Chào các bạn! Truyen4U chính thức đã quay trở lại rồi đây!^^. Mong các bạn tiếp tục ủng hộ truy cập tên miền Truyen4U.Com này nhé! Mãi yêu... ♥

6.Cấy Lúa

Gần một tháng sau,tiết trời thay đổi mưa thuận gió hòa nên bà con quyết định hò nhau cày xới đất ruộng bắt đầu vụ mùa Đông xuân.

Ngoài cánh đồng trơ trọi giờ đây đã được phủ một màu xanh của lúa mạ non.Mới hừng đông bà con nông dân đã ra ruộng cấy dặm lúa vì trận mưa đêm qua khá lớn.
Cánh đồng buổi sớm có lớp sương mờ ảo chập chờn,đàn cò trắng tung cánh chao liệng giữa tầng không tạo nên một không gian hết sức thơ mộng làm lay động lòng người.Các bác,các cô vừa làm vừa trò chuyện vui vẻ,xung quanh là đám mục đồng đang chăn trâu.Bỗng có tiếng hát cất lên ở phía ruộng bên:

" Hò~~~ ơ ớ ơi...Với tay anh bắt cọng ngò....à

Thương em đức ruột....Hò ớ ơi...Mà em cứ.... "

Chị Thắm đứng bên bờ hỏi đùa

" Mà cứ sao anh tư? "

Anh tư Hơn gãi gãi đầu cười trộm ý ngó sang chổ Trí Tú

" Mà em cứ...Cứ...Giả đò làm ngơ...Ớ...Ơ..... "

Nghe tiếng anh tư hò thì Mỹ Anh chị của Trí Tú đứng cạnh cũng hùa theo đẩy đẩy vai chọc ghẹo nàng

" Kìa...Nghe chưa cưng? "

" Chị này....Em còn nhỏ chưa có tính chuyện đó đâu "

Bị chọc nên nàng ngại đỏ hết cả mặt

" Gần hai chục rồi đó đa,nhỏ nhất gì nữa mà nhỏ.Mau mau thấy ai ưng thì nói lẹ đặng cha má gả đi nghen hông "

" Chị ở đó mà nói em...Chị cũng gần ba chục rồi đó,sắp Ống chề tới nơi mà ở đó ghẹo em "

Bị ghẹo nên nàng cũng đâu chịu thua,phải nói lại làm chị mắc cỡ mà rượt nàng quánh vài cái cho đỡ tức,có nhỏ em đáng đồng tiền bác gạo quá hén.

Sẵn cũng nói chớ anh tư Hơn là hàng xóm cạnh nhà nàng, cùng nhau lớn lên,cũng được xem như thanh mai trúc mã.Anh thương nàng từ lâu rồi mà mỗi lần ngỏ ý điều bị nàng viện đủ lý do mà từ chối nhưng anh không chịu bỏ cuộc.Anh tin một ngày nàng sẽ động lòng mà thương anh.

Do ở gần nên anh hay qua giúp mấy việc nặng trong nhà nên tía má nàng cũng ưng anh lắm.Vài lần ngỏ ý với nàng chịu hôn nhân thì nàng cũng bẽn lẽn mà bảo mình còn nhỏ muốn ở phụ giúp chăm sóc tía má thôi.Thoạt nhìn thì ai cũng thấy anh tư với nàng rất xứng đôi,anh thì tuy học không cao chỉ mới lớp hai đã nghỉ theo tía má làm chuyện đồng án nhưng được cái tánh hiền lành,thật thà lại chăm chỉ nên bà con lối xóm rất quý anh.Nhiều nhà muốn gả con gái cho anh nhưng anh vẫn nhất quyết chờ mình nàng.

Hai chị em nàng đang đùa giỡn rượt đuổi trên bờ rộng,nàng quay lại chọc chị hai mình thì vô ý chạy lên vũng sình khiến cả người ngã chồm về phía sau,tưởng rằng chuyến này coi như xong rồi, ăn sình chắc luôn,nàng nhắm mắt chờ đợi.Một lúc sau vẫn không thấy hề hấn gì nên nàng mở mắt ra nhìn,mèn ơi nàng nằm đè lên người cô út mà đắng lòng hơn là cô út lại nằm dưới vũng sình.Mọi việc diễn ra quá nhanh nàng vội vàng đứng dậy rồi đưa tay đỡ cô,nàng phủi phủi mấy vết bẩn trên người cô với tâm trạng đầy hối lỗi và rung sợ.Đám gia đinh đi phía sau sợ khiếp vía,cô út vàng ngọc của họ bị một đứa dân đen đè bẹp dí dưới đất,họ cuốn cuồn hỏi thăm cô có làm sao không,nhỡ cô có mệnh hệ gì thì có mười cái mạng cũng không đủ để đền cho ông bà hội đồng nữa.

" Tú có sao hông? "

" Hả...À...Dạ? "

" Tui hỏi là Tú có sao không? Cớ chi mà Tú run dữ vậy? "

"....... "

Nàng rất bất ngờ trước thái độ của cô,không trách mắng lại còn quan tâm nàng.Có phải cô út té xuống nằm lên bãi sình nên giờ khờ luôn rồi hông...

Thấy nàng cứ nhìn mà không đáp,cô nghiêng đầu khó hiểu lay cánh tay nàng

" Tú.... "

"Dạ...Cô út...Tui hổng sao....Tui xin lỗi cô út nghen...Tui..Tui hổng có cố ý"
 
" Ừa...Tui có trách gì Tú đâu mà Tú xin lỗi dữ vậy "

Cô mỉm cười trước sự đáng yêu của nàng

" À tui nhớ là hôm qua tui có nhắc Tú phải gọi tên tui rồi mà...Cứ cô út cô út miết vậy "

" Dạ... "

" Thôi muốn gọi sao đó thì gọi...Tui hông ép Tú "

" Dạ cô út...Mà cô út đi mần cái chi mà ra đây sớm vậy? "

Nàng gặp cô cũng hơi thắc mắc,mới sáng sớm mà cô út nhà ông hội đồng không ở nhà mà ra đây mần chi.Nghe nàng hỏi cô cũng hơi lúng túng,không lẽ cô nói nhớ nàng mà ghé nhà hông thấy nên ra đây kiếm.

" Ờm...Ờ tui đi tập thể dục buổi sáng đó mà "

" Hả??? "

Nàng thầm nghĩ bụng là cô út có phải có vấn đề về thần kinh không,sáng sớm lặn lội ra giữa đồng để tập thể dục...Mà tập gì ở chỗ này???

Thấy nàng nhìn mình nên cô lấp liếm

" Ừa thì đi tập thể dục để sẵn coi bà con mần ăn sao rồi,có khá khẩm gì hơn chưa "

" À...Dạ "

Thấy nàng cũng tạm tin nên cô cũng thở phào,lỡ nàng biết sự thật chắc ngượng chết mất.

Trời chưa sáng cô đã réo thằng Tí,thằng Tèo đi với cô ra ruộng rồi.Hai thằng cũng thắc mắc lắm mà phận tôi tớ sao dám bép xép chuyện của chủ.

Mẹ nàng đương cấy lúa thì thấy cô nên lên tiếng nói

" Mèn đét ơi....Ta nói mấy năm nay hạn hán làm dân khóc la um sùm,thế mà cô út dìa làng một cái hén,mưa thuận gió hoà liền đó đa "

Nghe bà nói cô bật cười

" Nắng mưa là chuyện của trời,bác Năm cứ nói như con là pháp sư hô mưa gọi gió không bằng... "

" Ờ...Thôi bà mần lẹ đi,đặng dìa tui còn đi thăm câu nữa "

Tiếng ông Năm hối thúc bà, nghe vậy nàng cũng xin phép cô xuống tiếp phụ tía má.Còn cô thì cứ đi lòng vòng hỏi thăm bà con nhưng tâm trí vẫn để ở thửa ruộng nhà ông Năm.
_______________________

" Yêu em tui muốn lại gần

Cầu không tay vịn,tui cũng lần mà sang "














-endchap-
🐱🍯

Bạn đang đọc truyện trên: Truyen4U.Com