Chào các bạn! Truyen4U chính thức đã quay trở lại rồi đây!^^. Mong các bạn tiếp tục ủng hộ truy cập tên miền Truyen4U.Com này nhé! Mãi yêu... ♥

Phần 8:

Miệng cô ngập tràn vị rượu, lại rượu mạnh hơn loại anh uống rất nhiều. Han dìu cô vào một góc khuất sau chậu cảnh lớn, thực sự đáp lại cô. Anh nhận ra mình rất thích mùi vị cay này, cay nòng xen lẫn ngọt ngào.

Móng tay cô bấm vào lưng anh khiến anh bất giác kêu lên một tiếng, rồi báo thù bằng cách cắn bờ môi cô. Cô mở mắt mơ màng nhìn anh. Han cảm thấy khoảng khắc đó trong người như có trống thúc, anh cúi đầu phủ lên bờ môi cô, môi lưỡi quần quýt.

Trong quán Bar ồn ào tiếng nhạc và men rượu cay nồng, chỗ nào cũng có thể bắt gặp cảnh tượng những đôi nam nữ ôm ấp trao nhau những nụ hôn đắm đuối, tất cả những điều này khiến Han thả lõng ở mức độ nhất định, hơn thế, anh biết rõ đã thật sự rung động với cô.

Vào giây phút thiêu đốt cuối cùng, anh đẩy cô ra, trầm giọng nói :"Em không biết tôi là ai, em sẽ hối hận đấy".

Một giọt lệ chảy ra từ khoé mắt, cô nói :"Chan anh hãy ôm em đi, em khó chiu...thật sự rất khó chịu..."

Sau này, Han đã biết đã đắm chìm rất thảm hại.

Anh đưa cô đến gốc khuất sâu hơn, không ai có thể nhìn thấy. Anh hôn cô, hỏi cô cò dễ chịu không. Cô khẽ cười. Anh diệu dàng nâng người cô lên, những ngón tay khéo léo hâm nóng cơ thể cô, cho đến khi hai giác quan của cả hai đều bị đốt cháy, anh chầm chậm xâm nhập vào. Cô kêu lên đầy đau đớn, Han ngỡ ngàng dừng lại. Trán anh ướt đẫm mồ hôi, anh không ngờ đây là lần đâu tiên của cô. Anh cắn chặc răng định lùi ra, nhưng cô lại giữ cánh tay của anh :"Đừng..."

Thời khắc nào, cho dù trong mắt cô nhìn thấy ai, Han đều không thể dừng lại nữa. Hai ơ thể nóng bỏng quấn lấy nhau, anh cảm nhận rõ sự căng thẳng và đau đớn của cô.

Anh thì thầm bên tai cô :"Nếu đau thì cắn tôi".

Han choàng tỉnh, lồng ngực phập phòng theo những tiếng thở hổn hển. Anh ngồi dậy, phát hiện giữa đùi ẩm ướt, khẽ chụi thề một tiếng, vò tung mái tóc mềm mại rồi đổ vật xuống giường. Anh nhìn lên trần nhà hồi lâu, thốt lên tiếng chửi thề lần nữa, cuối cùng anh rời giường, vớ lấy di động gọi cho Lay.

Bị đánh thức lúc nữa đêm, Lay tức phát điên nhưng chẳng biết làm thế nào vì đối phương là sếp tổng. Anh ta kiềm chế cơn giận, nhỏ nhặn hỏi :"Sếp..đêm hôm khyua khoắt..có chuyện cơ mật gì thế?".

"Gửi ít phim cho tôi!". Giọng nói trầm thấp không có bất cứ cảm xúc nào.

Lay chưa kịp nghĩ đã buộc miệng :"Phim? Phim gì cơ!".

"Phim cấp3, phim tươi mát" đối phương trả lời.

Lay trợn tròn mắt :"Sếp...nửa đêm nửa hôm, anh gọi em chỉ vì cái này?".

Han không có tâm trạng thừa lời với anh ta :"Mở máy tính chuyển qua đây, tôi muốn ngay bây giờ".

Lay còn định nói thêm :"Anh đói khát đến mức ấy cơ à?", nhưng đương nhiên không dám thốt ra.

Han ngồi trên ban công, ngắm đường chân trời phía xa từ từ đỏ lên, bên chân ghế đầy mẫu thuốc lá.

Hai năm trước, đúng vậy, hai năm trước trong quán Bar, lần đầu tiên anh mất kiểm soát, cho phép bản thân hưởng một lần hoan lạc nơi góc khuất cách cửa sau không đễn chục mét.

Khi anh rời khỏi cơ thể cô, cô nửa mê nụa ngủ, gục vào lòng anh. Thân thể hai người ấm uớt và nóng ran, nhưng anh lại chẳng thấy khó chiệu chút nào, thậm chí sau này, rất nhiều đêm chỉ cần nhớ lại hơi ấm khi đó thì đó thì anh đã thoả mãn ham muốn của mình trong chốc lát.

Anh cởi áo len của mình, lau sạch đùi cô. Cô vẫn cứ dính lấy anh, miệng lẩm bẩm như đang nói mê. Anh đỡ cô lên một chút, không để cô ngã xuống, cô ôm lấy eo anh, bàn tay lướt qua lưng khiến trái tim anh lỡ nhịp.

"Tôi đưa em ra xe" anh dịu dàng nói.

Cô rất nghe lời, để mặc anh bế mình lên.

Hôm đó, Han đưa cô về nhà mình, với tình hình đó, cô không thể quay về trường học. Anh bế cô vào phòng ngủ chính ở tầng2, lấy khăn lau ấm lau người giúp cô. Anh phát hiện mình làm những việc này rất tự nhiên, thặm chí thời khắc đó trong đầu anh không hề suất hiện bất kì ý ngĩ trần tục nào, mọi cử chỉ đều rất diệu dàng. Anh đi tắm sau khi đã lau người cho cô xong, rồi nằm lên giường, ôm cô từ phía sau. Mùi hương trên người cô lại thoảng qua, vẫn là mùi của một loại hoa quả, thanh khiết và ngọt ngào.

Hôm sau, Han tỉnh dậy, người bên cạnh đã đi. Anh khoác áo ngủ, chầm chậm xuống dưới nhà, căn phòng trống trải chỉ có một mình anh.

Sau này, anh đến trường học tìm cô mấy lần, nghe nói cô đã có bạn trai. Anh ngồi ngay cạnh bàn của cô và các bạn học, không hề động đũa vào bát mì mà anh gọi. Anh chăm một điếu thuốc và hút.

Tình yêu học đường trong sáng ư? Còn anh thì là gì chứ? Đối tượng tình một đêm thôi!.

Trước giờ, Han luôn là người đi làm muộn nhất, vì thế hôm nay chưa tám giờ rưỡi, khi Suho bước vào cửa công ty, nhìn thấy sếp tổng đáng kính ngồi chễm chể bên trong, anh ta còn tưởng rằng mình bị ảo giác.

"Sếp, đồng hồ của anh chạy nhanh à?".

Han đang ngồi ở bàn của Suho chơi game, lười nhác nói :"Tôi giúp cậu lên mấy cấp rồi nhé".

Suho cúi đầu nhìn màn hình máy tính, vui mừng như phát cuồng :"Sếp, anh đúng là siêu nhân, anh đánh thâu đêm sao!? Cảm động quá đi mất!".

Han uể oải đứng dậy :"Hai tiếng thôi".

Suho càng thêm bội phục.

Vào phòng làm việc của mình, Han ngồi xuống ghế da, hai chân gác lên mặt bàn, nhìn ngó xung quanh tìm thuốc lá. Trên bàn làm việc không có, anh sờ xoạn trên người nhưng chỉ có một bao rỗng. Anh cụt hứng vò vò bao thuốc lại thành một cục, ném vào thùng rác bên cạnh.
-------------------
Cảm ơn các bạn Vote cho truyện của jin. Chap 8 rồi các bạn cho jin ít bình luận, để jin có thêm động lực viết hay hơn nha.
KASAM~

Bạn đang đọc truyện trên: Truyen4U.Com

Tags: