part 2
CHƯƠNG IV:
Đôi khi anh sợ quay lại mái trường xưa, sợ phải ngửi thấy mùi xưa cũ ấy, nghe tiếng ve và nhìn thấy nắng oi nồng qua vòm lá ấy, anh sợ phải đau khi nghĩ về em..
Dù có bề ngoài ngây thơ, ngô ngố đến đâu anh cũng chỉ là một người con itragái. Dù có thơ mộng, đôi chút lãng mạn đến đâu anh cũng chỉ là một người con gái, và anh cũng chỉ yêu em bằng một trái tim sắt đá của người con trai.
Đã không ít năm trôi qua rồi, sắp ra trường và làm một người trưởng thành thực thụ mà anh vẫn không quên em– sự rung động đầu đời của em. Bây giờ cho dù đã hạnh phúc với tình yêu của mình thì anh vẫn nhớ về mối tình đơn phương ấy – một cái nụ chẳng bao giờ nở thành bông hoa. Và dù đã xa cách, không còn biết em ở nơi nào thì anhvẫn mong một lần gặp em, lần đầu tiên và duy nhất. Để làm gì ư, chẳng làm gì cả, vì anh và em có là gì của nhau đâu.
Anh đã sống những tháng ngày ngạo nghễ, em đã ăn mặc, đi đứng, nói năng, hành xử theo cách của một đứa con trai thô lỗ suốt thời học trò ngây ngô dại dột.Anh cứ tưởng mình không buồn phiền, đau khổ, hay sợ hãi bất cứ điều gì trên đời nữa. Anh không hề hay biết mình mềm yếu và mong manh như thế nào cho tới khi gặp me. Anh đứng bên bức tường rêu phong ấy, ngước nhìn lên trời, và thở hổn hển vì mệt. Em đi ngang qua, tim anh không ngừng nhảy nhót, đôi chân anh cứ líu ríu vào nhau, và đôi môi cứ mấp máy không biết đã huyên thuyên điều gì với con bạn bên cạnh, và tâm trí để cả vào nơi em.
Chỉ có vậy, anh biết em vẫn hay đi xe đạp qua nhà anh, xe lao nhanh vun vút, và anh đứng thẫn thờ sau ô cửa, nhìn em, đợi em chỉ thoáng phút giây khi em lướt qua cửa nhà. Anh biết em vẫn hay trò chuyện dưới khoảng sân trường ấy, em cười vô tư trong nắng, mùi bạch đàn, mùi xà cừ, mùi nắng, mùi ve da diết quyện vào nhau… Anh yêu em vì những khoảnh khắc ngắn ngủi ấy thôi, cứ đọng lại hoài trong tâm trí. Đôi khi anh sợ quay lại mái trường xưa, sợ phải ngửi thấy mùi xưa cũ ấy, nghe tiếng ve và nhìn thấy nắng oi nồng qua vòm lá ấy, anh sợ phải đau khi nghĩ về em.Anh buồn vui lẫn lộn, rộn ràng những cảm xúc không tên khi nghĩ về bức tường rêu phong lần đầu tiên em biết anh có mặt ở trên đời.
Có lẽ mọi chuyện sẽ kết thúc khi anh đủ dũng cảm để chạy đến, nói với em rằng anh đã cảm nhận như thế nào về em, có thể em từ chối, có thể anh sẽ gục mặt khi quay lưng ra về,và thế là xong một cuộc tình. Nhưng anh thật hèn nhát, anh chưa bao giờ đủ dũng cảm để đối mặt với em, để nói chuyện với em dù chỉ một lần, cho nên, kí ức cứ luôn luôn trở lại, và anh cứ luôn luôn là chiếc bóng mờ ảo xoay trong đời em.
Có những giấc mơ từ rất xưa, anh thấy trời đổ cơn mưa, anh thấy em và anh(chứ không phải chúng ta) đi cạnh nhau, dưới một chiếc ô ngăn đôi, chiếc ô đen tối tăm, không nhìn nhau, không nói một lời nào cả nhưng sao lòng cứ ấm áp lạ thường. Đôi khi anh thầm ước em hiểu được tình cảm anh dành cho em, chỉ một chút thôi, để nỗi đau trong anh khi không thể đối mặt với em, với tình yêu dại dột, với quãng thời gian dài đằng đẵng bớt cào xé khi biết rằng em đã mãi mãi rời xa.
Có thể hai năm, ba năm là quãng thời gian quá ngắn ngủi để thực sự yêu một ai đó, và thực sự quên một ai đó… nhưng anh hãy biết rằng, anh mong gặp em, một lần thôi, để biết rằng giấc mộng của mình đã vỡ tan như hạt bọt sủi, để cất tất cả vào một cái kho cũ kĩ trong tâm hồn.
“Vô tình, anh thả bâng khuâng/ tôi làm chim nhặt, để phần mai sau/ mai sau thiên sứ về trời/ còn tôi ở ại…bên người dửng dưng”…
Đêm qua, cơn mưa lại ào đến, mùa hè cứ đến hồn nhiên như vô tình không biết, trái tim một người con trai lại nhói đau
Bạn đang đọc truyện trên: Truyen4U.Com