Tôi và Cố Diệp Huy chướng mắt nhau từ hồi còn bé xíu. Ba tuổi, hắn giật bím tóc tôi, tôi thì bứt tóc hắn. Năm tuổi, hắn cướp đồ chơi của tôi, tôi nọc hắn ra đánh. Hai đứa tôi đánh nhau ngay giữa lớp, khiến giáo viên cả trường phải chạy tới can. Mười tuổi, hắn in dấu giày lên bàn lên sách vở của tôi, tôi xé vở bài tập của hắn. Thế là năm đó hai đứa cùng phải đứng đọc kiểm điểm trước toàn trường. Mười lăm tuổi, hắn trắng trợn tuyên truyền sự tích tôi tè dầm cho cả lớp biết, tôi lan tin hắn rớt xuống vũng bùn pha nước tiểu cho cả trường nghe. Mười tám tuổi tốt nghiệp, hắn tặng tôi một bức hoành phi viết "Phàm phu tục tử, vô dụng", tôi tặng hắn một bức tranh chữ ghi "Vô sỉ hạ lưu, không xong". Bây giờ bọn tôi đã 26 tuổi, nhưng thấy mặt nhau là phải cà khịa, không khịa là thấy bứt rứt. Cho đến một ngày, tôi phát hiện hắn bất bình thường. Nhật ký của hắn viết toàn tên tôi. Cảnh tượng quỷ dị này khiến tôi sốc nặng. Ê mà khoan, sao tôi lại đọc được nhật ký của thằng ranh này nhỉ? Càng nói càng khó mà tưởng tượng nổi. Sáng nay tỉnh dậy, tôi phát hiện mình biến thành thằng ôn con kia rồi. Hế! Mày chớt với bà nhá! Tôi lập tức nhảy lên bệ cửa sổ, đe dọa: "Oắt con, giờ chị đang giữ thân thể chú, có tin chị nhảy xuống liền không?" Hắn thành thạo rút con d ao làm bếp ra, cười khẩy: "A ngon! Vậy để anh chặt cái tay này trước!" Tôi trừng mắt, nghiến răng: "Vậy đêm nay chị đây luyện Quỳ Hoa Bảo Điển, phải tự thiến!" Hắn nhếch mép: "Được! Vậy anh tìm thằng nào xấu trai hôi hám nhất công ty cô, anh
Tên Hán Việt: Tổng hữu thiên chấp tưởng độc chiếm ngãTác giả: Khúc Tiểu KhúcTình trạng bản gốc: 71 chương chính văn + 21 chương phiên ngoại Tình trạng edit: Đã hoànThể loại: Nguyên sang, Hiện đại, HE, Tình cảm, Ngọt sủng, Trọng sinh, Hào môn thế gia, Vườn trường, Nhẹ nhàng, Đô thị tình duyên, Kim bài đề cửConvert: Wikidich (QingJuan)Lịch đăng: Chưa có lịch đăng cụ thểEditor: Phưn PhưnNgày đào hố: 18/08/2019Ngày lấp hố: 24/04/2020!!! EDIT CHƯA CÓ SỰ ĐỒNG Ý CỦA TÁC GIẢ VUI LÒNG KHÔNG MANG ĐI NƠI KHÁC !!!…
Tác phẩm : Không Thoát Khỏi Anh Thể loại : Sủng, Hắc Bang , HE Tác giả : Thiên Thư (Kamichira Hoàng ) Hoàn Hoàng Lăng Khiêm : Bang chủ bang Hoàng Khiêm .Tàn khốc , băng lãnh trái tim không hề khoang nhượng cho bất kì ai chống đối lại anh . Doãn Băng Tâm : Nằm trong danh sách sát thủ hàng đầu thế giới , khét tiếng với biệt danh Nữ Hoàng Tốc Độ không phải tốc độ hoàn hảo về xe mà chính là tốc độ về thân thủ , cô thoắt ẩn thoát hiện không ai lường trước được, hoàn thành mọi nhiệm vụ được giao một cách xuất sắc . Nội dung : Vì muốn hoàn thành nhiệm vụ cuối cùng để giải thoát chính mình , Băng Tâm cô bất đắc dĩ mới đụng đến lô vũ khí 10 triệu đô của Lăng Khiêm anh , vậy mà anh nỡ lòng nào dùng cái vòng tay điên rồ đó để bắt cô quay trở lại Thượng Hải . Cô không thể nào mở được cái vòng đó , cả đêm cô hoàn toàn mất ngủ vì tiếng kêu của nó vang lên ... Anh yêu cô từ cái nhìn đầu tiên , suy nghĩ chiếm hữu cô đã hình thành từ đó , cô lại căm ghét sự ràng buộc luôn chôn sâu ý nghĩ chạy trốn , nhưng vỏ quýt dày có móng tay nhọn cô vì cái vòng tay định mệnh anh đeo cho mà suốt ngày chỉ bên cạnh anh , dần trở thành bảo vật trân quý của anh được anh yêu thương nuông chiều . Cô ở bên anh lại khiến anh vui vẻ tà khí xung quanh cứ mỗi ngày lại tan đi một ít , cô làm thay đổi thói quen cô độc của anh tự mình bước chân vào đó khiến cả thế giới của anh bỗng chốc buồn chán khi vắng bóng cô .... Họ t…
Thể loại: xuyên không, đồng nhân Harry Potter, kỳ ảo, ma thuật, nữ cường, nam hồ ly, HE.Tác giả:Hổ Bán LiênConvertor: U Tịch CốcEditor: Quyền KhuyênThể loại:Ngôn Tình, Huyền Huyễn, Xuyên Không, Nữ Cường.Nguồn: Truyện FullĐọc xong bộ này thay đổi cách nhìn mọi thứ trong Harry Potter, thấy mình lại thích Draco hơn hẳn luôn. Mọi người đọc và cảm nhận nhé.Tại Slytherin, tôi vậy mà mơ mộng hão huyền khiêm tốn để làm cho người khác không chú ý tới...Tôi thật ngốc, ngốc quá.Đại khái tôi cũng rất khiêm tốn chính là tôi đã quên... sức mạnh không có, sẽ không đạt được tôn trọng cần có.Cường giả được coi trọng, kẻ yếu không có địa vị tại Slytherin, tạo ra bộ dạng yếu đuối, bị bắt nạt thật là xứng đáng...Khó trách giáo sư Snape hỏi tôi: "Trò là một người Slytherin sao?"Trò đã hiểu biết kiêu ngạo của Slytherin?Trò đã quyết định dung nhập hoàn toàn vào Slytherin?Trò đã biết cách sống trong Slytherin chưa?Tôi cuối cùng tôi đã hiểu vì sao giáo sư Snape vì sao lại nói tôi dại dột làm người khác thất vọng. Tôi... thật sự quá ngu xuẩn.Nếu... là một Slytherin không thể thay đổi, không đi cố gắng thích ứng quy tắc của Slytherin mà ngược lại đi rụt đầu rụt cổ khiêm nhường...Buồn cười cái khiêm nhường... bản thân khiêm nhường chính là cự tuyệt dung nhập Slytherin. Tôi vẫn oán hận Slytherin bỏ rơi tôi, nhưng đến bây giờ người bỏ rơi Slytherin là chính bản thân tôi.Là một hỗn huyết, nhược điểm này tồn tại, dựa vào đâu mà oán hận Slytherin không thu nhận?Khó trách giáo sư Snape đã nói: "Slytherin có phương pháp xử lý c…
Chỉ là một lũ Màu mè lên Facebook chat với nhau và không có gì hơnBản gốc tiếng Anh: Kuroko no Facebookhttps://www.wattpad.com/story/13671463-kuroko-no-facebook…
Những câu truyện về Kimetsu No Yaiba . Và đây ,đây ko là các câu chuyện của mình là mình lượm được . Và đây là lần đầu mình làm truyện . Nếu như giống truyện của bạn nào thì cho mình xin lỗi…
Tác giả: Cận NiênEdit: Dương QuỳnhCẤM SAO CHÉP TRUYỆN MÌNH EDIT DƯỚI MỌI HÌNH THỨC KHI CHƯA ĐƯỢC MÌNH ĐỒNG Ý!Truyện đã đăng đến chương 365 trong "Khế ước hào môn_phần 2" trên wattpad nha các bạn!"Tần Mộc Ngữ, trên thế giới này ngoại trừ Cẩn Lan, ai cũng không xứng có con với tôi"Đêm khuya, chỉ bộ quần áo trên người, cô bỏ trốn.Trốn chạy là gì? Là tôi yêu anh, yêu anh vô cùng... nhưng, vì sao lại tàn nhẫn với tôi như vậy?"Anh đừng động đến đứa bé... Nó là con của anh... Xin anh đừng động đến nó" Mộc Ngữ trong bóng đêm van xin, tuyệt vọng gào khóc...Thượng Quan Hạo cười yếu ớt, giữ chặt hai vai cô, đầu gối dùng lực đá vào cái bụng đã hơi nhô lên của cô.Một tiếng kêu thê lương thảm thiết vang vọng bầu trời đêm...Môi hắn chậm rãi tiến gần tai cô thủ thỉ: "Có phải của tôi hay không, cho đến bây giờ cũng không quan trọng, chỉ cần liên quan đến cô, tất cả phải tìm đến cái chết..."***Nhớ 1 năm trước, lúc 18 tuổi, bước vào Tần gia, nhận được sủng ái từ trên trời rơi xuống.Hắn mang theo vầng sáng nhàn nhạt đi tới, dáng người cao ngất, vẻ mặt đạm mạc.Cô rơi vào tay giặc, chỉ vì một cái liếc mắt.4 năm sau, cô như được sống lại, bỏ chạy đến một nơi xa xôi, cố gắng quên đi tình yêu ngày xưa đầy máu và nước mắt... Hắn xuất hiện ở đầu đường Manchester, liếc mắt sắc bén, ánh mắt chậm rãi dừng lại nhìn đứa bé đang được cô ôm ở trong lòng."Mẹ, chú kia đang nhìn mẹ kìa" Cậu bé túm túm ngón tay của mẹ mình.Mộc Ngữ lòng tràn đầy tuyệt vọng, cười yếu ớt, nắm bàn tay nhỏ của con "Đó không…