Hán Việt: Thế thân thụ giả tử chi hậuTác giả: Hàm Ngư Đại Tây QuaNguồn cv : 甜甜 - wikidthTình trạng gốc: Hoàn thànhTình trạng edit: hoàn thành(11/1/2022 - 27/6/2022)Thể loại: Nguyên sang, Đam mỹ, Hiện đại , HE , Tình cảm , Cẩu huyết , Ngược luyến , Gương vỡ lại lành , Giới giải trí , 1v1 , Thế thânTruyện chỉ đăng tại Watpad của chinchinzzzz, mọi người không đọc ở trang repost, mình cảm ơn!⚠️ Mình không biết tiếng trung, chỉ đảm bảo 60-70%, câu từ còn lủng củng, mong mọi người góp ý nhẹ nhàng.Chỉ edit truyện để tiện đọc cũng như lưu trữ.⚠️Truyện edit khi chưa có sự đồng ý của tác giả, phi lợi nhuận, vui lòng không mang đi nơi khác.⛔️ KHÔNG REPOST, CHUYỂN VER…
Một số lưu ý trước khi đọc truyện này 1. Đây là truyện NP sẽ có H+++ ai không đọc được thì làm ơn biến ngay không nên vào truyện rồi cmt xúc phạm truyện lẫn tác giả2.Nếu truyện hay thì mọi người làm ơn cho một ngôi sao chứ mấy bạn đọc chùa vậy mình bùn lém 3.Nếu các bạn muốn lấy truyện thì ít thất phải xin phép mình nếu mình phát hiện sẽ rất buồn đôi khi sẽ drop truyện mong các bạn thông cảm .giới thiệu Cô đọc được cuốn truyện rồi tức tối đá bay nó ik tức thay cho số phận nữ phụ nhưng nữ phụ biến thành ma mà đến tìm cô năm nỉ giúp cô chăm sóc cha mẹ của nữ phụ cô ấy tên là Hoắc Du trong lúc xuyên thì cô cứu được Hàn Phong là 1 trong 4 nam 9 rồi sao đó ....còn 3 nam 9 còn lại là : Bạch Long , Hắc Nghiêm Trạch , Hoàng Bảo ( 4 người họ sẽ được mình nói chi tiết hơn trong truyện ) Các bạn nhớ cân nhắc trước khi đọc .…
Đây là dò hư lăng bộ haiPhần hiện đạiLà câu chuyện của vạn năm phúc hắc băng sơn mỹ ngự tỷ cùng ôn nhu vạn năm thụ ở hiện đại, được viết tiếp sau bộ cổ đại. Vẫn là tình yêu dài ngàn năm, mạo hiểm với quỷ thần, cùng người đấu tâm pháp, khảo cổ, đạo mộ, thám hiểm, mổ xẻ, cổ mộ quỷ quyệt với các sắc thái riêng, và, sẽ lại yêu ngươi lần nữa..…
Tác giả: Đào Tử TôSơn Trà vừa tỉnh dậy thì phát hiện rằng mình đã trở thành "cô gái an phận dưới sự kiểm soát của gia đình" trong những mô típ văn truyện về mẹ kế.Chị kế của cô "cần mẫn chăm chỉ" bao nhiêu thì cũng "đạo đức giả và lười biếng" bấy nhiêu. Sau đó chị kế dựa vào danh tiếng tốt của nguyên chủ mà lấy được quan quân như nguyện, làm mẹ kế của ba đứa nhỏ. Còn Sơn Trà thì bị hứa gả cho một tên một nghèo hai trắng tay, lại không cha không mẹ sát vách nhà nam chính Tạ Tri Viễn.Mọi người đều cho rằng nhất định Sơn Trà sẽ không bằng lòng, nhưng cô đã kết hôn mà không nói một lời nào.Từ đó, cô đã sống những ngày tháng khác hoàn toàn với chị kế:Khi chị kế của cô dậy trước bình minh để đưa con riêng của cô ta đến trường, cô vẫn còn chưa dậy.Khi chị kế thức khuya hầu hạ mẹ chồng liệt không nhắm mắt được thì cô đã ngủ mất rồi.Mùa đông sợ lạnh, mùa hè sợ nóng, rửa bát sợ ngón tay thô ráp, chưa kể đi làm đồng còn cực khổ, mệt mỏi.Nghe nói buổi tối rửa chân cho Sơn Trà, Tạ Tri Viễn còn phải múc nước, ngồi xổm trước mặt cô.Chị kế mắt đỏ hoe, đây đâu phải là cưới về làm vợ, rõ ràng là cưới về làm tiểu tổ tông mà! Cô ta cướp được danh tiếng tốt của Sơn Trà rồi cắt đứt họ hàng với Sơn Trà, nhưng ngươc lại lại khiến Sơn Trà trở thành một người xinh đẹp hạnh phúc!Tạ Tri Viễn nghèo, Sơn Trà thì xinh đẹp, không chịu làm ruộng, cứ dăm ba hôm lại chạy lên thành phố, có chỗ nào giống nông dân chứ. Cứ chờ xem! Hai người bọn họ sớm muộn rồi sẽ ly hôn. Sơn Trà nghe t…
"Anh hùng"? "Anh hùng"..... Là cái gì?Hy sinh rồi sẽ nhận lại được gì?Cho dù có cố gắng đến đâu, những thứ đã định sẵn vẫn như cũ, không lay động. Cậu không muốn hy sinh vào những thứ vô bổ của thế giới bất lương này nữa!!!Cái gì mà anh em, rồi gia đình trong bang chứ?Bọn họ đi quá xa rồi.....Con đường mà cậu từng ngày nặng xây tay đến rỉ máu, họ lại không nhìn. Lại đi dấn thân vào con đường đầy gai không biết đường là gì.......... Bỏ cuộc thôi.......Ánh mắt hào quang gì chứ? Tinh thần không từ bỏ là cái gì?Thôi đủ rồi.... Từ nay cậu sẽ dừng lại. Cậu sẽ bỏ rơi họ, không có liên hệ gì nữa....Họ đi đường của họ.... Cậu đi đường của cậu....Nước sông không phạm nước giếng, cá không ngoi lên bờ. Thân ai nấy lo, cậu không muốn chịu hết tất cả nữa. Thật lạc lõng!!!Chỉ là.... TẠI SAO?!?!?Ánh mắt cầu xin sự cứu rỗi của họ khiến cậu lại lung lay ý chí.... Họ muốn cậu cứu họ sao? Đùa đấy à?...... Đừng dừng lại....."Mọi người, đừng bỏ cuộc. Bỏ cuộc chính là sự cô đơn..... HÃY NHÌN TAO! TAO SẼ CỨU BỌN MÀY DÙ CÓ CHẾT THÊM LẦN NỮA!!!!"…
"hai thằng giống đực, anh ôm ôm cái gì?"Warning ⚠️: - đây là một chiếc fic viết từ hồi còn tretrau, nếu bạn là một độc giả khó tính, vui lòng cân nhắc trước khi đọc.…