Chào các bạn! Truyen4U chính thức đã quay trở lại rồi đây!^^. Mong các bạn tiếp tục ủng hộ truy cập tên miền Truyen4U.Com này nhé! Mãi yêu... ♥

X

Hôm ấy,
Cái hôm gió trời lồng lộng lả lướt trong cái nắng dịu dàng của trời xuân.
Chàng thi sĩ trẻ ngồi thẫn thờ nơi bến xa vắng lặng.
Nghĩ về những tương lai tươi đẹp phía bên kia sông.
-
"Suốt ngày văn vở thơ ca, mày biết lo cho tương lai thì học hành cho đàng hoàng!"
Giữa tiếng bát vỡ đùng đoàng cùng tiếng thét chói tai của bậc sinh thành.
Cậu ngồi đó.
Lặng im,
Như chưa từng tồn tại.
-
"Mùa xuân"
Cái mùa trăm hoa đua sắc
Cái mùa mà người ta đoàn tụ bên khói bếp ấm cúng.
Cái mùa mà Hàn Mạc Tử đã giằng xé nội tâm để thêu dệt nên áng thơ bất hủ về khát vọng sống.
Ông ám ảnh, cô đơn, lạc lõng.
Còn cậu thiếu niên trẻ lại coi đó là sự giải thoát.
Nơi đất khách xứ người,
Cậu muốn tự tay thêu dệt nên tương lai của riêng mình.
Người ta nói tương lai ấy viển vông, xa vời lắm.
Nhưng cậu biết,
Cậu biết mình làm được, chỉ cần cố chút nữa.
-
"Nè, cậu đang viết thơ hả?"
Ngọn gió thổi vút qua làn tóc đen nhánh.
Đôi mắt ấy - trong veo như làn nước mát.
"Cho tớ xem được hông?"
Hồn nhiên, dịu dàng như nắng xuân.
Đánh thức làn sóng rung cảm sâu trong tiềm thức.
Nàng lặng lẽ len lỏi vào trong từng mảnh hồn của chàng thi sĩ trẻ.

Từ hôm đó, cậu không còn viết cho riêng mình nữa.

Say đắm,
Cuồng nhiệt,
Hoang dại của tuổi trẻ.
Rồi lại vút nhanh qua như cơn mưa rào.
Như vì sao chổi vụt tắt.
Lạnh lẽo,
Cô đơn,
Lạc lõng vì thuở thiếu thời đã qua.
Mất dần đi xúc cảm say sưa nồng đượm của tuổi xuân.
Chỉ còn lại nguội lạnh.

Nàng đi,
Mang theo cả những tiếng vọng xa xăm miền kí ức thời niên thiếu.
Mang hết thảy tình trai trong quả tim cháy bỏng.
Giờ chỉ còn lại mảnh hồn vất vưởng.
Cậu vẫn phấn đấu vì bản thân
Nhưng chẳng đọng lại chút gì của thiếu niên ngày ấy nữa.
Đứa trẻ ngày đó ép mình trưởng thành.
Đúng như ý họ.
Nhưng rỗng tuếch bên trong.
-
"Gió xuân thổi mát thuở thiếu thời,
Bóng nắng phai nhạt, tình cũng vơi"

Bạn đang đọc truyện trên: Truyen4U.Com

Tags: #spring