Chào các bạn! Truyen4U chính thức đã quay trở lại rồi đây!^^. Mong các bạn tiếp tục ủng hộ truy cập tên miền Truyen4U.Com này nhé! Mãi yêu... ♥

233

Chương 233
4 Tháng Một, 2022Trà Đào Cam Sả
Editor: Uyên

Giữa trưa, Điền Chính Quốc bị Xuân Mai đánh thức dùng cơm, sau đó vẫn nằm trong phòng không đi ra ngoài. Cho đến khi trời nhá nhem tối, ngoài cửa xuất hiện tiếng xe, Điền Chính Quốc mới từ trên giường đứng lên mang giày cao gót mở cửa phòng đi ra ngoài.

"Lão phu nhân, tiểu thư Tôn." Đầu tiên Điền Chính Quốc chào hỏi hai người, sau đó kiềm chế nụ cười đi về phía trước vài bước rồi ngừng lại.

"Bà nội."

Trong tay Kim Thái Hanh cầm theo mấy cái túi, phụ tá Lưu cũng ôm một cái rương đưa cho Xuân Mai. Kim Thái Hanh đi tới bên cạnh Điền Chính Quốc đưa tay vén tóc Điền Chính Quốc rồi nhẹ giọng nói, "Tôi về rồi."

"Ừm..."

"Khụ khụ, không phải con không thích mua sắm à? Mang mấy thứ này về làm gì?" Bà cụ Hàn nhìn đồ trong tay Kim Thái Hanh, kéo Tôn Thiến Dĩnh đi tới.

Vẻ mặt Kim Thái Hanh vẫn không thay đổi, đưa đồ trong tay cho Xuân Mai bảo cô mang đến phòng Điền Chính Quốc, sau đó mỉm cười nhìn bà cụ Hàn và vẻ mặt khó hiểu của Tôn Thiến Dĩnh, "Chính Quốc đến vội nên chưa kịp mang theo quần áo nên lúc về con thấy đẹp nên mua vài bộ. Bà ơi, đây là áo choàng con mua cho bà, bà xem có đẹp không."

Về mặt này hắn cũng rất khéo léo, sợ bà cụ Hàn tức giận nên cố ý mua thêm đồ cho bà cụ Hàn. Quả nhiên, bà cụ Hàn có bất mãn thế nào cũng không thể đổ lên người Điền Chính Quốc, chỉ có thể kiềm nén cảm xúc vào lòng: "Được rồi, về thì mau ăn cơm."

"Bà, đại soái, Điền...tiểu thư Điền, tôi không làm phiền mọi người nữa." Phụ tá Lưu chào mọi người, được Kim Thái Hanh đồng ý thì rời khỏi dinh thự Đại Soái.

Không phải Kim Thái Hanh không cho y ở lại ăn cơm, chỉ là trong nhà y còn có Tiểu Thạch Đầu nên cũng không thể để Tiểu Thạch Đầu đói.

Đầu tiên Kim Thái Hanh đỡ bà cụ ngồi ở ghế chính giữa, sau đó đi tới bên cạnh Điền Chính Quốc nắm cổ tay cậu để cậu ngồi bên cạnh mình.

Mà Tôn Thiến Dĩnh, dù ghen tị thế nào cũng chỉ có thể ngồi đối diện hai người.

Bởi vì hôm nay trong nhà có khách nên thức ăn độc đáo và đa dạng hơn bình thường rất nhiều. Tôn Thiến Dĩnh không phải người phương Bắc, cả nhà bọn họ đều ở vùng đất Thục (Tứ Xuyên) nên khẩu vị khá nặng, càng thích ăn cay nên đầu bếp đã làm thêm vài món Tứ Xuyên.

"Anh Thái Hanh, chắc anh đã mệt cả ngày rồi, ăn nhiều thêm đi."

Tôn Thiến Dĩnh mỉm cười ngọt ngào, lấy đũa chung gắp một đũa cá cho Kim Thái Hanh, "Cá hầm ớt này làm rất ngon, anh Thái Hanh ăn thử đi."

Bà cụ Hàn rất hài lòng với sự quan tâm của Tôn Thiến Dĩnh với Kim Thái Hanh, chẳng qua bà nhìn miếng cá đầy ớt trong chén Kim Thái Hanh, muốn nói lại thôi.

Kim Thái Hanh nhíu mày, mặc dù hắn không ý gì với Tôn Thiến Dĩnh nhưng cũng không thể ném miếng cá này đi. Buổi sáng đã làm mất mặt Tôn Thiến Dĩnh, bây giờ nếu còn làm như vậy thì chỉ sợ bà cụ sẽ mất hứng.

Hắn đang rối rắm thì bên cạnh xuất hiện một đôi đũa gắp miếng cá đầy dầu ớt đi, còn thuận tiện gắp luôn phần cơm dính ớt trên đó. Điền Chính Quốc cười cười với Kim Thái Hanh rồi lấy đũa chung gắp một miếng cải trắng.

"Tiểu thư Tôn, Thái Hanh thích ăn đồ thanh đạm, ăn cay sẽ đau dạ dày, hay miếng cá này cho tôi được không?"

Điền Chính Quốc mỉm cười dịu dàng, giọng nói cũng dịu dàng, vốn Tôn Thiến Dĩnh đang tự cho mình thông minh lúc này chỉ có thể đỏ mặt gật đầu.

Bà cụ nhìn thấy hết, ngược lại tâm trạng càng phức tạp, dù sao bà cho rằng Điền Chính Quốc chỉ là gặp dịp thì chơi nhưng không ngờ lại rất quan tâm đến Kim Thái Hanh như vậy. Bà nhìn Kim Thái Hanh, quả nhiên lông mày đều thả lỏng thiếu điều viết hai chữ vui mừng lên mặt.

Người khác không biết nhưng Kim Thái Hanh là do bà một tay nuôi lớn nên hiểu rất rõ. Bên ngoài Kim Thái Hanh thì bình thản nhưng thực ra có rất nhiều quy tắc nhỏ, nếu là người không quen gắp đồ ăn cho nó thì nhất định nó sẽ không động đũa. Nhưng nó không chỉ ăn đồ Điền Chính Quốc gắp cho mà mình còn gắp đồ ăn cho Điền Chính Quốc.

Lòng bà cụ trầm xuống rồi âm thầm thở dài một hơi.

Dùng cơm chiều xong, mọi người ở phòng khách trò chuyện vài câu, Kim Thái Hanh thấy trời đã muộn, bà cụ cũng mệt nên dìu bà về phòng nghỉ ngơi.

Trong phòng khách chỉ còn lại Tôn Thiến Dĩnh, Điền Chính Quốc và vài người hầu.

"Chắc buổi sáng chị mệt lắm, cũng không thấy ra khỏi phòng, em muốn nói chuyện với chị mà không có cơ hội."

"Mấy ngày nay chạy khắp nơi nên đúng thật hơi mệt, làm mất lòng tiểu thư Tôn rồi."

"Chị nói gì vậy."

Tôn Thiến Dĩnh ngồi xuống bên cạnh Điền Chính Quốc, nhìn đôi chân thon dài và khuôn mặt xinh đẹp của cậu, trong lòng hơi ghen tị nhưng vẫn mỉm cười, "Chưa được nói chuyện với chị, không biết chị là người ở đâu?"

"Người ở tỉnh thành này."

"Nghe anh Thái Hanh nói trong nhà chị có chuyện, nhưng là xảy ra chuyện gì thế?"

Điền Chính Quốc liếc nhìn Tôn Thiến Dĩnh, hai tay cầm sữa nóng Xuân Mai đưa cho cậu, "Chỉ là vài chuyện ngoài ý muốn thôi."

"Vài chuyện ngoài ý muốn?" Tôn Thiến Dĩnh định tiếp tục hỏi nhưng trên lầu lại vang lên tiếng bước chân.

Hai người đều ngẩng đầu nhìn qua lập tức thấy bóng dáng của Kim Thái Hanh.

"Cũng muộn rồi, Xuân Mai, dẫn tiểu thư Tôn đi nghỉ đi."

Kim Thái Hanh đỡ Điền Chính Quốc đứng lên rồi nắm tay cậu, "Chính Quốc, tôi đưa em về phòng."

"Ừm, tiểu thư Tôn ngủ ngon."

"......Ngủ ngon."

Tôn Thiến Dĩnh không di chuyển nhìn hai người nắm tay nhau, cô định chờ Kim Thái Hanh đi xuống rồi nói chuyện với hắn thế nhưng lại thấy Kim Thái Hanh đi vào phòng Điền Chính Quốc.

Trái tim thiếu nữ run sợ, cắn môi, mặt trắng bệch, cuối cùng vẫn đi lên lầu.

"Mệt lắm à?" Khóe miệng Kim Thái Hanh đầy ý cười nhìn dáng vẻ nhẹ nhõm của Điền Chính Quốc, trong mắt còn rất vui mừng.

"So với hát kịch còn mệt hơn."

Điền Chính Quốc lắc đầu oán trách liếc nhìn Kim Thái Hanh, trong lòng oán thầm ai có thể ngờ một đứa con trai như cậu cũng có ngày phải diễn vai tranh làm vợ với một cô gái, "Sao rồi? Anh có gặp nguy hiểm không?"

"Đã sắp xếp xong rồi, hôm nay tài xế kia đã nôn ra không ít thứ."

Kim Thái Hanh cởi nút áo ngồi xuống ghế, giữa hai hàng lông mày đầy vẻ mệt mỏi và sầu muộn, "Không phải gián điệp chuyên nghiệp, chỉ tham tiền rồi tiết lộ vài thông tin ra ngoài, lịch trình của tôi và người bên cạnh tôi, nhưng cũng không phải chuyện quá quan trọng."

Điền Chính Quốc cau mày, đi đến bên cạnh xoa bóp vai Kim Thái Hanh, "Có gây bất lợi đến anh không?"

"Tạm thời thì không, tôi đã kêu phụ tá Lưu rồi, cậu ấy sẽ có biện pháp đối phó với bọn họ, không cần lo lắng."

Kim Thái Hanh giơ tay đặt lên mu bàn tay Điền Chính Quốc, Điền Chính Quốc hơi cứng người nhưng không hất ra, "Tôi mua cho em vài bộ đồ mới, có muốn thử không?"

"Đồ mới?"

Kim Thái Hanh từ dưới ghế đứng lên lấy đồ trong túi ra, là vài cái váy dài, áo tay ngắn, áo lót, tất cả đều có, "Mấy ngày trước có đặt cho em, hôm nay vừa lúc lấy về, có muốn thử không, để tôi xem có vừa hay không."

Kim Thái Hanh nói đùa, hắn biết Điền Chính Quốc sẽ thẹn thùng đỏ mặt, hắn càng thích nhìn dáng vẻ xấu hổ này của Điền Chính Quốc.

Đúng như hắn nghĩ, lỗ tai và hai má Điền Chính Quốc đều đỏ nói không nên lời. Ngay khi Kim Thái Hanh muốn mở miệng nói chuyện thì Điền Chính Quốc lại gật đầu.

"Ừm."

Ngón tay trắng nõn mảnh khảnh cởi cổ áo sườn xám, lồng ngực trắng tuyết lúc ẩn lúc hiện.

Điền Chính Quốc cúi đầu nên không thấy hai mắt tối tăm và lồng ngực phập phồng kịch liệt của Kim Thái Hanh.

Bạn đang đọc truyện trên: Truyen4U.Com

Tags: #hwiek