Chào các bạn! Truyen4U chính thức đã quay trở lại rồi đây!^^. Mong các bạn tiếp tục ủng hộ truy cập tên miền Truyen4U.Com này nhé! Mãi yêu... ♥

261-280

Chương 261: Sơn vũ dục đến (5)

  "Tướng quân, xin mời uống cạn chén này." Thanh âm mềm nhẹ vang lên, dịu dàng, cơ hồ làm xương cốt người ta mềm nhũn.

Đương nhiên, không tính Lưu Nguyệt trong đó.

Lưu Nguyệt chỉ cảm thấy lông mao dựng đứng, nhìn cách ăn vận trước mắt, liếc mắt cũng biết được không phải là thị nữ tầm thường, hai má co rúm một chút, rất khó thấy.

Tay đang bưng chén rượu, toàn bộ đổ hết ngay trên không trung.

Thần Phi thấy vậy, nhất thời cười to, nghĩ rằng Lưu Nguyệt bị sắc đẹp hấp dẫn.

Trêu tức nhìn Lưu Nguyệt một cái, nói : "Lưu Nguyệt, bản thái tử giúp ngươi tuyển thê tử, sẽ không chọn sai người. ngươi nhìn thử coi, thập thất hoàng muội của ta có xứng với ngươi không?"

Mấy vị đại thần chung quanh nghe vậy, không hẹn mà cùng nở nụ cười.

Thời đại chiến loạn, không câu nệ tiểu tiết, cái gì trước khi thành thân không thể gặp mặt, cũng tùy người mà làm, về phần Lưu Nguyệt – triều thần tài năng đang trong thời gian bồi dưỡng, mấy cái lễ tiết kia cũng nên bỏ qua.

Thập thất công chúa nghe vậy càng cúi thấp đầu, hai má đỏ hồng như lửa, chân hơi hơi di động, ngồi bên cạnh Lưu Nguyệt, ôn nhu gắp thức ăn cho Lưu Nguyệt.

Mùi thơm nhẹ xông vào mũi, khóe miệng Lưu Nguyệt khẽ nhếch. Nàng chán ghét hươ=ng liệu, càng chán ghét cái cái thứ rắc rối này, sẽ làm nàng mất đi khả năng phán đoàn hương vị.

Nhưng trên mặt lại một mảnh lạnh nhạt, thản nhiên nhìn thập thất công chúa, ừ một tiếng, gật gật đầu.

Quần thần chung quanh thấy vậy lại càng cười thêm khoái trá.

Thập thất công chúa thấy Lưu Nguyệt đồng ý, mặt càng thêm đỏ, thần tình xấu hổ.

Người xuất sắc như vậy lại là trượng phu của nàng, thật tốt.

Giữa ngọn đèn dầu huy hoàng, Lưu Nguyệt một thân trong trẻo lạnh lùng, thần sắc không kiêu ngạo, không siểm nịch.

Khuôn mặt tuấn mĩ vô song dưới ánh sáng ngọc, càng phát ra vẻ tuấn mĩ thoát tục, mọi người trong đại điện đều bị vẻ đẹp của nàng làm lu mờ.

Thanh quý (thanh tao + quý phái, cái này ta k chắc), độc nhất vô nhị.

Đi theo tiến cung cùng Lưu Nguyệt, lúc này đang chờ ngoài Đông cung đại điện – Đỗ Nhất, đứng từ xa nhìn tình cảnh của Lưu Nguyệt, chậm rãi quay đầu.

Đang nghĩ hôm nay sau khi trở về có nên đi tìm tiền chủ nhân – Hiên Viên Triệt báo cáo một chút.  

Chương 262: Sơn vũ dục đến (6)

  Chủ nhân mặc nam trang đưa tới vô số ong bướm, giai nhân khuê phòng. Nếu là khôi phục nữ trang, càng không biết phải hấp dẫn bao nhiêu văn thần tuấn hào (ý chỉ mấy anh giai "chất lượng cao", dù chả bằng Triệt ca nhà mềnh).

Là nam nhân hấp dẫn nữ nhân, làm nữ nhân thu hút nam nhân.

Không biết về sau, tiền chủ nhân của hắn cần phải có trái tim kiên cường cỡ nào mới có thể chống đỡ được lực hấp dẫn như vậy (Nhất ca rõ lo bò trắng răng, người ta còn không có muốn chống đỡ kìa).

Ngẩng đầu nhìn trời, Đỗ Nhất vì tương lai của Hiên Viên Triệt, rơi lệ đồng tình.

"Đến đây, uống một ly, Lưu Nguyệt. Qua bảy ngày nữa chính là đại hôn của ngươi và thập thất công chúa, đến lúc đó, chén rượu này nhất định phải uống cho náo nhiệt." Bộ binh thượng thư cười to nói.

"Tất nhiên." Lưu Nguyệt gật gât đầu, đột nhiên quay đầu nhìn Hậu Kim quốc chủ, đạm thanh nói : "Quốc chủ có đến không?"

Tiếng nói vừa dứt, mấy người trong điện đều ngậm miệng, nhìn Lưu Nguyệt.

Quốc chủ tự mình đến chủ hôn, đây cũng không phải vinh dự bình thường. Lưu Nguyệt này cho dù có công lao có thể bồi dưỡng tài năng, cũng không tránh quá quá trớn sao.

Hậu Kim quốc chủ nghe vậy cũng chỉ liếc nhìn Lưu Nguyệt một cái.

Thấy Lưu Nguyệt bình thường thản nhiên, biểu tình không hề biết mình đã yêu cầu quá đáng, Hậu Kim quốc chủ đột nhiên nở nụ cười.

Lưu Nguyệt này từ hải ngoại tới, quả nhiên suy nghĩ không sâu xa, bản tính tuy rằng cao ngạo nhưng lại chất phác. Vậy đi xem chút náo nhiệt cũng không sao.

Lập tức cười nói : "Được, đến lúc đó, bổn vương sẽ đích thân đến làm chủ hôn cho ngươi."

Lời vừa cất ra, mấy vị đại thần chung quanh đều đồng loạt liếc mắt nhìn nhau, không nói gì nhiều.

Lưu Nguyệt gật gật đầu nói : "Tốt, vi thần sẽ quét dọn giường chiếu đón chào."

Thần Phi nghe vậy cũng chen vào nói : "Ta đây là bà mối, đương nhiên cũng phải đến trình diện."

Lưu Nguyệt nghe vậy cười khẽ, giống như rất vui vẻ. Khuôn mặt tươi cười kia ở dưới ngọn đèn dầu, đều làm cho vài người tim đập loạn.

Nụ cười như vậy, khó mà thấy được.

Bên cạnh, thập thất công chúa mặt mày đỏ bừng.

Không ai thấy rằng sau khuôn mặt cười kia lại lạnh như băng.

Sao đêm lấp lánh, gió đêm nhẹ thổi.

Khách và chủ cùng vui, Lưu Nguyệt say đến bất tỉnh nhân sự, từ Đông cung trở về Phiêu Kị tướng quân phủ.

Treong bóng đêm, người Tây Hán vốn vẫn ẩn núp xung quanh Phiêu Kị tướng quân phủ, nhân lúc nàng không phát hiện, vô thanh vô tức biến mất.  

Chương 263: Sơn vũ dục đến (7)

  Hậu Kim hoàn toàn tín nhiệm nàng.

Trở lại Phiêu Kị tướng quân phủ, không thiếu một trận rối ren, Đỗ Nhất gạt hết mọi người sang một bên, làm cho Lưu Nguyệt say túy lúy đi ngủ.

Bóng đêm bao phủ khắp nơi, dần dần tĩnh lặng.

Lưu Nguyệt xoay người một cái, vốn say không biết trời đất, hai mắt bật mở, không hề có chút mơ màng, thanh tỉnh đến không thể thanh tỉnh hơn.

Phi thân qua cửa sổ, trong bóng đêm, Lưu Nguyệt lặng lẽ không một tiếng động đi ra khỏi Phiêu Kị tướng quân phủ.

Muốn ra khỏi phủ của chính mình còn phải lén lút như thế, đoán chừng cũng chỉ có Lưu Nguyệt mà thôi.

Trèo qua tường, một người toàn thân đỏ sậm sớm đã đứng ở đầu góc đường, mỉm cười vươn tay về phía nàng.

Bước vài bước, cùng nắm tay nhau, hai người nhìn nhau cười, xoay người biến mất trong bóng đêm.

Ngũ thành thương hội, biệt viện vùng ngoại ô.

Hai người vừa tiến vào phòng ở, ngoài phòng tiếng gió bay nhanh qua, có người ám dạ đang phi như bay đến đây.

Lưu Nguyệt nhất thời sắc mặt trầm xuống, thủ thế chuẩn bị.

Hiên Viên Triệt lại kéo tay nàng lại, cười khẽ quơ quơ ngón tay, ý bảo Lưu Nguyệt lui vào phòng trong.

Lưu Nguyệt thấy vậy, lập tức biết đây là Hiên Viên Triệt đùa xiếc, liền lắc mình một cái lui vào phòng trong.

Hiên Viên Triệt vẫn như trước là cách ăn mặc của tiểu tử đen đúa lúc trước, thấy vậy châm rãi ngồi xuống, nhấc ấm trà trên bàn lên, chậm rãi châm một chén.

"Phanh." Người ám dạ tuyệt không che dấu tung tích, đạp phá cánh cửa phòng, vẻ mặt sát khí vọt vào.

"Là ngươi." Một tiếng hô kinh ngạc vang lên, lại giồng như khiếp sợ.

Tựa vào cửa trong buồng trong, Lưu Nguyệt nghe tiếng, hai mắt đột nhiên chuyển động. Phỉ Thành Liệt, người đến cư nhiên là Phỉ Thành Liệt.

Nhìn Phỉ Thành Liệt kinh hãi, Hiên Viên Triệt chậm rãi nhấc chén trà lên, thản nhiên nói : "Phỉ hán chủ."

Trầm tĩnh quen thuộc như vậy, vẫn là tiểu tử ở trên phòng đấu giá ngày trước.

Phỉ Thành Liệt vẻ mặt khiếp sợ vừa thu lại, kiếm trong tay chợt lóe, đặt tại trên cổ Hiên Viên Triệt.

Sát khí vùn vụt như thực chất, khiến ngọn đèn dầu trong phòng cũng mờ đi.  

Chương 264: Sơn vũ dục đến (8)

Trái lại Hiên Viên Triệt vẻ mặt bình tĩnh, nắm trong tay chén trà, cũng không thèm nhìn trường kiếm trên cổ một cái, nhàn nhã tự tại uống trà.

"Lấy giải dược ra đây, không lão phu giết ngươi." Khuôn mặt dữ tợn như muốn giết người, nộ khí xung thiên.

"Có Phật Lạc Hoa trong tay, còn có cái gì không giải được." Hiên Viên Triệt chậm rì rì buông chén trà trong tay, thản nhiên ngẩng đầu nhìn con người vẻ mặt sát khí trước mắt.

Nhưng thấy Phỉ Thành Liệt vẻ mặt xanh lét, không nói được câu nào ra hồn, vừa nghe thấy vậy, cặp mắt kia như muốn phun hỏa, bộ dạng dữ tợn như muốn đem Hiên Viên Triệt lột da rút gân.

"Lấy ra." Phỉ Thành Liệt hai mắt đỏ sậm, kiếm trong tay căng thẳng, cứa một phát vào cổ Hiên Viên Triệt.

Phật Lạc Hoa, cư nhiên còn dám nói đến Phật Lạc Hoa. Đó là một cây hoa độc, một cây hoa lấy đi sinh mệnh của con trai hắn.

Hắc tiểu tử này, là hắn, cư nhiên là hắn, hóa ra hết thảy đều là âm mưu.

Nghiến răng ken két, Phỉ Thành Liệt hai mắt đều muốn phun huyết, ngay từ đầu hắc tiểu tử này đã tính kế với hắn.
Phỉ hán chủ bình tĩnh, ta chết cũng không quan trọng, nhưng đứa con ngươi bảy ngày sau, da thịt một tấc một tấc hư thối, gân mạch một tấc một tấc gãy, trải qua cúng bảy tuần bốn mươi chín ngày, cảm giác đó, chậc chậc.."

Hiên Viên Triệt hơi lắc đầu, tặc tặc lưỡi.

Phỉ Thành Liệt nghe vậy, tâm như muốn nổ tung, tay lại bắt đầu run lên.

Hắn chỉ có một đứa con này, đứa con hắn yêu thương nhất, đứa duy nhất hắn mang ra khỏi Thiên Thần quốc.

Hôm nay, Hậu Kim quốc chủ đưa đến một ít Phật Lạc Hoa nhỏ bằng cái móng tay (ông này kẹt sỉ), cho đứa con Phỉ Nghiêm của hắn ăn, vốn tưởng rằng sẽ tốt lên, nhưng ngược lại lại ngất đi, bất tỉnh nhân sự.

Hắn vốn nghĩ hiểu quả của Phật Lạc Hoa là như thế, ai ngờ hắc tiểu tử này đã phá bĩnh từ bên trong rồi.

Hiên Viên Triệt thấy vậy, ngón tay đẩy trường kiếm của Phỉ Thành Liệt ra, tà tà dựa vào lưng ghế, chậm rãi nhìn Phỉ Thành Liệt nói : "Phật Lạc Hoa, vạn năm mới có một gốc cây, đâu phải tìm ở đâu cũng thấy."

Dứt lời, hơi nhướng mi lên, vẻ mặt bình thường, nhưng sự xing đẹp tao nhã lại lơ đãng lộ ra ngoài.


Chương 265: Sơn vũ dục đến (9)

  Phỉ Thành Liệt vừa nghe, hai hàm răng nghiến chặt, năm ngón tay nắm chặt thành quyền, giữa một mảnh tĩnh lặng, chỉ có vang lên tiếng xương cốt kêu răng rắc.

Hít thở sâu vài lần, Phỉ Thành Liệt đột nhiên vỗ bàn ngồi xuống, trên mặt khôi phục trầm tĩnh, lạnh lùng nhìn Hiên Viên Triệt nói : "Ngươi bảo ta đến rốt cuộc là có chuyện gì?"

Hôm nay, lúc tối, đúng lúc hắn không biết xử lí tình trạng của Phỉ Nghiêm như thế nào, thì trên tảng đá chắn cửa cư nhiên mạc danh kì diệu (khó hiểu, không thể lí giải) xuất hiện một phong thư.

Phong thư nói rõ chuyện Phỉ Nghiêm dùng một chút Phật Lạc Hoa, chẳng những không tốt lên, ngược lại lại biến thành bộ dạng khó hiểu.

Phật Lạc Hoa, Phật Lạc Hoa cái gì, đó hoàn toàn là giả, là giả.

"Sảng khoái." Hiên Viên Triệt thấy vậy lạnh lùng cười : "Đây mới là phong phạm của Tây Hán hán chủ."

"Hãy bớt sàm ngôn đi, ngươi rốt cuộc muốn làm gì, nói." Phỉ Thành Liệt sắc mặt xanh đến không thể xanh hơn.

Lăn lộn trên triều đình lâu như vậy, cũng không phải kẻ không hiểu chuyện, hắn cùng hắc tiểu tử này không thù không oán. Đây rõ rành là tính kế hắn, tuyệt đối sẽ không để hắn nhàn tản như vây. Chắc chắn là có chuyện gì bọn họ làm không được, phải nhờ hắn ra mặt.

Nhưng mà, nếu hắn biết, người đối diện hắn là người có huyết cừu (cừu : thù hằn) với hắn – Hiên Viên Triệt, không biết hắn sẽ nghĩ như thế nào.

Hơi vặn vẹo thân mình, Hiên Viên Triệt thực nhàn nhã châm cho mình một chén trà, nhẹ nhành uống một ngụm, chậm rãi nói : "Sớm nên nói thẳng ra như vậy. Tốt. Ta cũng không dài dòng với ngươi, ngươi lấy Bản đồ Tam quốc đến cho ta, ta sẽ tha cho Phỉ Nghiêm một mạng."

"Cái gì?" Phỉ Thành Liệt vừa nghe Hiên Viên Triệt nói xong, sắc mặt đại biến, đứng bật dậy.

"Ngươi rốt cuộc là ai? Thiên Thần? Trần quốc? Triệu quốc? Ngươi là người của ai?" Sắc mặt Phỉ Thành Liệt toàn bộ vặn vẹo.

Đây đã không còn là ân oán cá nhân, đây là bảo hắn bán đứng quốc gia, bảo hắn làm gian tế.

Hiên Viên Triệt liếc mắt nhìn Phỉ Thành Liệt một cái, lạnh lùng hừ một tiếng : "Xem ra Hán chủ ẩn cư trong Tây Hán vài năm, đầu óc đã bị rỉ sắt hết rồi."

Bị Hiên Viên Triệt châm chọc, Phỉ Thành Liệt không khỏi cắn chặt răng, chậm rãi ngồi xuống.  

Chương 266: Sơn vũ dục đến (10)

  Hắn hỏi như vây, ai sẽ trả lời, cho dù nói, nhất định cũng là giả.

"Không được, đổi cái khác."

"Có thể, ngươi trở về nhặt xác con đi."

Hiên Viên Triệt uống một ngụm trà, trả lời rõ ràng,

Sắc mặt Phỉ Thành Liệt càng khó coi, đứng bật dậy, nhìn chằm chằm Hiên Viên Triệt. Nếu ánh mắt có thể giết người, Hiên Viên Triệt sớm đã vạn tiến xuyên tâm.

Nhẹ nhành thổi thổi lá trà trên mặt, Hiên Viên Triệt không thèm nhìn Phỉ Thành Liệt, chậm rãi nói : "Hậu Kim ở hảo cũng không phải họ Phỉ, hôm nay là một Tây Hán hán chủ hữu ích, ngày mai có thể là một tù nhân vô dụng. Nhưng đứa con, chỉ có một."

Lời nói nhẹ nhàng không hề mang theo sự uy hiếp, lại khiến cho Phỉ Thành Liệt trong nháy mắt nghẹn lời, không nói năng được câu nào.

Đúng vậy, đứa con chỉ có một.

Nếu không phải vì đứa con duy nhất naysfhawns làm sao có thể mạo hiểm một mình đi đến đây.

Đứa con, hắn chỉ có duy nhất đứa con này.

Lạnh lùng nhìn, gian phòng lâm vào một mảnh yên tĩnh.

Nửa ngay, Phỉ Thành Liệt thở dài một hơi, vẻ mặt giống như già đi vài tuổi.

Mặt nhăn mày nhíu, trầm giọng nói : "Bản đồ không có ở chỗ ta. Mấy ngày trước đây bí khố có người xâm nhập, quốc chủ liền đem bản đồ đưa vào hoàng cung."

"Ta biết." Hiên Viên Triệt tuyệt không nghi ngờ lời nói của Phỉ Thành Liệt.

Nếu không phải bởi vì Hiên Viên Triệt không tìm được trong bí khố của Phỉ Thành Liệt, hắn như thế nào dùng đến chiêu thức ấy, gậy ông đập lưng ông.

Lưu Nguyệt không hiểu trận thế, điều đó cũng không chứng minh, mấy cái thế trạn bình thường ấy có thể vây trụ hắn.

Phỉ Thành Liệt vừa nghe, hoảng sợ nhìn Hiên Viên Triệt, thành lũy do nhiều đại hán chủ của Hậu Kim quốc tạo ra, cư nhiên có thể vô thanh vô tức xâm nhập, còn không hề để lại bất kì dấu vết nào, này...

Hoảng sợ ngắn ngủi qua đi, Phỉ Thành Liệt thu lại biểu tình trên mặt.

Sớm nên nghĩ tới, từ lúc nhìn thấy phong thư của hắn, hắn nên biết rằng người hắn gặp hôm nay đã sớm vượt qua nhận thức của hắn.  

Chương 267: Sơn vũ dục đến (11)

  "Ta nói rồi, ta muốn phân đồ kia , mặc kệ ngươi dùng biện pháp gì, ta chỉ muốn kết quả." Hiên Viên Triệt bắt tay vào thưởng thức chén trà, lạnh lùng nhìn Phỉ Thành Liệt.

Mặc kệ ngươi là trộm, là thưởng, là đánh tráo, vẫn là như thế nào, dù sao chỉ cần kết quả.

Uy áp (khí thế uy hiếp áp đảo) vô hình phát ra, toàn bộ không khí trong phòng, bất tri bất giác trung cơ hồ làm cho người ta không thở nổi.

Phỉ Thành Liệt rùng mình một cái , gắt gao tránh cái liếc mắt của Hiên Viên Triệt .

Nửa ngày, cắn răng một cái như là hạ quyết tâm, đứng lên nhìn Hiên Viên Triệt nói:"Hảo, ta đáp ứng, bất quá con ta nếu có chút nửa điểm tổn thương, cũng đừng trách ta cá chết lưới rách ."

"Một tay giao tiền, một tay giao hàng, chỉ cần ngươi đưa đồ đến, giải dược tự nhiên đi ra." Hiên Viên Triệt nhìn lướt qua Phỉ Thành Liệt.

Trong mắt lạnh như băng hàn quang chợt lóe, lại lần nữa nói:"Nhớ kỹ, bảy ngày, ngươi chỉ có bảy ngày thời gian, canh giờ không đến lấy, không cần ta nhiều lời, đến lấy là giả, ta cũng không dùng nhiều lời, Phỉ hán chủ là người khôn khéo như vậy, tự nhiên biết kết cục như thế nào."

Dứt lời vung tay lên thản nhiên nói:"Xin đợi tin lành của ngươi."

Phỉ Thành Liệt lúc này giống như đập nồi dìm thuyền, định ra quyết tâm, trên mặt cũng không có thần sắc do dự gì, cũng không nói nhiều, quay người lại liền biến mất trong bóng đêm mờ mịt.

Hậu Kim quốc trọng yếu, xưng bá thiên hạ cũng trọng yếu, nhưng là con hắn quan trọng hơn.

Bảy ngày,bảy ngày sau lại đúng là ngày đại hôn của Lưu Nguyệt.

Nhìn thân ảnh Phỉ Thành Liệt biến mất ở trong bóng đêm , khóe miệng Hiên Viên Triệt chậm rãi buộc vòng quanh một chút cười lạnh như băng, đó là thợ săn bắt được hồ ly, nhưng không giết chết ngay tức khắc , mà hảo hảo làm trò cười .

Lạnh như băng thấu xương, huyết tinh lãnh khốc.

Thiên Thần Dực vương lãnh huyết vô tình, đây cũng không phải là lời đồn đãi.

Lưu Nguyệt đẩy cửa ra, tựa vào trên cửa phòng , nhìn Hiên Viên Triệt tươi cười , ngẩng đầu nhìn mắt đen .

Nàng có thể tưởng tượng, thời điểm làm Phỉ Thành Liệt biết người hắn đối mặt là ai, thời điểm vì ai làm việc, cái loại vẻ mặt hoảng sợ này, cái loại đã chết cũng không hết hối hận cùng tuyệt vọng này .

Nhất định tương đương tốt đẹp, nàng chờ mong.  

Chương 268: Sơn vũ dục đến (12)

  "Hồ ly." Tựa vào cạnh cửa nhìn Hiên Viên Triệt, Lưu Nguyệt trong mắt mạnh xuất hiện tia tươi cười sáng lạn.

Hiên Viên Triệt nghe lời nói cả người lãnh khốc thu hết, cười đứng dậy, đi tới trước người Lưu Nguyệt, tự nhiên ôm Lưu Nguyệt cười nói:"Một kiếm giết nhiều không có ý nghĩa, làm cho hắn ra tay, chúng ta chỉ cần dùng ít sức."

Lưu Nguyệt nghe vậy, cười tựa vào trong ngực Hiên Viên Triệt , cáo già, bất quá chính mình thực thích này cáo già.

Không hỏi Hiên Viên Triệt có thể hay không thực cấp giải dược, vô phương, Hiên Viên Triệt cho, còn có nàng thôi, dù sao Hiên Viên Triệt bỏ qua cho, nàng cũng không nói bỏ qua cho.

"Đúng rồi, Phật lạc hoa kia như thế nào lại có?" Lưu Nguyệt ngẩng đầu nhìn Hiên Viên Triệt, nàng đối với điều này cực có hứng thú.

Hiên Viên Triệt nghe nói nhất thời cười ha ha, ôm Lưu Nguyệt ngồi xuống đầu giường, cười nói:"Phật lạc hoa , kia đâu phải phật lạc hoa cái gì , bất quá là thanh khiên hoa mà thôi, bề ngoài cùng phật lạc hoa cực kỳ tương tự, bất quá là đệ nhất trân phẩm dược, dệ nhất kịch độc vô cùng.

Ta lúc đầu cũng phân biệt không rõ ràng lắm, thời điểm gặp lần đầu tiên ở hải ngoại rất là kích động một chút, cuối cùng mới biết được đó là hoa độc.

Lần này trở về , liền làm chút mấy thứ này mang về đến, không tưởng vừa vặn lại có công dụng."

Phật lạc hoa có băng có thể đáng kể , Hậu Kim quốc cho dù chiếm được hoa, nhất thời bán đi cũng sẽ không bắt tay vào làm điều phối, vạn nhất một cái phối dược dược liệu không tốt, vậy thì phật lạc hoa vạ năm khó có được này sẽ bị hủy.

Bởi vậy, hắn đoán chắc, Phỉ Thành Liệt nhất định sẽ tới đây lấy một điểm nhỏ cấp Phỉ Nghiêm dùng, cái khác sẽ không vận dụng.

Những người khác, không trúng độc không sao cả, Phỉ Nghiêm, nhất định phải cho hắn độc càng thêm độc, làm cho Phỉ Thành Liệt này chỉ lui ở rùa xác lý tên, chính mình đưa lên cửa, mặc hắn xâm lược, đã giải đi tức giận trong lòng hắn.

Cười khẽ giải thích, mặt mày Hiên Viên Triệt kia ở trong mắt Lưu Nguyệt, chân chính như là một cái hồ ly, không, không phải hồ ly, là sói, một con sói giảo hoạt .

Bất quá, nàng thích.

"Đúng rồi." Cười khẽ trong tiếng Hiên Viên Triệt đột nhiên chuyển tới Lưu Nguyệt mặt, đứng lên cẩn thận đánh giá từ trên xuống dưới, chưa nói tới hải ngoại còn quên, lúc này vừa nói khởi, mới đột nhiên nhớ tới việc này.

Lưu Nguyệt thấy vậy nhướng mày nói:"Như thế nào?"  

Chương 269: Sơn vũ dục đến (13)

  Nhìn Lưu Nguyệt vài lần, Hiên Viên Triệt hơi hơi nhướng mày nói:"Ta như thế nào cảm thấy nàng lớn lên rất giống một người."

Ngày ấy vừa trở về , trong bóng đêm không có xem quá rõ ràng, cũng bởi vì cảm xúc rất kích động, xem nhẹ Lưu Nguyệt dung mạo.

Hai ngày trước ở phòng đấu giá mới gặp, mới đánh giá tinh tế, thế này mới nhìn ra điểm manh mối.

"Giống người khác, chàng không nói nàng giống ta." Lưu Nguyệt một nhíu mày , trừng mắt Hiên Viên Triệt.

Hiên Viên Triệt nhất thời bật cười:"Hẳn là so với nàng vậy ."

"Ai?" Lưu Nguyệt trừng mắt Hiên Viên Triệt.

Hiên Viên Triệt nghĩ nghĩ, đang nhìn bên cạnh mặt Lưu Nguyệt , trầm ngâm nói:"Không biết, ta chỉ thấy một bên cạnh mặt , cách cũng xa, bất quá chính là cảm giác hai ngươi có điểm giống."

Lưu Nguyệt gặp Hiên Viên Triệt cũng không phải trong lòng có ý tưởng gì, thuần túy chính là bởi vì giống mới ra lời ấy, lập tức hồn nhiên không thèm để ý phất phất tay nói:"Giống tựa như." Người trong thiên hạ giống nhau rất nhiều.

Một bên tựa đầu vào Hiên trong ngực Viên Triệt, trầm giọng nói:"Nhớ cho kĩ, chàng là của ta."

Nếu chỉ bởi vì giống nàng mà có tâm tư khác thì để xem nàng sẽ thu thập hắn như thế nào .

Bá đạo trong lời nói nhất thời làm cho Hiên Viên Triệt phá lên cười, hảo bá đạo, bất quá, hắn thực thích hương vị này, ba năm cũng chưa cảm giác tư vị này.

Tiểu vương phi của hắn, y như tạc tích a.

Lập tức cũng chỉ chỉ vào Lưu Nguyệt nói:"Nhớ cho kĩ, nàng là của ta." (tjnhljnhtò mò* dạ vâng, hai anh chị của nhau thế em của ai??? cả 2: nếu k im ngay là thuộc về nấm mồ đó...tjnhljnhim bặt*)

Lưu Nguyệt thân thủ cầm ngón tay kia, Hiên Viên Triệt phản thủ ( mang nghĩa tay cũng đáp lại ) cầm lấy tay Lưu Nguyệt, đỏ sậm chống lại ngăm đen, hết thảy đều không nói gì.

Bên trong, một mảnh nhu tình mật ý.

Kia không giống, giống ai, sớm đã bay đi đâu mất.

Thời gian bảy ngày nói dài cũng không dài lắm, mà nói ngắn cũng không ngắn lắm .

Hậu Kim quốc khẩn chuẩn bị đại hôn cho Lưu Nguyệt.

Văn võ bá quan nghe nói Hậu Kim quốc chủ cùng thái tử muốn đích thân đi trước chủ trì chúc mừng, Tất cả lại hướng tới Phiêu Kỵ tướng quân phủ của Lưu Nguyệt mà lui tới.

Bảo bối gì tốt, quý trọng, hiếm thấy liền dâng lên, như nước chảy mây trôi mà tiến vào Phiêu Kị tướng quân phủ.

Rầm rộ, thực sự giống như ba vị hoàng tử Thiên Thần Quốc năm đó đưa tiền đánh bạc cấp Lưu Nguyệt .

Cực kì dung sủng đầy khí thế , quả thực như mặt trời ban trưa.

Liền ngay cả bên cạnh Trần quốc, Triệu quốc chờ quốc gia, đều nghe được tiếng gió.

Mà ở Hậu Kim quốc ,thời điểm gióng trống khua chiêng vì Lưu

Nguyệt chuẩn bị đại hôn, chỗ tối, Hiên Viên Triệt đã ở gia tăng cước bộ trù bị hết thảy.

Gió thổi mưa giông trước cơn bão.

Bảy ngày thời gian nhoáng lên một cái mà qua.

Gió xuân quất vào mặt, ngày đại hôn của Lưu Nguyệt đã đến.  

Chương 270: Ăn miếng trả miếng (1)

  Tiếng chiêng trống vang trời, cả mười dặm phố đều bao trùm trong hồng trù (mấy cái trang trí trong ngày cưới á).

Những dải lụa hồng kéo dài liên tiếp từ cửa cung điện đến tận cửa Phiêu Kị tướng quân phủ, kim hồng chói mắt dưới ánh mặt trời tỏa ra ánh sáng ngọc lóa mắt.

Ven đường, vô số bình dân dân chúng từ trong nhà tràn ra, tràn ngập phố lớn ngõ nhỏ.

Đã sớm nghe nói Phiêu Kị tướng quân của bọn họ tuấn mĩ vô song, tình cờ vừa thấy, hôm nay nhất định phải nhìn cho rõ ràng, xem cho đã mắt.

Chỉ trong một lúc, đầu đường cuối ngõ chỉ thấy toàn đầu người, náo nhiệt vô cùng.

Bái quốc chủ, qua tám cung, ra cửa cung.

Lưu Nguyệt từ trong cung nghênh đón thập thất công chúa lên đại kiệu hoa, đi về Phiêu Kị tướng quân phủ.

Chiêng trống vang trời, Đọi đón dâu đi 1qua mười dặm hồng trù, chậm rãi mà đi.

Chỉ thấy ở giữa đội đón dâu có một cỗ kiệu tám người nâng, tua cớ bay lên, của hồi môn phía sau kéo dài đến vài dặm đường.

Mà đi đầu, Lưu Nguyệt một thân hồng hỉ bào, bên hông buộc đai lưng màu đỏ tươi, mái tóc đen vấn cao trên đỉnh đầu, mấy viên trân châu lớn bằng đầu ngón tay đính trên dải lụa, càng tô thêm vẻ tuấn mĩ vô song của Lưu Nguyệt, bây giờ thật sự giống như thiên tiên, tuyệt thế vô song.

Bị vẻ đẹp như vậy hấp dẫn ánh mắt bao người, vốn cũng không ai truy cứu, nhưng vì cái gì mà trong ngày vui mừng như thế này, chú rể cư nhiên lại chỉ mặc hồng hỉ bào mà không phải màu long trọng nhất – đổ thẫm.

Cưỡi trên một con tuấn mã trắng muốt, không hề có tạp màu, Lưu Nguyệt chậm rãi mà đi. Một tuyết trắng, một phấn hồng, quả thực đẹp đến mức khiến người khác khó thở, thu hút sự chú ý của tất cả mọi người.

Ven đường, chỉ nghe thấy tiếng hút không khí, vô số người trợn tròn mắt.

Đẹp, thiên hạ này sao lại có người đẹp như vậy?

Lưu Nguyệt cưỡi con ngựa cao lớn chậm rãi đi lên phía trước, ánh mắt đảo qua nhìn sắc mặt của mọi người chung quanh, lông mày ngay cả một chút dao động cũng không có.

Ánh mắt đấy, nàng đã sớm quen.

Kéo kéo cương ngựa, Lưu Nguyệt không biết nghĩ đến cái gì, đột nhiên cười khẽ một chút.

Nhất thời, dân chúng xung quanh không biết trời đất trăng sao gì nữa.

Tay nâng lên một góc hồng bào, trên mặt Lưu Nguyệt hiện lên chút vui vẻ.  

Chương 271: Ăn miếng trả miếng (2)

  Hôm qua, mặc kệ nàng nói như thế nào, Hiên Viên Triệt cũng nhất định không cho nàng mặc hỉ bào đỏ thẫm, không quan tâm là nàng thành thân hay không, cũng không cho mặc.

Hỉ bào đổ thẫm, chỉ có thể mặc trong đại hôn cùng hắn, mặc lúc khác, đừng hòng (Triệt ca đáng yêu ) ).

Nghĩ đến vẻ mặt ăn dấm chua của Hiên Viên Triệt, Lưu Nguyệt lại cảm thấy rất vui.

Không mặc thì không mặc, hỉ bào đỏ thẫm của nàng nhất định để dành cho Hiên Viên Triệt, phấn hồng thì phấn hồng, dù sao cũng đều là hồng, đối với nàng mà nói, không sao cả.

Mà dù có mặc đồ trắng, nàng cũng không phản đối, chỉ sợ Hậu Kim quốc chủ sẽ đánh nàng.

Mang đôi mắt cười chậm rãi đảo qua mọi người, nhìn thấy khuôn mặt quen thuộc trong đó, Lưu Nguyệt hơi gật gật đầu, rất khó thấy.

Trong đám người, một người khuôn mặt không mấy ấn tượng rời đi trong yên lặng.

Sắc xuân sáng lạn, ánh sáng mặt trời đã biến mất tăm, nóc nhà lợp ngói lưu ly, mọt mảnh lưu quang tràn đầy màu sắc.

Mà lúc này, trong Phiêu Kị tướng quân phủ cũng một mảnh náo nhiệt.

Đèn lồng đỏ thẫm treo cao, hồng trù đón gió phi múa, toàn bộ Phiêu Kị tướng quân phủ bao trùm trong một màu đỏ như lửa, vui sướng.

Văn võ bá quan của Hậu Kim quốc cùng nhau đến chúc mừng, cơ hồ không thiếu một ai.

Rồi thì một số người có chút ít thân phận, địa vị cùng tiền tài nhưng không phải quan lại của Hậu Kim cũng đăng môn (đến cửa) chúc mừng.

Chỉ trong một lúc, phủ của Lưu Nguyệt đã kín hết chỗ ngồi.

Ở cửa, Vân Triệu một thân trương bào lam nhạt, phe phẩy chiết phiến, khuôn mặt tím bầm (khổ ca TT_TT), lại vui vẻ ra mặt tiếp đón khắp nơi, cứ như hắn thật sự là huynh trưởng của Lưu Nguyệt vậy.

"Ôi, lão huynh đến đây, mời vào mời vào ..."

"A, ha ha, vào trong ngồi, vào trong ngồi..."

"Sao giờ mới đến, chút nữa phải phạt rượu, phạt rượu..."

(Một câu thôi, Triệu ca thật là xí xớn :P)

Thấy Vân Triệu mạnh vì gạo, bạo vì tiền, tự nhận lấy công việc tiếp đãi khách khứa, trở lại vẻ vui vẻ chu đáo, không hề có sai sót.

Lưu Nguyệt đến đây, bên người cũng chỉ có một mình Đỗ Nhất. Đỗ Nhất lại một thân lạnh như băng, cả ngày nói không đến vài câu, trông cậy hắn tiếp khách cho Lưu Nguyệt, chẳng thá để Vân Triệu làm còn hơn.

Trên mặt cười đến mức muốn méo, trong lòng lại không hề vui vẻ gì.

Hắn không muốn Lưu Nguyệt cưới vợ, không hề muốn.  

Chương 272: Ăn miếng trả miếng (3)

  Nhưng rõ ràng là việc này hắn không có phản đối , thật giận nữa là , hắn cư nhiên còn muốn vội lo liệu hết thảy công việc cho nàng, khuôn mặt tươi cười đón chào, quả thực chính là tra tấn, tra tấn a.

Vân Triệu một bên cười sáng lạn, nhưng bên trong tâm so với hoàng liên (ta nghĩ đây là tên loại thuốc hoàng liên có vị đắng, tính hàn, chắc ý nói lòng chua sót lạnh lẽo).

"Ngươi nhận thức?" Đón tiếp chính ở giữa tứ phía , Đỗ Nhất tự nhiên bưng một mâm rượu nhạt, lạnh lùng đứng ở bên người hắn hỏi.

Vân Triệu lập tức cầm lấy bầu rượu uống một ngụm,mồm đều nói phạm, không nước trà, uống chút rượu để làm giải khát, một bên nói:"Không biết."

Hay nói giỡn, hắn cũng không phải người Hậu Kim Quốc , nhiều người như vậy hắn làm sao có thể nhận thức.

Đỗ Nhất nghe nói nhướng mày lên , không nói gì, xoay người liền hướng phía sau đi đến.

Không biết, dường như còn có cái gì đó nhiệt tình , Vân Triệu từ trước đến nay liền thục chủ.

"Ha ha, thỉnh, thỉnh......" Xoay người, một lời nói nhiệt tình lập tức bay vào lỗ tai từ phía sau Vân Triệu.

"Vương thượng giá lâm." Từng bước bước ra, Đỗ Nhất mặt bàn còn chưa đi xa,ở đại môn (cửa lớn) đột nhiên truyền đến một tiếng hô lớn.

Hậu Kim quốc chủ đến.

Đỗ Nhất trên mặt lãnh khốc chợt lóe mà qua một tia lợi hại ,sau trên mặt biểu tình gì cũng không có.

Không quay đầu, bưng bàn thức ăn giữ mục đích bản thân rồi đi xuống.

Chung quanh tốp năm tốp ba tụ thành một đoàn Hậu Kim văn võ bá quan, cùng với nhóm quan to phú quý , vừa nghe đến âm thanh truyền báo , lập tức đứng lên, hướng tới cửa liền đứng dậy.

Một thân long bào vàng óng ánh, Hậu Kim quốc chủ cùng thái tử Thần Phi cùng lúc xuất hiện ở cửa.

"Vi thần tham kiến bệ hạ."

Ầm ĩ hô to, mọi người trong viện nhất thời đồng loạt hô to.

Duy độc Vân Triệu còn đứng ở bên trong, nhìn qua vẻ mặt ngây người, giống như liếc thấy Hậu Kim quốc chủ, thần kinh bất quá đến đến đây cũng đã bình thường.

Hậu Kim quốc chủ nhìn thấy cười ha ha nói:"Hôm nay ở đây không phải là triều đình , các khanh gia không cần đa lễ, chúng ta đều là đến uống rượu mừng thôi."

"Dạ."Tất cả mọi người trong viện lập tức nhất tề đáp lại, đứng lên, khom người tránh đường cho Hậu Kim quốc chủ cùng thái tử Thần Phi đi qua .

Lưu Nguyệt mặt mũi thật lớn, quốc chủ cùng thái tử quả nhiên tự mình tiến đến.  

Chương 273: Ăn miếng trả miếng (4)

  Thần Phi vẫn đi theo bên người Hậu Kim quốc chủ, gặp Vân Triệu còn một bộ dạng ngây người đứng ở địa phương, không khỏi cười lớn thuận tay vỗ vỗ vai Vân Triệu :"Huynh đệ, ha ha."hai ngày trước tiểu hài tử này đối với hắn xưng huynh đệ, hôm nay liền có bộ dạng như vậy, thật sự là làm cho hắn thoải mái, thoải mái a.

Bị Thần Phi vỗ, Vân Triệu giật mình rồi đột nhiên bừng tỉnh bình thường.

Thấy trong mắt hắn tràn ngập hưng phấn cùng nịnh bợ , hắc hắc cười nịnh, cúi đầu khom lưng nói:"Thỉnh, thỉnh, thỉnh vào bên trong, hắc hắc......"

Hậu Kim quốc chủ cùng Thần Phi thấy vậy không khỏi nhất tề bật cười, tâm tình rất là sung sướng đi nhanh hướng chủ vị đi đến (hình như hứong của chủ nhân á).

Phía sau, đi theo vẫn không nói gì, giống như có thể hoàn toàn xem nhẹ tồn tại của bọn họ, Tây Hán lục đường cùng thất đường đường chủ, vẫn đi theo Phỉ Thành Liệt Hậu Kim độc sa chưởng.

Cúi đầu khom lưng, từ ngữ ký diệu như chân châu (hình như vậy hay sao á, ý chỉ nịnh nọt ngọt ngào ), đó là vẻ tươi cười như nước chảy của Vân Triệu.

Nhất thời mọi người cười vui rất chi thoải mái , hồn nhiên không ai chú ý tới, khi vương của bọn họ tiến đến, tất cả mọi người quỳ lạy, duy độc một mình Vân Triệu đứng ở tại chỗ không có quỳ lạy.

Gió xuân thổi qua, sắc hồng đầy trời.

Phiêu Kị tướng quân phủ một mảnh nhiệt liệt bay lên.

Vô số linh nhân, đoàn xiếc ảo thuật, đoàn ca múa, khẩn trương chuẩn bị, tự tiến vào.

Muốn náo nhiệt vậy, tuyệt đối náo nhiệt.

Toàn bộ Phiêu Kị tướng quân phủ, người kín hết chỗ, chỗ nào cũng có người.

Mà khi ấy, Phiêu Kị tướng quân phủ một mảnh náo nhiệt, bên kia, trong hoàng cung lại có bóng người chớp lên, tương đối im lặng.

Công chúa xuất giá, không tính là việc nhỏ, nhưng là cũng tuyệt đối không tính là sự tình quá lớn, cho dù lúc này đây ý định cấp cho Lưu Nguyệt thể diện, bố trí tương đương long trọng, khá quy cách giống như quy cách của công chúa ,cũng rất không được như vậy đi, khắp chốn mừng vui không được đi.

Cửa sau của hoàng cung, chỉ treo mấy đèn lồng màu đỏ, rất là u tĩnh.

Tại nơi u tĩnh này, có một chiếc xe ngựa bình thường dừng lại trong một ngõ nhỏ.

Bóng người chớp lên,một bóng người màu xanh nhạt theo cửa sau hoàng cung mà đi ra , mắt thấy chung quanh không có người, lập tức thân hình liền tới chiếc xe ngựa chờ sẵn ở nơi kia.

Trên mã xa, Hiên Viên Triệt vẫn là một hắc tiểu tử (theo ta thấy là tên da đen ).  

Chương 274: Ăn miếng trả miếng (5)

Lúc này tựa vào trên mã xa, nhìn Phỉ Thành Liệt một thân trang phục thái giám, lủi lên xe ngựa, khóe miệng chậm rãi buộc vòng quanh một chút ý cười bí hiểm.

"Cái này thực sự thích hợp với ngươi." Hiên Viên Triệt nhìn Phỉ Thành Liệt nhanh chóng cởi bỏ y phục thái giám , thản nhiên nói một câu.

Phỉ Thành Liệt nghe vậy trừng mắt nhìn Hiên Viên Triệt liếc mắt một cái, nhưng không có nói chuyện.

Hôm nay, hắn theo Hậu Kim quốc chủ cùng thái tử ra cung, vì cái danh cần bảo hộ, vẫn đem theo hắn và thất đường cùng lục đường đường chủ đi bên người rời đi.

Mới có thể một thân nhẹ nhàng tiến vào hoàng cung, đào trộm ra này nọ.

Thời gian không nhiều lắm, hắn lập tức sẽ trở về Tây Hán, nếu không, người ở bên trong phát hiện hắn không ở đó , về sau phát hiện thứ này bị lấy cắp , hắn tuyệt đối hội tự rước lấy họa.

"Hãy bớt sàm ngôn đi, lấy giải dược đến." Phỉ Thành Liệt từ trong lòng lấy ra một quyển bố khâm họa (cuốn bản đồ á ), gắt gao túm Hiên Viên Triệt ở trong tay, vẻ mặt âm trầm nhìn.

Hiên Viên Triệt thấy vậy vươn tay, lạnh lùng nhìn Phỉ Thành Liệt nói:"Ta muốn nghiệm xem."

Phỉ Thành Liệt nghe vậy hơi hơi do dự, nếu là đem đồ cho này hắc tiểu tử kia, hắn lại không có gì để dựa vào , nếu hắn không cho giải dược kia, thì......

Hơi hơi nhất chần chờ, sau Phỉ Thành Liệt cắn răng một cái buông bản đồ sông núi ra.Trộm đồ cũng có câu, nếu là hắn dám không cho, vậy liền liều mạng này , bất cứ giá nào, cá chết lưới rách.

Hiên Viên Triệt tiếp nhận bản đồ non sông , bắt đầu tinh tế nhìn.

Núi sông tung hoành, ruộng tốt bờ ruộng dọc ngang, địa thế của ba nước hoàn toàn quy về nơi này .

Rất nhanh đảo mắt qua tấm bản đồ, Hiên Viên Triệt mỗi ngày đều đến xem những địa thế trọng yếu vẽ bên ngoài này, không chỗ nào không phải là chân thật, tranh này xem ra không giả, là đồ thật.

Lập tức hai tay hợp lại, rất nhanh cuốn lên.

Một bên tâm tình tốt nhìn Phỉ Thành Liệt nói:"Phỉ hán chủ quả nhiên là người giữ chữ tín, hảo, một tay giao tiền, một tay giao hàng, cầm."

Dứt lời, cổ tay vừa động, lấy một bình sứ nhỏ trực tiếp ném cho Phỉ Thành Liệt.

Phỉ Thành Liệt thân thủ bắt lấy, mở ra ngửi một ngụm thật sâu, thấy mùi thơm ngát xông vào mũi.

Lập tức, hung hăng nhìn vẻ mặt tự nhiên Hiên Viên Triệt, trầm giọng nói:"Nếu để cho ta biết đây là giả, ta cuối cùng có biện pháp tìm ra ngươi là ai, đến lúc đó chúng ta liền thử xem xem."


Chương 275: Ăn miếng trả miếng (6)

Hiên Viên Triệt nghe vậy hơi khởi động thân thể, trong mắt chợt lóe qua ánh sáng lạnh, đè thấp thanh âm, gằn từng chữ : "Yên tâm, ta muốn, không phải mạng của hắn."

Sâu thẳm trong đôi mắt chớp động là một mạt đỏ sậm làm cho lòng người run sợ.

Phỉ Thành Liệt ngẩn ra. Ánh mắt này...

Khi nhìn kĩ lại, Hiên Viên Triệt đã trở lại như cũ, màu đỏ sậm kia đã không còn thấy.

Phỉ Thành Liệt chỉ nghĩ đến đứa con Phỉ Nghiêm, cũng không kịp nghĩ nhiều, thân thủ nhấc màn xe lên, cả người và dược đều đi ra ngoài, chỉ vài bước chân đã biến mất giữa một mảnh u tĩnh.

Hiên Viên Triệt thấy vậy, khóe miệng chậm rãi vẽ nên một tia cười lạnh, nhẹ nhành gõ vào cửa xe, xe ngựa lăn bánh, rất nhanh liền rời đi.

Cửa sau của hoàng cung, nhanh chóng chỉ còn lại một mảnh u tĩnh.

Mà bên kia, âm thanh của pháo hoa vang trời.

Pháo nổ bùm bùm trước cửa Phiêu Kị tướng quân phủ, một mảnh huyên náo, khắp nơi đều là xác pháo màu đỏ, đinh tai nhức óc đến nỗi cả phố đều là tiếng pháo vang.
"Tân nương đến."

Lưu Nguyệt nghênh đón Thập thất công chúa vào Phiêu Kị tướng quân phủ.

"Ha ha, tới rồi, tới rồi." Hạu Kim quốc chủ ngồi ngay ngắn ở ghế trên, nghe vậy cười, buông chén rượu trọng tay xuống.

"Đến đây, đến đây, tân nương đến đây." Phụ trách xướng lễ - Thừa tướng đại nhân, thần tình sảng khoái, cao giọng nói với bá quan văn võ đang huyên náo, phất phất tay.

Một nhóm bá quan văn võ đang nói chuyện, chốc lát liền dừng lại, đồng loạt quay đầu nhìn về đại môn, thần tình vui vẻ.

Vân Triệu đã sớm đứng ở cửa, nhìn Lưu Nguyệt một thân hồng hỉ bào đi đến, tuấn mĩ tuyệt thế, quả thực làm hắn thất thần.

Đã sớm biết huynh đệ này lớn lên tuấn mĩ, hôm nay chỉ trưng diện một chút, khí chất kia thật sự chỉ có thiên tiên trên trời mới có.

Trong mắt kinh diễm, cảm thấy không thoải mái, huynh đệ tốt như vậy, lại tặng cho Thập thất công chúa, đáng tiếc, thật đáng tiếc.

Trong lòng nghĩ vậy, trên mặt lại tươi cười vui vẻ, vung tay lên, đại môn lại mở rộng cửa.


Chương 276: Ăn miếng trả miếng (7)

Gã sai vặt phụ trách châm pháo ở cạnh cửa, nhanh chóng lùi về sau, tiếng pháo lại vang lên phá thiên.

Khói trắng cuồn cuộn, cực kì vui tươi.

Đội nhạc đã sớm chuẩn bị, lúc này tiếng nhạc phát ra, vui mừng, du dương.

Cả dàn nhạc đông đúc, ai nấy đều cố phồng mang trợn mắt lên mà thổi, tiếng trúc vang vang trong khắp Phiêu Kị tướng quân phủ.

Trước phủ, người người tấp nập, dân chúng chen lất, tranh nhau nhìn, vẻ mặt hưng phấn, giống hệt như hôm nay mới là bọn họ cưới vậy.

Một thân máu hồng, Lưu Nguyệt trong tiếng pháo hoa điếc tai, nhảy xuống khỏi bạch mã, đại kiệu tám người nâng phía sau cũng dừng lại.

"Chú rẻ đón tân nương ra kiệu." Tiếng xướng lễ vang lên.

Lưu Nguyệt nhấc vạt áo hỉ bào lên, đi tới trước kiệu, nhấc chân liền đá một cước vào cánh cửa kiệu, chung quanh nhất thời truyền đến vô số âm thanh khen ngợi.

Đây là ra oai phủ đầu, chẳng hề quan tâm là công chúa.

Đá một cước, Lưu Nguyệt hơi hơi khom người lấy tay vén màn kiệu lên, mặt mày lại chớp chớp.

Ra oai phủ đầu, đây là cái quy củ thối tha gì? Nếu không phải hôm qua người trong cung nhắc đến, nàng căn bản là không biết.
Nhưng mà, hôm nay là dành cho người khác, không sao cả.

Sau này trở về Thiên Thần, nếu là đại hôn của nàng cùng Hiên Viên Triệt, Hiên Viên Triệt mà cũng làm thế này, xem nàng tính sổ hắn như thế nào, hừ (su : chết ca).

Bàn tay trong suốt trắng nõn, mềm mại tiến dần vào trong tay Lưu Nguyệt, mũ phượng khăn quàng vai, Thập thất công chúa một thân hỉ bào đỏ thẫm, từ trong đại kiệu chậm rãi đi ra.

Hỉ khăn che đầu. cả người toát ra không khí vui mừng.

"Tân nương vào phủ." Cùng với âm thanh xướng lễ cao vút, pháo càng nổ vang trời.

Giữa sương khói lượn lờ, Lưu Nguyệt cầm tay Thập thất công chúa, đi vào trong Phiêu Kị tướng quân phủ.

Tiếng nỏ vang dội, cực kì vui mừng.

Phía đông thủ đô Hậu Kim – Phiêu Kị tướng quân phủ một mảnh náo nhiệt. Tây thành – Tây Hán, lúc này một mảnh bình tĩnh, so với sự âm trầm cùng yên tĩnh của ngày xưa còn lạnh lẽo hơn.

Bay nhanh về phía Tây Hán.

Phỉ Thành Liệt trước tiên đem giải dược Hiên Viên Triệt đưa cho con hắn Phỉ Nghiêm ăn.

Màu đen chậm rãi lui đi, chỉ trong khoảnh khắc, Phỉ Nghiêm lâm vào hôn mê liền tỉnh lại.


Chương 277: Ăn miếng trả miếng (8)

  "Cha." Phỉ Nghiêm nhăn trán nhăn mày, vẻ mặt vẫn tái nhợt như trước.

Phỉ Thành Liệt thấy vậy, tâm tình đang treo cao nhất thời thu hồi lại, hắc tiểu tử đưa giải dược có vẻ là thật.

Lập tức, nắm chặt tay Phỉ Nghiêm, chậm rãi ngồi bên cạnh con, vỗ vỗ tay hắn, nhẹ giọng hỏi : "Tỉnh là tốt rồi, tỉnh là tốt rồi."

Phỉ Nghiêm nghe vậy, một bên hơi đọng đậy thân thể, một bên nhíu nhíu mày : "Con trúng độc."

Ngày ấy, cơn đâu chợt ùa tới, tuy rằng hắn không thể khống chế được thân thể, nhưng đầu óc vô cùng thanh tỉnh.

Phỉ Thành Liệt gật gật đầu, dùng sức nắm chặt tay Phỉ Nghiêm : "Người hạ độc ta đã tìm được rồi, con không cần quan tâm đến chuyện này."

Hạ độc chắc chắn chỉ có một mình hắc tiểu tử kia. Hiện tại hắn cùng hắc tiểu tử kia thông đồng làm bậy, nếu để Phỉ Nghiêm tiếp tục truy cứu, làm cho thái tử Thần Phi nghi ngờ, ngược lại không tốt chút nào.

Không bằng không nói gì, chuyện này dừng tại đây, không nhắc tới nữa là được rồi.

Phỉ Nghiêm biết địa vị của phụ thân tại Hậu Kim quốc, nghĩ rằng tất nhiên đã xử lí tốt người đã hạ độc hắn. Hừ, cư nhiên dám hạ độc hắn, cũng không nhìn xem phụ thân hắn là ai.

Lập tức, Phi Nghiêm gật gật đầu, tuy rằng còn suy yếu, vẻ mặt lại lạnh như băng, nói : "Phiêu Kị tướng quân – Lưu Nguyệt. dám xuống tay với ta, ta sợ ngươi cũng chả có kết cục tốt đẹp gì..."

"Lưu Nguyệt ?" Phỉ Nghiêm còn chưa nói xong, Phỉ Thành Liệt đột nhiên cả kinh, cực kì kinh ngạc nhìn Phỉ Nghiêm, tại sao lại nhắc đến Lưu Nguyệt.

Phỉ Nghiêm thấy Phỉ Thành Liệt kinh ngạc, lại càng kinh ngạc hơn, nói : "Phụ thân chẳng lẽ không phải xử lí hắn? Chính hắn hạ đọc con mà."

Nhíu nhíu mày, Phỉ Nghiêm trầm tư nói : "Con nhớ rõ ngày ấy con tuyệt đối không động chạm qua vật gì, chỉ có Lưu Nguyệt chạm qua tay con, hắn mới chạm qua, con liền trúng độc luôn, chẳng lẽ không phải hắn hạ độc?"

Phỉ Thành Liệt nghe vậy, tong lòng thoáng chốc lạnh băng, một cỗ hàn khí từ đáy lòng dâng lên.

Lưu Nguyệt, Lưu Nguyệt, tại sao lại là hắn? Nếu là hắn....

Rồi đột nhiên rùng mình một cái, Phỉ Thành Liệt nhớ lại dung mạo của Lưu Nguyệt, lần đầu gặp mặt khiến cho tim hắn đường như ngừng đập.  

Chương 278: Ăn miếng trả miếng (9)

  Giống, quá giống, rất giống ba năm trước đây, một thân máu tươi phảng phất như Tu La – Mộ Dung Lưu Nguyệt.

Không, không, không có khả năng, Mộ Dung Lưu Nguyệt ở Thiên Thần quốc, đóng ở biên quan, tại sao có thể đến Hậu Kim quốc, lại đến dường hoàng như thế?

Hơn nữa, Mộ Dung Lưu Nguyệt là nữ, Lưu Nguyệt này là nam, tại sao có thể.....

Mộ Dung Lưu Nguyệt, Lưu Nguyệt, tên thật giống nhau.

Tâm liền nhảy dựng lên, lông tơ trên lưng dựng thẳng đứng. Không, không có khả năng, không có khả năng.

Đúng vậy, khẳng định không phải một người, việc này chỉ là trùng hợp, chỉ là trùng hợp.

Trong lòng không ngừng phủ định, các loại ý tưởng trong nháy mắt nhảy ra, Phỉ Thành Liệt không thể khống chế bắt đầu run rẩy.

"Cha, người làm sao vậy?" Phỉ Nghiêm thấy Phỉ Thành Liệt biến sắc trong nháy mắt, vẻ mặt lo lắng nói : "Cha, người nghĩ đến cái gì? Ánh mắt rất khác thường, cha...."

Ánh mắt, ánh mắt, Phỉ Thành Liệt đột nhiên cả kinh, hoàn toàn không nghe hiểu được những gì Phỉ Nghiêm nói nữa.

Ánh mắt. Vừa rồi trong xe, ánh mắt cuối cùng hắc tiểu tử kia nhìn hắn.

Màu đỏ sậm đó, thiết huyết cùng lãnh khốc.

Ánh mắt kia, ánh mắt kia......

Phanh. Phỉ Thành Liệt nhảy dựng lên, toàn bộ sắc mặt đại biến, mặt cắt không còn giọt máu, cả người run rẩy kịch liệt.

Ánh mắt kia, hắn nhớ ra rồi, ánh mắt kia đối với hắn đã từng rất quen thuộc.

Ở Thiên Thần hai mươi năm năm, hắn đã nhìn chủ nhân của đôi mắt đó lớn lên, nhìn hắn từng bướ một trở thành thiên tài, trở thành trụ cột của Thiên Thần quốc, trở thành người bị Hậu Kim quốc bọn họ hạ lệnh giết hại, người nhất định phải diệt trừ.

Thiên Thần Dực Vương – Hiên Viên Triệt.

Là hắn, là Hiên Viên Triệt, là người bị hắn dồn vào biển lửa, ba năm sống chết không hay biết – Hiên Viên Triệt. Hắn đến đây, hắn đã tìm đến cửa.

Thân thể kịch kiệt run rẩy, tim Phỉ Thành Liệt nhảy lên tận họng. Hiên Viên Triệt, là Hiên Viên Triệt.

"Cha, người làm sao vậy? Có chuyện gì mà cha lại sợ hãi như vậy? Cha !"

Vừa thấy thần thái của Phỉ Thành Liệt như thế, Phỉ Nghiêm vừa mới tỉnh lại liền bị dọa cho thần hồn lên mây, vọi vàng nhảy xuống khỏi giường, vẻ mặt lo lắng.  

Chương 279: Ăn miếng trả miếng (10)

  Sợ hãi. Đúng vậy, sợ hãi. Hắn không có khả năng không sợ hãi. Bọn họ đã tìm tới tận đây.

Bọn họ. Càng sợ hãi, đầu óc càng thanh tỉnh, hoạt động càng mau lẹ.

Bọn họ, Hiên Viên Triệt đến đay. Lưu Nguyệt kia, cùng Mộ Dung Lưu Nguyệt của ba năm trước đây rất giống nhau. Lưu Nguyệt là ai?

Lưu Nguyệt, Mộ Dung Lưu Nguyệt.

Tim nhảy lên tận cổ họng, Phỉ Thành Liệt trong nháy mắt như vào hầm băng, toàn thân run rẩy vì lạnh, lạnh đến không thể hô hấp.

Là nàng, là một thân sát phật kia, là Mộ Dung Lưu Nguyệt từ địa ngục tới.

Không phải Lưu Nguyệt từ hải ngoại, là Mộ Dung Lưu Nguyệt, đó là Mộ Dung Lưu Nguyệt.

Không phải hắn (ý là Lưu Nguyệt từ hải ngoại ý). Sai lầm rồi, sai lầm rồi. bọn họ Hậu Kim quốc sai lầm rồi. Bọn họ phong thưởng không phải là Lưu Nguyệt sẽ vì Hậu Kim chảy máu đầu rơi, mà là sát thần, là Tu La – Mộ Dung Lưu Nguyệt.

Mộ Dung Lưu Nguyệt, Hiên Viên Triệt, bọn họ đến đây, bọn họ cùng nhau đến đây.

Tìm hắn tính sổ, đến Hậu Kim của bọn họ báo thù.

Đã biết sự lợi hại của Lưu Nguyệt, Phỉ Thành Liệt không thể khống chế tim đập liên hồi. Người khác không biết sự lợi hại của Lưu Nguyệt, hắn biết. Hắn đã nhìn thấy Lưu Nguyệt một thân sát phạt, hắn đã nhìn thấy một Mộ Dung Lưu Nguyệt một thân xơ xác tiêu điều, phật chắn sát phật, thần trở thị thần (nói đơn giản là ai cản đường thì giết).

Hắn cũng biết, khi hắn chạy trốn, Thiên Thần truyền đến tin tức.

Tả tướng phủ, Lại bộ thị lang phủ, Lễ bộ thượng thư phủ, Liễu hoàng hậu, thái tử, tất cả những ai than dự tru sát Hiên Viên Triệt, không ai còn sống.

Huyết tẩy, cả nhà huyết tẩy.

"Không... không thể... không thể để cho hắn... nhóm..." Run rẩy, Phỉ Thành Liệt nói cũng không nên lời, cắn chặt răng.

"Cha, cha nói cái gì?"

"Không thể để bọn họ làm loạn bầu trời Hậu Kim, không thể để bọn họ đắc thủ."

Không thể để cho Mộ Dung Lưu Nguyệt cùng Hiên Viên Triệt liên thủ làm loạn bầu trời Hậu Kim, không thể để bọn họ thực hiện được, bằng không, Hậu Kim bọn họ, Hậu Kim bọn họ....

Phỉ Thành Liệt sợ hãi Lưu Nguyệt, ở trước mặt Hiên Viên Triệt phản bội đi đến Hậu Kim quốc. Nhưng là hắn yêu nước, tài cán của hắn hy sinh nhiều vì Hậu Kim như vậy, hắn vẫn hướng về tổ quốc.

"Người đâu, phóng Ngọc lưu ly đạn ra, mau."  

Chương 280: Ăn miếng trả miếng (11)

  Hai mắt biến thành máu đỏ, Phỉ Thành Liệt nghiến răng nghiến lợi rống to ra tiếng.

"Ngọc lưu ly đạn, xảy ra chuyện gì? Cha, xảy ra chuyện đại sự gì?" Phỉ Nghiêm nghe vậy sắc mặt cũng thay đổi.

Ngọc lưu ly đạn, đó chính là tín hiệu tối khẩn cấp của Tây Hán. Nó vừa được bắn ra, toàn bộ thủ đô Hạu Kim phải toàn diện đề phòng. Làm sao vậy, rốt cuộc là làm sao vậy?

Không có thanh âm, không có tiếng bước chân bay nhanh tới, không có thân ảnh vội vã, cái gì cũng không có, chỉ có một mảnh tĩnh lặng như trước.

Phỉ Thành Liệt nháy mắt rùng mình. Sao lại thế này? Tây Hán chẳng lẽ không có ai?

Không, tại sao có thể như vậy? Tây Hán, ngoại trừ thất đường cùng lục đường hắn phái đi, còn có ngũ đường phụ trách an toàn bên ngoài hoàng cung, mặt khác người của tứ đường hẳn là đều ở trong này, tại sao một bóng người cũng không có?

Tĩnh mịch, một loại tĩnh mịch bức người.

Trong lòng có cảm giác không tốt, Phỉ Thành Liệt cùng Phỉ Nghiêm nhanh chóng xông ra ngoài.

Không ai, ven đường không hề có ai. Mọi người ở Tây Hán đã đi đâu?

Rất nhanh vọt vào trong phạm vi của tứ đường, đại sảnh to như vậy chỉ có một người, tứ đường đường chủ đang giãy giụa trên mặt đất, cố gắng tiến lên phía trước, sắc mặt xám ngoét.

Trúng độc, Người am hiểu độc nhất trong Tây Hán – tứ đường đường chủ cư nhiên trúng độc.

"Hán chủ, mau, nước... có... độc..." Liếc mắt thấy Phỉ Thành Liệt vọt tới, tứ đường đường chủ cố gằng từ trong cổ họng bị tắt nghẹn nói ra vài lời, tim ngừng đập, đầu ngả sang một bên, hơi thở biến mất.

Nước có độc, nước ăn của Tây Hán bọn họ có độc.

Lông tơ trên lưng trong nháy mắt dựng đứng, có thể vô thanh vô tức (không ai hay biết, không để lại bất kì dấu hiệu nào) tiến vào Tây Hán chỉ có thể là Hiên Viên Triệt, chỉ có hắn, hắn... Hắn đây là muốn diệt toàn bộ Tây Hán.

Nắm tay kêu răng rắc, xa xa tiếng pháo điếc tai nương theo gió xuân mà đến.

Pháo. Mộ Dung Lưu Nguyệt thú Thập thất công chúa. Quốc chủ, thái tử, đều đi đến làm chủ hôn.

Không ổn. Quốc chủ gặp nguy hiểm

Ôm lấy Phỉ Nghiêm, Phỉ Thành Liệt đỏ mắt liền đi đến Phiêu Kị tướng quân phủ. Không thể để cho bọn họ đắc thủ, nếu không Hậu Kim liền đi tong.  

Bạn đang đọc truyện trên: Truyen4U.Com