Chào các bạn! Truyen4U chính thức đã quay trở lại rồi đây!^^. Mong các bạn tiếp tục ủng hộ truy cập tên miền Truyen4U.Com này nhé! Mãi yêu... ♥

Phần 10:

Han thích thời tiết thoáng đãng, có chút nắng, có chút gió, thích ngồi trong phòng làm việc không bị ai làm phiền hoặc đánh một giấc ngoài ban công ở nhà, duỗi tay là có thể tìm thấy thuốc lá. Tất cả những điều đó khiến anh cảm thấy thư thái.

Thế nên sao khi bị tiếng chuông điện thoại bàn đánh thức, anh bực bội nhấc lên, thốt ra câu :"A lô" không mấy vui vẻ.

Đầu dây bên kia, bà Xi hoàn toàn phớt lờ cảm xúc của con trai, lạnh nhạt nói :"Khi nào thì anh về nhà một chuyến? Nếu khôbg coi đây là nhà nữa thì nói với tôi một tiếng, tôi phải phiền lòng vì có thằng con trai lêu lỏng bên ngoài".

Han ngồi thẳng dậy :"Mẹ à, mẹ lại làm sao thế? Ai lại chọc giận mẹ rồi?".

Bà Xi "Hừ" lạnh một tiếng :"Ngoài cậu con trai phong lưu không màng đến gia đình thì còn ai vào đây nữa? Bố anh đã chọn được một đối tượng cho anh rồi. Tính tình, tài năng cũng hơn anh, thu xếp thời gian về nhà một chuyến để gặp người ta" Han day trán. Mình đâu có phong lưu.

Đang định tìm cớ thoát thác thì bà Xi đã đánh đòn phủ đầu :"Nếu anh bận quá không về được thì để chúng tôi đến gặp anh. Cái thân già này chịu giày vò thêm một chút cũng chẳng sao, lỡ có ra đi sớm lại hợp ý anh".

Han không còn gì để nói, đành đồng ý với mẹ sẽ về nhà. Anh rút điếu thuốc ra, châm lửa hút mạnh một hơi. Lát sao, anh gọi thư kí vào, yêu cầu sắp xếp ra hai ngày trong lịch trình để anh về ngôi nhà ở đầu kia thành phố.

Thư ký vừa định đi ra thì Han gọi lại :" Hanni, em nói với mọi người, tối nay anh mời mọi người ra ngoài ăn cơm".

Cô gái vốn dĩ đang nghiêm túc, lập tức cười :"Vâng thưa sếp".

Ra ngoài, Hanni vui vẻ tuyên bố :"Tâm trạng sếp tệ siêu cấp, thế nên tối nay sẽ mời chúng ta ăn cơm".

Cả đám đàn ông ngẩn ra giây lát rồi hò hét ầm ĩ. Xét một gốc nào đó thì nói, có một ông chủ làm việc tuỳ hứng, vui giẫn thất thường cũng là một điều tốt. Han rất hào phóng với lại rất thích tụ tập bạn bè, anh thích bầu không khí náo nhiệt, đông người để giảm bớt phần nào cảm giác cô độc sâu thẳm trong lòng, đương nhiên lý do này thì không ai biết.

Bản thân Han đôi khi cũng tự hỏi rốt cuộc mình muốn gì? Cuộc đời anh qiá thuận lợi, thành công quá dễ dàng, gió xuân đắc ý ngựa vội bước, gần ba chừc năm dường như không hề có thất bại nào để lại trong lòng anh, nhưng vì sao vẫn thấy chưa thoả mãn?

Anh ngồi trong màn khói thuốc mờ ảo, nhớ đến sự ấm áp đêm đó, bàn tay bỗng trở nên tê buốt.

Buổi tối, nhân viên trong công ty kéo nhau đễn nhà hàng. Han ngồi trong xe của Lay, tay phải gác lên cửa sổ, trong lòng nặng trĩu tâm sự. Lay định hỏi phim lần trước anh ta gửi cho sếp thế nào, nếu cần thì có thể gửi thêm, vì anh ta còn cả kho dự trữ ở nhà. Nhưng ngại có Hanni ngồi phía sao nên đành thôi, kiếm chuyện khác để nói :"Sếp đang nghĩ gì thế?".

Hồi lâu,Han mới quay sang liếc Lay một cái :"Dạo này hiệu suất làm việc của các cậu kém quá, đang nghĩ đến chuyện đổi người".

Lay giật mình suýt trượt tay khỏi vô lăng, gượng cười :"À... Gần đây em bị bạn gái nhõng nhẽo ghê quá! Sau này.. Sau này em nhất định em sẽ làm việc chăm chỉ".

Han hờ hững không nói gì thêm. Ở hàng ghế sau, hacker Jong và Hanni đang bàn chuyện trò chơi mới. Bỗng dưng, anh ta nhìn lên trước, nói :"À sếp, vụ game mới đấy, mấy hôm trước em tình cờ gặp một mỹ nữ vô cùng phong độ, để cô ấy làm đại diện hình ảnh cho game này thì không còn gì bằng, anh thấy sao?".

Lay lắc đầu :"Lão Jong, thời buổi này game nào cũng mời ngôi sao làm người phát ngôn, cậu đừng vớ bừa người trên đường".

Hanni vừa cầm di động của hacker Jong xem ảnh vừa cười, nói :"Anh đừng phán vội, em cũng cảm thấy cô gái này cũng rất thích hợp. Hơn nữa nếu cứ tìm ngôi sao làm quảng cáo thì tầm thường quá, chưa kể những khuôn mặt quen thuộc đó nhìn đã chẳng thấy có gì liên quan đến game". Nói rồi, Hanni dưa di động đến chỗ ghế phụ :"Sếp xem đi".

Han nghiêng đầu nhìn, anh chậm chạp cầm lấy điện thoại, ngắm kĩ hai bức ảnh, sai đó :"Ừm" một tiếng gần như không thể nghe thấy, rồi đưa trả điện thoại cho hacker Jong :"Để sao rồi tính".

"Cũng được... Haizzz dù sao thì cô hoa khôi đó chẳng đếm xỉa đến em".

Lay tò mò hỏi :"Thế nào? Cậu quen người ta à?".

"Không, tôi biết người ta thôi" hacker Jong đáp :"Tôi rất phục cô gái này, võ thuật cầp một quốc gia, cực kì lợi hại! Xinh đẹp, giỏi giang, tốt nghiệp đại học danh tiếng, gia cảnh khá giả, bố là sĩ quan chính trực. Tóm lại, tôi cảm thấy ông trời đã quá thiên vị vô gái đó. Cậu nói xem, người như cô ấy chắc chẳng thiếu thứ gì đâu nhỉ? Không đễm xỉa đến tôi cũng là chuyện dễ hiểu".

Lay bật cười :"Mê người ta rồi hả?".

Hacker Jong thành thật nói :"Vớ vẫn, chỉ đơn giản là ngưỡng mộ thôi".

Han nãy giờ im lặng bỗng lên tiếng :"Thôi đi, nói mấy thứ không liên quan này làm gì".

Thấy sếp tổng mất hứng, mọi người liềm chuyến chủ đề khác. Không ai chú ý đến sự trầm mặc kì lạ của anh suốt quãng đường còn lại.

Seo biết chuyện trong nhà hàng lần đó sẽ không dễ dàng giải quyết. Quả nhiên hôm sao, Park Min Yong lại đến công ty cô. Chứng kiến cảnh ầm ĩ này, chứng kiến đám người tò mò xúm lại xem kịch hay, trong người cô mệt mỏi đến tê dại.

Công ty sẽ không vì một nhân viên mới mà bỏ hợp tác với khách hàng, thường thì trong những tình huống kiểu này, cấp rên sẽ khéo léo kêu nhân viên nghĩ việc. Seo đương nhiên hiểu, vì thế khi chủ nhiệm còn chưa nói gì, cô đã chủ động nộp đơn xin nghĩ việc, cô không quen để người ta đuổi.

Sau khi chính thức thất nghiệp, Seo ở nhà ngủ hai ngày hai dêm. Đến bữa, Xiu giúp cô mua đồ về, cô bò dậy ăn qua loa vài miếng, rồi lại mơ mơ màng màng quay về giường ngủ. Xiu giở khóc dở cười, đến bên giường vỗ vào mặt cô :"Em gái, em định ngủ đến chễt đấy à?".

Seo lờ đi, cô chỉ muốn ngủ cho thẫt sảng khoái.
----------------------
Ủng hộ fic cho jin nha.
KASMA~

Bạn đang đọc truyện trên: Truyen4U.Com

Tags: