Vương Thiên Minh vẫn thể hiện mình là một người chồng đúng mực, không có bất cứ biểu hiện kì lạ nào. Mãi cho đến khi, Thư Nghi rồi Tư Nghi xuất hiện ... bà mới biết thật ra từ lúc nào, bà nhận ra bà đã yêu người đàn ông tên Vương Thiên Minh tài giỏi mà mình ngưỡng mộ kia rồi.
Thư Nghi vì tình yêu cứu chồng bà một mạng... Bà biết và cũng biết chồng bà rất ray rứt về điều đó. bà cảm thấy không yên trong lòng mình
Tư Nghi xuất hiện, sống bên chồng bà ... Mãi một thời gian rất dài sau bà mới biết, cũng biết luôn hai người rất yêu nhau, bà quyết định tìm Tư Nghi nói ra tất cả, bảo vệ gia đình mình, đến lúc đó, bà mới chính thức công nhận tình yêu đã nảy sinh trong lòng mình ...
Bà Vương giống Vương Thiên Minh cả tính cách, đương nhiên cũng giống cả cách yêu thương, âm thầm, lặng lẽ, nhưng vô cùng mãnh liệt, vô cùng sâu đậm ... Bà có thể tha thứ cho ông chuyện của Tư Nghi, sau khi Tư Nghi rời đi, bà còn mang thai Vương Bảo cơ mà ...
Nhưng đến khi Vương lão đưa Vương Tuấn Khải về ... bà thật sự không thể chịu đựng nổi ...
Hai chị em, dù ai cũng đã mất, nhưngđều để lại cho những người đang sống nỗi đau buồn vô hình ...
Mà bà Vương chính là người chịu nhiều ưu phiền nhất, chịu nhiều áp lực nhất.
Đối với Vương Tuấn Khải, không phải là bà không chấp nhận anh nổi, mà chính là vì từ hai chị em Thư Nghi, trong lòng bà xuất hiện một chấp niệm cố hữu, qua quá nhiều biến cố, bà cũng là con người, cũng biết sợ sự thay lòng của chồng, cũng biết sợ chồng bỏ rơi con và mình, nên từ đó mới có những hành động chống đối Vương Tuấn Khải. Cho dù Vương Thiên Minh từng nói với Vương lão, dù có thế nào, dù Tư Nghi có còn sống, ông cũng không bao giờ rời bỏ bà, nhưng những chấp niệm đó, bà quả thật không tự minh đánh tan nổi, đành chờ một thời cơ nào đó để nó tự tiêu tan mà thôi ...
Mà Vương Thiên Minh, trước cả khi Tư Nghi mất đi, trong lòng ông, vị trí của người vợ đảm đang kia không hề nhỏ, dù ông không yêu bà, nhưng với tính cách dám làm dám chịu của ông, ông chấp nhận bất đắc dĩ ở bên Tư Nghi, chứ nhất quyết không buông bỏ vợ. Rồi đến khi Tư Nghi mất đã lâu, bà Vương cứ cố chấp khó chịu trong lòng, ông vẫn cứ nhẫn nhịn chịu đựng, vì ông biết mình là người sai ... quả thật, đến tận bây giờ, ông đối với bà Vương không thể nói là tình yêu, cũng không còn là trách nhiệm, mà ông và bà, chính là hai kẻ cần có lẫn nhau, là hai thứ tình cảm vợ chồng bền chắc, bà vẫn yêu ông vậy, nhưng ông đã thương bà ...
Trở lại chuyện Tào Bính
Năm đó, sau khi gây ra lời đồn thổi ' Vương Thiên Minh gây ra tai nạn của Tào Tĩnh và Thư Nghi', mẹ của Tào Bính đưa hắn ta ra nước ngoài sinh sống. Vương lão đã cho người theo hai mẹ con hắn suốt một thời gian dài. Mãi cho đến khi đón Vương Tuấn Khải về nhà, ông mới cám cảnh mẹ góa con côi của mẹ Tào Bính nên buông tha cho hai người bọn họ. Không ngờ, mấy năm gần đây, lúc Vương Tề phát triển sự nghiệp ở bên Pháp, nhiều lần bị phá hoại rất kì quái, điều tra mãi mới ra được một người có khuôn mặt rất giống Tào Tính năm xưa. Vương lão và Vương Thiên Minh biết, chuyện gì đến chắc sẽ đến rồi. Quả nhiên, Tào Bính bày trận để phá hoại Vương gia trả thù cho cha mình.
Hắn hợp tác với Amauri, một quý tộc người Pháp, bề ngoài là kinh doanh bình thường, nhưng thật chất, những nơi đó chỉ là nơi để bọn chúng rửa tiền phi pháp, Amauri là một tên trùm ma túy và vũ khí nhỏ ở Pháp.
Rất có thể, Amauri không hề biết về mối thù của Tào Bính với Vương gia, vừa hay mấy công ty của hắn ở bên Pháp bị Vương gia cạnh tranh làm ảnh hưởng nghiêm trọng đến việc rửa tiền của hắn nên Tào Bính tận dụng cơ hội đã chờ đợi bấy lâu nay, mượn sức Amauri, xây dựng kế hoạch vừa giúp Amauri không bị trở ngại công việc, vừa giúp hắn trả thù.
Tào Bính vốn chỉ tìm đến Triệu Chương Nghĩa, Chu Hiếu là do Triệu Chương Nghĩa giới thiệu. Chu Lệ Băng chỉ là phương án hắn không mấy tin tưởng, nào ngờ, nhờ Chu Lệ Băng, hắn biết Vương gia đã biết đến sự tồn tại của hắn. Hắn thay đổi phương thức chiến đấu, cùng Vương gia giăng bẫy đấu trí. Hắn không biết, điều Vương gia muốn thực sự chính là làm cho hắn lộ diện ở thành phố A, mà Vương gia không ngờ, hắn đã lộ diện, chỉ là dám giết Vương Thiên Minh.
Ván cờ cuối cùng, Vương gia đã đi một nước liều lĩnh. Thật sự, chuyện Amauri hãm hại Vương Tề ở bên Pháp, Vương Tề đã lường được kẻ phản bội mình, nhưng anh dám để cho toàn bộ hoạt động kinh doanh của công ty bị cấm,dẫn đến giá cổ phiếu ở cả bên Pháp lẫn trong nước tụt thê thảm, gây ra tổn thất lớn vô cùng lớn, chính là để dụ Tào Bính ở thành phố A mắc bẫy. Tào Bính, chính là một kẻ đa nghi như Chu Thiên Thiên có nói, dụ dỗ hắn quả thật rất tốn công sức, không kể đến tai nạn ngẫu nhiên của Vương Thiên Minh mà Tào Bính gây ra cũng là nguyên nh Nguyên khiến hắn mắc bẫy.
Vụ ở vùng núi của tỉnh Q là một vở kịch hoàn hảo, vị thương gia người Pháp bí ẩn cũng là một diễn viên. Tào BÍnh thật không ngờ rằng, Vương gia vốn là chủ nh Nguyên của mấy cái dãy núi đó. Hai dãy núi ở phía Bắc mà Vương gia đang khai thác đúng là có quặng thật, nhưng dãy núi ở phía Đông đang dụ hắn mua, chỉ có một mỏ quặng nhỏ, nơi đó có một mạch nước nóng có chứa khoáng chất, Vương gia mua vốn để xây nơi nghĩ dưỡng. Cái Vương gia cần nhất trong vụ mua bán lần đó, chỉ duy nhất một điều, dụ bọn hắn sử dụng tiền phi pháp. QUả nhiên, vở kịch khiến cho Amauri và Tào Bính đã xuất một lượng lớn tiền mặt qua đường hàng không ... Vương gia chỉ đợi có như vậy ...
Tào Bính rất khôn ngoan, Amauri lại rất mạnh, nếu chỉ đơn giản là xóa bỏ Triệu CHương Nghĩa, thì bọn hắn mất người này có thể tìm người khác. Bởi vậy, Vương gia phải liều mình một lần để xóa bỏ gốc rễ kẻ địch, cũng như kẻ thù. Công việc bên Pháp có thể khôi phục lại sau này cũng được
Cho nên mới nói, Vương Thiên Minh không sao quả là rất may mắn, nếu Vương gia chiến thắng mà Vương Thiên Minh xảy ra chuyện gì, thì chiến thắng đó đã vô nghĩa, mà có khi, rất có thể vì chuyện Vương Thiên Minh, Vương gia có thể còn thua trận nữa.
Tóm lại, mọi chuyện đã có hồi kết.
.......................................
" Cha, cha đang suy nghĩ chuyện gì sao?" Vương Thiên Minh thấy Vương lão nãy giờ im lặng mãi, lên tiếng hỏi.
" À ... ta nghĩ đến Chu gia và Triệu gia thôi mà, sau chuyện này, bọn họ sẽ không còn gì, aiz.. " Vương lão vốn chỉ là chọn một chuyện nói bừa để lấp liếm những suy nghĩ thật của mình, nhưng không ngờ nói ra lại khiến ông phải cảm thán
" Đó là kết quả mà bọn họ tự gây ra thôi mà cha, làm được chịu được " Bà Vương nhàn nhạt lắc đầu nói, đó là bà còn chưa tính sổ với Chu gia đấy, còn dám gài người vào Vương gia của bà, may mà những người đó có giá trị lợi dụng, riêng Chu Lệ Băng, bà đã hạ lệnh đuổi ra khỏi nhà từ lúc bắt được Tào Bính và Triệu CHương Nghĩa, cô ta ở Vương gia như vậy cũng đã đủ lắm rồi.
Vương Thiên Minh đồng ý với ý kiến của vợ. Thương trường không ngại mưu mô thủ đoạn, ai cũng có những viêc ' ngầm ', chỉ là ai đủ mạnh để bảo vệ bản th Nguyên ngoài vòng phạm tội mới an toàn. Với Amauri, Vương gia cũng đã phải hi sinh nhiều thứ mới hé lộ được ch Nguyên tướng của ông ta.
" Ừ, mà chúng ta đừng nhắc đến những chuyện này nữa, từ nay, dù là Tào Bính, hay Chu gia, Triệu gia, cũng đã có cảnh sát lo rồi " Vương lão nhìn con trai con dâu chốt một câu để dời câu chuyện, Vương gia của ông bây giờ, nên sống vui vẻ hơn là bị mấy chuyện buồn kia ảnh hưởng đến.
#####################################
Ngày hôm sau.
Hôm nay, Vương Thiên Minh chính thức được xuất viện, buổi sáng, Vương Tuấn Khải đã đi theo bác sĩ Thích làm thủ tục và nghe một số lời căn dặn của ông. Vừa hay, bà Vương nhận được điện thoại của Vương Bảo báo là đang ở s Nguyên bay thành phố A rồi, chỉ chút nữa thôi là xuất phát đến bệnh viện. Vậy là cả nhà quyết định sẽ đợi Vương Bảo đến bệnh viện rồi cùng về nhà.
Vương gia sắp sum vầy, Tào Bính và Triệu Chương Nghĩa cũng 'sắp gặp lại' những kẻ đồng lõa.
.............................
" Cậu Vương Tuấn Khải, có người muốn gặp cậu, ông ấy bảo tôi đưa cho cậu cái này "
Vương Tuấn Khải vừa bước ra khỏi phòng khám của bác sĩ Thích đã gặp người vệ sĩ này, nhìn trên tay anh ta có một tấm danh thiếp, anh tò mò cầm lấy. Vừa nhìn thấy cái tên trên danh thiếp, đôi mắt Vương Tuấn Khải đã sáng bừng lên, ngay lập tức nôn nóng hỏi
" Ông ấy đang chờ tôi đúng không, mau, mau dẫn tôi đi gặp ông ấy"
Vệ sĩ lập tức v Nguyêng một tiếng rồi quay người đi trước, nơi bọn họ đến là cổng ra vào khu vực phòng VIP này, nơi đó, có một người đàn ông nước ngoài mặc áo khoác dài đen đang đứng quay lưng lại. Vương Tuấn Khải vừa thấy bóng lưng đó, đã kêu to một tiếng vui mừng
" Jonh"
Jonh nghe tiếng gọi cũng lập tức quay người, môi chợt nhếch lên thành nụ cười rồi giang lớn hai tay, chào Vương Tuấn Khải đang bước nhanh tới
" Jonh, lâu ngày quá, lần trước sang Anh cháu không gặp chú được " Jonh là cánh tay phải của Mark, một thời là vệ sỹ bên người Mark, giờ thì lo chạy đôn chạy đáo thay Mark xử lí chuyện kinh doanh.
" Hừ " Jonh buông Vương Tuấn Khải ra, hừ một tiếng, lại nhìn anh từ trên xuống dưới rồi nói tiếp " Cháu sang có một ngày thì sao mà gặp chú được cơ chứ, thật là ...."
" Ha ha, cháu có việc gấp phải về mà ..." Vương Tuấn Khải đưa tay sờ mũi làm ra vẻ khó xử, điều này khiến Jonh kinh ngạc, Vương Tuấn Khải mà ông biết không hề có mấy biểu hiện như thế này, Vương Tuấn Khải trước đây rất nghiêm túc và lạnh lùng, quả đúng như Mark đã nói với ông, Vương Tuấn Khải đã thay đổi.
" Chú sang đây có chuyện gì thế??"
" À.." Jonh bừng tỉnh cảm xúc, nhanh chóng nói " Mark sai ta qua đưa cháu dâu sang Anh gặp ông ấy đây, ông ấy không đợi nổi nữa rồi "
Sao cơ?? Vương Tuấn Khải nheo mắt nhìn khuôn mặt nghiêm túc của Jonh, nếu anh mà là người lạ với Jonh, có lẽ anh đã bị sắc thái trên khuôn mặt đó lừa rồi, may mà anh sống với ông cũng đã có 8 năm ... Vương Tuấn Khải khẽ cười, đôi mắt tràn đầy nhu tình khi nhắc đến Vươngg Nguyên
" Cháu biết mà, cháu sẽ dẫn vợ cháu qua găp Mark, chỉ là chờ cháu thêm ít ngày ...." N Nguyêng mắt nhìn Jonh đang mĩm cười, Vương Tuấn Khải thở dài " Nào, có chuyện gì, nói cho cháu biết đi." Anh biết Jonh sang đây nhất đinh có chuyện quan trọng, nếu không, một người bận bịu như ông sẽ không thể ph Nguyên th Nguyên mà sang đây làm mấy chuyện nhảm nhí.
Bản th Nguyên Jonh vốn là người nghiêm túc với công việc, gặp mặt chào hỏi cũng đã rồi, Jonh cũng không dài dòng nữa, nói với Vương Tuấn Khải tìm một nơi để tiện nói chuyện, vậy là hai chú cháu đến căn tin bệnh viện
" Karry, Mark bảo ta mang cái này sang cho cháu đây " Jonh vừa nói vừa lôi trong túi xách ra một tập hồ sơ dày cộm để lên bàn rổi đẩy qua cho Vương Tuấn Khải
Vương Tuấn Khải đón lấy, mở ra xem rồi ng Nguyêng đầu nhìn Jonh kinh ngạc, đây là bằng chứng phạm tội của Amauri ở Anh, hắn ta có rửa tiền ở Anh.
" Ngài Mark chỉ nói ngài ấy không thích gã người Pháp khó tính đó nên mới đưa cho cháu cái này " Jonh nhìn biểu hiện của Vương Tuấn Khải, nhếch miệng nhắc lời của Mark, trong lòng khinh bỉ ông chủ của mình, rõ ràng là lo lắng cho Vương Tuấn Khải nên mới sai ông đi thu thập những thứ này, vậy mà không chịu nhận. Nhưng ông cũng biết, Mark có khúc mắc với Vương Thiên Minh, đương nhiên Mark không thể nào tự nhận mình làm để giúp Vương gia.
" Mark ... " Vương Tuấn Khải cũng như Jonh, hiểu tính của Mark. Anh khẽ mĩm cười, lòng thầm cám ơn đến người chú tuyệt vời, ngoài ra, Vương Tuấn Khải cũng biết công lao Jonh chắc chắn không nhỏ " Cho cháu cám ơn chú, chú Jonh "
Jonh khẽ mĩm cười, đưa tay với qua vỗ vai Vương Tuấn Khải. Thật ra lúc đầu Jonh cũng nói nữa thật nữa giả chuyện vợ của Vương Tuấn Khải, Mark vốn cũng có nói với ông là đích th Nguyên sang đây, một mặt là giao tài liệu, mặt khác là giúp Mark xem vợ của Vương Tuấn Khải ra sao. Jonh cũng chỉ ở bên này khoảng một ngày, rồi sau đó lại về Anh, có lẽ cũng nên thực hiện lời của Mark một chút. Nghĩ vậy bèn lên tiếng
" Karry, chú có thể gặp ...." Jonh đang nói thì thấy Vương nhìn đến túi quần có tiếng rung của điện thoại, ông lịch sự dừng lại, gật đầu ý bảo Vương Tuấn Khải cứ nghe máy đi đã. Vương Tuấn Khải liền lấy điện thoại ra, là Vương Tề gọi
" Vương Tuấn Khải, có chuyện xảy ra rồi.." Giọng Vương Tề nghiêm túc, không đợi Vương Tuấn Khải nói gì đã tiếp " Người của tôi vừa điện thoại cho tôi nói Tào Bính lúc xuống s Nguyên bay đã trốn thoát được, hiện tại cảnh sát đang truy lùng hắn. Cậu nghe này, tôi đã hạ lệnh cho tất cả người ở bệnh viện chú ý an toàn rồi, nhưng cậu vẫn phải cẩn thận đề phòng, tôi còn một số thủ tục ở Pháp chưa thể về gấp được, nhớ đấy "
...
Vương Tuấn Khải cúp điện thoại rồi quay qua Jonh nói sự việc, Jonh nghe xong chỉ biết lắc đầu, ông không ngờ đã bắt được cái kẻ buôn ma túy nguy hiểm kia còn sơ sẩy để sổng mất, ông không nhầm, cảnh sát Pháp có tham gia áp giải vì Tào Bính đã mang quốc tịch Pháp.
" Jonh, cứ thế đã nhé, giờ cháu phải lên phòng bệnh cha cháu đây ..." Vương Tuấn Khải nói thêm mấy câu rồi tạm biệt Jonh, đây không phai lúc thích hợp để hai chú cháu ngồi lâu hơn, mặc dù Vương Tuấn Khải biết có lẽ Jonh cũng rất bận, chắc sẽ rời đi liền. Bênh viện tập trung hầu hết người của Vương gia, chắc cũng có cảnh sát, nhưng lòng anh vẫn không an, ở đây là toàn bộ gia đình của anh mà.
" Khoan đã Karry, ta muốn ở lại đây.." Jonh nghe vậy liền đưa tay nắm lấy vai Vương Tuấn Khải giữ lại, ông chưa muốn rời đi, Tào Bính trốn đi, cùng đường, hắn nhất định cá chết lưới rách, tìm Vương gia liều mạng, ông là vệ sĩ của Mark, cũng đã từng coi Vương Tuấn Khải như chủ của mình, lần này sang đây vô tình có chuyện này, ông phải bảo vệ anh qua chuyện mới an tâm được.
Jonh nói xong, Vương Tuấn Khải chưa kịp nói gì thì điện thoại anh lại rung lên, lần này là Tư Gia Huy gọi
" Vương Tuấn Khải, tôi đã nghe chuyện Tào Bính rồi ... " giọng Từ Gia Huy nghiêm trọng, Vương Tuấn Khải cứ ngỡ là do Từ Gia Huy lo lắng bên anh, định mở lời, lại nghe Tư Gia Huy gấp gáp nói tiếp " Vương Tuấn Khải, tôi nghi ngờ Vương Bảo biết Tào Bính đang ở đâu đấy, mới đây thôi cậu ta vẫn còn nói chuyện với Elly thì đột nhiên cúp máy giữa chừng, có thể cậu ta đang đi tìm hắn ta ...."
.....
Lần nữa cúp máy, mặt Vương Tuấn Khải đanh lại, cau mày suy ngẫm đúng 5 giây, anh quay qua Jonh nói nhanh
" Jonh, cháu phải đi ra ngoài đây, chú làm ơn nhắn lại với mấy người của cha cháu nói ông ấy biết ..."
" Khoan đã ... " Jonh không hiểu tiếng nên không biết Vương Tuấn Khải ra ngoài làm gì, nhưng nhìn mặt anh, ông biết có chuyện nguy hiểm
" Ta phải đi cùng cháu"
.....................................................................................................
" Cái đứa Vương Bảo này, chứng nào tật ấy, cứ luôn làm người ta lo lắng mà ..."
Bà Vương cả người căng lại vì lo lắng quá mức, bàn tay níu chặt làn váy của mình, tức giận mắng. Trong phòng, Vương Thiên Minh và Vương lão dù ngồi im không lên tiếng nhưng lòng cũng bất an như vậy.
Mọi người ai cũng đã biết chuyện Tào Bính trốn thoát, cũng biết chuyện Vương Bảo đột nhiên biến mất với hai vệ sĩ th Nguyên cận, chưa hết, Vương Tuấn Khải cũng không biết rời khỏi bệnh viện lúc nào. Không ai nói ra, mỗi người tự chính mình hiểu, Vương Bảo chắc chắn đi tìm Tào Bính để trả thù cho cha, mà Vương Tuấn Khải, đi tìm Vương Bảo để bảo vệ em trai mình. Nãy giờ đã gần cả tiếng đồng hồ mà vẫn không có tin tức từ ai, mọi người đều lo lắng cho cả hai.
" Ông nội, Vương Bảo làm sai gì sao??" Vươngg Nguyên đang ngồi bên cạnh ôm tay Vương lão tò mò hỏi nhỏ, nãy giờ cô đang đợi Vương Tuấn Khải a, mọi người đều nói Vương Tuấn Khải đi theo bác sĩ Thích xong rồi phải đi mua thuốc, nhưng không khí trong phòng hơi kì lạ, cô thấy khó hiểu
Vương lão nhìn qua Vươngg Nguyên, thấy khuôn mặt cô vẫn bình thường thì thấy an tâm, đưa tay vỗ mu bàn tay cô cháu dâu, ông lên tiếng, giọng hơi lớn
" Ha ha, Vương Bảo nó ham chơi không chịu đến đây thăm cha cháu nên mẹ cháu mới mắng vậy đấy, Tiểu Nguyên,không có gì cả "
Bà Vương nghe Vương lão lớn tiếng, hiểu ý Vương lão bảo bà đừng nói gì khiến Vươngg Nguyên nghi ngờ. Nãy giờ, trong phòng ai cũng giấu chuyện với Vươngg Nguyên, sợ cô lo lắng. BIết mình bị mất khống chế, bà vội bình tĩnh lại, bên cạnh, Vương Thiên Minh đưa tay vỗ nhẹ sau lưng bà, an ủi.
Vươngg Nguyên nghe Vương lão nói vậy, cũng không muốn nói chuyện nữa, tâm trí lại quay trở về chờ đợi Vương Tuấn Khải. Ngồi thêm một lúc sau, Vươngg Nguyên đột ngột đứng dậy
" Tiểu Nguyên, đi đâu thế cháu??" Vương lão thấy vậy liền kéo tay Vươngg Nguyên lại, vô tình nhìn khuôn mặt cô, ông hơi kinh hãi, cả một khuôn mặt đều tái lại
" Tiểu Nguyên, sao thế, trong người khó chịu sao, mau nói cho ông nội biết " Vương lão hơi sợ, đứng dậy nắm tay sờ trán Vươngg Nguyên xem xét, mà bên giường, Vương Thiên Minh và bà Vương cũng lo lắng đi đến nhìn cô
Vươngg Nguyên mặt vẫn tái đi như vậy, cả người run run, thở hổn hển, mắt đờ đẫn nhìn xung quanh, nhìn ba khuôn mặt đang lo lắng trước mắt mình, dường như nhận ra điều gì đó, Vươngg Nguyên lắc lắc đầu, bàn tay siết chặt tay Vương lão nhưng không biết là đang nói chuyện với ai, giọng cô run rẩy
" Karry ... đâu rồi ... sợ ...sợ ..."
Vương lão nhìn đôi mắt dần dần trở nên mất tiêu cự của Vươngg Nguyên, chợt thấy không ổn, vội ôm choàng cô lại, gấp gáp vỗ về
" Tiểu Nguyên, sợ cái gì, Vương Tuấn Khải về liền mà, ngoan, để ông nội gọi điện bảo Vương Tuấn Khải về ..." Ông không nhầm, đôi mắt này của cô cứ như lúc cô bị bệnh, không thể nào, sao tự nhiên lại như thế này cơ chứ. Vương lão cuống quýt đưa tay vào túi tìm điện thoại,chợt nhận ra nãy giờ đã gọi nhiều lần mà không được, nhìn Vươngg Nguyên càng lúc càng mờ mịt, càng cuống lên, nhìn qua Vương Thiên Minh và bà Vương cũng đang bối rối, giọng gấp gáp
" Mau mau, hai đứa đi nói người gọi Vương Tuấn Khải về cho Tiểu Nguyên mau ... Tiểu Nguyên, Tiểu Nguyên, đi đâu ...? ..."
Vương lão đang nói thì thấy Vươngg Nguyên vùng vẫy rồi bỏ chạy ra phía cửa, mà ngoài cửa đang có vệ sĩ canh gác
" Giữ nhẹ tay thôi, đừng làm nó bị thương ..." Vương lão vừa thương vừa buồn chạy đến bên Vươngg Nguyên đang cố vũng vẫy khỏi tay người vệ sĩ, mà Vươngg Nguyên bị tóm chặt lại khóc òa lên, mắt nhìn về hành lang dài, bàn tay cố đưa về phía đó, giọng nức nở
" Nguyên đi tìm Karry .... Nguyên đi tìm Karry ... sợ .... Karryyyy....."
Vươngg Nguyên có cảm giác, Vương Tuấn Khải đã xảy ra chuyện.
Vươngg Nguyên linh cảm đúng, Vương Tuấn Khải quả thật đã xảy ra chuyện ....
Sau khi Vương Tuấn Khải và Jonh rời khỏi bệnh viện, anh đã nói cho Jonh biết mục đích của mình. Đúng là anh đang lo lắng cho Vương Bảo, xét tính cách của em trai anh, rất có thể như lời Từ Gia Huy đã nói.
' Vương Bảo biết Tào Bính đang ở đâu '
Vương Bảo là một kẻ có máu liều vô hạn và tự tin cũng vô hạn, mà quan trọng hơn, Vương Bảo cũng rất khinh địch ... Bởi vậy, dù biết bản lĩnh của cậu em trai, nhưng Vương Tuấn Khải không thể không lo lắng, Tào Bính chính là một tên buôn ma túy, mà cũng là một tên đã từng giết người, hắn ta quả thật không phải người tầm thường.
Đi theo Jonh lần này còn có một người nữa dưới trướng, người đó lái xe, Jonh sử dụng GPS tìm được vị trí của Vương Bảo.
Là một bãi đậu xe ngầm đang chờ sữa chữa nằm ở phía Đông thành phố, nơi đó hiện tại không hề có người, thật là một nơi lí tưởng để ' xảy ra chuyện gì đó' ... Lúc cả ba đến nơi, bên trong đã vang lên mấy tiếng súng văng vẳng. Vương Tuấn Khải hơi tái mặt, xe vừa dừng đã ngay lập tức mở cửa chạy vào, Jonh và thuộc hạ cũng nhanh chóng chạy theo. Bãi đỗ xe vô cùng rộng lớn, khắp nơi chỉ có những cây cột to và một số vật liệu xây dựng ngổn ngang ... Cuối bãi đỗ xe, dường như có tiếng động mạnh ...
Lúc Vương Tuấn Khải chạy đến nơi,chỉ thấy sau cây cột to, một người đàn ông với bộ âu phục tả tơi đang chống người thở hồng hộc, mà cách anh ta vài mét là một người đàn ông khác đang gục trên mặt đất.
" Vương Bảo" Vương Tuấn Khải nhìn hai người trước mắt, xác định kẻ còn đứng chính là em trai mình, tiếng gọi mang theo tia vui mừng,nhưng khi thấy Vương Bảo quay khuôn mặt kinh ngạc về phía mình, mặt anh ngay lập tức tái lại ...
" Tránh ra "
" Karry, cẩn thận "
Cả Vương Tuấn Khải lẫn Jonh đều đồng thời hét lên, Vương Tuấn Khải hét với Vương Bảo, còn Jonh là hét với Vương Tuấn Khải đang lao về phía Vương Bảo ... Chỉ nghe một tiếng súng đanh gọn vang lên, liền sau đó, một loạt súng khác cũng vang lên liên tục ... Trong không gian rộng lớn, lần nữa vang lên hai tiếng hét vang dội
" ANH ........."
"Karry ........"
Vương Bảo bị Vương Tuấn Khải ôm chặt đẩy ngã xuống đất vội vàng phối hợp với Jonh đang chạy đến n Nguyêng người Vương Tuấn Khải dậy, chỉ thấy đôi bàn tay anh nhuốm đầy máu ... Là máu của anh trai anh ...
Sau lưng truyền đến cảm giác đau đớn, Vương Tuấn Khải từ từ lả người, đôi mắt dần dần mờ mịt. Giây phút này, trong đầu anh chỉ có duy nhất một hình ảnh, bên tai còn văng vẳng tiếng gọi từ nơi đâu ...
" Karry ...Karry...Karry ...."
" Nguyên Nguyên ... vợ ngốc... của anh.."
Bạn đang đọc truyện trên: Truyen4U.Com